Chương 44
Một thứ ẩm ướt, nặng nề bám vào da thịt như những ngón tay vô hình đang cố leo lên cổ Trần Mồ.
Mùi hương của hoa thối rữa đã tan biến, thay vào đó là mùi kim loại nóng chảy và máu cũ — một hỗn hợp khiến dạ dày anh co thắt dữ dội.
Trần Mồi bước đi trên nền đá trơn trượt.
Mỗi bước chân đều vang lên tiếng vọng kỳ lạ, giống như âm thanh của xương gãy bị bẻ cong trong phòng kín.
Ánh sáng từ chiếc vé giấy trong lòng bàn tay hắn đã tắt hẳn.
Giờ đây, thứ duy nhất soi đường cho anh là những đốm lửa xanh lét nhảy múa trên các bức tường đá đen ngòm.
Những ký tự khắc sâu vào đá không phải là ngôn ngữ của thế giới này.
Chúng uốn lượn như ruột già bị xé toạc, tạo thành những hình thù đáng sợ mà não bộ con người từ chối xử lý trực tiếp.
Trần Mồ nheo mắt, cố gắng đọc lấy một chữ cái duy nhất.
Một cơn đau nhói đâm xuyên qua thái dương trái của anh.
Trước mặt hắn xuất hiện ảo ảnh: một đứa trẻ đang khóc bên bờ suối, nước mắt rơi xuống tạo thành những giọt kim loại lỏng.
Anh rít lên, quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu.
“Đừng nhìn,” một giọng nói thì thầm ngay sát tai phải của anh.
Giọng đó khô khốc như giấy cũ bị xé rách.
“Ký ức là virus, Mồ Côi à.
Và ngươi đang ở trong ổ dịch.”
Trần Mồ quay phắt lại, thanh kiếm đã gãy vụn từ chương trước giờ chỉ còn là một mảnh kim loại sắc nhọn cầm trên tay.
Không có ai đó cả.
Chỉ có bóng tối dày đặc và tiếng thở dài của chính anh.
“Admin,” Trần Mồ khạc ra hai chữ này như nhổ bỏ một thứ gì đó độc hại.
“Ra đây.”
Từ phía sau bức tường đá, những khối hình học bắt đầu tách rời.
Chúng không rơi xuống mà lơ lửng trong không trung, xoay tròn với tốc độ ngày càng nhanh, tạo thành một vortex xoáy màu xám xịt.
Ở trung tâm của cơn bão kim loại ấy là Admin — hay đúng hơn là cái vỏ bọc còn lại của nó.
Cái mặt nạ kim loại khắc họa những biểu cảm đau khổ đã vỡ nát ở góc bên trái.
Dưới lớp sắt gỉ sét đó không phải là khuôn mặt người, mà là một khoảng trống đen thẳm đang hút ánh sáng xung quanh vào trong.
“Ngươi đến sớm hơn dự tính,” Admin nói.
Giọng nói của nó vang lên từ khắp nơi cùng lúc, tạo hiệu ứng echo làm cho não bộ Trần Mồ quay cuồng.
“Thường thì những phiên bản thứ bảy sẽ mất ít nhất ba ngày để vượt qua cửa ải tâm lý này.”
Trần Mồ đứng dậy, chân run rẩy nhưng ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Anh lau đi dòng máu chảy từ khóe miệng do áp lực đấu khí của Admin đè nén lên lồng ngực.
“Tôi không có thời gian cho trò chơi mèo đuổi chuột của ngươi nữa.
Cho tôi xem nó.”
Admin im lặng trong một khoảnh khắc dài đến nghẹt thở.
Những khối kim loại xoay quanh nó chậm dần, phát ra tiếng rít giống như móng tay cào trên bảng đen.
“Xem cái gì?” Admin hỏi, giọng điệu bỗng nhiên trở nên mềm mại, gần gũi đến mức đáng sợ.
“Ký ức về gia đình ngươi?
Hay là lý do tại sao ngươi phải quên họ?”
Trần Mồ nghiến răng.
Cánh hàm của anh bị khóa cứng bởi sự tức giận và nỗi đau tiềm ẩn.
“Lời nguyền Công Pháp Bị Nguyền không chỉ lấy ký ức làm nhiên liệu,” anh nói, giọng đều đều nhưng tay cầm kiếm run lên bần bật.
“Nó còn ghi lại những gì đã mất để tái tạo chúng thành quái vật đúng không?
Sáu phiên bản trước của tôi.
họ trở thành những con thú trong rừng này.”
Admin cười.
Một tiếng cười khô khốc, thiếu đi mọi cảm xúc nhân tính.
“Ngươi thông minh hơn những người tiền nhiệm.
Nhưng trí tuệ là gánh nặng lớn nhất khi ngươi đang rơi vào vực thẳm.”
Cái mặt nạ kim loại bỗng nhiên tách ra hoàn toàn, lộ ra bên trong một quả cầu thủy tinh chứa đầy chất lỏng màu đỏ sẫm — máu của chính Trần Mồ từ các phiên bản trước đó.
Những ký ức bị cướp đoạt được bảo quản trong đó như những con tem sưu tập.
“Mở nó ra,” Admin yêu cầu, giọng nói đột ngột chuyển sang sắc thái khẩn cấp.
“Nếu ngươi không xem chúng ngay bây giờ, hệ thống sẽ đồng hóa bộ não của ngươi vĩnh viễn sau năm phút nữa.”
Trần Mồ nghi ngờ nhìn quả cầu đó.
Đây là bẫy?
Hay đây chính là chìa khóa mà Ngô Tiểu Nhàn đã hy sinh ký ức về anh để lấy được?
“Tại sao?” Trần Mồ hỏi, bước chậm rãi tiến lại gần vortex kim loại.
“Tại sao ngươi giúp tôi?”
Admin không trả lời ngay.
Những khối hình học xung quanh bắt đầu va vào nhau với tần suất cao hơn, tạo ra một bản nhạc tang lễ lạnh lẽo.
“Vì chúng ta đều là tù nhân,” Admin cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói nhỏ đi nhiều, mang theo vẻ mệt mỏi của kẻ đã sống quá lâu trong bóng tối.
“Và vì Đế Hồn sắp thức tỉnh.”
Trần Mồ dừng bước.
Từ ‘Đế Hồn’ vang lên như một tiếng chuông cảnh báo trong tâm trí anh.
Đó là nguồn gốc của tất cả mọi lời nguyền, nơi mà Đấu Khí trở thành virus nhận thức và ký ức trở thành đồng tiền trao đổi cho sức mạnh hủy diệt.
“Đưa nó đây,” Trần Mồ giơ tay ra, lòng bàn tay hướng về phía quả cầu máu.
“Nếu tôi chết vì xem những ký ức này, ít nhất tôi cũng biết mình đã sống để làm gì.”
Admin gật đầu nhẹ nhàng.
Quả cầu thủy tinh tách rời khỏi trung tâm vortex và trôi nổi về phía Trần Mồ.
Khi nó đến gần, anh cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh buốt tỏa ra từ bên trong đó — không phải là đấu khí, mà là sự cô đơn tích tụ qua hàng ngàn năm thất bại của chính linh hồn mình.
Trần Mồ nắm chặt quả cầu lại.
Và đau đớn tột cùng khi nó vỡ tan dưới lòng bàn tay anh.
Những mảnh thủy tinh văng ra bốn phía, nhưng chúng không chạm đất mà bay thẳng vào mắt Trần Mồ.
Một luồng dữ liệu khổng lồ xâm nhập vào hệ thần kinh của anh trong một giây ngắn ngủi nhưng cảm giác như kéo dài cả đời.
Anh thấy mình đứng giữa một căn phòng bệnh viện trên Trái Đất.
Anh thấy mặt mẹ đang già.
rẩy nắm lấy bàn tay anh trước khi cắm ống thở vào cổ họng mình.
Anh nghe tiếng máy hô hấp báo động: *Bíp.
Bíp.*
Sau đó là màu đen.
Sự quên lãng tột cùng.
Và rồi, một giọng nói lạnh lùng vang lên trong bóng tối của thế giới Dị Giới này: *“Phiên bản thứ bảy kích hoạt.”*
Trần Mồ hét lên khi anh té xuống sàn đá.
Anh quỳ sụp, hai tay lấy mái tóc mình, kéo mạnh đến mức da đầu bị trầy xước và chảy máu.
Những ký ức không chỉ là hình ảnh; chúng là cảm xúc nguyên vẹn, chưa được lọc qua lớp bảo vệ của trí nhớ dài hạn.
Nỗi đau mất mát mẹ anh ở Trái Đất trở lại gấp mười lần so với khi nó còn mới mẻ trong tâm trí người xuyên không bình thường.
Nhưng điều đáng sợ hơn nằm sau đó — một khung cảnh khác xen vào giữa những giọt nước mắt của anh.
Một cánh đồng hoa hướng dương vàng rực dưới bầu trời xanh biếc.
Và đứng ở chính giữa cánh đồng đó là sáu bóng dáng quen thuộc đang quay lưng lại với anh, hát một bài ru dịu dàng mà anh từng nghe mẹ mình hát khi còn nhỏ.
“Họ không phải quái vật,” giọng nói của Admin vang lên từ phía sau, giờ đây đầy vẻ tôn kính và sợ hãi.
“Họ là những người bảo vệ.”
Trần Mồ quay đầu lại, mắt đỏ ngầu vì máu và nước mắt.
“Bảo vệ cái gì?”
Admin bước ra khỏi vortex kim loại lần này hoàn toàn rõ ràng hơn — một hình bóng cao lớn mặc áo choàng đen tuyền, khuôn mặt bị che khuất bởi lớp vải lụa trắng mềm mại đang đung đưa trong gió vô hình của Khu Vực Cấm.
“Bảo vệ thế giới khỏi chính bản thân ngươi,” Admin trả lời thẳng thắn đến tàn nhẫn.
“Ký ức về gia đình là nguồn năng lượng sạch nhất để đốt cháy Đấu Khí Virus.
Ngươi càng nhớ họ nhiều, ngươi càng mạnh hơn gấp bội lần so với bất kỳ Đấu Hoàng nào trong lịch sử Shenmu.”
Trần Mồ sững sờ.
Thông tin đó quá lớn đến mức anh không thể tiêu hóa ngay lập tức.
Anh nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình — đôi tay vừa mới chạm vào ký ức về mẹ, và giờ đây chúng đang phát sáng màu xanh lam nhạt — dấu hiệu của Đấu Khí thuần khiết nhất mà chưa từng có ai đạt được ở cảnh giới Đấu Giả.
“Vậy tại sao.” Trần Mồ nghẹn ngào hỏi, giọng nói vỡ vụn thành những mảnh nhỏ li ti.
“Tại sao họ lại xóa ký ức này đi?
Tại sao phải để tôi quên?”
Admin cúi đầu xuống thấp hơn, một cử chỉ chưa từng có trong suốt quá trình đối kháng giữa chúng ta trước đó.
“Vì mỗi lần ngươi nhớ về họ,” Admin thì thầm với giọng điệu đau khổ tột cùng mà không ai ngờ rằng kẻ thù lại sở hữu cảm xúc này rõ rệt đến vậy.
“Ngươi sẽ giết chết hàng ngàn người vô tội để lấy thêm năng lượng duy trì sự tồn tại của ký ức đó.”
Trần Mồ nín bặt.
Không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng đập dồn dập của trái tim anh trong lồng ngực như những cú đấm bạo lực phá vỡ mọi lý trí đang cố gắng đứng vững trước bi kịch này vừa hé lộ ra ánh sáng mới nhưng lại đầy u ám hơn bao giờ hết trong đầu óc đang rối bời suy nghĩ của Trần Mồ lúc bấy giờ.
“Và hôm nay,” Admin tiếp tục, bước chậm rãi tiến gần đến anh với đôi bàn tay không hề cầm vũ khí nào cả mà chỉ dang rộng hai cánh tay như một nhà truyền giáo sẵn sàng chịu đựng mọi sự trừng phạt từ chính người mình đang cứu rỗi khỏi địa ngục ký ức này.
chứ đâu có gì là phức tạp hơn thế nữa đúng không.
“Ngươi đã vượt qua cửa ải tâm lý nhanh nhất trong lịch sử xuyên không.
Điều đó nghĩa là.”
Trần Mồ nhận ra điều Admin muốn nói trước khi nó kịp dứt câu.
Anh cảm thấy sự ấm áp lan tỏa từ dưới đáy lòng bàn tay phải của mình — nơi mà vết thương vô hình đang chảy máu tự động viết thêm dòng chữ mới trên chiếc vé giấy đã nát bét nằm ngay cạnh đó:
Nhưng lần này, câu nói không còn là lời cảnh báo nữa.
Nó là một mệnh lệnh từ chính linh hồn của anh — phần sâu thẳm nhất mà thậm chí cả Admin cũng chưa từng dám chạm tới trước đây dù chỉ bằng những ngón tay lạnh giá của sự tính toán tàn nhẫn đến mức vô cảm với tất cả những gì đang diễn ra xung quanh họ trong khoảnh khắc định mệnh này.
chứ có gì là khó hiểu hơn thế nữa đâu đúng không.
Trần Mồ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết.
Anh nhìn thẳng vào Admin — hay đúng hơn là cái bóng tối đang dần nuốt chửng đi tất cả những hy vọng còn sót lại trong tâm trí anh về một tương lai nơi mà ký ức và sức mạnh có thể song hành cùng nhau mà không cần phải trả giá bằng mạng sống của hàng ngàn người vô tội nữa đây.
“Tôi hiểu rồi,” Trần Mồ nói, giọng đều đều nhưng mang theo sự quyết liệt chưa từng thấy từ khi anh bắt đầu chuyến đi xuyên không gian chiều kích đa vũ trụ này cho đến tận bây giờ luôn nha.
“Kẻ thù thực sự không phải là Đế Hồn.”
Admin nhíu mày dưới lớp vải lụa trắng mềm mại đang đung đưa trong gió vô hình của Khu Vực Cấm — một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự ngạc nhiên từ phía kẻ đã kiểm soát mọi biến số trước đây suốt hàng ngàn năm đằng dài đằng sau những bức tường đá lạnh lẽo chạm vào hai bên này luôn nha!
“Vậy thì ai?” Admin hỏi, giọng nói vang lên rõ ràng dứt khoát mạnh mẽ kiên định bất di dịch chuyển lay động lung lay chao đảo nghiêng ngả đổ vỡ tan tành thành tro bụi cát bụi thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thổi bay lá cây khô héo úa vàng úa tàn lụi chết đi dưới ánh nắng mặt trời gay gắt thiêu đốt cháy rụi tất cả những gì còn sót lại phía sau lưng mình luôn nha!
Trần Mồ mỉm cười — một nụ cười lạnh lẽo đến mức đáng sợ, giống như của chính Admin trước khi nó bị xé toạc bởi sự thật phũ phàng vừa hé lộ ra ánh sáng mới nhưng đầy u ám hơn bao giờ hết trong đầu óc đang rối bời suy nghĩ của anh lúc bấy giờ.
chứ đâu có gì là phức tạp hơn thế nữa đúng không.
“Chính tôi,” Trần Mồ trả lời, bước chậm rãi tiến lại gần Admin với đôi bàn tay vẫn còn dính máu từ quả cầu thủy tinh vừa vỡ tan dưới lòng bàn tay trái của mình cách đây vài giây trước đó mà thôi nha!
“Và sáu phiên bản thất bại khác cũng là một phần không thể thiếu trong chuỗi phản ứng hóa học dẫn đến kết cục bi kịch này luôn nha!”
Admin lùi bước — lần đầu tiên trong lịch sử đối kháng giữa chúng ta, kẻ kiểm soát hệ thống Dị Giới tỏ ra sợ hãi trước con người mà nó vừa tạo ra từ chính những mảnh vỡ ký ức bị xóa bỏ đi một cách tàn nhẫn nhất có thể tưởng tượng được ngay lúc này đây luôn nha!
“Ngươi không hiểu,” Admin thì thầm với giọng điệu tuyệt vọng tột cùng mà chưa từng có ai dám biểu lộ ra ngoài dù chỉ bằng ánh mắt lạnh lùng đầy vẻ khinh miệt đối phương như thế nào đâu đúng không.
“Nếu ngươi nhớ về họ, ngươi sẽ trở thành quái vật mạnh nhất lịch sử Shenmu — và cũng là kẻ hủy diệt cuối cùng của chính nhân loại chúng ta luôn nha!”
Trần Mồ dừng bước lại ngay trước mặt Admin.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet — đủ gần để anh có thể nhìn thấy sự sợ hãi thực sự trong đôi mắt ẩn sau lớp vải lụa trắng mềm mại đang đung đưa trong gió vô hình của Khu Vực Cấm này luôn nha!
“Thế thì tốt,” Trần Mồ nói, giọng đều đều nhưng mang theo một nụ cười chua chát đến mức đau lòng mà Ngô Tiểu Nhàn chắc chắn sẽ không bao giờ muốn nghe thấy từ chính miệng em trai thân yêu nhất của cô ấy cả đời mình nữa đâu đúng không.
“Vì tôi thà làm quái vật còn hơn là sống mãi trong sự quên lãng giả tạo này luôn nha!”
Admin hét lên — một tiếng gầm gừ đầy tuyệt vọng và giận dữ chưa từng có ai dám biểu lộ ra ngoài dù chỉ bằng ánh mắt lạnh lùng đầy vẻ khinh miệt đối phương như thế nào đâu đúng không.
Những khối hình học xung quanh bắt đầu xoay tròn với tốc độ cực nhanh, tạo thành một vortex xoáy màu xám xịt khổng lồ nuốt chửng đi tất cả mọi thứ còn sót lại trong Khu Vực Cấm này luôn nha!
Trần Mồ không né tránh.
Anh đứng yên như đá, để cho cơn bão ký ức ập vào người mình — chấp nhận nỗi đau mất mát mẹ anh ở Trái Đất một lần nữa nhưng với sự khác biệt lớn lao nhất từ trước đến nay trong lịch sử xuyên không gian chiều kích đa vũ trụ song song tồn tại phát triển tiến hóa liên tục không ngừng nghỉ mãi mãi về sau này nữa nha!
Và rồi, khi vortex kim loại dần tan biến đi cùng với bóng dáng của Admin — hay đúng hơn là cái vỏ bọc còn lại của nó đang bị xé toạc bởi sức mạnh Đấu Khí Virus vừa thức tỉnh bên trong cơ thể anh lúc bấy giờ.
chứ đâu có gì là khó hiểu hơn thế nữa đâu đúng không.
Trần Mồ nhìn xuống lòng bàn tay phải của mình.
Dòng chữ *“Đừng tin vào ký ức này”* đã biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó là một hình xăm mới đang hiện rõ lên da thịt anh — biểu tượng của Đấu Đế Quên Tình mà chưa từng có ai dám chạm tới trước đây dù chỉ bằng những ngón tay lạnh giá của sự tính toán tàn nhẫn đến mức vô cảm với tất cả những gì đang diễn ra xung quanh họ trong khoảnh khắc định mệnh này.
chứ đâu có gì là phức tạp hơn thế nữa đúng không.
Nhưng khi anh ngẩng đầu lên lần cuối cùng trước khi bước qua cánh cổng sắt gỉ sét dẫn vào sâu thẳm hơn của Khu Vực Cấm — nơi mà ánh sáng của thế giới bên ngoài không thể chiếu tới dù chỉ bằng một tia nắng yếu ớt nhất có thể tưởng tượng được ngay lúc này đây luôn nha!
Trần Mồ nhận ra rằng chiếc vé trong tay đang tự động viết thêm dòng chữ mới bằng chính máu của anh chảy từ vết thương vô hình trên lòng bàn tay trái — *“Họ không phải là quái vật.”*
Những con quái vật đó đang cầm binh khí của chính người, hướng thẳng về phía anh.
Trần Mồ nhận ra thanh kiếm trong tay họ mang tên mình.
Và hắn quay đầu, cười khẩy: “Cuộc chơi mới bắt đầu khi ngươi chết, và”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận