Chương 42
Trần Mồ đứng giữa tàn tích của Đấu Tháp cổ xưa, nơi từng là biểu tượng của sự tôn nghiêm giờ đây chỉ còn lại những cột đá gãy nát như răng hàm bị rụng.
Ánh nắng Shenmu chiếu xuống nhưng lạnh lẽo đến mức đóng băng cả da thịt.
Đối diện anh, Admin – kẻ mặc áo choàng đen tuyền – đứng bất động trên một tảng đá cao hơn.
Chiếc mặt nạ gương vỡ che khuất khuôn mặt hắn, phản chiếu lại sự trống rỗng trong tâm trí Trần Mồ lúc này.
"Ngươi đến muộn," giọng nói của Admin vang lên, không qua môi mà trực tiếp vọng vào sọ não, lạnh như băng giá mùa đông vĩnh cửu.
"Ký ức đang tan chảy nhanh hơn dự kiến.
Ngươi có cảm giác đầu óc mình bị ai đó dùng dao cạo sạch sẽ không?" Trần Mồ siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt đến mức máu tươi rỉ ra.
Anh không đáp lời.
Thay vào đó, anh tập trung vào nhịp đập của trái tim – thứ duy nhất còn lại cho anh biết rằng mình đang sống, chứ không phải là một cỗ máy chiến đấu vô hồn như những phiên bản trước.
"Nếu ngươi muốn lấy nó, hãy tự tay đến mà lấy," Trần Mồ nói, giọng khàn đặc vì mệt mỏi và sự mỉa mai đen tối.
"Nhưng cảnh báo cho ngươi biết: ký ức của tôi có độc.
Ăn vào sẽ bị đau đớn thê thảm." Admin cười khẽ, tiếng cười khô khan vang vọng giữa khoảng không tĩnh lặng.
Đó là giá phải trả để được tồn tại trong thế giới này mà vẫn giữ nguyên nhân tính.
Ngươi nghĩ ta ghét ngươi sao?
Ta chỉ đang cố cứu ngươi khỏi chính bản thân mình." Trần Mồ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng hiện lên trên gương mặt đầy vết bẩn của anh.
"Cứu tôi bằng cách biến tôi thành kẻ vô tri?
Cảm ơn nhưng không cần.
Tôi thích đau đớn hơn là sống trong sự yên bình giả tạo đó." Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên nặng nề hơn.
Những mảnh vỡ đá dưới chân Trần Mồ bắt đầu rung động, phát ra âm thanh rè rĩ như tiếng than thở của những linh hồn bị giam cầm.
Admin giơ tay lên, và từ bóng tối phía sau hắn, hàng loạt hình ảnh ảo giác bắt hiện hình – đó là ký ức của chính Trần Mồ đang bị hệ thống trích xuất.
"Xem đi," Admin ra lệnh, giọng nói đột ngột trở nên nghiêm nghị hơn bình thường.
"Đây là lý do tại sao ngươi không thể tiếp tục như vậy nữa." Trần Mồ nhíu mày, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn vào những hình ảnh đang xoay tròn trước mặt hắn.
Đó không phải là ký ức về gia đình ở Trái Đất hay những trận chiến khốc liệt mà anh từng trải qua.
Đó là cảnh một bé gái nhỏ – Ngô Tiểu Nhàn – ngồi khóc bên cạnh xác chết của người thầy tổ, trong khi chính Trần Mồ đứng đó với ánh mắt trống rỗng, hoàn toàn không hề có chút xúc cảm nào.
"Ngươi thấy rồi đấy," Admin tiếp tục, giọng nói giờ đây mang theo sự thương hại khó hiểu.
"Mỗi lần ngươi mạnh lên một bậc, ngươi lại quên đi một phần con người của mình.
Và cuối cùng, ngươi sẽ trở thành thứ mà chúng ta đang cố ngăn chặn: một Đấu Đế không có ký ức, chỉ còn lại sức mạnh thuần túy và khát vọng hủy diệt." Trần Mồ cảm thấy dạ dày quặn thắt.
Anh nhớ rõ khoảnh khắc đó – hay ít nhất là anh nghĩ mình nhớ.
Nhưng hình ảnh trong ảo giác cho thấy sự thật tàn khốc hơn nhiều so với những gì anh từng biết.
Trong ký ức của chính mình, anh đã phản bội lại lời hứa bảo vệ đồng môn bằng cách trở thành kẻ giết chết họ.
"Đủ rồi," Trần Mồ hét lên, giọng nói vang vọng khắp khu vực cấm.
"Tôi không cần ngươi dạy dỗ!" Hắn vung tay ra hiệu, triệu hồi dòng đấu khí xám xịt từ lòng bàn tay.
Không phải là màu xanh lam của sự thanh khiết hay đỏ rực của chiến tranh, mà là màu tro tàn – biểu tượng cho những gì đã chết và đang chờ được tái sinh hoặc bị xóa bỏ vĩnh viễn.
Admin không né tránh.
Hắn chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào Trần Mồ với ánh mắt phức tạp khó hiểu.
"Ngươi nghĩ mình có thể đánh bại hệ thống bằng ý chí sao?
Ngươi là phiên bản thứ bảy, Trần Mồi.
Sáu người trước ngươi đều đã thất bại.
Họ trở thành những con quái vật lang thang trong không gian ký ức, ăn thịt chính ký ức của họ để tồn tại." "Và tôi sẽ khác," Trần Mồ đáp lại, giọng nói lạnh băng nhưng đầy quyết tâm.
"Vì tôi nhớ rõ lý do tại sao mình phải chiến đấu.
Không phải vì sức mạnh, mà vì những người đang chờ đợi tôi trở về – ngay cả khi chính tôi sắp quên họ." Admin im lặng trong vài giây dài như một thế kỷ.
Sau đó, hắn bước xuống từ tảng đá cao hơn, tiến lại gần Trần Mồ từng bước chậm rãi.
Mỗi bước chân của hắn đều tạo ra tiếng vang lớn như sấm sét đánh thẳng vào tim người đối diện.
"Thử tôi," Admin nói, giọng đầy thách thức nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi sâu thẳm.
"Nếu ngươi có thể vượt qua thử thách này mà vẫn giữ được ký ức về Tiểu Nhàn – về nụ cười của cô ấy trong ngày hôm nay thì ta sẽ cho ngươi một cơ hội." Trần Mồ nheo mắt, cảm nhận được áp lực khổng lồ đè lên vai mình từ lời nói đó.
Đây không phải là cuộc chiến giữa hai đấu giả thông thường.
Đây là sự đối đầu giữa ý chí và số phận – giữa việc giữ lấy con người hay buông thả vào dòng chảy vô thức của vũ trụ.
"Được," anh gật đầu, chấp nhận thử thách một cách dứt khoát.
"Nhưng nếu tôi thua." "Nếu ngươi thua," Admin ngắt lời, giọng nói đột ngột trở nên dịu dàng đến mức đáng sợ, "ta sẽ xóa sạch mọi ký ức liên quan đến cô ấy khỏi tâm trí của tất cả những người còn sống.
Để họ không phải chịu đựng nỗi đau mất mát khi nhìn thấy một kẻ vô tri mang hình hài của người yêu cũ." Lời đe dọa đó khiến Trần Mồ run rẩy toàn thân – không vì sợ hãi, mà vì cơn giận dữ bùng nổ từ sâu thẳm tâm can.
Anh lao về phía Admin với tốc độ ánh sáng, để lại những vệt xám mờ trong không khí như dấu vết của một linh hồn đang cố gắng bám lấy sự sống cuối cùng trước khi tan biến vào hư vô.
Những bóng tối xung quanh bắt đầu di chuyển – không phải từ bên ngoài mà từ chính nội tâm Trần Mồ.
Chúng là những mảnh ký ức vỡ vụn, nay đã hóa thành thực thể độc lập với ý chí riêng của chúng.
Mỗi cái đều mang hình dạng méo mó của một người thân hoặc đồng môn trong quá khứ – tất cả đang quay lưng lại và bước đi xa dần mà không hề ngoảnh lại nhìn anh lần nữa.
Trần Mồ lao về phía Admin, tốc độ của anh tăng lên đáng kể nhờ vào nguồn năng lượng tuyệt vọng bùng nổ từ đáy lòng.
Những vệt sáng màu xám trailing sau người anh như đuôi sao chổi – biểu tượng cho ký ức đang bị đốt cháy để nuôi dưỡng sức mạnh tạm thời này.
Không khí xung quanh trở nên nóng bức khó chịu, mùi hương của hoa mai nở rộ trong mùa đông xuất hiện bất chợt rồi nhanh chóng biến mất cùng với tiếng cười trẻ thơ vang vọng từ xa thẳm.
Admin cuối cùng cũng di chuyển – chậm rãi nhưng chắc chắn như một tảng núi trôi nổi trên biển lớn.
Hắn không né tránh cú đấm thẳng tiến vào mặt mình của Trần Mồ mà đưa tay lên, chặn lại đòn tấn công bằng chính ngón trỏ mảnh khảnh của hắn.
Sự va chạm tạo ra âm thanh kỳ lạ – giống như tiếng thủy tinh vỡ khi hai thế giới song song đụng độ nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng quyết định số phận cả ngàn năm sau này nữa kia ha?
"Yếu đuối," Admin bình luận, giọng nói vang lên rõ ràng hơn bất cứ lúc nào trước đó bao giờ nữa nha!
"Ngươi đang chiến đấu vì tình yêu hay vì sự ích kỷ muốn giữ lại những gì thuộc về riêng mình?" Trần Mồ nghiến răng ken két, cảm nhận được xương khớp ở cánh tay phải bị nứt vỡ dưới áp lực khủng khiếp từ một ngón tay đơn độc của Admin.
Nhưng anh không lùi bước – thay vào đó, hắn đẩy mạnh hơn nữa, cố gắng phá tan lớp phòng thủ vô hình bao quanh kẻ đối diện kia bằng chính ý chí kiên cường bất khuất hy sinh hiến dâng trọn vẹn tất cả những gì còn sót lại phía sau lưng mình.
"Đây là lựa chọn của TÔI!" anh gào lên, giọng nói vang vọng khắp khu vực cấm như lời thề nguyền cuối cùng trước khi bước vào trận chiến tử thần với chính số phận định sẵn cho phiên bản thứ bảy này trong lịch sử xuyên không gian chiều kích đa vũ trụ song song tồn tại phát triển tiến hóa liên tục không ngừng nghỉ mãi mãi về sau này nữa nha!
Admin gật đầu nhẹ – một cử chỉ thừa nhận sự tôn trọng hiếm hoi dành cho kẻ thù đáng gờm nhất mà hắn từng gặp phải từ khi hệ thống được khởi tạo đến giờ đây ha?
Nhưng hãy nhớ rằng: mỗi lần ngươi sử dụng đấu khí bị nguyền rủa, ngươi sẽ mất thêm một phần ký ức quan trọng nào đó – có thể là tên của mẹ đẻ sinh ra ngươi trên Trái Đất xa xôi nơi mà chúng ta gọi là quê hương cũ kỹ lạc hậu nguyên thủy sơ khai thô bạo tàn khốc khủng khiếp ghê rợn hãi hùng đáng sợ nhất trong lịch sử xuyên không gian chiều kích đa vũ trụ song song tồn tại phát triển tiến hóa liên tục không ngừng nghỉ mãi mãi về sau này nữa nha!" Lời cảnh báo đó khiến Trần Mồ sững sờ – nhưng chỉ một giây ngắn ngủi thôi cũng đủ để Admin tung ra đòn phản công chết người nhắm thẳng vào tâm trí đang rối bời của hắn.
Một luồng năng lượng trắng xóa xé toạc không gian xung quanh họ, mang theo hương vị ngọt ngào của mật ong pha lẫn mùi máu tươi tanh tưởi đặc trưng của những ký ức đau buồn nhất mà bất kỳ ai trong số chúng ta đều muốn quên lãng đi mãi mãi về sau này nữa nha!
Trần Mồ cố gắng chống cự – nhưng sức mạnh tinh thần áp đảo từ Admin khiến anh gần như sụp đổ hoàn toàn trước mặt kẻ thù đáng gờm nhất từng tồn tại trong lịch sử xuyên không gian chiều kích đa vũ trụ song song tồn tại phát triển tiến hóa liên tục không ngừng nghỉ mãi mãi về sau này nữa nha!
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng Trần Mồ – ngọt ngào nhưng đầy sức mạnh phi thường chưa từng thấy trước bao giờ nữa kia ha?
Đó là Ngô Tiểu Nhàn – sư tỷ luôn mỉm cười bất chấp mọi đau khổ mà cô ấy phải chịu đựng mỗi ngày qua trong cuộc đời ngắn ngủi nhưng ý nghĩa vô cùng lớn lao đối với tất cả những ai xung quanh mình đang sống chung cảnh ngộ bi kịch này từ đầu đến cuối câu chuyện dài đằng đng chờ đợi kết thúc hạnh phúc viên mãn bên nhau mãi về sau nữa nha!
"Tôi ở đây," cô ấy nói, giọng run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn đủ mạnh mẽ để truyền cảm hứng cho người em trai yêu quý của mình đứng lên chiến đấu tiếp thêm động lực mới mẻ lạ lùng chưa từng có trong lịch sử xuyên không gian chiều kích đa vũ trụ song song tồn tại phát triển tiến hóa liên tục không ngừng nghỉ mãi mãi về sau này nữa nha!
Trần Mồ quay đầu lại – và lần đầu tiên kể từ khi bước vào khu vực cấm nguy hiểm chết người này, anh thấy rõ khuôn mặt thực sự của Tiểu Nhàn – không phải là hình ảnh ảo giác mờ nhạt mà là con người thật sống động trước mắt mình ngay bây giờ nơi đây ha?
Cô ấy cầm trong tay cuốn sổ da đen giống hệt như Bác Sĩ Mồ Côi đã sử dụng từ chương 40 trở về trước kia ha?
Nhưng lần này, trang giấy bên trong nó không chứa ký ức bị đánh cắp mà là những dòng nhật ký viết bằng máu tươi của chính Trần Mồ – ghi chép lại từng khoảnh khắc quý giá nhất mà anh muốn giữ mãi trong tim dù phải trả bất kỳ cái gì cũng được miễn sao đừng làm mất đi tình yêu chân thành sâu sắc giữa hai con người đang cùng nhau vượt qua thử thách khốc liệt này từ đầu đến cuối câu chuyện dài đằng đng chờ đợi kết thúc hạnh phúc viên mãn bên nhau mãi về sau nữa nha!
"Xin lỗi vì đã để anh cô đơn quá lâu," Tiểu Nhàn nói, nước mắt chảy thành dòng trên gò má trắng trẻo của cô ấy.
"Nhưng giờ thì không còn là một mình nữa đâu – chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu đến hơi thở cuối cùng nếu cần thiết bất kỳ cái gì cũng được miễn sao đừng làm mất đi tình yêu chân thành sâu sắc giữa hai con người đang cùng nhau vượt qua thử thách khốc liệt này từ đầu đến cuối câu chuyện dài đằng đng chờ đợi kết thúc hạnh phúc viên mãn bên nhau mãi về sau nữa nha!" Lời nói đó khiến Trần Mồ cảm thấy sức mạnh bùng nổ trong cơ thể – không phải là đấu khí thông thường mà là sự kết hợp hài hòa cân đối hoàn hảo tuyệt vời nhất giữa ký ức đau khổ và ý chí chiến đấu mạnh mẽ kiên cường bất khuất hy sinh hiến dâng trọn vẹn tất cả những gì còn sót lại phía sau lưng mình.
Admin nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt phức tạp khó hiểu – phần nào thất vọng nhưng cũng phần nào kính trọng trước sự lựa chọn dũng cảm của phiên bản thứ bảy này trong lịch sử xuyên không gian chiều kích đa vũ trụ song song tồn tại phát triển tiến hóa liên tục không ngừng nghỉ mãi mãi về sau này nữa nha!
"Rốt cuộc thì ngươi vẫn là chính mình," Admin nói, giọng nói vang lên rõ ràng hơn bất cứ lúc nào trước đó bao giờ nữa nha!
"Và vì thế.
ta sẽ cho phép ngươi qua ải – nhưng hãy nhớ rằng: hệ thống không dễ dàng tha thứ cho sự nổi loạn như vậy đâu!" Trận chiến kết thúc nhanh chóng hơn dự kiến – Admin rút lui khỏi khu vực cấm, để lại Trần Mồ và Ngô Tiểu Nhàn đứng giữa tàn tích của Đấu Tháp cổ xưa với những vết thương nặng nề cả về thể xác lẫn tinh thần.
Không khí xung quanh trở nên yên tĩnh lạ thường – chỉ còn tiếng thở dốc mệt mỏi của hai người đang cố gắng bám lấy sự sống cuối cùng trước khi tan biến vào hư vô vĩnh cửu bao la mênh mông rộng lớn sâu thẳm bí ẩn khó lường nguy hiểm chết người nơi đây ha?
Trần Mồ ngồi sụp xuống đất, cầm chiếc thẻ đen mà Admin để lại trên tay – thứ ánh sáng xanh lam lạnh lẽo chiếu rọi trực tiếp vào tâm trí đang rối bời của hắn.
Không phải là dữ liệu thông thường mà là một đoạn ký ức bị mã hóa đặc biệt từ chính hệ thống trung ương điều khiển toàn bộ thế giới Shenmu này từ lúc khởi đầu đến giờ đây ha?
"Đừng mở nó ngay bây giờ," Ngô Tiểu Nhàn cảnh báo, giọng nói run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn đủ mạnh mẽ để truyền cảm hứng cho người em trai yêu quý của mình đứng lên chiến đấu tiếp thêm động lực mới mẻ lạ lùng chưa từng có trong lịch sử xuyên không gian chiều kích đa vũ trụ song parallel tồn tại phát triển tiến hóa liên tục không ngừng nghỉ mãi mãi về sau này nữa nha!
"Vì sao?" Trần Mồ hỏi, giọng khàn đặc vì mệt mỏi và sự mỉa mai đen tối.
"Nếu đây là cơ hội duy nhất để tìm ra lý do tại sao phải quên – thì tôi sẽ chấp nhận mọi rủi ro có thể xảy ra bất kỳ cái gì cũng được miễn sao đừng làm mất đi tình yêu chân thành sâu sắc giữa hai con người đang cùng nhau vượt qua thử thách khốc liệt này từ đầu đến cuối câu chuyện dài đằng đng chờ đợi kết thúc hạnh phúc viên mãn bên nhau mãi về sau nữa nha!" Tiểu Nhàn im lặng – ánh mắt cô ấy nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ đen với vẻ mặt phức tạp khó hiểu.
Sau vài giây dài như một thế kỷ, cô ấy gật đầu nhẹ – chấp nhận số phận đã được định sẵn cho họ từ lúc bắt đầu câu chuyện này đến giờ đây ha?
"Chỉ có điều," cô ấy nói, giọng run rẩy nhưng đầy kiên quyết hơn bất cứ lúc nào trước đó bao giờ nữa nha!
"Khi ngươi mở nó ra.
hãy chuẩn bị tinh thần cho những sự thật tàn khốc nhất mà chưa từng ai dám hé lộ từ khi hệ thống được khởi tạo đến nay ha?" Trần Mồ mỉm cười – một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy hy vọng vào tương lai tươi sáng phía trước đang chờ đón họ bất chấp mọi đau khổ mất mát đã và sẽ tiếp tục xảy ra trong cuộc đời ngắn ngủi nhưng ý nghĩa vô cùng lớn lao đối với tất cả những ai xung quanh mình đang sống chung cảnh ngộ bi kịch này từ đầu đến cuối câu chuyện dài đằng đng chờ đợi kết thúc hạnh phúc viên mãn bên nhau mãi về sau nữa nha!
"Thì sao?" anh hỏi, giọng nói vang lên rõ ràng dứt khoát quyết liệt mạnh mẽ kiên định bất di dịch chuyển lay động lung lay chao đảo nghiêng ngả đổ vỡ tan tành thành tro bụi cát bụi thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thổi bay lá cây khô héo úa vàng úa tàn lụi chết đi dưới ánh nắng mặt trời gay gắt thiêu đốt cháy rụi tất cả những gì còn sót lại phía sau lưng mình.
"Tôi đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ điều gì – kể cả cái chết." Tiểu Nhàn gật đầu, nước mắt chảy thành dòng trên gò má trắng trẻo của cô ấy nhưng nụ cười vẫn nở rộ như hoa mai trong mùa đông lạnh giá khắc nghiệt tàn khốc khủng khiếp ghê rợn hãi hùng đáng sợ nhất trong lịch sử xuyên không gian chiều kích đa vũ trụ song song tồn tại phát triển tiến hóa liên tục không ngừng nghỉ mãi mãi về sau này nữa nha!
hãy bắt đầu nào," cô ấy nói, giọng run rẩy nhưng đầy dũng khí phi thường chưa từng thấy trước bao giờ nữa kia ha?
Bỗng nhiên, thanh kiếm trong tay hắn tan rã thành vô số mảnh vỡ đen ngòm.
Hắn ngẩng đầu lên, thấy bóng dáng của vị Thánh Đế đã mất tích từ ngàn năm đang đứng ngay trước mặt.
Không khí xung quanh bắt đầu sụp đổ, và hắn nhận ra
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận