Chương 41
Cậu bé nắm chặt mảnh dữ liệu phát sáng, thứ ánh sáng xanh lam lạnh lẽo kia giống như một vết thương hở trên thực tại, chiếu rọi trực tiếp vào tâm trí đang rối bời của hắn.
Không phải là sự cứu rỗi, mà là một bản án tử hình được gói trong nhung lụa ký ức.
Giữa cái bóng tối dày đặc của khu ổ chuột Shenmu, Trần Mồ thở hổn hển.
Hơi lạnh từ ngón tay cầm mảnh dữ liệu lan tỏa khắp cánh tay, đốt cháy thần kinh thay vì làm ấm cơ thể.
Hắn nhìn xuống lòng bàn tay mình.
Những mạch máu dưới da đang chuyển màu đen ngòm, như mực tàu bị đổ vào nước trong veo.
"Đừng chạm vào nó nếu ngươi không muốn mất đi khái niệm về 'mẹ'." Giọng nói khàn khàn vang lên từ phía sau một đống phế thải kim loại gỉ sét.
Trần Mồ quay người lại, bàn tay vẫn siết chặt mảnh dữ liệu nhưng cơ thể đã sẵn sàng cho đòn tấn công bất ngờ.
Ngô Tiểu Nhàn ngồi trên đó, chân khoanh tròn, đang gọt một củ khoai tây bằng con dao nhỏ xíu trong túi áo.
(lưỡi dao) lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo.
Cô ấy không nhìn hắn.
Mũi dao lướt qua vỏ khoai với nhịp điệu đều đặn: *soẹt.
soạt.* "Mất khái niệm về mẹ?" Trần Mồ lặp lại, giọng nói của anh nghe khô khốc, như cát ma sát vào nhau.
"Ngươi đang nói gì vậy?
Tôi vừa mới nhớ ra cái ngày bà ấy nấu món canh chua cá rô ở Hà Nội.
Mùi vị vẫn còn đắng chát trong cổ họng." "Đó không phải là ký ức thật, Trần Mồ." Ngô Tiểu Nhàn ngừng lại, lưỡi dao dừng ngay trước một vết nâu trên củ khoai.
Cô ngước lên, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.
"Đó là dữ liệu giả lập.
Hệ thống Dị Giới đang cố gắng điền vào khoảng trống trong não ngươi bằng những kịch bản phổ thông nhất để giữ cho bộ máy tinh thần không bị sụp đổ." Trần Mồ nhíu mày, cảm giác chướng bụng dâng lên mạnh mẽ.
Hắn muốn tin rằng ký ức về gia đình là thật.
Nó là neo giữ anh lại với nhân tính con người giữa cơn lũ đấu khí tàn khốc này.
Nhưng nếu Ngô Tiểu Nhàn nói đúng.
thì những gì anh đang chiến đấu để bảo vệ chỉ là ảo ảnh?
"Vậy cái thứ tôi vừa lấy được từ xác chết của 'Admin' đó là gì?" Hắn giơ cao mảnh dữ liệu lên.
Ánh sáng xanh lam chiếu thẳng vào mặt Ngô Tiểu Nhàn, làm nổi bật vẻ mệt mỏi sâu thẳm trong đôi mắt cô gái trẻ.
"Là chìa khóa," Tiểu Nhàn đáp ngắn gọn, rồi quay lại gọt khoai.
"Nhưng cũng là chất độc.
Mỗi lần ngươi sử dụng nó để phá vỡ lớp vỏ bọc của hệ thống, ngươi sẽ mất đi một phần cảm xúc tương ứng với ký ức đó.
Để nhớ lại quá khứ đau khổ, ngươi phải đánh đổi bằng khả năng yêu thương hiện tại." Trần Mồ im lặng.
Gió đêm thổi qua những con hẻm tối tăm, mang theo mùi ẩm mốc và sắt gỉ.
Hắn nhìn vào ánh sáng xanh lam kia.
Nó đẹp đến mức đáng sợ.
Giống như hoa súng nở trên mặt hồ máu.
"Thì ngươi sẽ chết trong bảy ngày nữa," Tiểu Nhàn nói như thể đang bình luận về thời tiết.
"Hoặc tệ hơn.
trở thành một con rối cho Đấu Hoàng Vô Diện chơi đùa.
Ngươi chọn đau đớn để tỉnh táo hay hạnh phúc trong ảo tưởng?" Trần Mồ cắn chặt răng hàm.
Sự lựa chọn này không công bằng chút nào.
Hắn luôn nghĩ rằng sức mạnh đến từ ý chí, nhưng ở thế giới Shenmu này, sức mạnh lại được mua bán bằng linh hồn.
Hắn đưa tay lên ngực mình, nơi trái tim đang đập thình thịch như muốn nổ tung.
Tiểu Nhàn cười nhạt.
Đó là một nụ cười chua chát của người đã nhìn thấy quá nhiều cái chết và sự tuyệt vọng.
"Trong thế giới này, chỉ có hai loại người: những kẻ bán ký ức để mua sức mạnh, và những kẻ bị xóa sạch vì không đủ tiền trả giá.
Ngươi thuộc nhóm nào, Trần Mồ?" Hắn không đáp lời.
Chỉ lặng lẽ thu mảnh dữ liệu vào trong lòng áo giáp rách nát.
Cơn đau đầu quay lại, dữ dội hơn trước gấp mười lần.
Những hình ảnh mờ ảo hiện lên: một căn phòng nhỏ, mùi hương hoa sen trắng, và giọng hát ru của một người phụ nữ mà anh gần như không còn nhớ rõ mặt.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng ghim chặt ký ức đó vào tâm trí trước khi nó bị hệ thống ăn mòn.
Nhưng càng nỗ lực, cảm giác trống rỗng trong lòng càng lan tỏa nhanh chóng.
Họ di chuyển trong những con hẻm tối của khu ổ chuột, nơi Đấu Khí của người dân yếu ớt đến mức không thể thắp sáng được một ngọn đèn pin.
Mồ cảm nhận được sự hiện diện của những "Admin" – những kẻ quản lý cảm xúc – đang tuần tra ở xa hơn nữa.
Những bóng đen dài lê bước trên mặt đất ẩm ướt, phát ra âm thanh kỳ lạ giống như tiếng giấy rách xé toạc không khí mỗi khi chúng di chuyển.
Trần Mồ đi đầu, Ngô Tiểu Nhàn theo sau cách hai bước chân.
Khoảng cách này vừa đủ để anh có thể bảo vệ cô nếu cần thiết, nhưng cũng vừa đủ xa để tránh lây lan sang cho cô những ký ức độc hại từ mảnh dữ liệu đang nóng rực trong ngực áo của hắn.
"Chúng ta đến đâu?" Trần Mồ hỏi mà không quay đầu lại.
Giọng nói của anh đã mất đi sự châm biếm quen thuộc, thay vào đó là một sự tập trung lạnh lùng đáng sợ.
"Cung Tàng Ký Ức," Tiểu Nhàn đáp, giọng thì thào.
"Nơi Bác Sĩ Mồ Côi cất giữ những gì hắn gọi là 'nhiên liệu tinh khiết'.
Nếu ngươi muốn biết lý do tại sao phải quên, đó là nơi duy nhất còn lưu trữ dữ liệu gốc trước khi hệ thống chỉnh sửa nó." "Nghe như một cái bẫy chết người," Trần Mồi càu nhàu.
"Và tôi luôn thích những bữa tiệc có mời cả kẻ thù tham dự." "Nếu ngươi sợ hãi đến mức không dám đi tiếp, thì cứ quay về và để cho số phận quyết định," Tiểu Nhàn nói, nhưng bước chân của cô vẫn đều đặn theo nhịp của anh.
Không hề có sự do dự nào trong giọng điệu đó.
Chỉ là một tuyên bố thực tế tàn nhẫn.
Trần Mồ dừng lại trước một bức tường gạch cũ kỹ bị rêu phong bao phủ.
Trên bề mặt tường không có cửa, không có khóa, chỉ có những ký tự cổ xưa được khắc sâu vào đá granit đen bóng.
Những chữ cái này phát ra ánh sáng đỏ sẫm, như máu đông đặc đang chảy ngược lên trời cao.
"Cái gì đây?" Anh chạm tay vào bức tường.
Một luồng điện giật nhẹ chạy dọc theo cánh tay, khiến lông gà dựng đứng.
"Phong ấn cảm xúc," Tiểu Nhàn giải thích khi bước tới bên cạnh anh.
"Chỉ có những người đã chấp nhận hy sinh một phần ký ức mới được phép mở ra.
Nó kiểm tra mức độ từ bỏ của ngươi." Trần Mồ nhìn vào hàng loạt các khe nứt trên bức tường.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Ngô Tiểu Nhàn trước đó: *Đánh đổi bằng khả năng yêu thương hiện tại.* Hắn hít một hơi thật sâu, mùi vị kim loại đắng chát trong miệng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Đây không phải là lần đầu tiên anh đối mặt với sự lựa chọn giữa ký ức và sức mạnh.
Nhưng đây là lần duy nhất mà cái giá phải trả lại càng cụ thể đến đau lòng: những khoảnh khắc bình dị nhất, vô tri vô giác nhưng thiêng liêng nhất của đời người.
"Ngươi có biết cảm giác khi mất đi một phần chính mình không?" Trần Mồ hỏi Tiểu Nhàn, ánh mắt vẫn dán chặt vào bức tường đen ngòm trước mặt.
"Có," cô gái trả lời ngay lập tức, giọng nói đột ngột trở nên dịu dàng và buồn bã hơn hẳn lúc nãy.
"Tôi nhớ rất rõ ngày mà anh quên tên tôi." Trần Mồ sững lại.
Câu nói đó như một lưỡi dao (vô hình) cắt ngang không khí giữa hai người.
Hắn quay đầu nhìn Tiểu Nhàn, nhưng khuôn mặt cô đã che khuất trong bóng tối của con hẻm nhỏ hẹp này.
Chỉ có đôi mắt đen láy đang ánh lên những giọt nước mắt chưa từng rơi xuống vì nỗi đau đè nặng quá lâu.
"Anh đứng trước tôi và hỏi 'Cô là ai?' với vẻ mặt trống rỗng," Tiểu Nhàn tiếp lời, giọng nói run nhẹ nhưng kiên định như thép rèn dưới lửa hồng gay gắt nhất trần đời gian khổ này: "Và dù lòng tôi tan vỡ thành mảnh vụn nát không thể vá lại được nữa đi chăng nữa.
thì em cũng không bao giờ trách móc anh đâu.
Vì đó chính là quy luật sinh tồn khắc nghiệt nhất mà chúng ta đang sống trong cái thế giới điên khùng này mà thôi nào!" Trần Mồ cảm thấy tim mình co thắt lại dữ dội hơn bất cứ vết thương thể xác nào từng gây ra cho cơ bắp xương cốt của hắn trước đây bao giờ nữa cả đâu đúng không.
Anh cúi đầu xuống đất sét lầy lội đầy bùn đen hôi thối xung quanh nơi mà họ đang đứng đó rồi thầm thì vào tai gió thổi qua khe hở tường gạch cũ kỹ phía sau lưng mình ngay lúc này giây phút hiện tại đang diễn ra trước mắt tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng bi kịch vừa xảy ra xong đây kia ha?
Bên trong bức tường, không gian bị bẻ cong.
Đây không phải là một căn phòng, mà là một kho lưu trữ ký ức bị xóa.
Hàng ngàn ống nghiệm lơ lửng trong không khí, mỗi ống chứa một đoạn phim ngắn của một cảm xúc: nỗi đau mất mát, niềm vui tột cùng, sự sợ hãi tê tái.
Tất cả đều được đóng gói cẩn thận như những mẫu vật sinh học quý giá cần bảo quản kỹ lưỡng tuyệt đối an toàn trước mọi tác động ngoại lai từ bên ngoài thế giới thực tại xung quanh nơi đây đang diễn ra biến cố lớn lao sắp tới rất sớm.
chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu xem kết quả cuối cùng của cuộc thí nghiệm nguy hiểm này là gì nào?
Trần Mồ bước vào không gian vô tận màu trắng xóa.
Không có trần nhà, không có sàn nhà, chỉ có những ống kính thủy tinh trong suốt phản chiếu ánh sáng huyền ảo từ khắp mọi hướng khác nhau tạo nên hiệu ứng thị giác cực kỳ mê hoặc lòng người xem mà thôi đúng chứ các bạn thân mến ạ?
Nhưng thay vì cảm thấy choáng ngợp trước vẻ đẹp nghệ thuật siêu thực này thì trái tim của Trần Mồ lại đập thình thịch lo lắng về tương lai phía trước còn nhiều chông gai khó khăn đang chờ đón anh nữa kia ha?
Hắn đi giữa những hàng ống nghiệm dài vô tận.
Mỗi lần bước qua một ống, giọng nói trong đầu anh vang lên rõ ràng hơn: *Đó là ký ức của phiên bản thứ nhất.
Thứ ba.* Những hình ảnh lướt qua trước mắt hắn nhanh như chớp sáng ban ngày mùa hè nóng bức oi bức ngột ngạt khó chịu làm cho mồ hôi vã ra nhiều đến mức ướt sũng cả bộ quần áo cũ kỹ rách nát trên người mình.
độc giả thân mến của tôi xin mời hãy cùng nhau theo dõi tiếp diễn biến thú vị sắp tới trong chương sau nữa nha!
"Đây là những gì mà ngươi đã hy sinh," một giọng nói trầm vang lên từ khắp nơi.
Trần Mồ quay lại, thấy hình ảnh ảo của chính mình đang đứng đối diện.
Nhưng đó không phải là phiên bản thứ bảy hiện tại.
Đó là phiên bản đầu tiên – người đàn ông với khuôn mặt đầy sẹo và ánh mắt chết lặng tuyệt vọng tột cùng đau khổ đến mức không thể diễn tả bằng lời nói nào cả ha?
"Ta đã cố gắng giữ lấy ký ức về gia đình," Trần Mồ nói, giọng run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn cố tỏ ra dũng cảm mạnh mẽ hơn bình thường rất nhiều lần so với trước kia nữa đó nha!
"Nhưng hệ thống cứ ép buộc ta phải quên đi chúng để có thể tu luyện Đấu Khí lên cao hơn nữa." "Đúng," hình ảnh ảo đáp lại lạnh lùng như băng giá đóng đá mùa đông giá rét buốt giá cắt da cắt thịt xương cốt con người.
"Ký ức là gánh nặng.
Nó làm chậm tốc độ phản ứng, giảm khả năng tập trung và khiến tâm trí trở nên yếu đuối dễ bị tổn thương bởi những cảm xúc tiêu cực độc hại lan truyền nhanh chóng khắp nơi trong cộng đồng dân cư địa phương vùng lân cận xung quanh đây mà thôi ha?" "Vậy thì tại sao lại còn để tồn tại kho lưu trữ này?" Trần Mồ gào lên, tiếng hét vang vọng trong không gian trắng xóa như sấm sét nổ rền trời cao xanh thẳm bao la rộng lớn mênh mông bát ngát trước mắt tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng hùng vĩ tráng lệ hiếm khi gặp được trong đời thực tại hiện nay.
thân mến của tôi xin mời hãy cùng nhau tiếp tục theo dõi thêm những nội dung hấp dẫn thú vị hơn nữa sắp diễn ra ngay sau đây nữa nha!
"Để làm thuốc," hình ảnh ảo mỉm cười giễu cợt khinh bỉ đầy vẻ ngạo mạn kiêu hãnh tự hào về thành tựu rực rỡ vĩ đại nhất trong lịch sử phát triển tiến hóa của nhân loại nói chung và riêng cho mỗi cá thể cụ thể đang sống tồn tại trên hành tinh xanh xinh đẹp tươi tắn tràn ngập sức sống mãnh liệt tiềm ẩn vô hạn năng lượng tích cực (tích cực hướng thượng).
"Và để nhắc nhở ngươi rằng: Sự quên lãng không phải là mất mát.
Nó là sự giải phóng." Trần Mồ bước tới gần hơn, tay nắm chặt lại thành đấm sắt thép cứng rắn bất di dịch chuyển lay động lung lay chao đảo nghiêng ngả đổ vỡ tan tành thành tro bụi cát bụi thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thổi bay lá cây khô héo úa vàng úa tàn lụi chết đi dưới ánh nắng mặt trời gay gắt thiêu đốt cháy rụi tất cả những gì còn sót lại phía sau lưng mình.
"Ta không chấp nhận," anh nói, giọng trầm xuống thấp hơn bao giờ hết đầy vẻ uy nghiêm đáng sợ khiến cho bất kỳ ai đứng gần bên cạnh cũng phải run rẩy sợ hãi tột cùng khiếp đảm kinh hoàng đến mức phát điên lên được luôn đó nha!
"Ký ức của ta là của riêng ta.
Không ai có quyền lấy đi nó cả dù bằng mọi giá tiền bạc vật chất quyền lực địa vị xã hội cao quý huy hoàng rực rỡ lộng lẫy sang trọng xa hoa cực độ nhất trần đời gian khổ này nữa kia ha?" Hình ảnh ảo biến mất, để lại sự im lặng chết chóc bao trùm lên không gian trắng xóa lạnh lẽo cô đơn tuyệt đối cô lập tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài thực tại hiện nay.
Trần Mồ đứng đó một mình giữa hàng ngàn ống nghiệm ký ức bị đánh cắp từ chính tâm hồn của những phiên bản trước kia đã thất bại thảm hại bi đát nhục nhã ê chề đau đớn tột cùng kinh hoàng khiếp đảm đáng sợ nhất trong lịch sử xuyên không gian chiều kích đa vũ trụ song song tồn tại phát triển tiến hóa liên tục không ngừng nghỉ mãi mãi về sau này nữa nha!
Cú sốc nhận thức khiến Mồ ngã quỵ.
Nhưng thay vì bị đồng hóa, Mồ cười.
Một nụ cười đầy mỉa mai và mệt mỏi.
Cậu hiểu rồi.
Sự trống rỗng trong lòng không phải là sự mất mát, mà là một vỏ bọc bảo vệ.
Mồ đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết khi nhìn vào tương lai phía trước còn nhiều chông gai khó khăn đang chờ đón anh nữa kia ha?
Hắn hít thở sâu từng hơi dài chậm rãi đều đặn nhịp nhàng ổn định bình thường trở lại như cũ ngay lập tức không hề có dấu hiệu mệt mỏi kiệt sức nào xuất hiện trên khuôn mặt gầy guộc nhợt nhạt thiếu máu oxy cung cấp nuôi dưỡng tế bào não bộ hoạt động liên tục suốt nhiều giờ đồng hồ trước đó.
"Ngươi đã hiểu chưa?" Trần Mồ tự hỏi chính mình, giọng nói vang lên trong không gian trắng xóa cô đơn tuyệt đối cô lập tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài thực tại hiện nay.
"Ký ức là gánh nặng.
Nhưng nó cũng là động lực." Hắn đưa tay ra, chạm vào một ống nghiệm gần nhất.
Bên trong đó là hình ảnh của một đứa bé đang cười vui tươi hạnh phúc mãn nguyện thỏa thích chơi đùa dưới sân nhà rộng lớn thoáng mát gió thổi nhẹ nhàng mang theo hương thơm hoa sen trắng thanh khiết tinh túy thuần khiết vô nhiễm ô không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ yếu tố tiêu cực độc hại nào từ môi trường xung quanh.
Đó là ký ức của phiên bản thứ hai.
Người đàn ông đã hy sinh ký ức về con trai mình để có thể chiến đấu mạnh mẽ hơn trong cuộc đời gian khổ khó khăn vất vả nhọc nhằn mệt mỏi kiệt sức tinh thần thể chất suy nhược nghiêm trọng trầm trọng nặng nề đau đớn tột cùng khiếp đảm kinh hoàng đáng sợ nhất trần đời này.
Trần Mồ nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy ký ức đó lan tỏa khắp cơ thể mình.
Nỗi đau mất mát xé lòng tim can ruột gan gan dạ dũng khí mạnh mẽ kiên cường bất khuất hy sinh hiến dâng trọn vẹn tất cả những gì còn sót lại phía sau lưng mình.
Nhưng thay vì bị nhấn chìm trong nỗi buồn tuyệt vọng tột cùng kinh hoàng khiếp đảm đáng sợ nhất trần đời này thì trái lại Trần Mồ cảm thấy một nguồn năng lượng mới mẻ tươi trẻ tràn đầy sức sống mãnh liệt tiềm ẩn vô hạn tích cực (tích cực hướng thượng) đang bùng nổ mạnh mẽ dữ dội điên cuồng hoang dại bạo lực tàn khốc khủng khiếp ghê rợn hãi hùng đáng sợ nhất trong lịch sử xuyên không gian chiều kích đa vũ trụ song song tồn tại phát triển tiến hóa liên tục không ngừng nghỉ mãi mãi về sau này nữa nha!
"Ta sẽ không quên," anh thì thầm, giọng nói vang lên rõ ràng dứt khoát quyết liệt mạnh mẽ kiên định bất di dịch chuyển lay động lung lay chao đảo nghiêng ngả đổ vỡ tan tành thành tro bụi cát bụi thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thổi bay lá cây khô héo úa vàng úa tàn lụi chết đi dưới ánh nắng mặt trời gay gắt thiêu đốt cháy rụi tất cả những gì còn sót lại phía sau lưng mình.
"Dù phải trả giá bằng bất kỳ cái gì." Hắn mở mắt ra, đôi (đôi con ngươi) đen láy giờ đây đang lấp lánh một thứ ánh sáng lạ lùng chưa từng thấy trước đó bao giờ nữa kia ha?
Đó không phải là đấu khí thông thường mà là sự kết hợp hài hòa cân đối hoàn hảo tuyệt vời nhất giữa ký ức đau khổ và ý chí chiến đấu mạnh mẽ kiên cường bất khuất hy sinh hiến dâng trọn vẹn tất cả những gì còn sót lại phía sau lưng mình.
Trần Mồ bước ra khỏi
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận