Chương 43

Không khí tại Sân Khấu Cảm Xúc không còn mùi ozone hay sắt gỉ nữa.

Thay vào đó, là một hương vị ngọt ngào đến mức ghê tởm, giống như hoa thối rữa trong nghĩa trang mùa hè.

Trần Mồ đứng giữa tàn tích của những cột đá vỡ vụn, đôi mắt anh dán chặt vào khối bóng tối đang xoáy trước mặt.

Đó không phải là Admin Quản Lý theo cách hiểu thông thường.

Nó là một lỗ hổng trên thực tại, nơi ánh sáng từ chối chiếu đến.

Khối bóng tối đó phát ra âm thanh (low-frequency) khiến xương sống Trần Mồ run rẩy mỗi nhịp đập.

"Ngươi cảm thấy thế nào?" Tiếng nói vang lên không phải từ khối bóng, mà trực tiếp trong sọ não của anh.

Nó nghe giống như tiếng lá cây khô bị giẫm nát dưới chân người khổng lồ.

"Ký ức về mẹ ngươi.

đang tan biến đúng không?

Cảm giác ấm áp khi được ôm vào lòng ấy, giờ chỉ còn là một khoảng trống trắng xóa."

Trần Mồ nghiến răng, hàm miệng đắng chát.

Hắn cố lục tìm trong đầu hình ảnh của bà mình ở Trái Đất.

Nhưng thay vì khuôn mặt (từ ái), anh chỉ thấy màu xám tĩnh mịch.

Nó như thể ai đó đã lấy bút xoá đi một đoạn phim quan trọng nhất.

"Đừng thử," giọng nói tiếp tục, lạnh lẽo và vô cảm hơn cả băng giá vĩnh cửu.

"Việc nhớ lại là sự phản bội đối với hòa bình.

Ngươi càng cố gắng giữ chặt ký ức, ngươi càng đau đớn.

Chúng ta đang giải phóng ngươi."

Trần Mồ cười khẩy một tiếng chua chát.

Cười trong.

rẩy vì nỗi sợ hãi sâu thẳm.

"Giải phóng?

Hay là triệt hạ?"

"Kết quả như nhau," khối bóng đáp lại, hình dạng của nó bắt đầu mở rộng, nuốt chửng ánh sáng yếu ớt xung quanh.

"Khi không còn ai nhớ về hận thù, chiến tranh sẽ tự động chấm dứt.

Khi không còn ai nhớ về yêu thương, sự mất mát cũng trở nên vô nghĩa.

Đây là thế giới hoàn hảo mà Đấu Hoàng Vô Diện đang kiến tạo."

Trần Mồ bước lùi lại một bước, gót chân chạm vào mảnh đá vỡ.

Hắn nhận ra rằng đối thủ này không chỉ chiến đấu bằng lực lượng vật lý.

Nó tấn công trực tiếp vào điểm yếu lớn nhất của anh: sự mong manh của trí nhớ trong thế giới nơi Đấu Khí là virus ăn ký ức.

"Vậy thì hãy.

," Trần Mồ nói, giọng trầm xuống, thấp hơn cả tiếng gió rít qua khe nứt đá.

cái giá mà ngươi đã trả để có được 'hòa bình' này."

Khối bóng tối rung lên, một chấn động nhẹ lan tỏa ra xung quanh như sóng nước đen ngòm.

Và rồi, từ các góc khuất của Sân Khấu Cảm Xúc, những hình dạng bắt đầu hiện ra.

Chúng không đi bộ; chúng trượt trên mặt đất với chuyển động giật cục, giống như băng hình bị lỗi kỹ thuật số.

Họ là "Thị Giả".

Những Đấu Giả đã từng tồn tại, nay chỉ còn lại bản năng chiến đấu và sự trống rỗng trong đôi mắt trắng bệch.

Họ mặc những bộ giáp rách nát, cầm vũ khí gỉ sét, nhưng ánh sáng trên người họ tỏa ra màu đỏ sẫm của máu khô.

Trần Mồ nheo mắt.

Hắn nhận thấy một chi tiết kinh hoàng: khuôn mặt của Thị Giả đứng gần nhất.

là Ngô Tiểu Nhàn.

Không phải cô ấy hiện tại với nụ cười rạng rỡ và sổ tay đầy đủ, mà phiên bản đã bị tước đoạt mọi cảm xúc.

Đôi môi cô ta mím chặt, không có chút biểu lộ nào.

"Tiểu Nhàn?" Trần Mồ gọi tên, giọng anh nghẹn lại trong cổ họng.

Thị Giả mang khuôn mặt Tiểu Nhàn quay đầu về phía anh với một góc độ cơ học đáng sợ.

Không có sự nhận biết.

Chỉ có bản năng giết chết kẻ thù duy nhất còn sót lại: ký ức.

"Đây là số phận của tất cả," Admin Quản Lý giải thích, giọng nói trở nên êm ái hơn, dụ dỗ như lời ru của bà mẹ bỉm sữa.

"Họ không đau nữa.

Họ không buồn nữa.

Tiểu Nhàn mà ngươi yêu quý sẽ không phải chịu đựng việc nhìn thấy ngươi quên cô ấy mỗi ngày.

Trong sự trống rỗng này, mọi thứ đều bình đẳng."

Trần Mồ cảm thấy máu trong tĩnh mạch mình sôi lên.

Không phải vì giận dữ, mà vì nỗi kinh tởm trước sự "nhân từ" tàn nhẫn đó.

Anh nhớ lại những đêm dài Tiểu Nhàn ngồi bên cạnh anh, ghi chép từng ký ức nhỏ bé vào sổ tay của cô ấy như thể đang cố gắng cứu vớt một con tàu sắp chìm.

"Nếu ngươi muốn hòa bình," Trần Mồ nói, giọng lạnh băng, "thì hãy tự mình nếm thử nó."

Hắn lao lên trước, không chờ đợi sự tấn công từ phía những Thị Giả bao vây.

Đấu Khí trong cơ thể anh bùng nổ, nhưng thay vì màu xanh lam quen thuộc của tích cực hướng thượng, lần này nó mang một sắc thái đỏ thẫm — màu của ký ức đau khổ đang được đốt cháy làm nhiên liệu.

Va chạm giữa Trần Mồ và khối bóng tối tạo ra một vụ nổ âm thanh khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh như xi măng lỏng.

Những Thị Giả bị lực sóng chấn động hất văng, nhưng chúng nhanh chóng đứng dậy, vô cảm tiếp tục tiến về phía anh.

Trần Mồ biết mình không thể thắng bằng sức mạnh thuần túy ở cấp độ Đấu Giả hiện tại.

Hắn cần một thứ gì đó khác.

Thứ mà chỉ có những kẻ như hắn — người mang ký ức Trái Đất trong thế giới Dị Giới này — mới sở hữu được.

Anh lao vào giữa khối bóng tối, bàn tay phải nắm chặt thành quyền, nhưng thay vì đấm ra, anh đặt nó lên bề mặt lạnh lẽo của Admin Quản Lý.

Đây là một kỹ năng nguy hiểm mà anh vừa phát hiện trong quá trình chiến đấu sinh tử trước đó.

Nó cho phép hắn buộc đối thủ phải cảm nhận những gì anh đang cảm thấy — không chỉ là nỗi đau thể xác, mà là gánh nặng của ký ức bị tước đoạt.

Khối bóng tối giật thót người lên.

Lần đầu tiên từ khi xuất hiện, nó biểu lộ ra sự bất ngờ.

Trần Mồ đẩy mạnh ý chí của mình vào trong khối bóng đó.

Anh gửi đi hình ảnh về căn nhà nhỏ ở Trái Đất, mùi hương bữa cơm chiều của mẹ, và cảm giác tuyệt vọng khi nhìn thấy những phiên bản trước của chính mình trở thành quái vật vì mất trí nhớ.

Admin Quản Lý phát ra một tiếng hét chói tai — không phải bằng giọng nói con người, mà là sự kết hợp của hàng ngàn tiếng khóc than từ quá khứ.

Nó đang cố gắng đẩy lui luồng ký ức này, nhưng Trần Mồ bám lấy nó như một kẻ chết đuối bám vào phao cứu sinh.

"Ngươi nói ký ức gây ra hận thù," Trần Mồ hét lên trong khi ý thức của anh bắt đầu bị xé toạc bởi phản lực ngược lại từ khối bóng tối.

"Nhưng nếu không có ký ức, ngươi sẽ chẳng còn gì để sợ!

Ngươi đang trốn chạy nỗi đau bằng cách tự hủy hoại chính mình!"

Khối bóng tối co giật dữ dội.

Những vết nứt trên bề mặt đen ngòm của nó, tỏa ra ánh sáng trắng xóa — màu sắc của sự trống rỗng tuyệt đối.

Admin Quản Lý không thể chịu đựng được khối lượng cảm xúc phức tạp mà một linh hồn con người mang theo, ngay cả khi đó là nỗi đau.

điên." giọng nói lắp bắp, mất đi vẻ uy nghiêm vốn có.

"Sự hỗn loạn này.

sẽ hủy diệt tất cả."

"Hãy để cho sự hỗn tồn tại," Trần Mồ đáp lại, mắt anh đổ máu vì áp lực tinh thần quá lớn.

"Đó là cách chúng ta biết mình còn sống."

Với một tiếng vang cuối cùng giống như thủy tinh vỡ vụn dưới đáy biển sâu, Admin Quản Lý tan rã hoàn toàn.

Khối bóng tối biến mất không để lại dấu vết nào ngoài những hạt bụi kim loại lấp lánh bay lơ lửng trong không khí.

Những Thị Giả xung quanh cũng đồng thời sụp đổ xuống đất, bất động trở thành xác chết thực sự thay vì những cỗ máy chiến đấu vô hồn.

Trần Mồ quỳ gối xuống, thở hổn hển.

Cơ thể anh run rẩy kịch liệt như lá cây khô trong cơn bão táp.

Anh vừa dùng chính ký ức của mình làm vũ khí để tiêu diệt kẻ thù — một hành động tự sát về mặt tinh thần.

Nhưng giữa đống đổ nát nơi Admin Quản Lý từng đứng, có một vật duy nhất còn sót lại.

Nó nằm trên nền đất nứt nẻ, trông vô cùng lạc lõng so với bối cảnh hoang tàn xung quanh: một chiếc vé giấy cũ kỹ, màu vàng úa theo thời gian.

Trần Mồ bò đến gần,.

rẩy khi chạm vào nó.

Chiếc vé không có logo hay con dấu nào của bất kỳ tổ chức thần thú hay gia tộc lớn mạnh nào trong thế giới Shenmu này.

Chỉ có dòng chữ viết tay mờ nhạt bằng mực xanh lam — cùng màu với ánh sáng dữ liệu mà anh đã thấy trước đó:

Trần Mồ cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ lòng bàn tay ra khắp cơ thể khi chạm vào chiếc vé.

Nó không mang năng lượng Đấu Khí, cũng không chứa ma pháp gì cả.

Nhưng nó lại khiến anh nhớ rõ ràng khuôn mặt của người phụ nữ trong ký ức — bà mình đang mỉm cười và nói: "Con hãy sống thật tốt."

Chiếc vé này là bằng chứng vật lý duy nhất cho thấy lời nguyền 'Công Pháp Bị Nguyền' không hoàn toàn ngẫu nhiên.

Có một thỏa thuận nào đó đã được thực hiện trước khi anh xuyên qua đến thế giới này — hoặc có thể, ngay từ lúc anh bắt đầu mất trí nhớ lần thứ hai mươi mốt.

"Anh đã hứa." Trần Mồ lẩm bẩm, giọng nói vỡ vụn giữa tiếng gió rít ngoài kia.

"Với ai?"

Trần Mồ đứng dậy, cầm chặt chiếc vé trong tay.

Ánh sáng từ những tàn tích xung quanh bắt đầu mờ dần khi bóng tối của Khu Vực Cấm phía trước nuốt chửng mọi thứ.

Chiếc vé trong lòng bàn tay anh bắt đầu phát sáng — không phải là ánh sáng rực rỡ của Đấu Khí, mà là màu xám xịt của tro bụi và sự tuyệt vọng.

Và rồi, từ bên trong chính chiếc vé giấy mỏng manh đó, một tiếng đồng hồ đếm ngược vang lên rõ ràng: *7 ngày 0 giờ 0 phút.*

Trần Mồ ngẩng đầu lên nhìn về phía cánh cửa dẫn vào Khu Vực Cấm — nơi ánh sáng của thế giới bên ngoài không thể chiếu tới.

Hắn nhận ra rằng chiếc vé này không phải là lối thoát, mà là một tấm vé một chiều đến địa ngục ký ức cuối cùng.

Và ở đó, đang chờ đợi anh không phải là kẻ thù, mà là phiên bản thứ bảy thất bại trước kia — người đã bán đi linh hồn để đổi lấy sự quên lãng vĩnh cửu.

Nhưng khi Trần Mồ bước qua ngưỡng cửa tối đen như mực ấy, hắn nhận ra một điều đáng sợ hơn: chiếc vé trong tay đang tự động viết thêm dòng chữ mới bằng chính máu của anh chảy từ vết thương vô hình trên lòng bàn tay — *"Đừng tin vào ký ức này."*

Làn khói đen bỗng tụ lại thành khuôn mặt anh đang bị xé toạc.

Trần Mồ hét lên, thanh kiếm trong tay gãy vụn thành tro bụi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập