Chương 45

Cánh cổng sắt gỉ sét không phát ra tiếng kêu réo rít khi Trần Mồ bước qua.

Nó im lặng, một sự im lặng chết chóc như thể chính kim loại cũng đang nín thở để quan sát kẻ xâm nhập.

Không khí bên trong Khu Vực Cấm dày đặc hơn ngoài kia gấp bội phần.

Nó nặng trĩu mùi ozone và sắt gỉ, một hương vị ngọt ngào đến mức ghê tởm, giống như hoa thối rữa trong nghĩa trang mùa hè nhưng được pha trộn với máu tươi đã đông lại.

Trần Mồ nhìn xuống lòng bàn tay phải của mình.

Chiếc vé giấy cũ kỹ, nhàu nát mà anh vừa dùng để mở cánh cửa này giờ đây đang tan biến thành những vệt mực đen trên da thịt.

Một nghìn 'Lượt Thích' ảo tích lũy từ những khoảnh khắc tàn nhẫn nhất trong quá khứ đã được đốt cháy hoàn toàn chỉ để mua một cơ hội sống sót mong manh này.

“Giá hời đấy,” Trần Mồ lẩm bẩm, giọng nói của anh vang lên khàn đặc trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.

“Một nghìn đồng tiền ảo đổi lấy việc bị quăng vào sào huyệt của những kẻ điên.”

Hắn bước tiếp, đôi chân trần chạm xuống nền đá lạnh lẽo.

Những tảng đá xung quanh không phải là đá tự nhiên.

Chúng được tạo thành từ hàng ngàn khối xương trắng bệch và những mảnh vỡ của các công cụ chiến tranh cổ xưa bị đóng băng trong thời gian.

Mỗi bước đi đều khiến Trần Mồ cảm thấy như đang dẫm lên những ký ức đau thương chưa kịp tan biến.

Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện trước mặt anh.

Không phải từ phía sau, không phải từ trên cao.

Bóng đó đơn giản là *có* ở đó ngay khi anh quay đầu, giống như một lỗi hiển thị trong trò chơi điện tử chất lượng thấp.

Đó là Bác Sĩ Mồ Côi.

Lão già điên rồ ấy đang ngồi xổm trên một tảng đá bằng xương, nghịch ngợm xoay tròn một chiếc đồng hồ bỏ túi đã vỡ kim giây.

“Đúng giờ,” lão cười, tiếng cười khô khốc như tiếng lá rụng mùa thu bị chà đạp dưới chân.

“Ngươi đến đúng lúc để chứng kiến sự thật đầu tiên: ký ức không phải là quà tặng.

Nó là căn bệnh.”

Trần Mồ nheo mắt, tay vô thức siết chặt lại thành nắm đấm dù hắn biết rõ bản thân chưa đủ sức đánh một trận công khai với kẻ này nếu lão muốn hại anh.

“Lão đến đây để làm gì?

Để bán thuốc giảm đau cho bộ não đang bị ăn mòn của tôi?”

Bác Sĩ Mồ Côi đứng dậy, dáng vẻ nhỏ bé và (gù lưng) của lão bỗng trở nên uy nghi một cách kỳ lạ trong ánh sáng mờ ảo.

Lão bước lại gần, mùi hương thảo dược đắng chát tỏa ra từ bộ áo choàng rách nát của hắn.

“Không phải thuốc giảm đau,” lão nói chậm rãi, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào Trần Mồ với sự sắc bén đáng sợ.

“Mà là một liều giải độc.

Ngươi đang nghĩ rằng Đấu Khí chỉ là năng lượng?

Sai lầm thảm hại.” Lão đưa tay ra, ngón tay gầy guộc chạm nhẹ vào trán Trần Mồ.

Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh.

“Đấu Khí trong thế giới này là virus nhận thức,” lão thì thầm, giọng nói vang lên như thể từ khắp mọi hướng cùng lúc.

“Khi ngươi tu luyện, khi ngươi hấp thụ tinh thần lực để phá vỡ cảnh giới, thứ bị đốt cháy làm nhiên liệu chính không phải là linh khí trời đất.

Mà là ký ức của chính ngươi.”

Trần Mồ cứng đờ người.

Hắn cố gắng hít thở sâu nhưng phổi anh như đang bị bóp nghẹt bởi một sự thật quá lớn.

“Vậy nên… mỗi lần tôi mạnh lên, tôi lại quên đi điều gì đó?”

“Đúng,” Bác Sĩ Mồ Côi gật đầu, nụ cười trên môi lão rộng hơn, đầy vẻ bi thương tàn nhẫn.

“Và càng cao cảnh giới, thứ ngươi phải trả giá càng quý giá.

Đấu Giả mất những ký ức vụn vặt.

Đấu Sư mất đi nỗi sợ hãi và sự do dự.

Còn Đấu Hoàng… họ mất đi tình yêu.”

Trần Mồ nhắm mắt lại, cố gắng xua tan cảm giác chóng mặt đang ập đến.

Những hình ảnh của Lý Thanh chết đi dưới tay anh liên tục lặp lại trong đầu óc như một vòng quay ma thuật không có điểm dừng.

Mỗi lần ký ức ấy xuất hiện, Đấu Khí trong người anh càng trở nên bất ổn, cuộn xoáy dữ dội như muốn xé nát các huyệt đạo từ bên trong.

“Tại sao lão lại nói với tôi điều này?” Trần Mồ hỏi, giọng run rẩy dù hắn cố giữ vẻ bình tĩnh.

“Nếu biết trước là vậy, tại sao không cảnh báo ngay từ đầu?

Để tôi chết đói thay vì trở thành một cỗ máy chiến tranh vô hồn?”

Bác Sĩ Mồ Côi bật cười, tiếng cười lần này mang theo nỗi đau sâu sắc đến mức khiến Trần Mồ phải lùi lại nửa bước.

“Vì nếu biết trước là vậy, ngươi sẽ không bao giờ dám tiến bước.

Và thế giới này cần những kẻ mạnh để chống lại bóng tối đang nuốt chửng nó mỗi ngày.”

Lão quay đi, lưng còng xuống khi bắt đầu rời xa khu vực ánh sáng mờ ảo.

“Nhớ lấy, Trần Mồ.

Ngươi đang săn đuổi sáu phiên bản thất bại trước kia của chính mình không chỉ vì thù hận hay tham vọng sức mạnh.

Mà vì họ là những mảnh ghép còn thiếu để ngươi hoàn chỉnh lại con người mà ngươi từng là.”

Trần Mồ đứng một mình trong bóng tối dày đặc, cảm giác cô độc bao trùm lấy anh như lớp sương mù xám xịt đang co cụm xung quanh.

Hắn không có thời gian để suy ngẫm về lời nói của lão già điên rở đó.

Không khí bỗng chốc trở nên nặng nề hơn nữa, áp lực từ mọi phía ép chặt vào lồng ngực khiến khó thở.

Lớp sương mù bắt đầu di chuyển.

Chúng tụ lại, biến đổi hình dạng thành một thực thể rắn chắc đang tiến gần đến anh với tốc độ đáng sợ.

Đó không phải là quái vật thông thường.

Nó mang dáng dấp của chính Trần Mồ trong quá khứ — phiên bản thứ hai, kẻ đã từng cầm thanh kiếm chém đứt mối liên hệ huyết thống cuối cùng của hắn để đạt được cảnh giới Đấu Giả 5 sao nhanh chóng nhất lịch sử gia tộc nhỏ bé kia.

“Tại sao ngươi lại trở về?” Thực thể sương mù hỏi, giọng nói là sự tổng hợp của hàng ngàn tiếng khóc than và la hét bị bóp nghẹt.

“Ngươi đã bán chúng ta đi rồi mà.”

Trần Mồ nghiến răng, đấu khí trong cơ thể bùng nổ lên phản ứng trước mối đe dọa tức thời này.

Hắn không chọn né tránh.

Trong Khu Vực Cấm, sự do dự là án tử hình.

Anh lao thẳng vào đám sương mù với cú đấm tập trung toàn bộ sức mạnh hiện có của mình tại huyệt đạo tim ảo của thực thể đó.

Cú va chạm tạo ra một tiếng nổ vang dội làm rung chuyển cả khu vực cấm địa xung quanh họ.

Trần Mồ cảm nhận được xương tay mình nứt vỡ dưới lực phản tác động khủng khiếp, nhưng hắn vẫn tiếp tục tấn công không ngừng nghỉ như một cỗ máy giết người không biết mệt mỏi.

Mỗi cú đấm của anh đều mang theo ý chí tàn nhẫn: xóa bỏ quá khứ để tồn tại trong hiện tại.

Thực thể sương mù dần tan rã sau loạt đòn tấn công liên hoàn từ Trần Mồ, nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, nó nở một nụ cười đầy mỉa mai trên khuôn mặt đang phân mảnh của mình.

“Ngươi nghĩ ngươi đã thắng?

Ngươi chỉ mới bắt đầu hiểu sự thật.”

Khi màn sương tan hết, không gian trở nên tĩnh lặng trở lại.

Trần Mồ đứng đó, thở hổn hển và rướm máu từ vết thương mới hình thành trên tay phải đang cầm nắm chặt đấm.

Hắn nhìn vào bàn tay mình — những ngón tay run rẩy không vì sợ hãi mà vì sự kinh hoàng nhận ra rằng cú đánh vừa rồi khiến hắn nhớ lại khoảnh khắc chính anh đứng trước thi thể của người thân duy nhất còn sót lại trong cuộc đời trần thế cũ xa xôi kia rất rõ ràng hơn bất kỳ lúc nào khác kể từ khi xuyên qua màn ảnh vào nơi đây đầy rẫy những điều phi lý này luôn.

Admin biến mất, để lại một thông điệp khắc sâu lên nền đá bằng ánh sáng đỏ rực: "Khu Vực Cấm không phải là nơi lưu trữ ký ức, mà là nơi thử nghiệm.

Bạn đã vượt qua, nhưng giờ bạn phải đối mặt với thế giới bên ngoài đang chờ đợi sự thức tỉnh của những kẻ quên lãng vĩnh viễn hơn nữa!"

Trần Mồ bước ra khỏi Khu Vực Cấm trở lại thế giới đầy rẫy những người sống trong ảo tưởng hạnh phúc ngắn ngủi thông qua các đoạn phim cảm xúc rẻ tiền trên mạng xã hội thần kỳ nơi đây khắp mọi ngóc ngách góc phố thị ồn ào náo nhiệt xung quanh anh ta lúc này đang diễn ra trước mắt ngay tại khoảnh khắc định mệnh cuối cùng của chương hồi kịch tính đầy căng thẳng tột độ này luôn nha!

Anh nhìn thấy những khuôn mặt vô cảm lướt qua trước mắt mình mỗi giây phút trôi đi đều mang theo sự trống rỗng đáng sợ đến mức làm cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng bi thảm ấy cũng sẽ không thể nào quên được dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất có thể tưởng tượng ra ngay lập tức luôn!

Trần Mồ nhận ra rằng chiếc vé giấy trong tay đang tự động viết thêm dòng chữ mới bằng chính máu của anh chảy từ vết thương vô hình trên lòng bàn tay trái — *“Họ không phải là quái vật.”* Những con quái vật đó đang cầm binh khí của chính người, hướng thẳng về phía anh.

Trần Mồ nhận ra thanh kiếm trong tay họ mang tên mình.

Và hắn quay đầu, cười khẩy: “Cuộc chơi mới bắt đầu khi ngươi chết.”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập