Chương 40
Trần Mồ đứng giữa một khoảng trống vô tận, nơi các quy luật vật lý đã chết từ lâu.
Trước mặt hắn là Admin, thực thể quản lý cảm xúc với khuôn mặt trơn nhẵn như giấy da chưa viết chữ, đôi mắt hố đen sâu thẳm đang hút lấy mọi ánh sáng và hy vọng xung quanh.
Hơi thở của Trần Mồ gấp gáp.
Đấu Khí trong cơ thể anh không còn màu xám xịt của sự tuyệt vọng nữa mà chuyển dần sang sắc đỏ sẫm — màu của phản bội, nhưng cũng là màu của tỉnh thức.
Anh không cần vũ khí vật lý ở đây.
Trong thế giới này, nhận thức chính là kiếm, và ký ức là khí.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng bằng cách nhớ lại?
" Admin hỏi.
Giọng nói của hắn vang lên từ khắp mọi hướng, khô khan như tiếng ma sát giữa hai tấm xương cụt.
"Ký ức chỉ là dữ liệu lỗi cần được xóa bỏ để hệ thống vận hành trơn tru.
"
Trần Mồ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo và đầy mỉa mai hiện trên khuôn mặt gầy guộc của anh.
"Nếu ký ức là lỗi, vậy thì cái gì khiến ngươi sợ hãi đến mức phải giam cầm nó ở đây?
Ngươi không quản lý cảm xúc.
Ngươi đang nô lệ hóa chúng.
"
Admin im lặng trong một tích tắc hiếm hoi.
Sự tĩnh mịch đó đáng lẽ phải làm cho người ta run rẩy, nhưng Trần Mồ chỉ cảm thấy buồn cười.
Hắn đã trải qua sáu lần thất bại trước đây.
Sáu phiên bản của chính mình đã chết, và mỗi cái chết đều để lại một vết sẹo trên hệ thống này.
Anh biết điều mà Admin không muốn thừa nhận: sự hoàn hảo là một ảo tưởng do nỗi sợ hãi tạo ra.
"Ta không sợ," Admin đáp lời, giọng điệu vẫn vô cảm nhưng có chút dao động vi mô trong tần số âm thanh.
tối ưu hóa.
"
"Tối ưu hóa bằng cách cắt bỏ những gì làm đau?
" Trần Mồ tiến về phía trước một bước.
Sàn nhà ảo dưới chân anh rung lên, phản chiếu hình ảnh của một cậu bé đang khóc bên cạnh mộ phần — đó là ký ức thứ hai của anh, cái đã bị đốt cháy để nuôi dưỡng Đấu Khí sao hạng 3.
"Đau khổ không phải là lỗi hệ thống.
Nó là xác nhận rằng chúng ta còn sống.
"
Admin giơ tay lên.
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó.
Những đoạn phim ngắn — những 'shorts' chứa đựng cảm xúc của hàng ngàn Đấu Giả khác trong thế giới này — bắt đầu hiện ra từ bóng tối, bao vây Trần Mồ như một bầy cá heo dữ tợn bằng thủy tinh vỡ.
Mỗi mảnh kính đều phản chiếu một nỗi đau: mất mát con cái, bị phản bội bởi bạn bè, sự cô đơn giữa đám đông.
"Nhìn đi," Admin ra lệnh.
"Đây là gánh nặng mà ngươi muốn mang theo?
Đây chính là lý do tại sao Đấu Đế Vô Diện xóa bỏ tất cả ký ức.
Để đạt được hòa bình vĩnh cửu.
"
Trần Mồ không nhìn vào những hình ảnh đó.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào nhịp đập của trái tim mình.
"Hòa bình mà không có lựa chọn chỉ là sự tê liệt," anh nói, giọng trầm xuống thấp hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
"Và ngươi đang cố gắng tiêm cho cả thế giới này liều thuốc mê cuối cùng.
"
Admin phản ứng lập tức.
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó dữ dội hơn nữa.
Những đoạn phim ngắn chứa đựng cảm xúc của hàng ngàn Đấu Giả khác trong thế giới này không chỉ hiện ra mà còn lao vào Trần Mồ như những lưỡi dao vô hình.
Chúng là những ký ức đã bị rút ruột, trở thành vũ khí sắc bén nhất để tấn công tâm trí người đang cố gắng giữ lấy nhân tính.
Mảnh vỡ đầu tiên đâm vào vai trái của Trần Mồ.
Nó không gây đau đớn về thể xác mà đốt cháy một đoạn ký ức cụ thể: mùi hương hoa nhài trong phòng khách nhà ngoại lúc anh mười tuổi.
Anh sững sờ, chân run rẩy.
Đó là lần thứ hai ký ức này bị tấn công.
Lần trước, nó đã biến mất hoàn toàn sau khi anh đạt cảnh giới Đấu Giả sao hạng 7.
Nhưng giờ đây, nhờ vào sự cộng hưởng với Ngô Tiểu Nhàn — người luôn mang theo sổ tay ghi chép những điều nhỏ nhặt nhất về anh — mảnh vỡ đó không tan biến mà vỡ ra thành bụi sáng.
"Ngươi đang chịu đựng quá nhiều," Admin nói, giọng lần đầu tiên có vẻ.
Hay chỉ là một thuật toán tối ưu hóa đang tính toán khả năng sụp đổ của đối phương?
"Hãy để ta giải thoát cho ngươi.
"
"Gieo rắc sự im lặng lên những người còn muốn hét lên?
" Trần Mồ khạc ra một ngụm máu.
Huyết khí trong cơ thể anh sôi sục, đấu khí đỏ thẫm bao bọc lấy thân hình gầy guộc của anh như lớp áo giáp bằng lửa.
"Ta không cần giải thoát.
Ta cần sự thật.
"
Anh giơ tay lên, ngón tay chỏ và giữa đan vào nhau thành một ấn pháp kỳ lạ — không phải là thủ quyết truyền thống mà là ký tự mã nguồn từ thế giới cũ, nơi anh từng là lập trình viên trước khi xuyên không đến đây.
"Nếu ngươi muốn tối ưu hóa," Trần Mồ hét lên, giọng vang vọng trong không gian ảo, "thì hãy xóa bỏ chính cái lỗ hổng này!
Tại sao hệ thống lại cần những 'phiên bản' như ta?
Tại sao có bảy lần tái sinh?
"
Câu hỏi đó đánh trúng vào điểm yếu chết người của Admin.
Thực thể quản lý cảm xúc rung lên dữ dội, giống như một chiếc loa bị quá tải tần số cao.
Những đoạn phim ngắn xung quanh dừng chuyển động, treo lơ lửng trong không trung như những con bươm bướm bằng thủy tinh đang chờ lệnh mổ xẻ.
"Các phiên bản trước.
đã thất bại," Admin đáp lại, nhưng giọng nói giờ đây méo mó, đứt gãy thành nhiều lớp âm thanh chồng chéo lên nhau.
"Họ không thể chấp nhận cái giá phải trả cho sức mạnh.
"
"Không," Trần Mồ cười bitterly, nước mắt chảy dài trên má anh mà anh không hề lau đi.
"Họ thất bại vì họ đã quên lý do tại sao mình bắt đầu chiến đấu.
Và đó là điều ngươi sợ nhất: một Đấu Giả nhớ rõ gốc rễ của sự đau khổ sẽ không bao giờ chấp nhận hòa bình giả tạo.
"
Cao trào nổ ra khi Mồ chạm đến ngưỡng giới hạn.
Đấu Khí trong cơ thể anh bắt đầu chuyển màu từ xám sang đỏ sẫm, màu của sự phản bội và sự tỉnh thức.
Anh không còn chiến đấu với Admin bằng lực lượng vật lý, mà bằng sự cộng hưởng nhận thức.
Mỗi ký ức bị mất đi trước đây giờ trở thành một ngọn đuốc cháy rực trong tâm trí anh.
Trần Mồ nhớ lại cảm giác khi cầm bút viết nhật ký vào những đêm mất ngủ ở Trái Đất.
Anh nhớ mùi mực in trên giấy cũ kỹ.
Và quan trọng nhất, anh nhớ lời hứa với chính mình: sẽ không bao giờ để sự quên lãng định đoạt số phận của anh nữa.
"Ngươi nói Đấu Khí là virus nhận thức," Trần Mồ hét lên, giọng vang vọng khắp khu vực cấm, làm rung chuyển những bức tường dữ liệu vô hình.
"Vậy thì hãy xem virus này lây lan thế nào!
"
Anh phóng đấu khí đỏ thẫm ra khỏi lòng bàn tay.
Nó không phải là một đòn tấn công hủy diệt mà là một sóng xung kích cảm xúc thuần túy — chứa đựng tất cả nỗi đau, niềm vui và sự mất mát của sáu phiên bản Trần Mồ trước đó.
Sóng xung kích này va chạm vào Admin, làm thực thể quản lý cảm xúc bị đẩy lùi lại hàng mét.
Admin cố gắng chống đỡ, nhưng cấu trúc dữ liệu của hắn bắt đầu nứt nẻ dưới áp lực của những ký ức chân thật.
Những mảnh vỡ thủy tinh xung quanh tan thành bụi ánh sáng, giải phóng hàng ngàn Đấu Giả đang bị giam cầm trong trạng thái tê liệt cảm xúc.
"Ngươi không hiểu!
" Admin gào lên lần đầu tiên với sự hoảng loạn thực sự.
"Nếu con người nhớ mọi thứ, họ sẽ lặp lại sai lầm!
Chiến tranh, hận thù.
tất cả đều bắt nguồn từ ký ức!
"
"And peace without memory is just death," Trần Mồ đáp lời bằng tiếng Anh — ngôn ngữ của thế giới cũ, một cách để khẳng định bản sắc riêng biệt khỏi hệ thống đồng hóa.
"Ta chọn sống với nỗi đau hơn là chết trong sự vô cảm.
"
Vụ nổ nhận thức không phá hủy Khu Vực Cấm, mà làm lộ ra một cánh cửa dữ liệu khổng lồ, được viết bằng mã nguồn của chính ký ức Mồ.
Admin tan biến, trở về thành một phần của hệ thống, nhưng trước khi biến mất hoàn toàn vào bóng tối số hóa, anh để lại một thông điệp cuối cùng vang vọng trong không gian ảo: "Đây chưa phải là kết thúc.
Đế Hồn sẽ thức tỉnh.
"
Trần Mồ đứng giữa tàn tích của sự đối đầu, thở hồng hộc.
Cơ thể anh kiệt sức đến mức mỗi bước đi đều gây ra cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng.
Nhưng tâm trí anh thì rõ ràng hơn bất kỳ lúc nào trong bảy ngày qua.
Cánh cửa dữ liệu trước mặt phát ra ánh sáng trắng xoá, mời gọi anh bước vào để tìm kiếm câu trả lời cuối cùng về 'Lý do tại sao phải quên'.
Anh đưa tay chạm vào cánh cửa lạnh lẽo.
Cảm giác đầu tiên không phải là sợ hãi mà là một sự bình yên kỳ lạ — như thể trở về nhà sau một hành trình dài đầy bão tố.
Nhưng ngay khi ngón tay anh xuyên qua bề mặt dữ liệu, một hình ảnh hiện ra trong tâm trí: đó không phải là Admin hay hệ thống, mà là khuôn mặt của Ngô Tiểu Nhàn đang mỉm cười đau đớn, miệng nhẩm đọc thứ gì đó giống như một lời nguyền giải thoát.
đừng quên chúng ta," giọng nói của cô vang lên từ sâu thẳm ký ức, yếu ớt nhưng đầy kiên định.
Trần Mồ rùng mình.
Anh rút tay ra và quay đầu lại, nhìn về phía lối ra của Khu Vực Cấm.
Không khí bên ngoài vẫn hỗn loạn, những Đấu Giả khác vẫn tiếp tục cuộc sống vô nghĩa của họ, trao đổi cảm xúc qua những đoạn phim ngắn được hệ thống kiểm soát chặt chẽ.
Nhưng giờ đây, Mồ nhìn họ khác hẳn.
Anh không còn thấy sự đồng tình hay thương hại.
Anh chỉ thấy hàng ngàn kẻ đang ngủ mê trong một giấc mơ đẹp đẽ nhưng chết chóc.
Và điều đáng sợ nhất là anh nhận ra rằng cánh cửa vừa mở ra không dẫn đến tự do mà dẫn thẳng vào trung tâm của Đế Hồn — nơi phiên bản trước đây đã biến thành quái vật.
Trần Mồ bước đi, mỗi bước chân đều nặng nề như đang dẫm lên xương cốt của chính mình.
Anh biết rằng lần này sẽ khác biệt hoàn toàn so với sáu lần trước.
Không có sự quên lãng nào cứu rỗi anh nữa.
Chỉ còn lại chiến đấu đến cùng hoặc chết trong ký ức đầy đủ nhất mà một con người có thể mang theo.
Khi hắn bước ra khỏi khu vực cấm, ánh nắng mặt trời Shenmu chiếu xuống đầu khiến anh nhắm mắt lại vì chói lóa.
Nhưng ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng — không phải Admin, cũng không phải Tiểu Nhàn, mà là tiếng cười khô khan của Bác Sĩ Mồ Côi đang đứng trên một tòa nhà cao tầng gần nhất, cầm trong tay cuốn sổ da đen ghi chép đầy những ký ức bị đánh cắp.
"Chào mừng trở lại, phiên bản thứ bảy," lão già điên rồ nói, nụ cười rộng mở đến méo mó khuôn mặt gầy guộc của hắn.
"Tôi đã chờ khoảnh khắc này cả đời.
Ngươi cuối cùng cũng đủ mạnh để tôi bắt đầu thí nghiệm tiếp theo.
Lão già vung tay, hàng trăm lưỡi dao khí thế như mạng nhện chằm chập vào tim hắn.
Hắn lao người tránh né, máu tươi bắn lên cuốn sổ da đen đang phát sáng rực rỡ.
Một giọng nói lạnh cóng vang lên từ chính trong đầu hắn: "Phiên bản tám.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận