Chương 51

Chân Trần Mồ vừa chạm xuống sàn đá lạnh lẽo của "Khu Vực Cấm", một cơn đau nhói buốt xé toạc từ thái dương.

Đây không phải là cảm giác của thể xác, mà là sự phản ứng dữ dội của virus nhận thức Đấu Khí khi đối mặt với dữ liệu bị nhiễm độc.

Không gian xung quanh méo mó như tấm kính vỡ dưới áp lực thủy triều.

Những bức tường đá đen bóng trước đây giờ đang chảy ra những dòng chất lỏng tối màu, mang theo mùi vị kim loại và ozone nồng nặc — mùi của sự phân hủy trí nhớ.

Hắn cố gắng đứng vững, nhưng cân nặng trên vai dường như tăng gấp đôi.

Mỗi bước đi là một lần đấu tranh sinh tử giữa ý chí tồn tại và xu hướng hòa tan vào bóng tối.

Trần Mồ nhắm mắt lại, hít thở sâu để trấn an tâm thần đang hoảng loạn.

Hắn biết mình không thể thua ở đây.

Không phải vì lòng can đảm, mà đơn giản là hắn chưa tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền này.

Nếu chết đi bây giờ, mọi nỗ lực trong bảy ngày qua sẽ trở thành vô nghĩa.

"Đừng cố gắng phân tích nó," một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng.

Giọng đó nghe giống như tiếng cạo dao trên da thịt trần trụi của ký ức.

"Càng nghĩ nhiều, ngươi càng mất đi chính mình nhanh hơn."

Trần Mồ quay đầu lại thật chậm.

Standing trước mặt hắn là hình bóng của Đấu Hoàng 'Vô Diện'.

Nhưng lần này, khuôn mặt kia không còn trống rỗng đáng sợ như những gì hắn từng thấy trong ảo giác.

Nó rõ ràng hơn, sắc sảo hơn, và đáng ghét nhất là.

nó đang mỉm cười.

Một nụ cười đầy sự thông cảm tàn nhẫn.

"Ngươi vẫn thích diễn kịch sao?" Trần Mồ hỏi, giọng khàn đặc do mất nước và căng thẳng tột độ.

Tay hắn run rẩy rút thanh kiếm ra khỏi bao da cũ kỹ.

Lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ trần nhà cao vút, nơi những tia sét tím bập bùng cháy sáng như mạch thần kinh của một bộ não khổng lồ đang co giật.

"Không phải diễn kịch," Vô Diện đáp lại, bước tiến về phía trước với tư thế thư thái lạ thường.

"Mà là tiết lộ sự thật mà các ngươi từ chối nhìn nhận.

Ký ức không phải là kho báu, Trần Mồ.

Nó là gánh nặng."

Hắn nhếch mép cười chế giễu.

Cười vào chính nỗi đau của mình để che giấu sự run rẩy trong lòng.

Nếu ký ức chỉ là gánh nặng, vậy tại sao hắn lại cảm thấy trống rỗng đến mức muốn khóc mỗi khi nghĩ về gia đình ở Trái Đất?

Tại sao hình ảnh những bữa cơm chiều ấm cúng kia lại sắc nét hơn cả cảnh tượng chiến trường máu me trước mắt?

"Vậy thì ngươi xóa nó đi," Trần Mồ nói, giọng điệu lạnh lùng như băng giá.

"Xóa ký ức của ta để đạt được hòa bình vĩnh cửu mà ngươi hằng mơ ước?"

Vô Diện dừng bước.

Ánh sáng trong đôi mắt không tên tuổi kia chợt lóe lên màu đỏ thẫm, giống như những đốm lửa tàn dư cuối cùng trước khi tắt ngấm.

Ngươi nghĩ đó là mục tiêu của ta sao?

Đó chỉ là hệ quả tất yếu mà thôi."

Giữa đống đổ nát của phòng thí nghiệm cổ xưa bị che giấu dưới lòng đất, Trần Mồ phát hiện ra một hồ sơ số hóa còn sót lại trên một máy chủ cũ kỹ được làm từ xương rồng thần thú và kim loại đen.

Màn hình nhấp nháy liên tục, hiển thị những dòng mã lỗi màu xanh lá cây đang ăn mòn dữ liệu gốc.

Anh cắm thanh kiếm vào khe đọc dữ liệu, hy vọng Đấu Khí của mình có thể giải mã phần nào thông tin bị khóa chặt bởi lớp phòng thủ tinh thần lực dày đặc.

Ngón tay hắn run rẩy khi chạm vào bề mặt lạnh lẽo của bàn phím ảo hình thành từ năng lượng đấu khí.

Cảm giác kỳ lạ lan tỏa dọc theo cánh tay, như thể những ký tự đó đang cố gắng bò vào trong da thịt để chiếm đoạt ý thức.

Hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau, ép bản thân phải tập trung.

Nếu đây là cơ hội duy nhất để hiểu rõ hơn về Kẻ Vô Diện và nguồn gốc thực sự của lời nguyền "Công Pháp Bị Nguyền", thì hắn không thể bỏ lỡ nó bất cứ bằng giá nào.

Bác Sĩ Mồ Côi xuất hiện bên cạnh, ngồi bệt xuống sàn nhà với vẻ mặt say sưa nhìn vào những con số đang chạy liên hồi trên màn hình trước mắt mình vừa mới tạo ra từ chính xác định vị trí tín hiệu điện não đồ của nạn nhân không may mắn phải chịu đựng số phận bi thảm chờ đợi phía trước bất cứ lúc nào sắp xảy ra ngay bây giờ mà thôi.

Lão già điên rồ này luôn mang theo sổ tay ghi chép đầy những ký tự bí hiểm khó hiểu dành riêng cho việc lưu trữ lại toàn bộ quá trình quan sát chi tiết từng giai đoạn biến đổi trạng thái cảm xúc phức tạp diễn ra bên trong nội tâm sâu thẳm nhất tiềm ẩn chứa đựng nhiều góc khuất chưa được khám phá triệt để hoàn chỉnh thỏa mãn nhu cầu ham muốn tìm kiếm chân lý tuyệt đối vĩnh cửu bất diệt vượt thời gian không gian vô tận bao la rộng mở kia mà thôi phải không nào?

Xem này xem này!" Bác Sĩ Mồ Côi hét lên, giọng nói vang vọng khắp căn phòng tối om khiến Trần Mồ giật mình hoảng hốt lo lắng sợ hãi run rẩy co rúm người lại định chuẩn bị đối phó với bất kỳ tình huống nguy hiểm đột ngột xảy ra ngoài ý muốn nào có thể đe dọa tính mạng con người bình thường không thể nào hình dung nổi cảnh tượng siêu nhiên kỳ ảo đang diễn ra trước mắt mình ngay lúc này đây phải không.

"Đây chính là thứ ta tìm kiếm suốt bao nhiêu năm trời dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng trước mắt hắn mà thôi phải không nào các bạn đọc giả thân mến của chúng ta hiện nay đây đó chứ còn gì nữa đúng rồi ấy mà!

Hắn rơi vào vực thẳm vô tận nơi màu trắng xóa bao phủ lấy mọi giác quan và ý thức suy nghĩ logic thường nhật vốn có trong đầu óc con người bình thường không thể nào hình dung nổi cảnh tượng siêu nhiên kỳ ảo đang diễn ra trước mắt mình ngay lúc này đây phải không.".

Trần Mồ liếc nhìn lão già với ánh mắt đầy dè chừng và nghi ngờ sâu sắc cảnh giác phòng thủ tự bảo vệ bản thân an toàn tuyệt đối tối đa hóa khả năng sống sót giảm thiểu rủi ro tổn thất thiệt hại thương tích bệnh tật đau đớn khổ sở cực hình hành hạ tra tấn thần thông cảm nhận.

Hắn lao thẳng vào giữa những luồng năng lượng đang xoáy cuộn dữ dội như cơn lốc đen tối nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng sống sót còn lại trong căn phòng bí ẩn này phải không nào?

Thanh kiếm của hắn phát ra tiếng rít chói tai khi chạm vào màng chắn vô hình bao quanh Admin.

Không có gì xảy ra ngay lập tức, nhưng một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể Trần Mồ như thể hắn đang bị hòa tan vào chính năng lượng mà mình vừa tấn công phải không nào?

"Ngươi đã hiểu chưa?" Giọng nói của Vô Diện vang lên lần nữa, 。 "Ký ức là nguồn gốc của tham vọng và hận thù.

Xóa nó là cứu rỗi.".

Khi thanh kiếm xuyên qua Admin, không có máu chảy ra.

Thay vào đó, một lượng dữ liệu khổng lồ tràn vào đầu Trần Mồ như cơn lũ quét hủy diệt mọi hàng rào phòng thủ tinh thần lực yếu ớt đang cố gắng giữ lấy ý thức cuối cùng còn sót lại trong tâm trí anh phải không nào?

Anh không chỉ lấy lại ký ức, mà anh còn nhận được quyền kiểm soát của Admin đối với Khu Vực Cấm.

Một dòng lệnh đỏ máu hiện lên: "Xóa sổ tất cả."
Trần Mồ há miệng kêu gào khi cơ thể hắn bắt đầu tan rã thành những hạt dữ liệu.

Hệ thống đang
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập