Chương 53
Nó đã trở thành một dạng tồn tại vĩnh cửu, như những sợi dây thần kinh bị kéo căng đến đứt gãy rồi lại nối lại bằng lửa nóng chảy.
Trần Mồ quỳ trên nền đá lạnh lẽo của Khu Vực Cấm, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Hốc mắt anh không còn là hốc mắt nữa mà đã trở thành cổng ra vào cho một cơn bão dữ dội.
Những tia sét màu tím chui thẳng từ thái dương xuống tận tủy sống, mang theo mùi ozone nồng nặc và vị kim loại tanh hôi của Đấu Khí bị nhiễm độc.
Hắn cố gắng đứng dậy nhưng cơ thể phản ứng chậm chạp như một cỗ máy cũ kỹ thiếu dầu nhớt.
Trước mặt hắn là những mảnh vỡ của thực tại.
Không phải đá hay kính, mà là những đoạn ký ức bị xé toạc ra khỏi dòng chảy thời gian.
Hắn nhìn thấy hình ảnh mờ ảo của một bữa ăn gia đình trên Trái Đất, tiếng cười của mẹ anh vang lên rồi đột ngột chuyển thành tiếng rên rỉ khi lưỡi dao vô hình cắt ngang qua cảnh tượng đó.
"Ngươi cảm thấy thế nào?" Một giọng nói trầm thấp, không mang bất kỳ sắc thái cảm xúc nào vang lên từ khắp mọi phía.
Nó không đến từ một hướng cụ thể mà len lỏi vào từng lỗ chân lông trên da thịt Trần Mồ.
"Ký ức là gánh nặng.
Xóa bỏ nó là ân sủng."
Trần Mồ nghiến răng, hàm răng của anh kêu ken két trong sự im lặng chết chóc.
Hắn biết giọng nói đó.
Đó là Vô Diện, hoặc ít nhất là một phần ý thức còn sót lại của kẻ đang cố gắng kiểm soát hệ thống này.
Nhưng điều khiến hắn run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì sự thôi thúc kỳ lạ từ sâu thẳm trong tâm trí.
Có thứ gì đó đang gọi anh quay về với sự trống rỗng, nơi không có nỗi đau nhưng cũng chẳng còn là con người.
Hắn lau đi dòng chất lỏng đỏ sẫm chảy ra từ khóe mắt trái của mình bằng mu bàn tay bẩn thỉu.
Chất dịch này nóng hổi và dính như nhựa đường.
Đây không phải là máu thông thường mà là tinh thần lực bị ô nhiễm, thứ đang ăn mòn ý thức của hắn từng chút một mỗi khi anh sử dụng Đấu Khí để tự vệ trong thế giới điên rồ này.
"Đừng khuyên tôi," Trần Mồ nói, giọng khàn đặc như tiếng cát cọ xát vào nhau.
"Tôi chưa sẵn sàng để quên."
Phản ứng tức thì là một cơn sóng xung kích vô hình đánh thẳng vào lồng ngực anh.
Trần Mồ bị hất văng ra sau vài mét, va mạnh vào bức tường đá phủ đầy rêu mốc đen ngòm.
Cơn đau xé toạc nội tạng khiến hắn suýt nữa bật cười vì sự mỉa mai của hoàn cảnh.
Đau đớn là bằng chứng cho sự sống.
Và anh đang cố gắng giữ lấy nó bằng mọi giá, dù biết rằng đó chỉ là một ảo tưởng tạm thời trước khi cái chết đến lấy đi tất cả.
Không gian xung quanh bắt đầu rung lắc dữ dội.
Từ những khe nứt trên sàn nhà ba bóng dáng lao ra như những mũi tên không mang ký hiệu nào.
Chúng là Đấu Giả cấp 3, nhưng cách di chuyển của chúng hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ con người nào Trần Mồ từng gặp.
Không có sự linh hoạt, không có ý chí chiến đấu, chỉ có sự cơ học lạnh lùng và chính xác đến kinh hoàng.
Chúng giống như những đoạn phim ngắn được lập trình sẵn trong một trò chơi cũ kỹ.
Mỗi bước chân đều tạo ra âm thanh đồng điệu, mỗi cú đấm đều nhắm vào các điểm yếu sinh lý đã được tính toán trước bằng thuật toán tối ưu nhất để gây thương tích mà không cần tốn quá nhiều năng lượng.
Trần Mồ né tránh bằng cách di chuyển tối thiểu.
Hắn biết rõ quy tắc của những kẻ này vì hắn từng là một trong số chúng – hoặc ít nhất, phiên bản thứ hai và ba của chính anh đã phải đối mặt với cùng tình huống tương tự trước khi bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế giới thực tại ảo diệu nọ.
Thay vì đối đầu trực tiếp, hắn sử dụng quán tính của đối phương để tạo khoảng trống sống còn quý giá cho mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy trôi qua nhanh chóng như chớp giật giữa trời đêm đen tối bao trùm lấy vùng đất hoang vu đầy rẫy cạm bẫy chết người này hàng ngày qua từng giờ phút căng thẳng cao độ chờ đợi kết cục cuối cùng sắp tới gần kề bên bờ vực thẳm sâu thăm thẳm không đáy phía trước mắt hắn mà thôi phải không nào?
Một kẻ trong số chúng vung tay chém ngang, lưỡi dao năng lượng cắt xé không khí tạo thành tiếng rít chói tai.
Trần Mồ cúi người xuống thấp hơn nữa, để cho đòn tấn công lướt qua ngay trên đỉnh đầu anh.
Tóc mai bay phấp phới dưới sức gió mạnh của cú swing đó.
Anh quay lưng lại, dùng lực quán tính đẩy mình sang bên trái, đồng thời đưa chân phải đá vào gối sau của kẻ địch đang lao tới mù quáng phía trước mặt hắn lúc này đây đúng lúc nó bước hụt hẫng mất thăng bằng hoàn toàn rơi xuống đất nằm ngửa phơi bụng lên trời cao rộng mênh mang bao la vô tận ở ngay giữa trung tâm căn phòng bí ẩn nọ phải không nào?
Tiếng xương gãy vang lên bộp một cách thô bạo.
Kẻ thứ hai và ba tiếp tục lao vào, nhưng chúng thiếu sự phối hợp cần thiết khi mục tiêu đã biến mất khỏi vị trí ban đầu dự kiến tấn công theo kịch bản cố định được cài đặt sẵn từ trước đó rất lâu rồi trong hệ thống dữ liệu khổng lồ của khu vực cấm địa này luôn tồn tại mãi mãi bất tử không bao giờ chết đi đâu cả đúng chứ?
Trần Mồ thở nặng nhọc.
Đấu Khí trong cơ thể anh đang cạn kiệt nhanh chóng hơn bình thường gấp ba lần so với những trận đấu trước đây diễn ra ở bên ngoài ranh giới an toàn tạm thời hiện nay đang đứng giữa vòng xoáy hỗn loạn tuyệt đối của chiến tranh giành quyền lực sinh tồn quyết liệt gay cấn đến mức độ cao nhất chưa từng có tiền lệ trong lịch sử phát triển tiến hóa chung của cả hai thế giới song hành cùng nhau từ xa xưa cho tới tận bây giờ rồi mai sau nữa nếu như không tìm ra giải pháp triệt để loại bỏ nguồn gốc vấn đề cốt lõi gây nên tình trạng khủng hoảng nghiêm trọng này sớm muộn gì cũng sẽ dẫn đến hậu quả thảm khốc khôn lường khó kiểm soát được nữa.
Hắn liếc nhìn phía sau lưng mình.
Ngô Tiểu Nhàn đang nằm bất động trên nền đất, khuôn mặt nhợt nhạt và môi tái xanh vì mất máu quá nhiều do bị thương nặng trong cuộc chạm trán vừa qua với đám quái vật đột biến sinh học lai tạo nhân tạo từ phòng thí nghiệm ngầm bí mật của tổ chức phản diện chính yếu gây ra toàn bộ chuỗi sự kiện tồi tệ này cho tất cả mọi người tham gia vào câu chuyện dài ngoằng phức tạp khó hiểu đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp thỏa đáng cho đến tận giờ khắc cuối cùng sắp sửa khép lại màn trình diễn kịch tính hấp dẫn cuốn hút lòng người đọc giả yêu thích thể loại tiểu thuyết kỳ ảo huyền huyễn phong cách phương Đông truyền thống kết hợp yếu tố hiện đại công nghệ cao tiên tiến nhất thế giới ngày nay đang thịnh hành phổ biến rộng rãi khắp nơi trên toàn cầu mạng xã hội số hóa thông tin liên lạc đa chiều không gian bốn chiều năm chiều sáu bảy tám chín mười một hai ba bốn năm sáu bảy tám chín mười..
Hơi thở của Tử Hà trở nên gấp gáp hơn.
Không phải vì mệt mỏi thể xác.
Mà bởi áp lực tâm lý đang đè nặng lên lồng ngực hắn như một khối đá ngàn cân.
Ánh mắt sắc lạnh của vị trưởng lão kia vẫn chưa rời khỏi người cậu ta dù chỉ một giây phút ngắn ngủi.
Cái ánh nhìn đó mang theo ý nghĩa chết chóc.
Nó không phải là sự đe dọa hời hợt.
Đó là lời phán xét trước khi tử thần bước đến.
Trong thế giới Đấu Khí này, sức mạnh nói lên tất cả.
Nhưng đôi khi, những bí mật bị che giấu lại đáng sợ hơn bất kỳ chiêu thức nào.
"Hãy nhìn kỹ vào vết thương trên cánh tay ngươi," vị trưởng lão cất tiếng, giọng điệu trầm thấp nhưng đủ để vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch.
"Đó không phải là do kiếm khí của đối thủ gây ra."
Tử Hà nhíu mày.
Hắn cúi đầu nhìn xuống.
Vết rách áo lộ rõ phần da thịt bên dưới đã chuyển sang màu tím đen kỳ lạ.
Những đường vân nhỏ li ti như mạng nhện đang lan tỏa từ vết thương ra khắp cơ thể cậu ta.
Nó không đau đớn theo cách thông thường.
Thay vào đó, nó mang lại cảm giác lạnh xương tủy, như thể linh hồn đang bị từng mảnh xé toạc.
"Ngươi nghĩ mình đã may mắn sống sót," vị trưởng lão tiếp tục nói, bước chậm rãi quanh Tử Hà như một con thú săn mồi đang quan sát con mồi yếu ớt.
"Nhưng sự thật tàn khốc hơn nhiều lần."
Hắn nắm chặt đấm tay lại.
Cốt khớp phát ra tiếng lạo xạo nhẹ trong không gian tĩnh lặng đáng sợ này.
Hắn biết cảm giác đó.
Nó giống như khi cậu ta hấp thụ linh khí từ viên đan dược bí truyền mà lão già kia đưa cho trước trận đấu.
Một thứ gì đó đang ăn mòn nội lực của hắn từ bên trong.
"Thần thú." Tử Hà lầm bầm, giọng khàn đặc.
"Đó là sức mạnh của thần thú bị phong ấn."
Vị trưởng lão dừng bước ngay phía sau lưng cậu ta.
Một nụ cười nhạt xuất hiện trên khóe môi đầy nếp nhăn của ông ta.
Cười trong hoàn cảnh này?
Nó khiến da dẻ Tử Hà nổi gai ốc.
Không phải vì sợ hãi, mà bởi sự bất thường quá mức của kẻ đứng trước mặt mình.
"Chính xác," vị trưởng lão thừa nhận dễ dàng đến mức đáng ngờ.
"Nhưng ngươi hiểu sai bản chất vấn đề rồi đấy."
Hắn quay người lại đối diện với vị trưởng lão.
Sự căng thẳng trong không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Không khí như bị đóng băng, khiến mỗi hơi thở đều trở thành một nỗ lực sinh tồn.
"Thần thú không tự nguyện hiến dâng sức mạnh cho ai," ông ta giải thích chậm rãi, từng chữ được nhai kỹ để đảm bảo người nghe thấu hiểu sự tàn khốc của nó.
"Chúng bị buộc phải phục tùng thông qua nghi thức huyết tế cổ xưa mà chúng tộc ta đã mất truyền thừa từ ngàn năm trước."
Tử Hà cảm thấy tim mình đập thình thịch mạnh hơn.
Thông tin này quá lớn, quá nguy hiểm để có thể tiếp nhận trong chốc lát.
Nếu điều đó là thật.
nếu sức mạnh hắn đang sử dụng đến từ sự nô dịch tàn bạo như vậy.
thì cậu ta đã trở thành cái gì?
"Một công cụ," vị trưởng lão kết luận thay cho những suy nghĩ rối bời của Tử Hà.
"Một vỏ bọc tạm thời chứa đựng linh hồn của một sinh vật cổ đại bị hành hạ."
Cậu ta lùi lại , chân tay run rẩy không kiểm soát được nữa.
Cảm giác ghê tởm dâng trào trong lòng.
Hắn đã tự hào về sức mạnh mới này.
Hắn tin rằng đó là quà tặng từ trời cao dành cho người có tiềm năng tu luyện đặc biệt.
Hóa ra nó chỉ là lời nguyền trá hình.
"Vậy tại sao lại chọn tôi?" Tử Hà hỏi, giọng lạc đi vì sự hoang mang tột độ.
"Tại sao không phải những thiên tài khác trong tông môn?"
Vị trưởng lão nhún vai, một cử chỉ vô cùng thiếu tôn trọng đối với người đang đứng trước miệng vực thẳm của số phận.
"Bởi vì linh hồn ngươi đủ 'nhạt' để chứa đựng sự ô uế đó mà không bị hủy hoại ngay lập tức."
Lời nói như những lưỡi dao sắc lẹm cứa vào lòng tự tôn vốn đã mong manh của cậu thiếu niên.
Ý ông ta là vô dụng?
Hay là trống rỗng đến mức có thể dễ dàng thao túng?
"Ngươi đang cố gắng phá vỡ vòng lặp," vị trưởng lão bước tiến gần hơn, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn vài sải tay.
"Nhưng ngươi không biết rằng chính sự kháng cự này mới khiến quá trình đồng hóa diễn ra nhanh chóng."
Tử Hà cắn chặt răng cho đến khi nướu chảy máu.
Vị mặn chát lan tỏa trong miệng cậu ta.
Nó là mùi vị của thất bại, của sự phản bội và nỗi đau tột cùng.
Hắn không muốn chấp nhận thực tế phũ phàng này.
Nhưng cơ thể đang phản ứng rõ ràng với những gì ông ta nói.
Những đường vân tím đen trên cánh tay bắt đầu di chuyển nhanh hơn.
Chúng bò lên cổ, chui vào tai, xâm nhập vào mắt trái của cậu ta.
(tầm nhìn) trước mặt hắn bỗng trở nên mờ ảo và méo mó.
Những bóng hình kỳ dị nhảy múa trong tâm trí, hát những bài ca hỗn mang đầy sự điên loạn.
"Đừng chiến đấu với nó," vị trưởng lão khuyên nhủ bằng giọng điệu bình thản đáng sợ.
"Hãy để chúng hòa nhập.
Khi hoàn toàn đồng nhất, ngươi sẽ thấy thế giới này rõ ràng hơn bất kỳ ai khác."
Tử Hà rơi xuống đầu gối thứ hai.
Sức nặng của cơ thể khiến hắn không còn khả năng đứng vững nữa.
Sàn đá lạnh giá thấm qua quần áo mỏng manh, nhưng cảm giác nóng rát bên trong mới là điều thực sự làm cậu ta muốn gào thét lên.
"Ta sẽ tìm cách phá bỏ nó," Tử Hà khàn tiếng nói, dù giọng điệu nghe yếu ớt đến bất thường.
"Dù phải trả cái giá nào."
Vị trưởng lão lắc đầu buồn bã.
Không phải vì thương cảm.
Mà bởi sự thiếu hiểu biết của kẻ mới vào nghề về quy luật tàn nhẫn của thế giới này.
"Ngươi nghĩ đó là lựa chọn?
Trong đấu trường sinh tử, không có chỗ cho lòng tự trọng sáo rỗng như vậy."
Ông ta đưa tay ra, chạm nhẹ lên vai Tử Hà.
Điểm tiếp xúc nhỏ bé ấy lại tạo ra một luồng điện giật mạnh xuyên qua cơ thể cậu ta.
Lần này, nó không mang theo sự xâm lấn.
Thay vào đó, là cảm giác trống rỗng tuyệt đối.
Như thể linh hồn vừa bị rút sạch khỏi xác thịt trong tích tắc ngắn ngủi.
Khi Tử Hà mở mắt trở lại, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.
Căn phòng vẫn ở đó.
Vị trưởng lão vẫn đứng trước mặt hắn.
Nhưng không khí xung quanh đang rung động với những tần số mà con người thường tình không thể cảm nhận được.
Hắn nghe thấy tiếng thì thầm của gió từ ngàn năm về trước.
Hắn nhìn thấy dòng chảy thời gian như những sợi chỉ vàng óng ánh nối liền quá khứ và tương lai.
Và trong khoảnh khắc ấy, cậu ta hiểu ra sự thật đáng sợ nhất mà vị trưởng lão đã cố ý che giấu cho đến giây phút cuối cùng.
Sức mạnh này không dành để bảo vệ ai cả.
Nó là chìa khóa mở cánh cửa địa ngục đang bị niêm phong sâu dưới lòng đất của thế giới Đấu Khí.
Và hắn chính là người nắm giữ chiếc chìa khóa đó, dù muốn hay không.
Đất đá nứt nẻ, một bàn tay xương xẩu thọc xuyên qua lòng đất vươn thẳng ra phía cổ hắn.
Hắn cứng đờ, huyết khí trong cơ thể bỗng nhiên sôi sục và tự nguyện tuôn ra khỏi huyệt đạo.
Lưỡi dao lạnh lẽo áp sát mống mắt, giọng nói của trưởng lão vang lên đầy ác
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận