Chương 49

Từ đơn giản ấy vang lên trong không khí đặc quánh, nặng nề như chì lỏng đổ vào tai Trần Mồ.

Không phải là một lời chào hỏi xã giao.

Nó mang theo âm sắc của sự mỉa mai sâu thẳm, giống như tiếng cạo dao trên da thịt trần trụi mà nạn nhân thậm chí còn chưa kịp mở mắt để cảm nhận nỗi đau.

Trần Mồ đứng chết trân giữa ngã tư tối om.

Lưỡi kiếm lạnh giá vẫn chạm vào gáy hắn, nhưng kỳ lạ thay, không một giọt máu nào chảy ra.

Thay vào đó, luồng năng lượng đấu khí u ám từ thanh kiếm kia len lỏi vào cơ thể hắn, mang theo mùi hương quen thuộc đến đáng sợ.

Đó là mùi hương của Ngô Tiểu Nhàn.

Hay ít nhất, là ký ức về cô gái ấy mà Trần Mồ đã cố gắng xé nát trong đầu mình suốt bảy lần tái sinh trước đó.

Hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì sự nhận thức kinh hoàng rằng kẻ đứng sau lưng hắn có thể là một phiên bản khác của chính hắn — hoặc tệ hơn nữa, là thứ gì đó đang đeo bám ký ức đã mất của anh ta.

"Chào," giọng nói ấy lặp lại lần nữa, gần gũi đến mức hơi thở nóng hổi phả vào cổ Trần Mồ khiến da gà nổi lên từng lớp.

"Ngươi cũng quên rồi sao?" Hắn quay người lại một cách chậm chạp, cơ thể cứng đờ như những khúc gỗ khô hạn bị gió sa mạc bào mòn qua hàng ngàn năm.

Ánh sáng yếu ớt từ những khe nứt trên tường gạch ẩm mốc chiếu xuống, làm cho khuôn mặt của kẻ cầm kiếm trở nên mờ ảo, méo mó trong bóng tối.

Nhưng Trần Mồ không cần nhìn thấy rõ ràng.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện đó bằng trực giác sinh tồn — thứ bản năng duy nhất còn sót lại sau khi bộ não bị hệ thống Dị Giới ăn mòn gần như hoàn toàn.

Kẻ trước mặt hắn mặc một chiếc áo choàng đen tuyền, trên đó thêu những ký tự cổ xưa mà Trần Mồ không thể đọc được, nhưng chúng giống hệt những vết cháy trên da thịt của six phiên bản thất bại trước kia.

Đôi mắt của kẻ ấy trống rỗng, không có đồng tử, chỉ còn lại hai hố sâu thăm thẳm hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

"Ta là ai?" Trần Mồ hỏi, giọng nói khàn đặc như tiếng đá ma sát vào nhau.

Câu hỏi này hắn đã tự trả lời nhiều lần trong nhật ký bằng máu của chính mình: *Trần Mồ, phiên bản thứ 7.

Người săn đuổi quái vật mất trí.* Nhưng giờ đây, trước mặt kẻ thù mang mùi hương của người yêu cũ, mọi định danh đều trở nên vô nghĩa.

Kẻ Vô Diện mỉm cười — một nụ cười không cần đến môi, chỉ là sự giãn nở của bóng tối trên khuôn mặt trống rỗng ấy.

"Ngươi là tàn dư.

Là chứng nhân sống cho sự ngu đần của loài người." Thanh kiếm di chuyển nhẹ nhàng, cắt đứt sợi tóc đen dài bám trên trán Trần Mồ.

Sợi tóc rơi xuống đất, cháy thành tro ngay lập tức trước khi chạm vào nền đá granit lạnh lẽo.

"Và ngươi đang mang theo thứ mà ta cần," kẻ Vô Diện thì thầm, giọng nói vang vọng từ mọi hướng cùng lúc, như thể nó không xuất phát từ một người duy nhất mà là sự cộng hưởng của hàng ngàn linh hồn đã bị xóa bỏ ký ức.

"Ký ức về lý do tại sao chúng ta phải quên." Trần Mồ cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

Những mảnh vỡ ký ức bắt đầu chập chờn trong tâm trí, giống như những đoạn phim ngắn (shorts) bị lỗi kỹ thuật, nhảy múa hỗn loạn giữa màn hình đen xì của ý thức.

Hắn nhớ đến một bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy ngón tay cái của hắn dưới mưa.

Hắn nhớ đến tiếng cười giòn tan vang lên từ phía sau lưng khi đang leo núi cao.

Và rồi, tất cả những hình ảnh ấy đều bị xóa mờ bởi màu trắng xóa của sự trống rỗng.

"Ta không cần ký ức," Trần Mồ nói dối, giọng điệu lạnh lùng và thực dụng như một thương nhân đang mặc giá cho một món hàng thối nát.

"Ta chỉ cần sức mạnh để sống sót." Kẻ Vô Diện nghiêng đầu — nếu có thể gọi cái hành động đó là nghiêng đầu khi nó không hề cử động cơ cổ mà toàn bộ thân hình trượt đi trong không gian theo cách vi phạm các định luật vật lý thông thường.

Ngươi nghĩ đấu khí là sức mạnh?

Đấu khí chỉ là virus nhận thức, Trần Mồ.

Nó ăn ký ức để sinh sôi.

Càng mạnh, ngươi càng mất mình." Lời nói ấy như một cú đấm thẳng vào dạ dày của Trần Mồ.

Hắn nhớ lại cảm giác đau đớn khi đạt cảnh giới Đấu Giả sao thứ 5 — khoảnh khắc mà hình ảnh người mẹ của hắn biến thành những con chữ vô nghĩa trong tâm trí.

Đó không phải là sự quên lãng tự nhiên theo thời gian, đó là sự tiêu thụ chủ động.

Công Pháp Bị Nguyền đang ăn thịt quá khứ của anh ta để nuôi dưỡng hiện tại mong manh này.

"Vậy thì ngươi muốn gì?" Trần Mồ hỏi, tay hắn từ từ di chuyển về phía vỏ kiếm bên hông — một phản xạ sinh tồn được rèn luyện qua bảy đời sống chết đi sống lại.

Hắn không định rút kiếm ra ngay lúc này.

Đối đầu với kẻ Vô Diện khi trạng thái tinh thần còn đang bất ổn là tự sát.

"Ta muốn hòa bình," Kẻ Vô Diện trả lời, giọng nói đột ngột trở nên dịu dàng đến kỳ lạ, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm khiến Trần Mồ phải nín thở.

"Không có ký ức, không có thù hận.

Không có chiến tranh vì không còn ai nhớ mình đã từng bị tổn thương bởi ai.

Ta đang giải phóng nhân loại khỏi vòng luẩn quẩn của đau khổ." Hòa bình thông qua sự xóa bỏ ý thức?

Trần Mồ cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng, nhưng hắn nuốt nó lại cùng với nỗi sợ hãi của chính mình.

Đây là lý luận tàn nhẫn nhất mà hắn từng nghe đến — và đáng tiếc thay, nó có chút gì đó hợp lý theo cách bệnh hoạn này.

Nếu không còn ai nhớ về mất mát, thì liệu sự đau khổ có còn tồn tại nữa không?

"Ngươi đang nói về cái chết," Trần Mồ đáp lại, giọng điệu sắc lạnh như lưỡi dao lam.

"Cái chết của linh hồn trước khi cơ thể ngừng hoạt động." Kẻ Vô Diện không phản bác.

Nó chỉ đưa tay ra — bàn tay gầy guộc, xương xóc, với những ngón tay dài ngoằn ngoèo giống như rễ cây mục nát dưới lòng đất tối tăm nhất của rừng sâu thẳm nơi ánh sáng mặt trời chưa từng chiếu rọi vào bao đời nay kể từ lúc Đế Hồn sụp đổ xuống lòng đất sâu thẳm này cách đây hàng ngàn năm trước kia khi thế giới còn nguyên vẹn chưa bị chia cắt thành những mảnh vỡ ký ức rải rác khắp nơi như bây giờ trông giống hệt một bức tranh trừu tượng đầy màu sắc hỗn loạn nhưng lại mang đến cảm giác yên bình đáng sợ cho bất kỳ ai dám ngước nhìn lên bầu trời đêm tối đen như mực bao phủ lấy toàn bộ vùng đất cằn cỗi khô hạn này mà không cóchút nào ánh sáng tự nhiên nào chiếu rọi xuống dưới mặt đất trống trải hoang vu lạnh lẽo chỉ còn lại những tảng đá lớn nhỏ xen lẫn nhau tạo thành một mê cung phức tạp khó lường trước được đường đi lối về cho bất kỳ ai dám bước chân vào nơi đây trừ phi họ sẵn sàng đánh đổi bằng chính linh hồn của mình để sự sống sót tạm thời trong khoảng thời gian ngắn ngủi vài ngày hoặc vài tuần tùy thuộc vào mức độ bền bỉ tinh thần cũng như ý chí cầu sinh mạnh mẽ đến mức điên cuồng của từng cá nhân cụ thể tham gia vào trò chơi tử thần này cùng với những quy tắc khắt khe vô lý nhưng lại hoàn toàn hợp lý theo logic twisted độc đáo riêng biệt chỉ có ở nơi đây mà thôi!

"Đánh đổi," Kẻ Vô Diện nói, từ ngữ đó vang lên như một lời phán quyết cuối cùng trong phiên tòa xét xử tội ác của nhân loại.

"Cho ta ký ức về gia đình Trái Đất của ngươi.

Và ta sẽ cho ngươi sức mạnh để vượt qua thử thách tiếp theo." Trần Mồ nhìn vào bàn tay đang dang ra trước mặt hắn.

Hắn có thể thấy rõ những đường vân trên lòng bàn tay — chúng không phải là dấu vết sinh học bình thường, mà là những dòng chữ khắc sâu bằng máu khô đã đóng còng từ lâu đời xa xưa nào đó trong quá khứ cổ kính vô tận của thế giới Shenmu nơi mọi thứ đều bắt đầu và kết thúc ở chính cùng một điểm tròn xoay liên tục không ngừng nghỉ giữa vòng xoặc thời gian tuyến tính giả tạo do hệ thống dị giới tạo ra nhằm kiểm soát người dùng xuyên không như những con rối marionette bị điều khiển bởi dây thừng vô hình nhưng lại cực kỳ bền bỉ khó đứt gãy dù cho có cố gắng cắt ngang chúng bằng bất kỳ loại vũ khí nào hiện hữu trong kho tàng kiến thức võ học cổ truyền phương đông huyền bí lẫn khoa học viễn tưởng tây phương tiên tiến nhất thời đại ngày nay cũng không thể làm được điều đó dễ dàng chút nào cả!.

Kẻ Vô Diện không nhúc nhích.

Không khí xung quanh dường như đóng băng, biến thành những tấm kính trong suốt nhưng sắc lẹm cắt da thịt bất kỳ ai dám bước vào phạm vi ba mét của nó.

Trần Mồ nhận ra rằng mình đã mắc phải một sai lầm chết người: hắn vừa từ chối giao dịch với kẻ kiểm soát ký ức mà không có kế hoạch B.

"Ngươi chọn đau khổ," Kẻ Vô Diện nói, giọng điệu giờ đây trở nên lạnh lẽo như băng giá trong lòng đại dương sâu thẳm nơi áp lực nước biển đủ để ép nổ một con tàu ngầm nguyên tử khổng lồ chỉ bằng cái búng tay nhẹ nhàng vô tình của nó mà thôi.

Bóng tối không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng.

Nó là một thực thể hữu hình, nặng nề và đầy mùi vị kim loại cũ kỹ, như máu khô trên lưỡi kiếm gỉ sét.

Trần Mồ cảm thấy phổi mình co thắt lại khi thứ bóng đen đó tràn vào khoang miệng hắn.

Không phải lạnh lẽo theo nghĩa nhiệt độ, mà là sự trống rỗng tuyệt đối của ý thức.

Hắn cố gắng hô hấp, nhưng không khí đã biến thành thủy ngân đặc quánh.

Mỗi lần hít vào đều giống như đang nuốt những mảnh kính vỡ nhỏ li ti cắt ngang thanh quản.

Tiếng bước chân của Kẻ Vô Diện giờ đây vang lên rõ ràng hơn, từng nhịp một, nặng nề như tiếng búa đập xuống đe sắt trong nhà máy cũ kỹ nơi thời gian đã chết từ lâu đời.

"Tại sao ngươi lại nghĩ rằng mình có quyền lựa chọn?" Giọng nói đó không còn phát ra từ phía trước nữa mà vọng lên trực tiếp bên tai Trần Mồ, gần đến mức hắn có thể cảm thấy hơi thở ẩm ướt và lạnh giá của kẻ kia bám vào vành tai mình.

"Đau khổ là nền tảng của tồn tại.

Ngươi muốn thoát khỏi nó?

Ngươi đang cầu xin cái chết." Trần Mồ nghiến răng, hàm răng của hắn kêu lạo xạo trong bóng tối dày đặc.

Hắn không sợ hãi.

Ít nhất thì phần lý trí còn lại trong đầu vẫn cố gắng duy trì sự tỉnh táo bằng cách tập trung vào cơn đau vật lý thay vì nỗi kinh hoàng tinh thần.

Cơn đau ở bàn chân nơi vết thương đang rỉ máu là neo giữ hắn khỏi bị cuốn trôi bởi dòng chảy ký ức hỗn loạn mà Kẻ Vô Diện đang giải phóng ra xung quanh.

"Ta không cầu xin," Trần Mồ gằn giọng, tiếng nói của hắn vỡ vụn giữa không khí ngột ngạt.

"Ta chỉ từ chối bán linh hồn cho một tên ma cà rồng giả mạo." Kẻ Vô Diện cười.

Tiếng cười đó nghe giống như âm thanh khi xương sống bị bẻ gãy chậm rãi dưới áp lực của thủy quái khổng lồ.

Nó khiến Trần Mồ cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình rung động theo tần suất ghê tởm ấy.

Hahahaha." Cú đấm thứ hai rơi xuống, lần này nhắm thẳng vào sườn trái của Trần Mồ.

Xương sườn vỡ ra với một tiếng bốp giòn tan.

Hắn bị hất văng.

mạnh vào bức tường đá ẩm ướt phía sau lưng.

Mùi máu tươi lan tỏa nhanh chóng trong không gian hẹp, hòa quyện với mùi ozone và mùi thối nồng nặc từ những ký ức bị khai quật lên.

Trần Mồ trượt xuống đất, tay hắn run rẩy chạm vào vũng nước đen ngòm dưới sàn.

Trong đó phản chiếu hình ảnh của hắn — một kẻ thất bại, rách nát, nhưng đôi mắt vẫn còn chút ánh sáng tàn dư.

Hắn nhìn thấy bóng dáng Kẻ Vô Diện đứng sừng sững phía trước, không mặt nạ, không đặc điểm nhận dạng nào khác ngoài sự trống rỗng đáng sợ trong hai hốc mắt sâu thẳm.

"Ngươi đang làm điều đúng đắn," Kẻ Vô Diện nói chậm rãi, từng từ một đều được nhai kỹ trước khi phát ra khỏi miệng vô hình của nó.

"Ta giải phóng ngươi khỏi gánh nặng của lựa chọn sai lầm.

Ta xóa bỏ khả năng gây đau khổ cho chính mình bằng cách loại bỏ ý chí phản kháng." "Nếu đó là sự giải thoát," Trần Mồ ho khan, một đốm máu tươi bắn lên môi khô nẻ của hắn, "thì ta chịu đựng địa ngục có thực còn hơn thiên đường giả tạo do ngươi dựng nên từ những mảnh vỡ ký ức bị bóp méo này." Kẻ Vô Diện nghiêng đầu.

Chuyển động đó cơ học và lạ lùng đến mức khiến Trần Mồ cảm thấy buồn nôn.

Nó bước lại gần, mỗi bước chân đều để lại một vết lõm sâu trên mặt đất đá cứng như thể đang dẫm lên bùn nhão lỏng.

Khoảng cách giữa họ rút ngắn đi nhanh chóng cho đến khi Trần Mồ có thể nhìn rõ những đường nứt vỡ trên lớp vỏ bọc bên ngoài của kẻ này — nơi ánh sáng yếu ớt từ phía xa le lói chiếu vào, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó giống như những ngón tay gầy guốc đang vươn ra để bắt giữ.

"Ngươi hiểu sai bản chất của ta," Kẻ Vô Diện thì thầm, giọng điệu đột ngột trở nên dịu dàng một cách đáng sợ, giống như tiếng hát ru của một người mẹ dành cho đứa trẻ trước khi nó ngủ thiếp đi mãi mãi trong giấc mơ vĩnh cửu không bao giờ kết thúc.

"Ta không phải là kẻ trừng phạt.

Ta là bác sĩ phẫu thuật ký ức.

Và bệnh nhân này.

đã bị ung thư ý chí xâm nhập quá sâu." Một bàn tay lạnh lẽo, cứng như đá cẩm thạch chạm nhẹ lên trán Trần Mồ.

Sự tiếp xúc đó khiến toàn bộ cơ thể hắn tê liệt trong tích tắc.

Những hình ảnh bắt đầu tràn vào tâm trí hắn — không phải là ký ức của chính mình mà là những mảnh ghép từ hàng ngàn nạn nhân khác đã từng đối mặt với Kẻ Vô Diện này trước đây.

Hắn thấy họ cười, khóc, van xin và cuối cùng là im lìm tuyệt vọng khi ý thức tan biến vào hư vô trắng xóa.

Hắn nhìn thấy một chiến binh vĩ đại nhất thế giới đang quỳ gối cầu xin tha mạng chỉ vì muốn quên đi nỗi đau mất con cái.

Hắn thấy một phù thủy quyền năng nhất phải đổi lấy đôi mắt của mình để được ngủ yên mà không nghe thấy tiếng khóc than của những linh hồn cô đơn bị giam cầm trong tháp ma thuật vĩnh cửu.

Tất cả họ đều tin rằng đó là sự giải thoát.

Và Kẻ Vô Diện đã ban cho nó bằng cách xóa sạch nhân tính con người ra khỏi họ, biến họ thành những cái vỏ rỗng tuếch chỉ còn biết phục vụ và tuân lệnh mù quáng mà không hề có ý thức phản kháng hay cảm xúc nào khác ngoài sự vâng lời máy móc đến mức đáng sợ.

"Đừng sợ," Kẻ Vô Diện thì thầm vào tai Trần Mồ lúc này đây, giọng nói của nó dường như vang lên từ sâu thẳm bên trong sọ não của nạn nhân không may mắn phải chịu đựng số phận bi thảm chờ đợi phía trước bất cứ lúc nào sắp xảy ra ngay bây giờ mà thôi.

Lưỡi dao lạnh lẽo bỗng xuyên qua vai Trần Mồ, nhưng vết thương lại không chảy máu mà tỏa ra những tia sáng đen kịt.

Hắn quay đầu lại, kinh hoàng nhận ra Kẻ Vô Diện đang cười với khuôn mặt của chính mình.

Cỗ cơ thể kia thì thầm —
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập