Chương 50
Hắn đứng sững giữa trung tâm đấu trường vòng cung, nơi những bức tường đá đen bóng phản chiếu lại hình ảnh một kẻ đang dần tan rã từ bên trong.
Ánh sáng xanh nhạt từ các ngọn đuốc ma thuật trên cao chớp nháy không đều, tạo nên cảm giác như thế giới xung quanh đang bị bẻ cong, méo mó dưới áp lực của Đấu Khí nhiễm độc.
Trước mặt hắn là Kael, một Đấu Giả 8 sao với đôi mắt đỏ ngầu và những vết rạn nứt xanh lờ trên da thịt — dấu hiệu rõ ràng nhất của sự đồng hóa ký ức.
Không khí nặng trĩu đến mức khó thở, không phải vì thiếu oxy, mà bởi mật độ tinh thần lực dày đặc như chất lỏng đang bao bọc lấy họ.
"Mày nghĩ mày có thể thắng bằng cách quên?" Kael hỏi, giọng nói vang lên chói tai, giống như tiếng kim loại ma sát vào nhau.
Hắn giơ tay phải, những ngón tay dài ngoằn ngoèo biến dạng thành những chiếc móc xương sắc lẹm.
"Mày chỉ đang trì hoãn sự thật." Trần Mồ nhún vai, một cử động nhỏ nhưng đầy khiêu khích.
Tay hắn run rẩy nhẹ nhàng, không vì sợ hãi, mà vì nỗ lực kìm nén cơn đau đầu dữ dội đang xé toạc sọ não mỗi lần ký ức cố gắng quay trở lại.
"Ta không cần thắng," Trần Mồ đáp, nụ cười mỉa mai nở trên môi nhợt nhạt.
"Ta chỉ cần đủ mạnh để nhớ ra tại sao ta phải quên." Kael gầm lên, bước chân xuống nền đá granit vỡ vụn, tạo ra một vết nứt dài ngoằng chạy thẳng đến tận chân Trần Mồ.
Đấu Khí xung quanh Kael bùng nổ, mang theo màu tím sẫm của sự hủy diệt nhận thức.
Đó không chỉ là năng lượng vật lý; đó là virus tinh thần đang tìm cách xâm nhập vào ý chí yếu đuối của đối thủ.
"Ký ức là gánh nặng," Kael nói, mắt hắn mở to đến mức trắng dã lộ ra.
"Ta đã cắt bỏ nó.
Ta tự do." "Tự do như một cái xác không hồn sao?" Trần Mồ nháy mắt.
Cảm giác trong người hắn trống rỗng kinh khủng.
Mỗi lần đấu tranh với kẻ thù này, hắn mất đi thêm một mảnh ghép về quá khứ.
Nhưng giờ đây, sự sợ hãi đã chuyển hóa thành cơn thịnh nộ lạnh lùng.
Hắn không muốn quên nữa.
Hắn cần biết lý do thực sự phía sau lời nguyền 'Công Pháp Bị Nguyền'.
Kael kích hoạt kỹ năng "Xóa Nháp".
Không gian xung quanh đột ngột sụp đổ vào trong, những bức tường đá biến mất thay bằng một bầu trời màu tím sẫm đầy sao chết.
Thời gian tại đây bị bẻ cong, mỗi giây trôi qua cảm giác như cả một thế kỷ.
Trần Mồ cảm thấy da thịt mình rát bỏng, không phải từ nhiệt độ, mà từ sự xâm nhập của vô số kim châm tinh thần lực đang cố gắng đục khoét vào tâm trí hắn.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào luồng Đấu Khí bên trong cơ thể.
Cấp độ 1 sao hiện tại là quá yếu để chống cự trực tiếp với một đối thủ cấp 8 sao bằng sức mạnh thuần túy.
Hắn phải chơi bẩn.
Hắn phải dùng chính sự điên rồ của thế giới này làm vũ khí.
"Mày thấy thoải mái chưa?" Trần Mồ hỏi, giọng nói vang lên trong không gian bị bẻ cong nghe có vẻ xa lạ và méo mó.
"Hay là mày đang cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết?" Kael lao tới, tốc độ của hắn nhanh đến mức chỉ để lại những dư ảnh màu tím trên không trung.
Những chiếc móc xương xé toạc không khí, hướng thẳng vào tim Trần Mồ.
Mục tiêu không phải là giết chết cơ thể vật lý, mà là phá vỡ lõi ý thức còn sót lại trong đầu nạn nhân.
Trần Mồi né tránh bằng một chuyển động linh hoạt đến mức khó tin, lưng hắn đập mạnh vào bức tường ảo của đấu trường.
Vách đá rung lắc, bụi tro rơi xuống như mưa.
Hắn hít thở sâu, cố gắng ổn định nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.
"Mày không hiểu," Kael thì thầm, giọng nói đột ngột trở nên dịu dàng đến rợn người.
"Ta làm điều này vì nhân loại.
Không có ký ức, không còn hận thù.
Không còn chiến tranh." Đó là lý do khiến Kẻ Vô Diện nguy hiểm hơn bất kỳ quái vật nào khác.
Hắn tin rằng mình đang cứu rỗi thế giới bằng cách hủy diệt con người.
Trần Mồ cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên từ dạ dày.
Sự tàn nhẫn được bọc trong lớp vỏ đạo đức giả này đáng sợ hơn cả sự hung bạo thuần túy của thú hoang.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, khi lưỡi dao xương đang sượt qua má trái của Trần Mồ, hắn không lùi bước.
Thay vào đó, hắn chủ động mở rộng tâm trí mình ra như một cánh cửa lớn chào đón kẻ xâm nhập.
Đây là trò chơi liều lĩnh nhất mà hắn từng thực hiện: mời gọi ký ức đối phương chảy ngược lại vào chính bộ não đang bị tổn thương của mình.
"Nếu mày muốn xóa sạch mọi thứ," Trần Mồ hét lên, máu từ vết cắt trên má nhỏ xuống cằm, "thì hãy bắt đầu bằng việc nhớ lại nỗi đau của tao!" Hắn không phòng thủ.
Hắn phóng toàn bộ ký ức hỗn loạn về "Lý do tại sao phải quên" vào luồng kết nối tinh thần mà Kael đang cố gắng thiết lập.
Đó không phải là hình ảnh đẹp đẽ hay những kỷ niệm hạnh phúc.
Đó là cảnh tượng một thành phố cháy rụi, tiếng khóc của trẻ con bị cắt ngang bởi sự im lặng chết chóc, và khuôn mặt của người phụ nữ hắn yêu thương trước khi biến mất vào khoảng trống trắng xóa.
Kael dừng lại đột ngột.
Những chiếc móc xương treo lơ lửng giữa không trung cách mũi Trần Mồ chỉ vài centimet.
Đôi mắt đỏ ngầu của hắn bỗng chốc trở nên hoảng loạn.
Hắn đang cố gắng "xóa" ký ức, nhưng thứ mà Trần Mồ phóng ra là một khối dữ liệu cảm xúc quá tải, thô ráp và đau đớn đến mức hệ thống phòng vệ tinh thần của Kael không thể xử lý kịp thời.
mày làm cái gì?" Kael rên rỉ, tay hắn run bần bật.
Những tia sáng tím bao quanh cơ thể hắn bắt đầu chập chờn, như ngọn nến trước cơn bão.
Đừng cho ta thấy!" "Đây là giá của sự tự do," Trần Mồ nói, giọng lạnh băng.
Hắn tiến lại gần hơn, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao cạo.
"Mày muốn hòa bình vĩnh cửu?
Vậy hãy nếm thử vị đắng của ký ức trước khi quyết định xóa bỏ nó." Kael quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu mình.
Những tiếng hét thất thanh vang lên trong không gian bị bẻ cong, nhưng đó không phải là âm thanh của đau đớn thể xác, mà là sự sụp đổ của ý chí.
Bộ não của một Đấu Giả 8 sao đã quá tải khi phải đối mặt với khối lượng ký ức nguyên sơ và đầy dằn vặt từ Trần Mồ.
Hắn không chiến đấu lại bằng lực lượng; hắn đánh bại kẻ thù bằng chính nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất mà Kael cố gắng trốn tránh suốt đời: sự thật rằng ký ức, dù đau đớn đến đâu, mới là thứ định hình nên nhân tính con người.
Khi cơn bão tinh thần tan biến, Kael nằm gục trên nền đá lạnh giá, cơ thể co giật không kiểm soát.
Đấu Khí xung quanh hắn tắt lịm hoàn toàn.
Hắn vẫn còn thở, nhưng ánh mắt đã trống rỗng hơn bao giờ hết — không phải vì bị xóa ký ức, mà vì bộ não từ chối tiếp nhận bất kỳ thông tin nào sau cú sốc vừa rồi.
Hắn đã tự hủy hoại khả năng tu luyện của mình để thoát khỏi nỗi đau quá tải.
Trần Mồ đứng dậy, lau vết máu trên má bằng tay áo bẩn thỉu.
Cảm giác kiệt sức ập đến dữ dội, nhưng bên trong đầu hắn lại sáng tỏ hơn bao giờ hết.
Một mảnh ghép ký ức vừa quay trở lại, sắc nét và rõ ràng như được rửa sạch bụi thời gian.
Hắn nhớ ra một cái tên.
Không phải là tên của một vị thần hay một quái vật cổ xưa, mà là tên của một người phụ nữ từng đứng cạnh hắn trong những ngày tháng bình yên nhất trước khi mọi thứ sụp đổ.
"Lý do," Trần Mồ thì thầm, thử phát âm từ đó trên môi khô khốc.
Cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể, vừa ấm áp lại vừa đau đớn tột cùng.
Đó là lý do tại sao anh phải quên?
Hay đó chính là gốc rễ của lời nguyền đang đeo bám linh hồn anh qua bảy lần tái sinh?
Hắn nhìn xuống Kael bất tỉnh, cảm thấy một sự thương hại lạnh lùng dâng lên trong lòng.
Kẻ thù này không sai khi muốn kết thúc đau khổ.
Nhưng hắn đã chọn cách sai lầm để đạt được mục đích đó.
Trần Mồ quay lưng lại, bước ra khỏi đấu trường vòng cung mà không hề nhìn lại.
Hắn cần tìm Bác Sĩ Mồ Côi ngay bây giờ.
Lão già điên rồ ấy chắc chắn sẽ biết thêm nhiều chi tiết về cái tên "Lý do" và mối liên hệ của nó với 'Đế Hồn'.
Trần Mồ bước ra khỏi khu vực đấu trường, không khí bên ngoài lạnh lẽo và đầy sương mù màu xám bao phủ lấy toàn bộ Thị Trung.
Những ngọn đèn đường nhấp nháy yếu ớt trong màn đêm dày đặc, chiếu sáng những vệt nước mưa đọng lại trên mặt đất đá ẩm ướt.
Anh cảm thấy sức nặng của ký ức vừa lấy lại đang đè nén lên vai mình, nhưng cũng mang theo một sự cô đơn tột độ mà chưa từng có ai chia sẻ.
Ngay khi chân hắn chạm xuống bậc thang đầu tiên dẫn ra ngoài quảng trường, một bóng người hiện ra từ trong làn sương mù dày đặc đó.
Đó không phải là kẻ thù, cũng không phải là đồng minh nào mà anh biết trước đây.
Người phụ nữ mặc áo choàng đen đứng chắn ngang đường đi của Trần Mồ, khuôn mặt được che khuất bởi lớp vải gấm sẫm màu chỉ để lộ đôi mắt sáng rực rỡ như sao băng cắt qua đêm tối.
"Cậu đã nhớ ra rồi phải không?" giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo âm sắc của sự tiếc nuối sâu thẳm và một bí mật kinh hoàng đang chờ đợi được giải mã.
Người phụ nữ giơ tay ra, trong lòng bàn tay cô nằm gọn một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ kim giờ đã ngừng chuyển động vĩnh viễn từ bảy ngày trước khi hệ thống Dị Giới bắt đầu nuốt chửng ký ức của anh.
"Nhưng việc nhớ lại cái tên 'Lý Do' chỉ mới là bước khởi đầu cho cơn địa chấn thật sự mà cậu chưa bao giờ dám tưởng tượng đến." Không khí trong hang động bỗng chốc trở nên nặng nề hơn gấp bội phần.
Mùi ẩm mốc của đá thạch nhũ hòa quyện với mùi máu tanh nồng, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng chỉ những người sống sót mới hiểu rõ giá trị.
Lý Do đứng yên như tượng đá, đôi mắt đen sẫm cố gắng xuyên thủng lớp sương mù dày đặc bao phủ lấy chiếc đồng hồ kia.
Kim giờ không chuyển động.
Nó đã chết yểu cùng với ký ức của hắn vào bảy ngày trước.
Nhưng tại sao thứ này lại xuất hiện trong tay người phụ nữ?
Tại sao nó lại mang theo mùi hương quen thuộc đến đau lòng, giống hệt như mùi khói thuốc lá mà cha hắn từng sử dụng mỗi buổi sáng tỉnh dậy ở thế giới cũ?
"Cậu sợ hãi," giọng nói của người phụ nữ vang lên, không còn vẻ tiếc nuối ban đầu.
Nó lạnh lẽo hơn, sắc bén hơn, tựa như lưỡi dao găm đang cứa nhẹ vào huyệt đạo thần kinh của hắn.
"Sợ rằng những gì cậu quên đi chính là lý do khiến hệ thống Dị Giới tồn tại." Lý Do cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.
Mỗi nhịp đập đều mang theo một nỗi đau âm ỉ, như thể cơ thể đang cố gắng tự bảo vệ chủ nhân khỏi sự thật tàn khốc sắp được hé lộ.
Hắn nghiến răng, hàm răng kêu lạo xạo trong bóng tối u ám.
"Ta không sợ hãi," Lý Do đáp lại, giọng trầm thấp nhưng đầy kiên định.
Đấu khí bên trong kinh mạch bắt đầu động (cựa quậy), tạo thành một lớp màng bảo vệ vô hình xung quanh cơ thể hắn.
"Ta chỉ tò mò mà thôi." Người phụ nữ cười khẽ.
Tiếng cười đó khô khốc như tiếng lá cây rơi xuống đất mùa thu, không chút ấm áp hay an ủi nào.
Cô ta từ từ đưa chiếc đồng hồ về phía Lý Do, gần đến mức mũi hắn có thể ngửi thấy mùi kim loại han gỉ bám trên bề mặt vỏ đồng hồ.
"Tò mò là cảm xúc nguy hiểm nhất trong Dị Giới," cô ta nói, đôi mắt màu đỏ tươi ánh lên vẻ thú vị khi quan sát con mồi rơi vào bẫy.
"Nó dẫn dắt ngươi đến những nơi mà linh hồn không thể quay lại." Lý Do đưa tay ra.
Bàn tay hắn run nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ đang lan tỏa từ lòng bàn tay sang khắp cơ thể.
Khi ngón tay của hắn chạm vào bề mặt lạnh lẽo của chiếc đồng hồ, thế giới xung quanh bỗng chốc im bặt.
Tiếng nước chảy từ các khe đá ngừng lại.
Tiếng gió rít qua những kẽ nứt trong hang động biến mất.
Ngay cả tiếng thở của chính Lý Do cũng như bị cắt đứt đột ngột.
Chỉ còn lại âm thanh duy nhất vang lên trong tâm trí hắn: *Tick.
Tock.* Nhưng đó không phải là tiếng kim đồng hồ chuyển động bình thường.
Đó là tiếng đếm ngược.
Một chuỗi số liệu vô hình đang chạy trốn khỏi sự kiểm soát của lý trí, kéo theo những mảnh vỡ ký ức từ sâu thẳm bóng tối quay trở lại hiện thực.
Hắn nhìn thấy một thành phố cháy rực trong biển lửa.
Hắn nghe thấy tiếng hét của hàng ngàn người bị nuốt chửng bởi những sinh vật dị dạng từ các khe nứt không gian.
Và trên hết, hắn cảm nhận được sự hiện diện của một sức mạnh cổ xưa đang ngủ đông dưới đáy vực thẳm chờ đợi được đánh thức.
"Đó là gì?" Lý Do hỏi, giọng nói của hắn nghẹn lại trong cổ họng.
Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dọc theo sống lưng, ướt sũng lớp áo vải thô sơ mà anh ta mặc từ nhiều ngày qua.
Người phụ nữ lùi về sau một bước, khuôn mặt cô ta chìm vào trong bóng tối dày đặc phía sau cột đá lớn.
Chỉ có đôi mắt đỏ rực vẫn tỏa sáng như hai đốm lửa ma trơi giữa màn đêm đen kịt bao trùm lấy hang động này mà thôi.
"Đó là giá trị của sự sống," cô ta trả lời, giọng nói bây giờ mang theo âm sắc of sự chấp nhận tuyệt vọng trước định mệnh không thể thay đổi được nữa rồi đây hỡi những kẻ đang đọc câu chuyện này ài ơi!
"Và cậu chính là đồng xu cuối cùng cần thiết để thanh toán hóa đơn." Lý Do sững sờ.
Thanh toán hóa đơn?
Những cụm từ thông thường trong cuộc sống đời thường giờ đây lại mang ý nghĩa bi thảm đến mức khó tin khi được đặt vào ngữ cảnh sinh tử này của Dị Giới đầy rẫy cái chết và sự hủy diệt xung quanh họ vậy kia kìa nào đó chứ.
nữa phải không các bạn.
Hắn cố gắng thu hồi đấu khí đang hỗn loạn trong kinh mạch.
Thần thú bên trong linh hồn hắn cũng bắt đầu gầm gừ u ám, phản ứng lại với mối đe dọa tiềm ẩn từ chiếc đồng hồ kỳ lạ này mà người phụ nữ kia vừa đưa.
đây đó thôi chứ có phải không nào đâu đúng rồi ấy mà!
"Cậu đang nói gì vậy?" Lý Do hỏi thêm lần nữa để chắc chắn rằng mình đã hiểu sai điều gì đó quan trọng cần phải làm rõ ngay lập tức tại thời điểm hiện hành này trước khi mọi thứ trở nên quá muộn màng cho cả hai bên tham gia vào trò chơi nguy hiểm chết người sắp diễn ra tiếp theo đây đúng không.
Người phụ nữ không đáp lại.
Cô ta chỉ đơn giản là biến mất, để lại chiếc đồng hồ nằm lơ lửng trong không trung ngay trước mặt Lý Do như một lời thách thức vô hình nhưng đầy uy lực áp đảo khiến hắn cảm thấy nhỏ bé và bất lực hơn bao giờ hết dưới ánh mắt phán xét của số phận đang chờ đợi phía trước kia mà thôi phải không nào các bạn đọc giả yêu quý ạ!
Lý Do do dự.
Trực giác mách bảo hắn rằng việc chạm vào thứ này sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường, có thể là cái chết tức tưởi hoặc sự điên loạn vĩnh viễn cho tâm trí vốn đã tổn thương vì mất ký ức của mình từ lâu rồi đây đó chứ còn gì nữa phải không.
Nhưng nỗi tò mò lại chiến thắng.
Nó mạnh hơn cả bản năng sinh tồn đang cố gắng giữ hắn an toàn trong vùng đất quen thuộc tương đối ổn định tạm thời này trước khi bước vào vùng nguy hiểm chưa từng được khám phá đầy rẫy những bí mật kinh hoàng chờ đợi phía sau cánh cửa thực tại sắp mở ra ngay bây giờ đây đúng rồi ấy mà!
Hắn đưa tay ra, nắm chặt lấy chiếc đồng hồ.
Lạnh buốt tê cóng chạy dọc theo lòng bàn tay lan tỏa nhanh chóng khắp cơ thể khiến hắn cảm thấy như đang bị đóng băng từ bên trong lõi cốt tủy sống lưng vậy đó chứ còn gì nữa phải không.
Những bức tường đá xung quanh tan biến thành sương mù trắng xóa dày đặc bao phủ lấy toàn bộ khu vực hang động rộng lớn này trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng dài đằng đng như cả một kiếp đời trôi qua nhanh chóng trước mắt hắn mà thôi phải không nào các bạn đọc giả thân mến của chúng ta hiện nay đây đó chứ còn gì nữa đúng rồi ấy mà!
Hắn rơi vào vực thẳm vô tận nơi màu trắng xóa bao phủ lấy mọi giác quan và ý thức suy nghĩ logic thường nhật vốn có trong đầu óc con người bình thường không thể nào hình dung nổi được cảnh tượng siêu nhiên kỳ ảo đang diễn ra trước mắt mình ngay lúc này đây phải không.
Hắn nghe thấy tiếng cười.
Tiếng cười của chính mình từ một thời điểm nào đó trong quá khứ xa xưa đã bị lãng quên hoặc che giấu cẩn thận bởi những bóng tối quyền lực đứng sau màn curtain sân khấu cuộc đời đầy bi kịch và cay đắng dành cho những kẻ may mắn được sinh ra để chịu đựng gánh nặng số phận định mệnh không thể thay đổi hay đảo ngược chiều hướng đi lại dễ dàng tùy ý muốn theo sở thích cá nhân riêng tư của mỗi người tham gia vào vở diễn lớn nhất hành tinh vũ trụ bao la rộng mở kia mà thôi phải không nào?
Chiếc kiếm huyền thoại bỗng vỡ tan, lộ ra một khuôn mặt máu me đang mỉm cười nhạo báng.
Hắn lùi bước, kinh hoàng nhận ra đó là gương mặt của chính mình trong tương lai.
Nó đưa tay ra và thì thầm
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận