Chương 47

Mùi máu tanh không chỉ là mùi của sắt và muối.

Nó mang theo hương vị kim loại lạnh lẽo, giống như khi bạn cắn vào một đồng xu cũ kỹ giữa cơn sốt cao.

Trần Mồ quỳ xuống trên nền đá granit vỡ vụn của Đấu Trường Cấm Địa, ngón tay run rẩy chạm vào vết nứt sâu hoắm chạy dọc theo mu bàn chân trái.

Đấu Khí cấp 10 sao trong cơ thể anh đang sôi sục như một nồi nước bị đun quá lửa, nhưng thay vì mang lại sức mạnh, nó chỉ khiến mỗi tế bào thần kinh gào thét trong đau đớn tột cùng.

Anh ngẩng đầu lên.

Trước mặt hắn không còn là những bức tường đá cổ xưa nữa.

Chúng đã biến thành những tấm gương khổng lồ, phản chiếu vô số phiên bản của chính anh.

Nhưng đó không phải là Trần Mồ hiện tại với bộ đồ rách nát và đôi mắt mệt mỏi kia.

Những hình ảnh trong gương đều mặc áo choàng trắng bóng loáng, khuôn mặt lạnh lùng như băng giá, và trên trán họ khắc rõ ba chữ máu: *Phiên Bản*.

"Ngươi đến muộn rồi," một giọng nói vang lên từ phía sau lưng Trần Mồ.

Giọng đó không phát ra từ cổ họng con người, mà là sự rung động của chính không khí xung quanh.

"Máu của ngươi đã nguội đi cùng với ký ức về mẹ ngươi."

Trần Mồ quay lại chậm rãi.

Bác Sĩ Mồ Côi đứng đó, cầm một cây kim tiêm khổng lồ làm bằng xương rồng thần thú.

Lão già điên rảo này cười toe toét, những nếp nhăn trên mặt lão giãn ra như mạng nhện bị giăng căng.

Trong tay trái lão là một lọ thủy tinh nhỏ chứa đầy sương mù tím lịm – thứ mà Trần Mồ nhận biết ngay lập tức: đó không phải là khí độc, mà là ký ức được cô đọng lại thành thể lỏng.

"Ta không đến để chữa bệnh," Bác Sĩ Mồ Côi nói, giọng điệu bỗng trở nên nghiêm túc một cách đáng sợ.

"Ta đến để thu phí."

Trần Mồ nghiến răng, cố gắng triệu hồi Đấu Khí vào đôi chân đang tê liệt.

Hắn biết mình không thể chiến đấu vật lý với kẻ này lúc này.

Năng lượng bên trong anh đang bị phản bội bởi chính những công pháp mà hắn đã tu luyện suốt ba tháng qua.

Mỗi lần hô hấp, một mảnh ký ức lại bay ra khỏi đầu như hơi thở của người sắp chết đuối.

"Phí gì?" Trần Mồ hỏi, giọng khàn đặc vì mất nước và sợ hãi ngầm.

"Ta không có tiền.

Ta chỉ còn nợ."

Bác sĩ cười to, tiếng cười vang vọng trong căn phòng kín bưng đầy mùi ozone thối rữa.

Nợ mới là thứ quý giá nhất trên thế giới này, Trần Mồ ạ.

Ngươi nợ chúng ta ký ức để sống tiếp.

Và hôm nay.

lãi suất đã đến hạn thanh toán."

Lão già bước tiến về phía trước, từng bước đi của lão khiến mặt đất rung chuyển nhẹ.

Những tấm gương xung quanh bắt đầu nứt vỡ, và từ những vết nứt đó, bóng đen thò ra như những con rắn không xương đang tìm kiếm nơi để cắn vào da thịt trần trụi của sự thật.

Không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở.

Trần Mồ cảm giác như có một bàn tay vô hình bóp chặt lấy cổ họng anh, ngăn cản mọi nỗ lực hô hấp.

Hắn nhận ra rằng đây không phải là cuộc chiến giữa hai đấu giả thông thường.

Đây là một trận phẫu thuật tâm trí, và anh chính là bệnh nhân nằm trên bàn mổ mà chưa kịp được gây mê.

"Ngươi nghĩ mình đang chiến đấu vì lý tưởng?" Bác Sĩ Mồ Côi hỏi, giọng điệu bỗng chốc trở nên dịu dàng đến đáng sợ.

Lão đưa lọ sương mù tím lên gần mũi Trần Mồ.

Mùi hương thoang thoảng lan ra – mùi hoa sữa và nắng chiều của một buổi trưa hè nào đó xa xôi mà anh không thể nhớ nổi tên gọi.

"Đó là ký ức về lần đầu tiên ngươi thấy mưa rơi trên Trái Đất, phải không?

Ngươi quên rằng chính ký ức ấy đã khiến bộ não của phiên bản thứ 6 phát điên."

Trần Mồ rít lên đau đớn khi một cơn sóng thần kinh quét qua tâm trí hắn.

Hắn nhớ ra – hay đúng hơn là hệ thống Dị Giới đang ép anh phải nhớ lại điều đó để trừng phạt sự phản bội này.

Hình ảnh một đứa trẻ đang chạy dưới mưa xuất hiện trong giây lát, rồi tan biến thành tro bụi đen kịt.

"Câm miệng!" Trần Mồ gầm lên, lao thẳng vào Bác Sĩ Mồ Côi với cú đấm cuối cùng còn sót lại của Đấu Khí cấp 10 sao.

Tuy nhiên, thay vì va chạm vào cơ thể lão già, nắm tay anh xuyên thủng qua không gian và đập vào một bức tường vô hình phía sau.

Bác sĩ không hề nhúc nhích.

Lão chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào Trần Mồ với ánh mắt đầy thương hại – thứ cảm xúc mà kẻ thù tàn nhẫn nhất mới có thể sở hữu khi họ tin rằng mình đang cứu rỗi nạn nhân của chính mình.

"Ngươi vẫn chưa hiểu," lão nói chậm rãi, từng từ ngữ như những lưỡi dao cạo mỏng lẻn vào tâm trí anh.

"Đấu Khí không phải là năng lượng thiên nhiên.

Nó là virus nhận thức mà Đế Hồn đã gieo rắc hàng ngàn năm trước để kiểm soát nhân loại.

Khi ngươi hấp thụ nó, ngươi đang ăn chính ký ức của mình làm lương thực."

Trần Mồ đứng sững lại.

Cú đấm bị chặn khiến cánh tay anh tê buốt, nhưng nỗi kinh hoàng trong lòng mới là thứ khiến hắn muốn gào thét lên đến vỡ họng.

Hắn nhìn vào bàn tay mình – những đường gân nổi rõ trên da thịt đang chuyển dần sang màu tím đậm, giống hệt như sương mù trong lọ thủy tinh mà Bác sĩ cầm trên tay.

"Vậy thì ngươi đang làm gì ở đây?" Trần Mồ hỏi, giọng run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự tuyệt vọng của một người vừa nhận ra mình đã uống thuốc độc suốt ba tháng trời.

"Nếu đấu khí là virus, tại sao ngươi lại dạy ta cách tu luyện nó?

Tại sao ngươi lại cho ta những công pháp bị nguyền?"

Bác Sĩ Mồ Côi mỉm cười – nụ cười chua chát nhất mà Trần Mồ từng chứng kiến trong đời.

Lão từ từ đặt lọ thủy tinh xuống trên một tảng đá phẳng, rồi rút.

phẫu thuật bằng bạc sáng bóng.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên lưỡi dao khiến chúng lấp lánh như những vì sao chết.

"Vì ta cần một cái xác còn nguyên vẹn để chứa đựng Đế Hồn," lão trả lời thẳng thắn, không hề né tránh ánh mắt đầy giận dữ của Trần Mồ.

"Và ngươi, Trần Mồ phiên bản thứ 7.

là vật liệu duy nhất đủ mạnh để chịu đựng sự kết hợp đó mà không bị phát nổ ngay lập tức."

Sự im lặng bao trùm lấy Đấu Trường Cấm Địa sau lời thú nhận tàn nhẫn ấy.

Nó dày đặc hơn cả sương mù tử thần đang lan tỏa từ các góc khuất của căn phòng.

Trần Mồ cảm thấy thế giới xung quanh mình bắt đầu xoay tròn, không phải do say rượu hay kiệt sức, mà là vì nền tảng thực tại vừa bị rút đi khỏi dưới chân hắn.

Hắn nhìn vào Bác Sĩ Mồ Côi – người thầy dạy đạo đã cứu sống.

xuyên không đến thế giới này, kẻ từng chia sẻ thức ăn với anh trong những ngày đói khát đầu tiên, và cũng chính là người đã dẫn dắt anh bước qua hàng ngàn trận đấu sinh tử để đạt được cảnh giới Đấu Giả 10 sao.

Tất cả chỉ là một thí nghiệm?

Một kế hoạch dài hạn để biến linh hồn con người thành bình chứa cho một thực thể cổ xưa đáng sợ?

"Ngươi nói." Trần Mồ mở miệng, giọng anh nghe xa xăm như đến từ đáy vực thẳm.

"Ta là vật liệu?"

Bác sĩ gật đầu nhẹ nhàng, không chút do dự hay hối hận trong ánh mắt già nua ấy.

Chính sự bình tĩnh tuyệt đối đó mới khiến Trần Mồ cảm thấy kinh hãi hơn bất kỳ cơn thịnh nộ nào khác.

Nó chứng minh rằng lão đã tính toán mọi thứ từ trước đến giờ – từng giọt mồ hôi, từng vết máu, và cả những ký ức mà anh trân quý nhất đều nằm trong bảng cân bằng kế toán lạnh lùng của kẻ điên này.

"Đúng vậy," Bác sĩ đáp lại, giọng điệu vẫn giữ sự điềm tĩnh đáng sợ như một nhà khoa học đang mô tả kết quả thí nghiệm hóa học đơn thuần.

"Phiên bản thứ 1 đến số 6 đã thất bại vì họ không đủ kiên cường để chấp nhận sự trống rỗng sau khi ký ức bị tước đoạt.

Họ trở thành quái vật, mất đi nhân tính và chỉ còn lại bản năng hủy diệt.

Nhưng ngươi.

Ngươi khác biệt."

Trần Mồ cười nhạt – nụ cười đắng chát như mật ong đã lên men trong nhiều năm tháng.

"Khác biệt thế nào?

Ta có khả năng quên lãng tốt hơn hay gì đó?"

"Ngươi nhớ rõ nhất chính là sự đau khổ," Bác sĩ tiến lại gần, ánh mắt sắc bén như con dao phẫu thuật đang cắt vào tâm trí anh.

"Và nỗi sợ hãi mất đi ký ức về gia đình của ngươi.

nó tạo ra một lực nén khổng lồ trong linh hồn.

Đó là thứ mà Đế Hồn cần để ổn định cấu trúc năng lượng hỗn loạn bên trong nó."

Trần Mồ lùi lại, gót chân va vào bức tường đá phía sau.

Cú va chạm không gây đau đớn thể xác, nhưng nó đánh thức một phản ứng dây chuyền kỳ lạ trong Đấu Khí đang lưu chuyển bên trong kinh mạch anh.

Những ký ức bị xóa bỏ bắt đầu quay trở lại dưới dạng những mảnh vỡ sắc lẹm – hình ảnh người mẹ đang nấu ăn ở nhà bếp cũ kỹ, mùi hương bánh mì nướng buổi sáng chủ nhật, và tiếng cười của một đứa trẻ mà hắn không thể nhớ ra tên gọi nhưng trái tim vẫn đập nhanh vì yêu thương.

"Ngươi muốn ta tự nguyện hiến dâng ký ức còn lại?" Trần Mồ hỏi, giọng khàn đặc vì cảm xúc dồn nén quá lâu.

"Để ngươi có thể tái tạo Đế Hồn và thống trị thế giới này?

Hay ít nhất là kiểm soát nó theo cách tàn bạo mà ngươi luôn mơ ước?"

Bác sĩ lắc đầu nhẹ nhàng – một cử chỉ phủ định đầy vẻ thương hại nhưng cũng không kém phần nguy hiểm.

"Thống trị?

Những khái niệm tầm thường của loài người khi chưa hiểu được bản chất thực sự của hòa bình vĩnh cửu." Lão dừng lại, nhìn lên trần nhà nơi những vì sao đang nhấp nháy qua các khe hở trên mái vòm đá cũ kỹ bị thời gian bào mòn dần theo năm tháng trôi đi không ngừng nghỉ bao đời nay kể từ lúc Đế Hồn sụp đổ xuống lòng đất sâu thẳm này cách đây hàng ngàn năm trước kia khi thế giới còn nguyên vẹn chưa bị chia cắt thành những mảnh vỡ ký ức rải rác khắp nơi như bây giờ trông giống hệt một bức tranh trừu tượng đầy màu sắc hỗn loạn nhưng lại mang đến cảm giác yên bình đáng sợ cho bất kỳ ai dám ngước nhìn lên bầu trời đêm tối đen như mực bao phủ lấy toàn bộ vùng đất cằn cỗi khô hạn này mà không cóchút nào ánh sáng tự nhiên nào chiếu rọi xuống dưới mặt đất trống trải hoang vu lạnh lẽo chỉ còn lại những tảng đá lớn nhỏ xen lẫn nhau tạo thành một mê cung phức tạp khó lường trước được đường đi lối về cho bất kỳ ai dám bước chân vào nơi đây trừ phi họ sẵn sàng đánh đổi bằng chính linh hồn của mình để sự sống sót tạm thời trong khoảng thời gian ngắn ngủi vài ngày hoặc vài tuần tùy thuộc vào mức độ bền bỉ tinh thần cũng như ý chí cầu sinh mạnh mẽ đến mức điên cuồng của từng cá nhân cụ thể tham gia vào trò chơi tử thần này cùng với những quy tắc khắt khe vô lý nhưng lại hoàn toàn hợp lý theo logic twisted độc đáo riêng biệt chỉ có ở nơi đây mà thôi!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập