Chương 54
Nó mang một vị kim loại cay xè, pha lẫn với hương ozone nồng nặc của đấu khí bị đốt cháy quá mức.
Quảng trường thị trấn từng sầm uất giờ chỉ còn lại những đống gạch vụn và xác tàn của các thương hiệu quảng cáo ma thuật đã vỡ nát dưới chân tượng đài Admin.
Trần Mồ đứng giữa vòng xoáy gió lạnh, quần áo rách bươm bám dính vào da thịt đang run rẩy vì nhiệt độ giảm.
Đối diện anh là Ba Tiêu, một Đấu Giả 6 sao với ánh mắt đỏ ngầu như thể vừa uống hết cả bình máu tươi của kẻ thù.
Ý chí thù hận trên người gã ta bùng nổ dữ dội, tạo thành những làn sóng áp lực vô hình khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề như chì lỏng.
Ba Tiêu không chỉ muốn đánh bại Trần Mồ.
Gã muốn xé toạc linh hồn anh ra để tìm kiếm câu trả lời cho sự trống rỗng mà chính gã cũng đang chịu đựng mỗi ngày.
Sự thù hận ấy đã ăn sâu vào tận xương tủy, biến Ba Tiêu thành một cỗ máy giết người hoàn hảo, không biết mệt mỏi và không bao giờ thỏa mãn.
"Cậu nghĩ cậu có thể chạy trốn khỏi quá khứ sao?" Giọng nói của Ba Tiêu vang lên khàn đặc, như tiếng cào xát trên đá mài.
"Ký ức là lời nguyền, Trần Mồ.
Và tôi sẽ giúp cậu giải thoát nó bằng cách xóa sạch chúng ngay từ đầu."
Trần Möffhít thở sâu, cố gắng ổn định nhịp đập của trái tim đang cuồng loạn trong lồng ngực.
Những ký ức mờ nhạt về Trái Đất vẫn chưa hoàn toàn quay trở lại, nhưng nỗi sợ mất đi chúng thì rõ ràng hơn bao giờ hết.
Anh không muốn quên.
Không phải bây giờ, và cũng chẳng lúc nào sau này nếu có thể chọn lựa được sự sống còn cho riêng mình mà không cần phải trả giá bằng linh hồn con người nữa đâu!
Đòn tấn công của Ba Tiêu xuất hiện nhanh như tia chớp xé toạc bầu trời đêm đen kịt.
Không phải là luồng đấu khí thông thường, mà là những sợi dây xích tâm lý màu tím ngầu phát ra từ lòng bàn tay gã ta.
Chúng mang theo ý chí hủy diệt thuần khiết nhất có thể tưởng tượng được trong thế giới này – nơi mọi thứ đều xoay quanh việc tiêu thụ tinh thần lực để tiến hóa cảnh giới cao hơn nữa!
Những sợi dây xích bay thẳng vào mặt Trần Mồ với tốc độ khiến mắt thường khó lòng bắt kịp.
Thay vì né tránh hay phòng thủ bằng cách kích hoạt các kỹ năng phòng ngự yếu ớt hiện có trong cơ thể mình lúc này đây, người đàn ông tóc đen lại chủ động mở rộng tâm trí để đón nhận đòn tấn công đó một cách đầy đủ nhất có thể!
Khi đầu tiên chạm vào da thịt anh, cảm giác đau đớn xé toạc từng tế bào thần kinh đồng thời kéo theo những hình ảnh hỗn loạn từ sâu thẳm tiềm thức nổi lên bề mặt ý thức rõ ràng hơn bao giờ hết: cảnh tượng gia đình quây quần bên bàn ăn ấm áp trước khi biến mất vĩnh viễn vào bóng tối cùng với toàn bộ ký ức quý giá nhất của cuộc đời mình sau đó nữa!
Đây là gì?" Trần Mồ gầm lên đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu cố gắng giữ cho ý thức không bị cuốn trôi hoàn toàn bởi dòng chảy cảm xúc dữ dội này.
Những ký ức vỡ vụn từ bảy phiên bản trước của chính anh đang phản chiếu qua lăng kính thù hận độc ác của Ba Tiêu trở thành vũ khí giết chết người mạnh nhất mà bất kỳ ai cũng phải khiếp sợ khi đối diện trực tiếp vào nó!
Nhưng thay vì sụp đổ hoàn toàn dưới áp lực khủng khiếp ấy, Trần Mồ bỗng nhiên cảm nhận được sự hiện diện thứ ba ẩn sâu trong tâm trí mình.
Không phải từ Ba Tiêu, không phải hệ thống Dị Giới đang cố gắng đồng hóa bộ não anh từng ngày một nữa.
mà là chính giọng nói quen thuộc nhưng xa lạ vang lên rõ mồn một ngay bên tai:
Giọng nói ấy khiến toàn thân Trần Mồ cứng đờ như bị đóng băng trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Đó không phải là ảo giác do đấu khí kích thích, cũng chẳng liên hệ gì đến những ký ức giả tạo mà Đế Hồn cố tình.t vào đầu anh để kiểm soát hành động tiếp theo của con vật thí nghiệm số 7 này đâu!
Đó là giọng nói của người cha đã mất tích cùng với toàn bộ gia đình từ rất lâu rồi.
Một âm thanh ấm áp, đầy trìu mến nhưng lại mang theo nỗi buồn sâu thẳm đến mức khiến nước mắt tự dưng chực trào ra khỏi hốc khô khan của anh lúc này đây!
Ba Tiêu ngừng tấn công tạm thời, ánh mắt nghi ngờ quét qua khuôn mặt tái nhợt như giấy trắng trước mặt mình.
"Cậu đang nghe ai vậy?" Gã ta hỏi với giọng điệu đầy cảnh giác, những sợi dây xích tâm lý vẫn lơ lửng trong không trung chờ đợi lệnh tiến quân tiếp theo từ chủ nhân của chúng!
"Không ai cả," Trần Mồ đáp lại lạnh lùng, nhưng đôi môi run rẩy lộ rõ sự bất ổn nội tại đang diễn ra bên trong đầu óc rối bời của hắn lúc này.
một ký ức mà tôi chưa kịp quên thôi."
Anh cúi thấp người xuống đất đá lạnh giá, hai tay chắp sau lưng cố gắng tập trung tối đa vào dòng chảy cảm xúc mới xuất hiện kia thay vì chống cự lại nó như thông thường vậy!
Ký ức về gia đình không còn là gánh nặng nữa – chúng đã trở thành vũ khí nguy hiểm nhất mà bất kỳ kẻ thù nào cũng phải khiếp sợ khi đối diện trực tiếp vào nó!
Và giờ đây, Trần Mồ cuối cùng cũng hiểu ra lý do tại sao mình lại phải quên đi tất cả ngay từ đầu: Vì ký ức chính là nguồn năng lượng mạnh mẽ nhất trong thế giới Đấu Khí này – thứ mà ngay cả những vị thần tối cao như Đế Hồn cũng không dám xem thường!
Khi vòng chiến kết thúc, Ba Tiêu sụp đổ xuống nền đá lạnh với vẻ mặt kinh hoàng chưa từng thấy.
Gã ta không chết, nhưng ý chí thù hận đã bị xóa sạch hoàn toàn bởi chính năng lượng ký ức mà Trần Mồ vừa sử dụng làm vũ khí tấn công ngược lại vào tâm trí của đối phương!
Trần Mồ đứng sững giữa tàn tích quảng trường thị trấn, cơ thể không hề hấn gì về mặt vật lý nhưng tâm trí thì thay đổi vĩnh viễn từ giây phút này trở đi.
Anh không còn là một người tìm kiếm ký ức một cách mù quống nữa – giờ đây anh biết rằng mỗi mảnh vỡ ký ức đều mang theo sức mạnh hủy diệt tương đương với một đòn chí mạng dành cho kẻ thù!
Ngay lúc ấy, một bóng đen xuất hiện từ phía sau tượng đài Admin đang đổ sập xuống đất đá lạnh giá trước mặt họ.
Đó là người Admin đầu tiên mà Trần Mồ từng gặp trong hệ thống Dị Giới – ông ta không tấn công hay đe dọa gì cả, chỉ mỉm cười một cách thương hại đầy bí ẩn khó hiểu!
"Chúc mừng cậu đã thức tỉnh tài năng đặc biệt," Admin nói với giọng điệu vang vọng khắp khu vực cấm rộng lớn bao la trước mắt họ lúc này.
"Nhưng hãy cẩn thận – vì ký ức của cậu sắp trở thành mục tiêu săn đuổi số một của toàn bộ thế giới Đấu Khí rồi đấy!"
Trần Mồ nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên cao trào chưa từng có trong lịch sử xuyên không đầy rẫy cạm bẫy chết người này!
Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề như chì đúc.
Trần Mồ cảm giác từng tế bào trong cơ thể mình đang run rẩy không phải vì lạnh lẽo của địa ngục, mà vì một sự thấu hiểu đáng sợ đang lan tỏa từ sâu thẳm linh hồn.
Lời nói của Admin vang lên không chỉ là cảnh báo, nó là bản án tử hình được gói gọn trong những chữ cái phát sáng màu đỏ máu treo lơ lửng trước mắt hắn.
Hắn nháy mắt thật nhanh, cố gắng xua tan đi ảo giác đó.
Nhưng ký tự vẫn còn đó, rực rỡ và đầy ác ý.
"Thức tỉnh tài năng đặc biệt?" Trần Mồ lặp lại lời Admin với giọng điệu khàn khẹn, khác hẳn sự bình tĩnh giả tạo mà hắn luôn duy trì từ khi bước vào thế giới này.
Admin không đáp.
Vị quản trị viên vô hình ấy chỉ để lại một nụ cười lạnh lẽo treo lơ lửng trong không khí, kèm theo tiếng còi báo động dài và sắc bén xé toạc bầu trời xám xịt của Khu Vực Cấm.
Tiếng còi đó nghe giống như những thanh kiếm vô hình đang cắt vào màng nhĩ, khiến Trần Mồ cảm thấy đau đớn âm ỉ ở sâu bên trong sọ não.
Đột nhiên, mặt đất dưới chân hắn bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Những khối đá khổng lồ vỡ vụn, lộ ra một mê cung tối tăm đầy rẫy những bóng hình đen kịt đang di chuyển chậm chạp nhưng vô cùng chắc chắn về phía này.
Chúng không phải là quái vật thông thường.
Trần Mồ nhận ra điều đó qua mùi hôi thối nồng nặc của tử khí và sự im lặng đáng sợ phát ra từ chúng.
"Tôi cần biết thêm," hắn nói, giọng điệu cứng rắn hơn trước đây nhiều lần.
"Tài năng gì?
Và tại sao ký ức lại là mục tiêu?"
Admin cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng lần này giọng điệu không còn vang vọng khắp nơi mà tập trung trực tiếp vào tai Trần Mồ, như một lời thì thầm đầy độc địa từ chính ý thức của hắn.
"Cậu có khả năng 'Ghi Nhận Lại'.
Cậu không chỉ nhớ mọi thứ cậu thấy.
Cậu ghi nhận lại toàn bộ quy luật Đấu Khí và bản chất Thần Thú mà cậu chạm vào."
Trần Mồ sững sờ.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi, khi hắn vô tình tiếp xúc với xác một con Sắt Long Hổ bị thương.
Thay vì cảm giác đau đớn hay sợ hãi, một luồng thông tin khổng lồ đã vào đầu óc hắn: cấu trúc cơ bắp, điểm yếu huyệt đạo, và thậm chí là cách nó hô hấp đấu khí.
Hắn nghĩ đó chỉ là may mắn hoặc sự nhạy bén của bản thân.
Nhưng nếu Admin nói đúng.
thì điều này có nghĩa gì?
Có nghĩa mỗi lần hắn giao chiến, mỗi lần hắn quan sát một đối thủ mạnh mẽ hơn, hắn đang ăn cắp sức mạnh của họ một cách vô thức và vĩnh viễn.
Trong thế giới Đấu Khí nơi bí kíp gia truyền được bảo vệ bằng mạng sống, hành động này là tội ác tày trời.
Nó không chỉ là trộm cắp kỹ năng, mà là cướp đoạt nguồn gốc tồn tại của kẻ khác.
"Và," Admin tiếp tục, giọng điệu trở nên mỉa mai hơn bao giờ hết.
"Những người mạnh nhất thế giới này?
Họ gọi đó là 'Đánh Trúng Ký Ức'.
Một thuật ngữ đẹp đẽ cho việc xé xác đối thủ để lấy lại những gì thuộc về họ trước khi ký ức bị đánh cắp hoàn toàn."
Trần Mồ cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên từ cuống họng.
Hắn không ngờ rằng sự may mắn của mình lại là nguồn gốc của mối nguy hiểm chết người này.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của chính mình, lần đầu tiên nhận ra chúng trông đáng sợ như thế nào dưới ánh sáng đỏ ngầu của bầu trời địa ngục.
"Bây giờ," Admin nói, giọng điệu trở nên lạnh băng tuyệt đối.
"Họ đã đánh dấu mùi hương ký ức trên người cậu.
Và những kẻ săn mồi giỏi nhất đang đến rất gần."
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ mọi phía.
Trần Mồ quay đầu lại, tim đập thình thịch như muốn nổ tung trong lồng ngực.
Từ bóng tối của mê cung đá, ba hình dáng cao lớn bước ra.
Chúng mặc bộ giáp đen tuyền được chế tác từ xương cốt Thần Thú cấp cao, trên mũ trụ không có mắt mà chỉ là hai khe hở hẹp phát sáng màu đỏ tươi.
"Kẻ trộm ký ức," một trong số chúng nói, giọng điệu trầm thấp và đầy sát khí.
"Đưa nó ra đây."
Trần Mồ lùi bước, gót chân va vào vách đá phía sau.
Hắn bị bẫy rồi.
Không có lối thoát nào ở hướng này.
Nhưng thay vì hoảng loạn hoàn toàn, một cảm giác lạ lùng đang lan tỏa trong người hắn – đó là sự kích thích của kẻ đứng trước vực thẳm nhưng vẫn tìm thấy niềm vui trong việc leo ngược lên thành vách.
Hắn hít sâu một hơi dài, cố gắng giữ cho lý trí tỉnh táo nhất có thể.
"Tôi không đánh cắp gì cả," Trần Mồ nói, giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ.
"Mọi thứ tự nó đi vào đầu tôi."
Ba tên lính canh giơ vũ khí lên – những thanh đao cong được khắc đầy phù phép sát phạt.
Ánh sáng đỏ trên mũ trụ của chúng rực rỡ hơn khi chúng cảm nhận được đấu khí từ Trần Mồ.
Chúng không tin hắn nói dối.
Với kỹ năng 'Ghi Nhận Lại', việc giả vờ ngây thơ là một chiến thuật thông minh, nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm nếu bị phát hiện ngay lập tức.
"Đủ rồi," tên lính ở giữa ra lệnh, thanh đao trong tay bắt đầu rung lên tạo thành những âm thanh chói tai.
"Tiến công!
Lấy ký ức về!"
Ba bóng đen lao tới như ba mũi tên bắn từ cung thần.
Tốc độ của chúng nhanh đến mức Trần Mồ chỉ kịp thấy những vệt đen mờ trong không khí trước khi lưỡi đao đã cắt ngang qua khoảng cách giữa họ.
Hắn phản ứng bằng bản năng, nghiêng người sang bên trái một góc cực nhỏ.
Lưỡi dao lướt qua má hắn, mang theo một cảm giác lạnh buốt như băng giá của tử thần.
Trần Mồ xoay người, lợi dụng đà quay để tránh đòn tấn công thứ hai từ phía sau.
Một cú hất chân mạnh mẽ đánh vào bụng đối thủ, khiến tên lính kia lùi lại vài bước nhưng không ngã xuống.
Chúng quá mạnh, và chúng đã phối hợp ăn ý đến kinh ngạc.
"Chúng biết cách bẫy tôi," Trần Mồ nhận ra trong lòng.
"Không phải ngẫu nhiên."
Hắn nhìn xung quanh mê cung đá đang rung chuyển dữ dội hơn nữa dưới sức ép của trận chiến sắp xảy ra.
Những khối đá vỡ vụn rơi xuống tạo thành một bức tường chắn tạm thời trước mặt hắn, ngăn cách hắn với ba kẻ thù đáng sợ kia trong khoảnh khắc ngắn ngủi quý giá.
Admin lại lên tiếng, lần này giọng điệu đầy sự mỉa mai và hài hước đen tối đặc trưng của hắn: "Chúc may mắn, cậu bé ghi chép.
– mỗi ký ức cậu lấy đi đều là một lời nguyền cho chính linh hồn mình."
Trần Mồ nhếch mép cười nhạt.
Hắn không có thời gian để suy nghĩ về triết lý sống chết lúc này.
Hắn cần chiến đấu.
Và nếu tài năng của hắn thực sự như Admin nói, thì đây sẽ là bài học đầu tiên mà thế giới Đấu Khí phải trả giá cho việc đánh thức một kẻ trộm ký ức nguy hiểm nhất lịch sử.
Hắn đưa tay lên trán, tập trung toàn bộ ý chí vào việc quan sát chuyển động của ba tên lính canh đang phá vỡ bức tường đá chắn trước mặt chúng.
Mắt hắn mở to đến mức có thể nhìn thấy những đường gân máu đỏ rực trên mí mắt.
Hắn không sợ hãi nữa.
Sự tò mò và khát khao biết hiểu quy luật thế giới này đã lấn át nỗi sợ chết chóc.
Và rồi, trong khoảnh khắc ba thanh đao cùng lúc lao về phía ngực hắn, Trần Mồ cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ chảy từ tâm trí ra toàn thân – đó là dấu hiệu của việc 'Ghi Nhận Lại' đang kích hoạt ngoài ý muốn trước nguy cơ tử vong.
Hắn không chủ động làm điều này, nhưng cơ thể tự nó phản ứng lại với sự hiện diện áp đảo của đấu khí đối phương.
Hắn thấy rõ mọi thứ chậm lại.
Tốc độ di chuyển của lưỡi đao, hướng gió thổi qua kẽ hở giáp trụ, và thậm chí cả nhịp đập tim đầy giận dữ trong lồng ngực kẻ thù trước mặt hắn.
Thời gian dường như ngừng chảy chỉ riêng.
trong một giây ngắn ngủi nhưng dài đằng đẵng đến vô cùng khó tin đối với những người còn lại nơi địa ngục này.
Và rồi câu nói cuối cùng của Admin vang lên, không phải là lời cảnh báo nữa mà giống như tiếng cười chế giễu đầy bí ẩn từ tận đáy vực thẳm: "Chào mừng cậu vào trò chơi ghi nhớ ký ức – nơi kẻ chiến thắng sẽ trở thành quái vật sống còn!"
Lưỡi kiếm băng giá xé toạc không khí, nhắm thẳng vào tim hắn mà không hề chậm lại.
Hắn cố gắng xoay người né tránh nhưng cơ thể lại bị một lực vô hình khóa chặt tại chỗ.
Đôi mắt Admin bỗng mở to đến mức nứt vỡ, tiết ra dòng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận