Chương 55
Nó chảy ra từ vết thương trên vai Trần Mồ như một dòng suối lạnh lẽo, mang theo cảm giác tê tái của sự sống đang bị rút cạn từng li-tiêng.
Cậu đứng giữa tàn tích của sảnh lớn, nơi những cột đá cổ xưa giờ chỉ là những đống đổ nát hỗn loạn dưới ánh sáng xanh nhạt phát ra từ bàn tay Admin Cảm Xúc.
Không khí nặng nề, mùi ozone pha lẫn vị kim loại tanh tưởi khiến dạ dày Trần Mồ quặn thắt.
Hắn không run vì sợ hãi.
Sự run rẩy này đến từ bên trong, từ sâu thẳm những huyệt đạo đang kêu gào đòi hỏi sự nghỉ ngơi mà cơ thể hắn không dám cho phép.
Đấu Khí trong người gần như cạn kiệt, chỉ còn lại một chút tàn dư bám víu vào ý chí sống còn.
Nhưng đáng sợ hơn cả là cảm giác trống rỗng phía sau nhãn cầu.
Mỗi khi nhắm mắt, những mảnh ký ức vỡ vụn lại hiện về, nhưng chúng không thuộc về hắn.
Chúng là của ai đó khác.
Một người đàn ông đã chết từ lâu trong cơ thể này.
"Ngươi vẫn cố gắng lắm đấy," giọng nói của Admin vang lên, không phải từ một hướng cụ thể mà như vọng ra từ chính tâm trí Trần Mồ.
Những tia sáng xanh nhạt xung quanh tay đối phương dao động, xé toạc không khí tạo thành những âm thanh rít lên chói tai.
"Ký ức là nhiên liệu.
Ngươi đã đốt cháy quá nhiều để duy trì sự tỉnh táo trong khoảnh khắc này."
Trần Mồ liếc nhìn bàn tay phải của mình.
Những ngón tay run rẩy đang nắm chặt một vật gì đó cứng ngắc, lạnh lẽo.
Không phải vũ khí.
Nó mềm mại hơn, ấm áp hơn.
Một chiếc vé?
Hay là một mảnh giấy cũ kỹ bị gấp lại nhiều lần?
Hắn không nhớ rõ.
Nhưng cơ thể hắn biết rằng thứ này quan trọng hơn mạng sống.
Admin bước tiến lên, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng của cả một thế giới đè nén xuống nền đá nứt nẻ.
Ánh mắt kẻ đó phức tạp, pha lẫn sự thương hại và một nỗi buồn sâu thẳm mà Trần Mồ chưa bao giờ thấy ở bất kỳ tên phản diện nào trong những bộ truyện rẻ tiền hắn từng đọc trên Trái Đất.
"Ngươi nghĩ mình đang chiến đấu để giành lại ký ức," Admin nói, giọng điệu đột ngột trở nên dịu dàng đến kinh ngạc.
"Nhưng sự thật thì tàn nhẫn hơn thế nhiều lần."
Trần Mồ cố gắng đứng thẳng người, dù xương cốt trong cơ thể hắn kêu lên từng tiếng nứt vỡ đau đớn.
"Câm mồm đi!
Ta chỉ cần lấy lại những gì thuộc về ta!"
Admin cười nhạt, một nụ cười đầy chua chát.
"Thuộc về ngươi?
Hay là thuộc về phiên bản thứ sáu của chính ngươi?"
Câu hỏi đó như một cú đấm vô hình vào bụng Trần Mồ.
Hắn sững sờ.
Phiên bản thứ bảy.
Bí mật đen tối nhất mà hắn vừa mới khám phá ra trong chương trước lại được nhắc đến ở đây, nơi cái chết đang chờ đón.
Trần Mồ không né tránh cú đánh tiếp theo.
Thay vào đó, anh chủ động lao vào, hứng trọn một đòn vào ngực từ luồng năng lượng xanh lét mà Admin phóng ra.
Cú va chạm khiến.
, đập vỡ một bức tường đá cổ phía sau lưng.
Bụi mù mịt che khuất tầm nhìn, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Trần Mồ cảm nhận được sự ấm áp kỳ lạ tỏa ra từ vật thể đang kẹp chặt trong lòng bàn tay phải của mình.
Đó không phải là ảo giác.
Nó giống như da thịt sống đang đập nhịp cùng với tim hắn.
Admin trên cao nhíu mày, biểu hiện khó hiểu thoáng qua khuôn mặt lạnh lùng vốn dĩ không có cảm xúc.
"Tại sao ngươi lại làm vậy?
Ngươi biết rõ rằng mỗi lần kích hoạt 'Ghi Nhận Lại', bộ não của phiên bản thứ bảy sẽ chịu thêm một phần trăm tổn thương vĩnh viễn."
Trần Mồ nhổ máu ra, vệt đỏ tươi loang trên nền đá xám xịt.
Hắn cười khẩy, giọng nói khô khốc vì mất nước và đau đớn.
"Vì ta là kẻ thực dụng, lão già điên này.
Nếu chết cũng phải mang theo một chút gì đó có giá trị."
"Giá trị?" Admin lặp lại từ ngữ đó như thể nó vừa lạ lẫm vừa đáng sợ.
"Ngươi đang nắm giữ ký ức của người tiền nhiệm.
Ký ức về lý do tại sao Đế Hồn sụp đổ.
Và ngươi định dùng nó để làm gì?
Để tiếp tục vòng xoan vô nghĩa này?"
"Để sống," Trần Mồ trả lời ngắn gọn, nhưng trong tim hắn lại dấy lên một cơn bão dữ dội.
Hắn nhớ ra một điều.
Ngô Tiểu Nhàn.
Cô gái luôn mỉm cười với sổ tay bên người của mình.
Sự hiện diện của cô là neo giữ cho ký ức hiện tại của anh không bị cuốn trôi vào vực thẳm quên lãng.
Nhưng nếu những gì Admin nói đúng, thì chính sự tồn tại của Trần Mồ mới là mối đe dọa lớn nhất đối với hòa bình giả tạo mà Vô Diện muốn xây dựng.
Admin bước xuống từ độ cao, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao mổ giải phẫu.
"Hòa bình không có nghĩa là tĩnh lặng, Trần Mồ.
Nó có nghĩa là xóa bỏ nguồn gốc của chiến tranh.
Và ký ức chính là nơi sinh ra hận thù."
"Vậy thì ngươi nên tự xóa đi trước," Trần Mồ đáp trả, giọng nói rung lên nhưng đầy thách thức.
"Đừng giả bộ mình là người cứu rỗi thế giới trong khi tay đang dính máu của những kẻ không muốn nhớ."
Admin im lặng.
Sự im lặng đó nặng nề hơn bất kỳ lời trách mắng nào.
Nó khiến bầu không khí xung quanh trở nên ngột ngạt, như thể oxy đã bị rút sạch khỏi phòng chiến đấu này.
Trần Mồ cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, không phải vì sợ hãi mà vì sự kích thích của một trò chơi trí tuệ đang diễn ra giữa hai kẻ thù vốn dĩ là hai mặt của cùng đồng xu.
Trần Mồ cúi xuống nhặt chiếc vé rơi từ tay Admin khi hắn vừa bị hất văng đi.
lên, không phải vì sợ hãi mà vì sự nhận thức kinh hoàng đang len lỏi vào từng tế bào thần kinh.
Chiếc vé ấm áp, giống như da thịt sống, và nó đang phát ra một tần số rung động khiến những mảnh ký ức trong đầu hắn bắt đầu quay cuồng trở lại.
Admin không ngăn cản.
Thay vào đó, Admin bước lại gần, ánh mắt phức tạp đến mức Trần Mồ cảm thấy khó thở trước sự hiện diện áp đảo của kẻ này.
Giọng nói của Admin thay đổi hoàn toàn, từ lạnh lùng vô cảm sang một tông giọng trầm ấm, đầy mệt mỏi và.
thương cảm?
"Anh nghĩ anh đang trốn chạy," Admin bắt đầu, từng chữ như những viên đá rơi vào hồ nước tĩnh lặng trong tâm trí Trần Mồ.
"Nhưng thực ra, anh đang tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi mà sáu phiên bản trước đã chết để cố gắng giải đáp."
Trần Möff nheo mắt, nghi ngờ nhưng không thể dứt bỏ sự chú ý khỏi Admin.
Hắn cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ từ chiếc vé trong tay hòa quyện với đấu khí tàn dư của mình, tạo ra phản ứng cộng hưởng đáng sợ.
"Nói thẳng vào vấn đề đi.
Đừng nói những câu triết lý sáo rỗng."
"Ký ức không phải là để lưu giữ," Admin tiếp tục, giọng nói vang vọng như thể đến từ khắp mọi hướng trong căn phòng đổ nát này.
"Nó là một loại virus nhận thức.
Đấu Khí ở thế giới Shenmu vốn dĩ là vô hại cho đến khi Đế Hồn xuất hiện và biến nó thành công cụ kiểm soát ý thức."
Trần Mồ sững sờ.
Thông tin đó quá lớn, vượt xa mọi hiểu biết mà hắn có được từ những cuốn sách cổ hoặc lời dạy của các trưởng lão.
"Ngươi đang nói rằng.
chúng ta tu luyện để trở thành nô lệ?"
"Chính xác," Admin gật đầu, ánh mắt nhìn Trần Mồ với vẻ mặt đau khổ khó tả.
"Và lý do tại sao ngươi phải quên không phải vì bộ não bị đồng hóa bởi hệ thống Dị Giới đơn thuần.
Đó là cơ chế tự bảo vệ của chính linh hồn người Trái Đất khi nó từ chối chấp nhận thực tế tàn khốc này."
Trần Mồ cảm thấy như vừa nghe một lời tuyên án tử hình, nhưng lại mang theo sự giải thoát kỳ lạ.
Hắn nhìn vào chiếc vé trong tay mình.
Nó không còn là giấy nữa mà đang biến đổi thành một tấm gương nhỏ phản chiếu khuôn mặt của chính hắn — nhưng đó không phải là Trần Mồ hiện tại.
Đó là phiên bản thứ sáu, với đôi mắt đỏ ngầu và miệng đầy máu, đang hét lên điều gì đó trước khi bị xóa sổ hoàn toàn.
"Vậy thì ai đã tạo ra Đế Hồn?" Trần Mồ hỏi, giọng nói run rẩy nhưng kiên định hơn bao giờ hết.
Admin bước lùi lại một bước, như thể sợ hãi sự tò mò của Trần Mồ.
"Không phải là con người," Admin trả lời chậm rãi, từng chữ đều nặng trĩu nỗi thống khổ ngàn năm.
"Mà chính là những kẻ đầu tiên xuyên không đến thế giới này."
Câu nói đó treo lơ lửng trong không khí, như một lưỡi dao sắc bén chờ đợi khoảnh khắc để cắt đứt mọi dây thừng ràng buộc lý trí của Trần Mồ.
Hắn nhìn Admin với ánh mắt đầy nghi hoặc và sợ hãi tột cùng.
Nếu những kẻ đầu tiên là người tạo ra địa ngục này, thì mục đích cuối cùng của họ là gì?
Và tại sao hắn lại là phiên bản thứ bảy duy nhất còn sót lại để chịu đựng gánh nặng ký ức này?
Admin biến mất.
Không phải bằng cách sử dụng kỹ năng di chuyển tốc độ cao hay thuật ẩn hình thông thường, mà hòa vào bóng tối một cách tự nhiên như thể hắn chưa bao giờ thực sự tồn tại ở đó.
Chiếc vé trong tay Trần Mồ tan thành ánh sáng trắng xóa, thấm sâu vào da anh và lan tỏa khắp cơ thể với cảm giác nóng rát dữ dội nhưng lại mang theo sự thanh khiết kỳ lạ.
Không có cánh cửa mở ra dẫn đến khu vực cấm địa.
Không có thông báo hệ thống hiện lên trước mắt hắn.
Chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy đống đổ nát nơi vừa xảy ra cuộc chiến sinh tử.
Trần Mồ đứng một mình giữa những tảng đá vỡ vụn, cảm giác trống rỗng trong đầu giờ đây đã được lấp đầy bởi một khối dữ liệu khổng lồ mà bộ não của con người bình thường không thể nào tiếp thu hết trong một lần.
Hắn nhắm mắt lại và để cho dòng chảy ký ức mới xâm nhập vào tâm trí mình.
Những hình ảnh lộn xộn hiện ra: những thành phố công nghệ cao trên Trái Đất, các phòng thí nghiệm bí mật dưới lòng đất, và cuối cùng là cổng dịch chuyển không gian đang mở toang với tiếng hét của hàng ngàn người xuyên không bị hút vào thế giới Đấu Khí này như thể họ chỉ là nguyên liệu sống cho một cỗ máy khổng lồ.
Trần Mồ bật mắt ra, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Hắn hiểu rồi.
Tất cả những gì hắn đã trải qua từ khi tỉnh dậy trong cơ thể này đều nằm trong kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng của Đế Hồn — một thực thể không phải là con người mà là sự kết hợp ý thức của hàng ngàn linh hồn xuyên không trước đó bị đồng hóa và biến thành quái vật ký ức.
Và giờ đây, hắn đã trở thành chìa khóa cuối cùng để hoàn tất vòng lặp này.
Không phải vì sức mạnh đấu khí của mình, mà bởi vì ký ức về gia đình ở Trái Đất — thứ duy nhất còn sót lại trong tâm trí phiên bản thứ bảy chưa bị xóa sạch hoàn toàn — chính là nhiên liệu tinh khiết nhất cần thiết để kích hoạt cánh cửa địa ngục vĩnh cửu.
Trần Mồ nhìn xuống bàn tay phải của mình, nơi những đường vân trên lòng bàn tay giờ đây đang phát sáng màu xanh nhạt giống hệt như ánh mắt của Admin Cảm Xúc lúc nãy.
Hắn cười bitterly, một nụ cười đầy tuyệt vọng nhưng lại chứa đựng sự giải phóng kỳ lạ.
Nếu tất cả chỉ là một trò chơi được sắp đặt từ trước, thì ít nhất hắn cũng sẽ quyết định cách kết thúc nó theo ý muốn của chính mình — chứ không phải để trở thành con rối cho Đế Hồn điều khiển như những phiên bản trước kia.
Trần Mồ bước ra khỏi đống đổ nát, đôi chân nặng nề nhưng quyết tâm hơn bao giờ hết.
Bầu trời Shenmu bắt đầu chuyển màu từ xám xịt sang một sắc đỏ nhạt kỳ lạ, báo hiệu sự khởi đầu của chu kỳ mới mà không ai trong thế giới này hiểu rõ ý nghĩa thực sự ẩn sau nó.
Hắn biết rằng Admin sẽ còn xuất hiện nữa, nhưng không phải với tư cách là kẻ thù hay người hướng dẫn đơn thuần.
Mà là một phần mảnh vỡ ký ức bị tách rời khỏi chính linh hồn Trần Mồ — thứ duy nhất có thể giúp hắn kiểm soát sức mạnh của Đế Hồn trước khi nó nuốt chửng toàn bộ ý thức còn lại trong đầu này.
Và rồi, giữa lúc mặt trời đỏ rực lặn xuống chân trời phía xa, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng Trần Mồ — không phải là Admin hay bất kỳ ai khác mà chính là Ngô Tiểu Nhàn với ánh mắt đẫm nước mắt và nụ cười đau khổ đầy bí ẩn.
"Em đã chờ anh đủ lâu rồi," cô gái thì thầm trong khi tay cầm chặt lấy chiếc sổ tay cũ kỹ đang mở ra trang cuối cùng, nơi ghi rõ tên của Trần Mồ nhưng lại được viết bằng nét chữ run rẩy đến méo mó như thể người ký vào đó không còn là con người nữa.
Đột nhiên, bàn tay cô gái xé toạc lớp da mặt, lộ ra bộ xương khô hoắc đang cười nhạo.
Trần Mồ lùi bước, máu lạnh toát sống lưng khi nhận ra mùi thối uế của Tử Khí đang bao vây.
Chiếc sổ tay bỗng hóa ra một cái miệng đầy răng sắc nhọn, nó
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận