Chương 46
Trần Mồ đứng yên giữa khoảng trống mênh mông, nơi ánh sáng từ thế giới bên ngoài bị nuốt chửng hoàn toàn bởi những bóng đen dày đặc như mực tàu đổ vỡ.
Hắn hít vào sâu một hơi, cảm giác kim loại lạnh lẽo cào xé cổ họng.
Hắn đã dùng 1000 lượt thích ảo – thứ tài sản quý giá mà hắn tích lũy từ việc bán đứng nhân cách của chính mình trên mạng xã hội Dị Giới – để mua vé vào đây.
Không phải vì tò mò, cũng không phải vì tham vọng sức mạnh hão huyền.
Mà bởi vì bộ não của hắn đang kêu cứu.
Những lỗ hổng trong ký ức ngày càng mở rộng như những vết nứt trên kính vỡ sắp nổ tung bất cứ lúc nào.
"Chào mừng đến với phòng chờ," một giọng nói khàn khàn vang lên, không phải từ phía trước mà là ngay bên tai trái Trần Mồ.
"Ngồi xuống đi, kẻ lạc lối.
Ghế này được làm từ xương của những người từng nghĩ họ có thể kiểm soát số phận."
Trần Mồ quay phắt lại, bàn tay vô hình đã sẵn sàng triệu hồi đấu khí nếu cần thiết.
Nhưng ở đó chỉ là một bóng đổ dài thượt kéo trên sàn đá đen nhánh.
Không có ai cả.
Chỉ có tiếng cười nhẹ nhàng, đầy vẻ mỉa mai vang vọng từ chính những bức tường đang rỉ máu ký ức của người khác.
Hắn nghiến răng, bước tiếp vào sâu hơn trong mê cung này.
Mỗi bước chân dấn xuống đều khiến mặt đất run rẩy, như thể sàn nhà là da thịt sống đang co rút lại vì đau đớn.
Trần Mồ biết hắn không có nhiều thời gian.
Hệ thống Dị Giới đã cảnh báo: còn 7 ngày nữa để bộ não của một "người ngoài" bị đồng hóa hoàn toàn.
Nếu không tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền, hắn sẽ trở thành thứ gì đó giống như những con quái vật vô tri mà hắn đang săn đuổi – nhưng đáng sợ hơn là chúng có ý thức rõ ràng về nỗi đau mình gây ra.
Hành lang phía trước mở rộng đột ngột, biến thành một đại sảnh vô tận nơi trần nhà cao vút hòa lẫn vào bóng tối vĩnh cửu.
Trần Mồ nhận ra những bức tường không phải bằng đá hay gỗ.
Chúng được dệt từ hàng ngàn sợi dây thần kinh phát sáng màu xanh lợt, mỗi sợi đều mang theo một ký ức đang chết dần.
Khi hắn đi ngang qua, những hình ảnh bắt đầu chiếu lên bề mặt các bức tường như phim câm cũ kỹ.
Một cậu bé khóc vì mẹ bỏ rơi.
Một chiến binh gào thét khi bạn bè ngã xuống bên cạnh anh ta trong trận đại chiến với Thần Thú Hung Dữ.
Những nụ cười hạnh phúc bị cắt đứt bởi tiếng đạn nổ hay lưỡi kiếm sắc bén.
"Đẹp chứ?" Tiếng nói đó lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, mang âm hưởng của một người đàn ông già nua nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng sợ.
"Đây là thư viện ký ức mà Đấu Hoàng 'Vô Diện' đang xây dựng.
Anh ta gọi đây là kho lưu trữ hòa bình."
Trần Mồ dừng bước, mắt nhìn chăm chú vào hình ảnh một cô gái tóc xanh – Ngô Tiểu Nhàn – đang mỉm cười trong một khung cảnh nắng ấm nào đó ở thế giới cũ.
Tim hắn thắt lại.
Ký ức này thuộc về ai?
Tại sao nó xuất hiện nơi đây?
"Ngươi đang tìm thứ gì đó cụ thể, phải không?" Giọng nói tiếp tục, đầy vẻ trêu chọc.
"Hay là ngươi chỉ muốn thấy nỗi đau của chính mình được trưng bày công khai để cảm thấy bớt cô đơn?"
"Hãy ra khỏi bóng tối và đối diện với tôi," Trần Mồ quát lên, đấu khí trong cơ thể bắt đầu lưu thông mạnh mẽ hơn.
Những hạt bụi ánh sáng nhỏ.
từ da thịt hắn, phản ứng lại trước sự kích thích của mê cung tâm lý này.
"Tôi không có thời gian cho trò chơi mèo chuột của ngươi."
"Nghe đấy," giọng nói cười lớn lên, làm rung chuyển cả hành lang ký ức.
"Kẻ chạy trốn luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ hơn kẻ đuổi bắt.
Nhưng thật đáng buồn là trong thế giới này, chỉ có một thứ duy nhất quyết định sinh tử: Ai sẵn sàng quên đi nhiều thứ nhất."
Trần Mồ cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự quen thuộc đến rợn người của câu nói đó.
Nó giống hệt những gì hắn đã tự nhủ với chính mình mỗi đêm trước khi ngủ – lời giải thích tàn nhẫn cho việc tại sao hắn lại sẵn sàng bán ký ức để lấy sức mạnh.
Không gian đột ngột sụp đổ.
Trần Mồ không kịp phản ứng khi sàn nhà dưới chân biến mất, thay vào đó là một vực thẳm sâu đáy nơi những mảnh vỡ của thời gian rơi tự do như tuyết trắng xóa.
Hắn lao xuống trong trạng thái vô trọng lực, nhưng ý thức vẫn hoàn toàn tỉnh táo – đây chính xác là cách mê cung này hoạt động: tấn công trực tiếp vào nhận thức chứ không phải cơ thể vật lý.
Khi hắn hạ cánh chạm đất lần nữa, cảnh tượng xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.
Thay vì hành lang ký ức, giờ đây hắn đang đứng giữa một căn phòng trắng toát, sạch sẽ đến mức đáng sợ.
Không có bụi bặm, không có mùi hôi thối, chỉ có ánh sáng thuần khiết chiếu rọi từ khắp mọi phía khiến đôi mắt đau buốt.
Ngồi ở chính giữa căn phòng trên chiếc ghế bành đơn giản là một người đàn ông mặc áo choàng xám tro, khuôn mặt được che kín bởi lớp vải trắng mềm mại – Đấu Hoàng 'Vô Diện'.
Hắn ta đang cầm trong tay một cuốn sách dày cộp đóng bằng da người thật.
"Cuối cùng thì ngươi cũng đến," Đấu Hoàng nói, giọng điệu bình thản như thể họ là hai đồng nghiệp lâu năm gặp nhau để thảo luận về dự án chung.
"Tôi đã chờ phiên bản thứ bảy của Trần Mồ rất lâu rồi."
Trần Mồ sững sờ đứng đó.
Từ ngữ này kích hoạt một hồi chuông báo động nguy hiểm trong đầu hắn, nhưng trước khi kịp suy nghĩ kỹ, Đấu Hoàng đã lật mở cuốn sách ra và đọc to dòng chữ ghi trên trang bìa: *"Lý do tại sao phải quên."*
"Ngươi biết không," Đấu Hoàng tiếp tục nói mà không nhìn lên, "con người luôn tin rằng ký ức là thứ làm nên con người họ.
Nhưng thực tế thì ngược lại – chính những ký ức đau khổ mới tạo ra tham vọng, và từ đó dẫn đến chiến tranh vô tận."
Hắn ta nâng đầu lên một chút, đôi mắt sau lớp vải trắng tỏa sáng kỳ lạ màu tím thẫm.
"Tôi không phải là kẻ thù của ngươi.
Tôi đang cố cứu thế giới này khỏi chính nó bằng cách xóa bỏ nguồn gốc của mọi hận thù: ký ức về tổn thương."
Trần Mồ cảm thấy cơ thể mình bị tê liệt bởi một áp lực tâm lý khổng lồ tỏa ra từ Đấu Hoàng.
Không phải đấu khí, mà là sự hiện diện tinh thần thuần khiết – thứ năng lượng chỉ những người đã đạt cảnh giới Đế Giả mới có được.
sinh toàn bộ nhân tính của chính họ.
"Vậy tại sao ngươi lại để tôi tồn tại?" Trần Mồ hỏi, giọng nói run rẩy không vì sợ hãi mà vì giận dữ nén chặt trong ngực.
"Nếu ký ức là nguyên nhân gây ra chiến tranh, thì việc giữ một người mang theo quá khứ như thế này chẳng phải đang phá hỏng kế hoạch của ngươi sao?"
Đấu Hoàng cười khẽ – âm thanh khô khan như lá cây chết rơi xuống đất vào mùa thu giá lạnh.
"Chính xác," Đấu Hoàng trả lời thẳng thắn đến mức tàn nhẫn.
"Và đó là lý do tại sao chúng ta cần nhau."
Căn phòng trắng bắt đầu tan rã thành những hạt bụi ánh sáng khi Đấu Hoàng bước ra khỏi chiếc ghế bành, tiến lại gần Trần Mồ với từng bước chân chậm rãi nhưng đầy uy quyền.
Mỗi lần hắn di chuyển, không gian xung quanh đều cong vọt lại như bị hút vào một hố đen vô hình đang hình thành từ chính cơ thể của vị Đấu Hoàng đáng sợ này.
"Ngươi nghĩ mình là nạn nhân bị bắt đến Dị Giới đúng không?" Đấu Hoàng đặt tay lên vai Trần Mồ – cử chỉ bình thường nhưng mang sức nặng ngàn cân đè nén mọi đấu khí trong người hắn xuống mức thấp nhất có thể duy trì sự tỉnh táo.
"Thực tế thì khác xa hơn nhiều."
Hắn ta cúi sát vào tai Trần Mồ, lời thì thầm lạnh lẽo lan tỏa khắp toàn thân nạn nhân:
"Trần Mồ không phải là kẻ bất hạnh bị hệ thống Dị Giới chọn làm thí nghiệm đầu tiên.
Ngươi chính là kẻ phản bội lớn nhất trong lịch sử xuyên không – người đã tự nguyện xóa bỏ ký ức để thoát khỏi cảm giác tội lỗi vì đã giết chết sáu phiên bản trước của chính mình."
Trần Mồ cố gắng đẩy Đấu Hoàng ra nhưng cơ thể hắn hoàn toàn bất động, như bị đóng băng bởi sự thật kinh hoàng vừa được phơi bày.
Những mảnh vỡ ký ức bắt đầu quay cuồng trong đầu – hình ảnh những người đàn ông giống hệt nhau đang gào thét khi rơi vào vực thẳm; tiếng khóc của những đứa trẻ không biết cha mẹ mình đã hóa thành quái vật vì mất trí nhớ hoàn toàn sau mỗi lần "thức tỉnh"; và cuối cùng là khuôn mặt đờ đẫn của chính hắn trong gương – một kẻ sống sót nhờ sự hủy diệt liên tục.
"Six versions before me," Đấu Hoàng nói rõ ràng, nhấn mạnh từng chữ như đóng đinh vào quan tài của hy vọng còn lại nơi Trần Mồ.
"Mỗi phiên bản đều thất bại vì không thể chấp nhận thực tế rằng sức mạnh đến từ việc loại bỏ yếu đuối – và ký ức là biểu hiện tối thượng của sự yếu đuối đó."
Hắn ta rút tay ra, bước lùi về phía sau với nụ cười thỏa mãn trên khuôn mặt bị che khuất: "Giờ đây phiên bản thứ bảy đang đứng trước lựa chọn cuối cùng: Tiếp tục chạy trốn khỏi quá khứ bằng cách quên lãng thêm nữa.
hay đối diện với thực tế rằng chính ngươi là nguồn gốc của tất cả những đau khổ mà thế giới này phải chịu đựng."
Trần Mồ rơi xuống gối, đầu cúi gằm thấp hơn bao giờ hết.
Nước mắt không chảy ra – chúng đã khô cạn từ lâu trong vòng xoáy ký ức bị cấm đoán này.
Nhưng bên trong tâm trí hắn, một cơn bão dữ dội đang nổi lên giữa sự phủ nhận và chấp nhận bi thảm chờ đợi phía trước.
Khi Trần Mồ bước ra khỏi Khu Vực Cấm lần thứ hai – hay có thể là lần cuối cùng tùy thuộc vào cách mà số phận định đoạt tương lai của hắn – bầu trời bên ngoài vẫn xám xịt như thường lệ, không hề thay đổi dù cho thế giới vừa sụp đổ trong tâm trí người đàn ông đang đứng giữa lòng thành phố phồn hoa giả tạo này.
Hắn nhìn xung quanh những khuôn mặt vô cảm lướt qua trước mắt mình mỗi giây phút trôi đi đều mang theo sự trống rỗng đáng sợ đến mức làm cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng bi thảm ấy cũng sẽ không thể nào quên được dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất có thể tưởng tượng ra ngay lập tức luôn!
Nhưng giờ đây, Trần Mồ nhìn họ khác hơn.
Không còn là những nạn nhân đáng thương cần bảo vệ khỏi sự thật tàn khốc của Dị Giới nữa – mà là những đồng phạm im lặng đang cùng nhau duy trì hệ thống điên rồ này bằng cách tiếp tục sống trong ảo tưởng hạnh phúc ngắn ngủi thông qua các đoạn phim cảm xúc rẻ tiền trên mạng xã hội thần kỳ nơi đây khắp mọi ngóc ngách góc phố thị ồn ào náo nhiệt xung quanh anh ta lúc này đang diễn ra trước mắt ngay tại khoảnh khắc định mệnh cuối cùng của chương hồi kịch tính đầy căng thẳng tột độ này luôn nha!
Hắn đưa tay lên chạm vào biểu tượng Đấu Đế Quên Tình trên lòng bàn tay phải – thứ hình xăm mới xuất hiện sau khi ký ức cũ bị xóa sạch hoàn toàn.
Và lần đầu tiên kể từ khi đặt chân đến thế giới đáng nguyền rủa này, Trần Mồ hiểu rõ ý nghĩa thực sự của những dòng chữ khắc sâu vào da thịt mình:
Nhưng không phải cái chết thể xác – mà là sự kết thúc của phiên bản con người cuối cùng còn sót lại trong linh hồn phức tạp đang dần biến thành thứ gì đó xa lạ và đáng sợ hơn bất kỳ quái vật nào từng xuất hiện trước đây.
Trần Mồ mỉm cười – nụ cười chua chát nhất từ nay đến giờ khi nhận ra rằng mình không chỉ là kẻ săn đuổi ký ức mà còn chính là con mồi hoàn hảo nhất trong trò chơi trí nhớ tàn khốc này.
Và phía sau lưng hắn, bóng tối bắt đầu hình thành những đường nét rõ ràng hơn của một khuôn mặt quen thuộc đang chờ đợi để được giải phóng khỏi sự giam cầm vĩnh viễn trong mê cung tâm lý vừa mới sụp đổ cách đây vài phút trước.
Bóng tối đột ngột chui thẳng vào huyệt đạo, biến thành một lưỡi dao máu lạnh.
Hắn gầm lên đau đớn, cố gắng cắt đứt sợi dây thần kinh đang bị xé toạc.
Không khí vỡ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận