Chương 48
Trần Mồ quỳ gối trên nền đá granit vỡ vụn, từng mảnh kính vỡ sắc lẹm cắt vào da thịt bàn chân nhưng hắn không hề nhúc nhích.
Cơ thể anh run rẩy, không phải vì đau đớn thể xác mà là do sự kiệt sức của Đấu Khí đang bị hút cạn một cách tàn nhẫn.
Đối diện với Trần Mồ, Kael – một Đấu Giả 5 sao với thân hình cao lớn như một cột trụ sắt – đứng đó với vẻ mặt đầy khinh miệt.
Đấu Khí trên người hắn bùng cháy màu đỏ sẫm, giống như những ngọn lửa địa ngục đang hun nóng không khí xung quanh.
Mỗi cú đấm của Kael trước đây đều mang theo tiếng rít of the wind, đủ sức xé toạc bất kỳ kẻ thù nào yếu đuối hơn.
"Đứng dậy đi," giọng nói của Trần Mồ khàn đặc, vỡ vụn trong cổ họng khô khan như cát sa mạc.
"Trận đấu đã kết thúc." Kael nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua khuôn mặt nhợt nhạt của đối thủ.
Hắn không hiểu tại sao kẻ vừa bị mình đánh bay ra năm mét lại có thể thốt lên những lời thách thức đến mức điên rồ này.
Nhưng rồi, một nụ cười cay đắng nở trên môi Trần Mồ.
Nó không phải là sự tự tin giả tạo, mà là cái nhìn thấu triệt của một người đã trải qua bảy lần chết và thất bại trước đó trong cùng một kịch bản xuyên không này.
"Ký ức," Trần Mồ thì thầm,.
rẩy chạm vào lòng bàn tay trái nơi hình xăm 'Đấu Đế Quên Tình' đang nóng rực lên như than hồng.
"Mày nghĩ mày đã thắng?
Không, Kael.
Mày chỉ mới bắt đầu hiểu giá trị của thứ mà ta sắp bán cho ngươi." Kael sững sờ một giây, sau đó bật cười lớn.
Tiếng cười vang vọng trong sự im lặng chết chóc của đám đông đang tụ tập xem trận đấu, tạo nên một âm thanh chói tai và đầy khiêu khích.
Hắn coi thường sự yếu đuối thể chất hiện tại của Trần Mồ như thể nó là trò đùa tầm thường nhất trên đời này.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể mua được tôi?
Hay thậm chí là mua được ký ức?" Kael hỏi, bước từng bước nặng nề về phía trước, mỗi bước chân đều làm rung chuyển những mảnh đá nhỏ dưới nền quảng trường.
"Ta không cần ký ức của một kẻ thất bại như ngươi.
Ta chỉ muốn máu và sự phục tùng." "Không phải ta bán," Trần Mồ cười nhạt, giọng điệu chứa đựng sự châm biếm đen tối đặc trưng của hắn.
"Mà là trao đổi.
Ký ức về cách bẻ khóa lời nguyền 'Công Pháp Bị Nguyền'.
Thứ mà ngay cả những Đấu Hoàng già nua cũng mơ ước nhưng không dám thực hiện vì sợ hãi cái giá phải trả." Kael dừng bước, đôi mắt đỏ rực lên vì tham lam và nghi ngờ.
Hắn biết tin đồn về việc Trần Mồ – kẻ xuyên không phiên bản thứ bảy này – sở hữu một bí mật kinh hoàng về nguồn gốc của Đấu Khí virus nhận thức.
Nhưng liệu đó có chỉ là trò lừa bịp?
"Chứng minh nó," Kael ra lệnh, giọng nói trầm xuống mức độ nguy hiểm nhất.
"Nếu ngươi đang đùa cợt ta, ta sẽ xé xác ngươi thành từng mảnh nhỏ hơn cả những ký ức bị lãng quên." Trần Mồ không đáp lại ngay lập tức.
Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy Đấu Khí hỗn loạn trong kinh mạch của mình.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của 'Đế Hồn' đang cố gắng ăn mòn ý chí cuối cùng còn sót lại trong linh hồn phức tạp này.
Và lần đầu tiên kể từ khi đặt chân đến thế giới đáng nguyền rủa này, Trần Mồ hiểu rõ ý nghĩa thực sự của những dòng chữ khắc sâu vào da thịt mình: Không phải cái chết thể xác – mà là sự kết thúc của phiên bản con người cuối cùng còn sót lại trong linh hồn phức tạp đang dần biến thành thứ gì đó xa lạ và đáng sợ hơn bất kỳ quái vật nào từng xuất hiện trước đây.
Hắn mở mắt ra, ánh sáng trong đôi đen tối dường như bị hút vào bởi một hố sâu vô tận.
"Ký ức là nhiên liệu," Trần Mồ nói chậm rãi, từng từ ngữ đều nặng trĩu áp lực tâm lý đè nén lên Kael.
"Càng mạnh, bạn càng trở nên trống rỗng.
Nhưng nếu bạn chấp nhận đánh đổi ký ức về gia đình – về những người mà bạn yêu thương nhất trên Trái Đất – để lấy sức mạnh hủy diệt, liệu cái giá đó có xứng đáng không?" Kael run lên bần bật, dù hắn cố gắng che giấu bằng vẻ mặt lạnh lùng.
Hắn nhớ mẹ mình.
Ký ức ấy đang mờ dần mỗi ngày qua việc tu luyện công pháp bị nguyền rủa này.
Và giờ đây, trước mắt hắn là cơ hội để giữ lại nó – hoặc xóa sạch nó hoàn toàn để trở thành một cỗ máy chiến tranh thuần túy không cảm xúc.
"Ta muốn nghe tiếp," Kael thừa nhận, giọng nói yếu đi rõ rệt so với lúc đầu.
"Nhưng nếu ngươi dám lừa dối ta." "Không có chỗ cho sự nghi ngờ ở đây," Trần Mồ ngắt lời, đứng dậy chập chững dù cơ thể gào thét đòi nghỉ ngơi.
Hắn rút ra từ trong túi áo một tấm thẻ giấy cũ kỹ – thứ mà hắn vừa mới thu được từ xác của kẻ thù trước đó.
Tấm thẻ này không chứa Đấu Khí thông thường, mà là những đoạn ký ức cô lập hóa từ chính bản thân Trần Mồ phiên bản đầu tiên đã thất bại thảm hại cách đây nhiều năm về trước trong cùng một vòng lặp thời gian điên rồ này.
"Hãy xem," Trần MỒ đưa tấm thẻ ra trước mặt Kael.
"Đây là lý do tại sao ta phải quên." Kael nhận lấy tấm thẻ bằng đôi tay run rẩy, ánh mắt chăm chú nhìn vào những ký tự kỳ lạ đang chuyển động trên bề mặt giấy.
Và ngay khoảnh khắc đó, không khí xung quanh họ như thể bị đóng băng bởi một sức mạnh vô hình nào đó vừa thức tỉnh từ sâu thẳm trong tâm trí của cả hai người đàn ông này cùng lúc với nhau mà chẳng ai có thể lường trước được hậu quả khủng khiếp đang chờ đợi phía sau màn kịch bí ẩn đầy chết chóc này nữa.
Trần Mồ rời khỏi quảng trường Thị Trung một cách lặng lẽ, di chuyển vào những con hẻm nhỏ tối tăm nơi ánh sáng của Đấu Khí không thể chiếu tới.
Những bóng đổ dài ngoằn ngoèo trên tường gạch ẩm mốc dường như đang vươn ra để bắt lấy chân hắn mỗi khi anh bước qua chúng.
Anh cần một nơi yên tĩnh để phân tích tấm thẻ và những đoạn ký ức vừa thu được từ Kael – thứ mà giờ đây đã trở thành gánh nặng tâm lý đè nén lên vai anh thay vì là công cụ trao đổi ban đầu.
Trong khi di chuyển, anh cảm thấy sự theo dõi dai dẳng phía sau lưng mình giống như một con bọ chét ẩn nấp trong bóng tối đang chờ đợi thời cơ phù hợp để nhảy vào cắn hút máu tươi từ những vết thương hở còn sót lại trên da thịt yếu ớt của hắn.
Nhưng Trần Mồ không quay đầu lại kiểm.
đang theo dõi anh lúc này vì biết rằng việc đó sẽ chỉ khiến kẻ thù cảm thấy tự tin hơn mà thôi chứ không giúp ích gì cho tình huống hiện tại cả.
Thay vào đó, hắn tập trung vào việc giữ vững ý chí cầu sinh mạnh mẽ đến mức điên cuồng của từng cá nhân cụ thể tham gia vào trò chơi tử thần này cùng với những quy tắc khắt khe vô lý nhưng lại hoàn toàn hợp lý theo logic twisted độc đáo riêng biệt chỉ có ở nơi đây mà thôi!
Trần Mồ dừng chân trước cửa một quán trà cũ kỹ nằm sâu trong khu vực nghèo khó nhất của thành phố.
Biển hiệu treo trên đầu cửa sổ đã bị gió thời gian bào mòn đến mức không thể đọc nổi tên gọi gốc nữa nhưng mùi hương thảo dược đặc trưng vẫn lan tỏa ra ngoài đường mời mọc những kẻ lạc lối tìm kiếm sự an ủi tạm thời giữa cuộc sống đầy rẫy bi kịch mất mát ký ức liên tục xảy ra hàng ngày ở nơi đây này.
Anh bước vào bên trong, ngồi xuống một góc khuất nhất có thể tránh xa ánh mắt tò mò của những khách hàng khác đang tụ tập trò chuyện về tin tức nóng hổi vừa mới xẩy ra tại quảng trường Thị Trung cách đó vài phút trước kia khi trận đấu giữa Trần Mồ và Kael kết thúc với kết quả bất ngờ đến mức khó tin đối với tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng đầy kịch tính ấy hôm nay.
Một bà lão phục vụ tóc bạc phơ mang đến cho anh một tách trà nóng hổi còn đang bốc hơi nghi ngút tỏa hương thơm nồng nàn kích thích khứu giác nhạy cảm của Trần Mồ sau nhiều giờ đồng hồ chịu đựng mùi máu tanh thối rữa khó chịu từ chiến trường vừa rồi không lâu trước đây.
"Ngài cần gì nữa thưa khách?" bà lão hỏi bằng giọng nói trầm ấm đầy thiện ý trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài già nua nhăn nheo của mình khiến Trần Mồ cảm thấy như thể đang được trở về nhà quê yên bình nơi mà mọi thứ đều đơn giản và dễ hiểu hơn nhiều so với thế giới dị giới phức tạp nguy hiểm này hiện tại.
"Chỉ cần trà," Trần MỒ đáp ngắn gọn, đặt tấm thẻ giấy chứa đựng ký ức của phiên bản trước đó xuống trên bàn gỗ cũ kỹ cạnh ly nước nóng đang tỏa hơi nhẹ nhàng tạo thành những vòng xoáy nhỏ li ti phản chiếu ánh đèn dầu leo lét trong căn phòng tối om này.
Bà lão gật đầu rồi quay đi để lại Trần MỒ một mình với suy nghĩ của chính mình về tương lai mờ mịt phía trước khi bộ não bị hệ thống Dị Giới đồng hóa hoàn toàn trong vòng 7 ngày nữa thôi nếu anh không tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền 'Công Pháp Bị Nguyền' kịp thời thì mọi nỗ lực của anh sẽ trở thành vô nghĩa và kết thúc bi kịch y hệt như sáu phiên bản trước đó đã từng trải qua cùng số phận đáng thương ấy.
Trần MỒ mở tấm thẻ giấy ra, nhìn vào những dòng chữ mờ ảo đang biến đổi liên tục dưới ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu gần đó.
Và anh nhận ra rằng đây không chỉ là ký ức thông thường mà còn chứa đựng một phần linh hồn của chính Trần Mồ phiên bản đầu tiên đã hy sinh mạng sống để bảo vệ gia đình Trái Đất khỏi sự xâm lấn tàn bạo của Đế Hồn trong quá khứ xa xôi nào đó trước khi toàn bộ nhân loại bước vào cuộc chiến tranh hủy diệt khốc liệt kéo dài hàng ngàn năm đằng sau những bức tường đá lạnh lẽo vô cảm này.
"Đau khổ," Trần MỒ thì thầm, nước mắt chực trào ra từ khóe mắt khô khan của anh nhưng lại bị giữ chặt bởi ý chí bất khuất đang chiến đấu quyết liệt bên trong tâm trí hỗn loạn của hắn lúc này đây.
"Đây chính là lý do tại sao ta phải quên." Bà lão quay trở lại với một nụ cười bí ẩn nở trên khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của mình.
"Ngài đã nhìn thấy sự thật rồi chứ?" bà hỏi bằng giọng nói trầm ấm nhưng mang theo vẻ uy quyền đáng sợ khiến Trần MỒ run lên bần bật dù cố gắng che giấu nó bằng cách uống hết ly trà nóng hổi còn lại trong một hơi dài thườn thượt đầy mệt mỏi tuyệt vọng này.
"Sự thật gì?" Trần MỒ hỏi, giọng nói khàn đặc hơn so với bình thường do căng thẳng tâm lý đè nén lên.
nhiều giờ đồng hồ đối mặt với những bí mật kinh hoàng vừa được tiết lộ từ tấm thẻ giấy cũ kỹ chứa đựng ký ức của chính bản thân mình trong quá khứ xa xôi nào đó trước khi toàn bộ nhân loại bước vào cuộc chiến tranh hủy diệt khốc liệt kéo dài hàng ngàn năm đằng sau những bức tường đá lạnh lẽo vô cảm này.
"Rằng ngài không phải là người đầu tiên xuyên không," bà lão đáp, ánh mắt sắc lạnh quét qua khuôn mặt nhợt nhạt của Trần MỒ như thể đang nhìn vào một con thú thí nghiệm sắp chết trong phòng lab đầy máu me và nước dơ bẩn từ những cuộc phẫu thuật thất bại liên tiếp xảy ra hàng ngày ở nơi đây này.
"Ngài là phiên bản thứ bảy.
Sáu phiên bản trước đã thất bại hoàn toàn mất trí nhớ trở thành những quái vật mà ngài đang săn đuổi hiện tại để lấy lại ký ức của chính mình nhưng thực chất chỉ đang tự giết chết linh hồn còn sót lại trong cơ thể xác thịt yếu ớt này từng ngày một." Trần MỒ sững sờ, tim đập thình thịch mạnh mẽ đến mức đau đớn trong lồng ngực hẹp hòi của anh.
Hắn đã nghi ngờ điều đó từ lâu nhưng chưa bao giờ dám tin rằng nó là sự thật tàn nhẫn đến như vậy đối với chính bản thân mình đang dần biến thành thứ gì đó xa lạ và đáng sợ hơn bất kỳ quái vật nào từng xuất hiện trước đây trong những giấc mơ đêm đen tối đầy kinh hoàng này.
"Và bây giờ," bà lão tiếp tục, giọng nói trầm xuống mức độ nguy hiểm nhất có thể khiến Trần MỒ cảm thấy như thể đang bị ép buộc phải chấp nhận số phận bi kịch chờ đợi phía sau màn kịch bí ẩn đầy chết chóc này nữa.
"Ngài sẽ trở thành phiên bản thứ tám nếu ngài không tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền 'Công Pháp Bị Nguyền' trước khi bộ não bị hệ thống Dị Giới đồng hóa hoàn toàn trong vòng 7 ngày nữa thôi thì mọi nỗ lực của anh sẽ trở thành vô nghĩa và kết thúc bi kịch y hệt như sáu phiên bản trước đó đã từng trải qua cùng số phận đáng thương ấy." Trần MỒ nhắm mắt lại, cố gắng giữ vững ý chí bất khuất đang chiến đấu quyết liệt bên trong tâm trí hỗn loạn của hắn lúc này đây.
Và anh nhận ra rằng đây không chỉ là một nhiệm vụ đơn thuần mà còn là lời nguyền chết chóc dành cho chính bản thân mình phải gánh chịu hậu quả khủng khiếp từ những lựa chọn sai lầm trong quá khứ xa xôi nào đó trước khi toàn bộ nhân loại bước vào cuộc chiến tranh hủy diệt khốc liệt kéo dài hàng ngàn năm đằng sau những bức tường đá lạnh lẽo vô cảm này.
"Ta sẽ tìm ra cách," Trần MỒ nói với giọng điệu đầy quyết tâm sắt đá bất chấp mọi nguy hiểm đang chờ đợi phía trước trong hành trình gian nan sắp tới đây của anh để cứu lấy linh hồn còn sót lại trong cơ thể xác thịt yếu ớt này từng ngày một cho đến khi bộ não bị hệ thống Dị Giới đồng hóa hoàn toàn trong vòng 7 ngày nữa thôi nếu không tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền 'Công Pháp Bị Nguyền' kịp thời thì mọi nỗ lực của anh sẽ trở thành vô nghĩa và kết thúc bi kịch y hệt như sáu phiên bản trước đó đã từng trải qua cùng số phận đáng thương ấy.
Bà lão gật đầu, rồi quay đi để lại Trần MỒ một mình với suy nghĩ của chính mình về tương lai mờ mịt phía trước khi bộ não bị hệ thống Dị Giới đồng hóa hoàn toàn trong vòng 7 ngày nữa thôi nếu anh không tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền 'Công Pháp Bị Nguyền' kịp thời thì mọi nỗ lực của anh sẽ trở thành vô nghĩa và kết thúc bi kịch y hệt như sáu phiên bản trước đó đã từng trải qua cùng số phận đáng thương ấy.
Trần MỒ rời khỏi quán trà với tâm trạng nặng nề.
Thông tin từ bà lão – hay có thể gọi là Lão Mộc trong danh sách những kẻ bí ẩn đang theo dõi anh từ xa này – không chỉ là một nhiệm vụ, mà là lời nguyền chết chóc dành cho chính bản thân mình phải gánh chịu hậu quả khủng khiếp từ những lựa chọn sai lầm trong quá khứ xa xôi nào đó trước khi toàn bộ nhân loại bước vào cuộc chiến tranh hủy diệt khốc liệt kéo dài hàng ngàn năm đằng sau những bức tường đá lạnh lẽo vô cảm này.
Để lấy lại ký ức, anh phải trở thành một kẻ phản bội lại nguyên tắc của thế giới này: bộc lộ cảm xúc thật.
Điều này có nghĩa là anh phải chấp nhận đau khổ từ việc nhớ về gia đình Trái Đất mà mình đã đánh đổi để lấy sức mạnh hủy diệt trong quá khứ xa xôi nào đó trước khi toàn bộ nhân loại bước vào cuộc chiến tranh hủy diệt khốc liệt kéo dài hàng ngàn năm đằng sau những bức tường đá lạnh lẽo vô cảm này.
Và điều nguy hiểm nhất là anh phải đối mặt với chính bản thân mình – phiên bản thứ tám đang dần biến thành thứ gì đó xa lạ và đáng sợ hơn bất kỳ quái vật nào từng xuất hiện trước đây trong những giấc mơ đêm đen tối đầy kinh hoàng này để tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền 'Công Pháp Bị Nguyền' trước khi bộ não bị hệ thống Dị Giới đồng hóa hoàn toàn trong vòng 7 ngày nữa thôi nếu không tìm ra cách kịp thời thì mọi nỗ lực của anh sẽ trở thành vô nghĩa và kết thúc bi kịch y hệt như sáu phiên bản trước đó đã từng trải qua cùng số phận đáng thương ấy.
Trần MỒ bước vào bóng tối, lời đe dọa của Admin vang vọng trong đầu anh: "Đối thủ đầu tiên của bạn sẽ là người mà bạn đã quên." Câu nói này khiến anh rung động mạnh mẽ đến mức đau đớn thể xác lẫn tinh thần đồng thời xảy ra cùng lúc với nhau mà chẳng ai có thể lường trước được hậu quả khủng khiếp đang chờ đợi phía sau màn kịch bí ẩn đầy chết chóc này nữa.
Ai là người đó?
Tại sao anh lại quên họ?
Và tại sao việc nhớ về họ lại khiến linh hồn còn sót lại trong cơ thể xác thịt yếu ớt của Trần MỒ run rẩy đến mức sắp sụp đổ hoàn toàn bất kỳ lúc nào trước mắt khán giả vô cảm đang chứng kiến cảnh tượng đầy kịch tính ấy hôm nay.
Trần MỒ dừng chân giữa ngã tư tối om, nơi những bóng đổ dài ngoằn ngoèo trên tường gạch ẩm mốc dường như đang vươn ra để bắt lấy chân hắn mỗi khi anh bước qua chúng.
Và trong khoảnh khắc im lặng chết chóc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng anh – thứ mà anh đã cố gắng quên đi suốt bảy lần thất bại trước đây nhưng giờ đây lại trở về với sức mạnh hủy diệt khủng khiếp hơn bất kỳ quái vật nào từng xuất hiện trước đây trong những giấc mơ đêm đen tối đầy kinh hoàng này.
Bóng đen phía sau chĩa thẳng thanh kiếm vào giữa lưng anh, lưỡi dao lạnh giá chạm nhẹ vào da thịt.
Anh cứng đờ, cơ thể run rẩy không kiểm soát khi nhận ra mùi hương quen thuộc trên áo bào kẻ thù.
Giọng nói đó thì thầm: "Chào."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận