Chương 52
Đó là dịch thể sinh học pha lẫn dữ liệu số hóa đang tuôn ra từ hốc mắt Trần Mồ.
Hắn tỉnh dậy trong một đống đổ nát của ý thức, nơi thực tại và ảo giác giao thoa thành một mớ hỗn độn kinh hoàng.
Cơ thể hắn run rẩy không phải vì lạnh, mà vì Đấu Khí bên trong mười hai mạch (kinh mạch chính) đang chảy ngược.
Hiện tượng này thường chỉ xảy ra với những thiên tài tu luyện công pháp tà đạo bị phản , nhưng ở đây, nguyên nhân lại là hệ thống "Đồng Hóa" của Dị Giới.
Trần Mồ ngồi dậy, bàn tay gầy guộc chạm vào mặt đất lạnh lẽo.
Bề mặt đá đen bóng không còn phản chiếu hình ảnh hắn nữa mà chỉ hiển thị những dòng mã đỏ chát: *LỖI HỆ THỐNG.
KÝ ỨC KHÔNG TƯƠNG THÍCH.* Hắn cười một tiếng khàn sặc, nước bọt lẫn máu bắn ra khỏi môi khô nẻ.
"Chà chà," hắn lầm bầm, giọng nói nghe xa lạ đến chính bản thân cũng phải rùng mình, "thì ra cái giá để sống sót là trở thành một ổ đĩa cứng bị lỗi."
Cơn đau từ thái dương xé toạc não bộ như những lưỡi dao cùn đang bào mòn ý thức.
Hắn nhớ lại cảnh tượng cuối cùng: Admin, hay đúng hơn là Vô Diện, đã không đánh hắn.
Kẻ đó chỉ *nhìn* vào hắn và xóa đi một phần dữ liệu quan trọng nhất.
Bây giờ, Trần Mồ cảm thấy trống rỗng trong lồng ngực.
Một khoảng trắng hình dạng trái tim, nơi lẽ ra phải chứa đựng ký ức về gia đình ở Trái Đất đang bị ăn mòn bởi sự vô nghĩa của thế giới này.
Hắn cố đứng lên nhưng đầu gối đập mạnh xuống sàn đá.
Cảm giác tê buốt lan tỏa khắp chân tay, báo hiệu rằng cơ thể vật lý của hắn đang từ chối phục vụ một tâm trí đã quá tải.
"Đừng có đùa với tao," Trần Mồ nghiến răng, hai mắt đỏ ngầu nhìn vào không trung vô định, nơi những bóng hình mờ ảo của các phiên bản trước kia từng tồn tại vẫn còn lơ lửng như ma (ma ảnh).
Hắn biết mình phải di chuyển.
Khu Vực Cấm đang hấp thụ năng lượng xung quanh, và nếu hắn ở lại đây thêm một giây nữa, hắn sẽ trở thành một phần của bức tường đá đen bóng ấy – một nạn nhân vô danh trong bộ sưu tập ký ức của hệ thống.
Bước đi nặng nề như mang theo cả thế giới trên vai, Trần Mồ lê từng bước về phía cổng Khu Vực Cấm.
Những thanh sắt gỉ sét nham nháp tỏa ra hơi lạnh giá cắt da cắt thịt.
Hắn không cần la bàn.
Trực giác sinh tồn – thứ duy nhất còn sót lại sau bảy lần chết và tái sinh – đang dẫn đường cho hắn.
Mỗi bước chân in xuống đất đều để lại một vệt máu đen sẫm, nhưng hắn không thèm lau chùi.
Sự đau đớn thể xác lúc này là liều thuốc kích thích cần thiết để giữ cho bộ não khỏi bị tê liệt bởi sóng xung kích tinh thần lực từ bên trong khu vực cấm.
anh ấy đang làm gì vậy?" Một giọng nói nhỏ bé vang lên từ phía sau một tảng đá đổ vỡ gần đó.
Trần Mồ dừng lại, quay đầu chậm chạt.
Đó là Ngô Tiểu Nhàn.
Cô gái với mái tóc đen dài thường được buộc gọn gàng giờ đây rối bời, đôi mắt sáng rực lo lắng nhưng cố che giấu bằng nụ cười gượng gạo đặc trưng của mình.
Trong tay cô vẫn cầm cuốn sổ tay cũ kỹ – vật duy nhất chưa bao giờ rời xa cô kể từ ngày họ gặp nhau tại lò rèn cũ ở biên giới vùng đất hoang tàn.
"Đi đi, Nhàn," Trần Mồ nói, giọng lạnh lẽo nhưng ánh mắt thì mềm mại một cách đáng ngạc nhiên.
"Đây không phải nơi cho người yếu đuối."
Ngô Tiểu Nhàn bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, nước mắt chảy ròng ròng nhưng cô vẫn cười.
Cô giơ cuốn sổ lên trước mặt như một lá chắn vô hình.
"Em không yếu đâu, Trần Mồ!
Em đã ghi lại tất cả những gì anh kể trong tháng qua.
Nếu anh quên, em sẽ nhắc nhở anh.
Anh đến từ đâu?
Và tại sao.
tại sao anh luôn nhìn những bóng tối với vẻ mặt như thể đang chào đón một người bạn cũ?"
Câu hỏi của cô đánh trúng vào vết thương hở sâu nhất trong tâm trí Trần Mồ.
Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu để cố gắng kiểm soát dòng chảy Đấu Khí hỗn loạn bên trong.
"Bởi vì," hắn thì thầm, giọng đầy mệt mỏi và mỉa mai đen tối, "vì bóng tối là nơi duy nhất không đòi hỏi ký ức."
Cánh cổng sắt khổng lồ trước mặt Trần Mồ bắt đầu rung động, phát ra những âm thanh kim loại sắc nhọn như tiếng gào thét của ngàn linh hồn bị giam cầm.
Admin – hay đúng hơn là ý thức tập thể của Vô Diện đang cư trú trong hệ thống quản lý khu vực này – đã nhận ra sự hiện diện của hắn.
Không có đòn tấn công vật lý nào bay tới.
Thay vào đó, không gian xung quanh Trần Mồ bắt đầu bẻ cong ánh sáng.
Những bức tường đá đen bóng trở nên trong suốt, lộ ra vô số khuôn mặt đang trôi nổi trong dung dịch màu xanh lam nhạt – những ký ức đã bị thu thập và bảo quản của các Đấu Giả khác.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể hiểu được sự thật?" Giọng nói của Vô Diện vang lên từ mọi hướng, không phải qua tai mà trực tiếp vào não bộ Trần Mồ.
Nó nghe êm ái, dịu dàng như tiếng thì thầm của một người mẹ ru con ngủ, nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn năm định mệnh.
"Ký ức là gánh nặng.
Chiến tranh bắt đầu từ nỗi đau mất mát.
Hận thù nảy sinh từ sự khác biệt trong ký ức.
Xóa bỏ chúng, và thế giới sẽ hòa bình."
Trần Mồ cười nhạt, máu chảy ra từ khóe miệng nhưng hắn không lau đi.
Hay là cái chết tinh thần?" Hắn nâng tay lên, những ngón tay run rẩy tập trung vào luồng Đấu Khí cuối cùng còn lại trong kinh mạch.
Công Pháp Bị Nguyền đang phản ứng dữ dội với sự hiện diện của Vô Diện, như thể nó nhận ra kẻ thù chung.
"Ngươi nói đúng một phần.
Ký ức mang theo đau khổ.
Nhưng cũng chính ký ức định hình con người ta là ai.
Nếu xóa bỏ tất cả, chúng ta sẽ trở thành gì?
Những cỗ máy hành động theo bản năng?
Hay những cái xác không hồn?"
Admin không trả lời ngay lập tức.
Thay vào đó, một sóng xung kích cảm xúc ập tới.
Trần Mồ thấy mình đang đứng giữa căn phòng bếp ấm áp của Trái Đất.
Mùi hương bánh mì nướng và tiếng cười đùa của bố mẹ vang lên rõ ràng trước tai.
Nhưng rồi hình ảnh ấy vỡ tan thành những mảnh kính sắc lẹm khi hắn nhớ ra rằng họ đã chết vì một tai nạn giao thông bình thường – không phải do đấu khí, không phải do thù hận, mà chỉ đơn giản là sự ngẫu nhiên tàn nhẫn của số phận.
"Nỗi đau đó," giọng nói Vô Diện vang lên lần nữa, lạnh lùng hơn, "có cần thiết giữ lại?
Nó chỉ khiến ngươi yếu đuối."
Trần Mồ nghiến răng đến mức hàm kêu lạo xạo.
Hắn nhận ra rằng đây không phải là một trận đấu võ thuật thông thường mà là cuộc chiến giữa hai hệ tư tưởng: sự quên lãng để tồn tại và nỗi đau để ghi nhớ.
Admin tấn công vào điểm yếu nhất của hắn – những ký ức đẹp đẽ nhưng mang theo vết sẹo vĩnh cửu trong tâm hồn.
Đột nhiên, cánh cổng Khu Vực Cấm mở toang ra không phải vì sức mạnh vật lý hay đấu khí áp đảo mà vì một nguyên nhân hoàn toàn phi logic: "Lượt Thích" ảo từ những người quan sát ẩn núp trong hệ thống dữ liệu.
Trần Mồ sững sờ nhìn vào khoảng trống phía trước, nơi ánh sáng trắng xóa chiếu rọi xuống hành lang bên trong.
Những con số đỏ chát hiện lên trên không trung: *10 triệu lượt thích*, *50 triệu lượt chia sẻ*.
Hệ thống Dị Giới đang phản ứng với sự kịch tính của cuộc đối đầu tâm lý giữa Trần Mồ và Vô Diện.
"Điều này vô lý," Ngô Tiểu Nhàn hét lên từ phía sau, giọng cô đầy kinh ngạc nhưng cũng pha lẫn niềm hy vọng mong manh.
"Tại sao họ lại thích cái chết?
Tại sao họ lại cổ vũ cho sự tự hủy?"
Trần Mồ quay lại nhìn cô gái trẻ đang run rẩy vì sợ hãi và hiểu ra một điều kinh hoàng: Thế giới này đã trở thành một sân khấu giải trí tàn bạo nơi nỗi đau của người khác là món ăn tinh thần cho đám đông vô cảm.
Hành động chịu đựng và đối mặt với ký ức bị xóa bỏ của hắn không phải là sự anh hùng hóa mà là một màn trình diễn giải trí cao cấp nhất trong hệ thống.
"Đừng lo lắng về họ," Trần Mồ nói, giọng lạnh băng nhưng ánh mắt kiên định chưa từng có từ trước đến nay khi nhìn thẳng vào Ngô Tiểu Nhàn.
"Họ chỉ đang chứng minh rằng sự tồn tại của chúng ta không có ý nghĩa gì ngoài việc làm thỏa mãn trí tò mò bệnh hoạn của kẻ khác." Hắn quay sang hướng cổng Khu Vực Cấm, nơi những tia sáng trắng xóa đang mời gọi hắn bước vào vùng đất cấm kỵ cuối cùng này.
"Nếu muốn tìm lại lý do phải quên thì tôi sẽ đi sâu hơn nữa dù có phải trả giá bằng chính linh hồn mình cũng được chứ sao!"
Bên trong Khu Vực Cấm không gian bị bóp méo theo cách mà mắt thường không thể nhận diện nổi thời gian và không gian còn tuân thủ vật lý thông thường nào hết đâu.
Trần Mồ bước vào hành lang dài vô tận hai bên là những tấm gương vỡ phản chiếu phiên bản khác nhau của chính mình mỗi mảnh đều mang biểu cảm riêng biệt từ ngây thơ đến tàn độc khiến người xem phải rùng mình sợ hãi khi đối diện với chúng hàng ngày qua từng khoảnh khắc ngắn ngủi trôi qua nhanh chóng trước mắt hắn mà thôi phải không nào?
Hắn dừng lại trước tấm gương lớn nhất phía cuối hành lang nơi hình ảnh phản chiếu của Trần Mồ bỗng nhiên tách rời khỏi bề mặt kính và bước ra ngoài thế giới ảo trở thành thực thể sống động đầy nguy hiểm chờ đợi cuộc đối đầu quyết liệt sắp tới giữa hai phiên bản cùng nguồn gốc nhưng khác biệt hoàn toàn về mục tiêu sống còn trong thế giới dị giới đầy rẫy cạm bẫy chết người này.
Tàn tích của Trần Mồ vung lưỡi dao xương, nhắm thẳng vào tim nơi linh khí đang rối loạn.
Linh khí trong cơ thể bỗng bùng nổ, biến nỗi sợ thành sát ý thuần khiết.
Hắn mở mắt ra, đồng tử co lại thành những khe
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận