Chương 39

Cảm giác đầu tiên khi Trần Mồ tỉnh lại không phải là đau đớn, mà là sự vắng lặng.

Một thứ tĩnh mịch dày đặc đến mức nó trở thành một áp lực vật lý, đè nặng lên lồng ngực anh như những tảng đá granit vô hình.

Không có tiếng gió rít qua khe núi, không có mùi máu tanh của chiến trường trước đó, và tệ hơn cả, không còn cảm giác rung động của Đấu Khí trong huyết mạch.

Anh ngồi dậy trên nền đất lạnh lẽo, ngón tay run rẩy chạm vào chiếc bút nhật ký đã gãy đôi ở phần thân.

Mảnh nhựa dẻo sắc lẹm cắt nhẹ lên da thịt, nhưng anh không hề thốt lên đau đớn.

Trong thế giới Shenmu này, nỗi đau thể xác là món quà xa xỉ mà chỉ những kẻ còn đủ trí nhớ để cảm nhận mới được hưởng.

Tiếng gọi xé toạc màn tĩnh mịch.

Ngô Tiểu Nhàn lao tới, áo choàng sư môn bay phấp phiêu trong luồng khí lưu chuyển hỗn loạn của Mê Cung Ký Ức.

Khuôn mặt cô tái xanh, mồ hôi lạnh bám đầy trán, nhưng nụ cười trên môi vẫn cố gắng duy trì sự rạng rỡ giả tạo đó như một tấm khiên bảo vệ cuối cùng.

Tiểu Nhàn à?" Trần Mồ mở miệng, giọng nói của anh khàn đặc, giống như hai cục đá ma sát vào nhau.

Anh nhớ cô ấy không?

Hay chỉ là phản ứng có điều kiện của cơ thể trước hình ảnh một người phụ nữ xinh đẹp đang lo lắng nhìn mình?

Tiểu Nhàn gật đầu mạnh, mắt đỏ hoe nhưng cố giấu nước mắt bằng cách liếm môi khô khốc.

"Em đây mà, Mồ.

Chúng ta vừa thoát ra từ khu vực Cấp 3 của Đế Hồn.

Anh ổn rồi." "Ổn?" Trần Mồ cười nhạt, một tiếng cười đầy mỉa mai và đen tối vang lên trong không gian kín mít này.

"Nhỏ Nhàn ơi, anh cảm thấy trống rỗng hơn là chết đi.

Đấu Khí bên trong người anh...

nó biến mất rồi.

Không phải bị hao tổn, mà như thể chưa từng tồn tại." Tiểu Nhàn sững lại.

Cô lùi bước một bước, ánh mắt hoảng loạn quét qua cơ thể Trần Mồ.

"Không thể nào.

Anh vừa phá vỡ vòng vây của những kẻ vô diện kia bằng chính ý chí của mình.

Làm sao đấu khí có thể biến mất?" "Vì chúng ta đang ở trong 'Phòng Thí Nghiệm' của lão già điên đó," một giọng nói cộc khô, đầy vẻ khinh thị vang lên từ bóng tối phía sau họ.

Bác Sĩ Mồ Côi bước ra khỏi góc khuất, tay cầm một cây roi làm bằng xương rồng thần thú đã chết, mắt nhìn chằm chằm vào Trần Mồ với sự hứng thú của một nhà sinh vật học đang quan sát một mẫu bệnh phẩm hiếm gặp.

Lão mặc bộ áo choàng trắng bệch, dính đầy những vệt máu khô và...

ký tự phát sáng mờ nhạt.

"Chào mừng đến với thực tế tàn khốc, phiên bản thứ bảy," Bác Sĩ Mồ Côi cười toe toét, nụ cười của một con sói đang ngắm nhìn cừu non trong chuồng thịt.

"Ngươi không hiểu sao?

Đấu Khí ở đây là virus nhận thức.

Khi ngươi chiến đấu bằng nỗi đau và ký ức, thực ra ngươi đang 'ăn' chính linh hồn mình để nuôi dưỡng năng lượng đó." Trần Mồ đứng dậy, chân bước đi loạng choàng nhưng ánh mắt thì sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Anh đã trở thành một cái xác không đầu?" "Không," Bác Sĩ Mồ Côi lắc đầu, tiến lại gần và dùng ngón tay dài gầy guộc chạm nhẹ vào trán Trần Mồ.

Một luồng nhiệt độ lạnh buốt truyền thẳng vào não bộ anh.

"Ngươi đang ở ngưỡng cửa của sự giải thoát.

Hoặc là địa ngục.

Tùy thuộc vào góc nhìn." Anh cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí, nhưng thay vì những ký ức về gia đình hay Trái Đất, anh chỉ thấy...

Một màu trắng xóa vô tận.

"Ngươi đã quên," Bác Sĩ Mồ Côi thì thầm, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ kỳ lạ.

"Ngươi đã quên lý do tại sao ngươi phải chiến đấu.

Và đó là bước đầu tiên để trở thành Đấu Đế thực sự trong thế giới này." Trần Mồ siết chặt nắm đấm cho đến khi khớp ngón tay kêu lên bứt rứt.

Sự giận dữ dâng trào, nhưng nó không dành cho vị bác sĩ điên khùng này, mà dành cho chính cơ thể phản bội của anh.

Anh nhớ mình đã từng yêu một người phụ nữ trên Trái Đất.

Tên cô là gì?

Hình dung khuôn mặt...

mờ nhạt như sương mai sau mưa.

"Tiểu Nhàn," Trần Mồ gọi tên sư tỷ, giọng nói bất ngờ trở nên bình tĩnh đến đáng sợ.

"Nếu anh quên tất cả, liệu em có còn nhớ mình là ai không?" Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí nặng nề.

Tiểu Nhàn cắn môi cho chảy máu, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, nhưng cô vẫn cười.

Một nụ cười đau đớn đến mức làm rung chuyển cả không gian xung quanh họ.

"Em sẽ nhắc anh," cô nói, giọng run rẩy nhưng kiên định.

"Mỗi ngày một lần.

Mỗi giờ nếu cần thiết.

Em sẽ ghi vào da thịt của mình nếu phải vậy." Bác Sĩ Mồ Côi cười to, tiếng cười vang vọng như tiếng chuông báo tang lễ.

Quá xúc động!

Nhưng tiếc là tình cảm lãng mạn này không giúp ngươi vượt qua 'Cổng Của Sự Trống Rỗng'.

Để lấy lại quyền kiểm soát hệ thống, ngươi cần một thứ khác." Lão giơ cao tay, trong lòng bàn tay xuất hiện mười tấm thẻ bằng xương.

Chúng trắng bệch, khắc đầy những ký tự cổ xưa đang chảy máu đen.

"1000 Lượt Thích," Bác Sĩ Mồ Côi tuyên bố như thể vừa đọc ra một bản án tử hình.

"Đó là giá của sự tỉnh thức trong mê cung này.

Ngươi đã tích đủ số lượng từ nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của những kẻ xung quanh ngươi giờ đây.

Đây là vé vào cửa Khu Vực Cấm." Trần Mồ nhìn mười tấm thẻ xương.

Chúng không chỉ là vật phẩm, chúng là mồ hôi, nước mắt và ký ức bị đốt cháy của hàng ngàn Đấu Giả trước anh.

Và có lẽ...

cả sáu phiên bản thất bại của chính anh nữa.

"Cho tôi xem," Trần Mồ nói, giơ tay ra.

Không phải để cầu xin, mà như một mệnh lệnh.

Bác Sĩ Mồ Côi ném những tấm thẻ về phía anh.

Chúng rơi bộp xuống đất, phát ra âm thanh khô khốc giống như xương người gãy vỡ.

"Cảnh báo: Khu Vực Cấm không chứa quái vật.

Nó chỉ chứa sự thật.

Và sự thật thường giết chết những kẻ yếu đuối." Trần Mồ cúi xuống nhặt từng tấm thẻ.

Mỗi lần chạm vào, một đoạn ký ức ngoại lai xâm nhập vào tâm trí anh.

Một đứa trẻ khóc vì mẹ đã quên nó.

Một chiến binh tự cắt lưỡi để không còn nói được lời dối trá.

Và cuối cùng...

hình ảnh của chính anh, nhưng với đôi mắt đỏ rực và miệng cười điên dại, đang cầm con dao găm đâm thẳng vào tim một người phụ nữ có mái tóc đen dài.

Anh sững sờ lùi lại, tay run rẩy mạnh hơn cả khi đối mặt với thần thú.

"Đó là ai?" anh hỏi, giọng nghẹn ngào.

"Người mà ngươi yêu nhất," Bác Sĩ Mồ Côi đáp lạnh lùng.

"Và cũng là người đầu tiên ngươi phải quên để tiến hóa." Trần Mồ nhắm mắt lại, hít thở sâu.

Mùi máu tanh và mùi ozone của đấu khí hỗn loạn tràn vào mũi.

Anh biết rằng mình đang bước vào một cái bẫy tử thần, nhưng lựa chọn duy nhất còn lại là lao thẳng vào miệng vực thẳm đó.

"Tiểu Nhàn," anh quay sang nhìn cô gái trẻ.

"Ở đây chờ tôi.

Đừng đi theo." "Cô điên hả?" Tiểu Nhàn hét lên, nước mắt chảy thành sông nhưng bước chân không rời半步 (bước nửa).

"Nếu Mồ vào đó mà mất trí nhớ hoàn toàn thì em sẽ tự sát!" "Đừng nói chuyện ngu ngốc," Trần Mỗ liếc nhìn cô, ánh mắt có phần mềm mại hiếm hoi.

"Giữ lấy cuốn nhật ký kia.

Nó là neo giữ chúng ta với thực tại." Anh quay lưng lại và bước về phía cánh cửa vô hình mà Bác Sĩ Mồ Côi đang chỉ ra.

Không khí càng lúc càng loãng, áp lực tâm lý đè nặng lên vai anh như một ngọn núi.

Những tấm thẻ xương trong tay bắt đầu nóng lên, phát sáng rực rỡ màu đỏ thẫm — màu của sự hy sinh và ký ức bị thiêu rụi.

Khi chân anh chạm vào ngưỡng cửa, thế giới xung quanh sụp đổ.

Không có tiếng nổ, không có hiệu ứng ánh sáng lộng lẫy.

Chỉ đơn giản là mọi thứ biến mất.

Bầu trời đen kịt, mặt đất cứng rắn, ngay cả những bóng người của Bác Sĩ Mồ Côi và Tiểu Nhàn cũng tan vỡ thành hàng triệu hạt pixel màu xám rồi bay lên hư vô.

Trần Mồ đứng giữa một căn phòng trống rỗng tuyệt đối.

Bức tường trắng, sàn nhà trắng, trần nhà trắng.

Ở chính giữa căn phòng là tấm gương lớn duy nhất có khung viền bằng vàng ròng đang rỉ máu.

Anh bước lại gần tấm gương.

Trong đó không phản chiếu hình ảnh của anh.

Thay vào đó, một dòng dữ liệu xanh lá cây chảy xuống liên tục như nước mắt kỹ thuật số: [SYSTEM ERROR] [MEMORY CORRUPTION DETECTED] [IDENTITY VERIFICATION FAILED] [CURRENT HOST: TRAN MOH - VERSION 7] [PREVIOUS VERSIONS STATUS: ASSIMILATED / ERASED] "Mồ..." giọng nói vang lên, không phải từ phía sau anh, mà trực tiếp bên trong sọ não.

Nó quen thuộc đến mức làm tim anh đập thình thịch.

Đó là giọng của người phụ nữ trên Trái Đất...

hay là một phiên bản khác của chính anh?

"Ngươi đã tìm thấy lối ra," giọng nói ấy thì thầm, đầy sự bi thương và mỉa mai tột độ.

"Nhưng liệu ngươi có đủ can đảm để nhìn vào con quái vật mà mình đang cố gắng trở thành?" Bề mặt gương bắt đầu nứt vỡ từ bên trong, lộ ra một khoảng không gian sâu thẳm phía sau đó — nơi những bóng hình của sáu phiên bản Trần Mồ trước kia đang đứng lặng lẽ, mắt nhắm nghiền, miệng mỉm cười kỳ dị.

Và người thứ bảy bước vào...

chính là anh.

"Chào mừng trở về nhà," chúng đồng loạt nói, và cánh cửa phía sau tấm gương mở ra, nuốt chửng ánh sáng duy nhất trong căn phòng trắng xóa đó.

Ánh sáng biến mất không phải theo kiểu tắt dần mà như bị một bàn tay vô hình giật sập dây thừng của thực tại.

Trần Mồ cảm nhận được sự rơi tự do — không phải là sự trượt ngã thông thường khi chân chạm đất, mà là việc toàn bộ khái niệm về "trọng lực" đang quay lưng lại với anh.

Căn phòng trắng xóa tan vỡ thành vô số mảnh kính sắc lẹm, nhưng thay vì đâm vào da thịt, chúng xuyên qua cơ thể anh như những lưỡi dao cắt qua sương mù.

Mùi hương của ozone và máu tươi — mùi đặc trưng của trận chiến vừa kết thúc ở thế giới bên kia — ùa vào mũi anh nồng nặc đến mức gây buồn nôn.

Trần Mồ hạ xuống nhẹ nhàng trên một bề mặt lạnh lẽo, cứng rắn.

Anh mở mắt ra.

Không còn căn phòng trắng trợn mắt với tấm gương kỳ quái nữa.

Thay vào đó là bầu trời đen kịt của đại lục Đấu Khí, nơi những vì sao không tỏa sáng mà chúng nhấp nháy như những con mắt đỏ ngầu đang quan sát từ khoảng cách xa xôi.

Không khí ở đây loãng hơn, nặng mùi sắt gỉ và tro tàn.

Trần Mồ hít một hơi sâu, phổi anh co thắt lại dữ dội.

Đây là thế giới của hắn — hay đúng hơn, là phiên bản扭曲 (twisted) của nó mà những kẻ phản diện trong truyện gốc đang cố gắng xây dựng bằng cách xé toạc các ranh giới giữa hư không và hiện thực.

"Ngươi đã chọn con đường ngắn nhất," một giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau lưng, khiến da gà nổi lên trên sống lưng Trần Mồ.

"Nhưng ngươi vẫn chưa hiểu rằng trong mê cung này, mọi lối ra đều dẫn đến trung tâm." Anh quay người lại chậm rãi.Standing trước mặt anh không phải là những bóng hình mờ ảo kia, mà là một chiến binh mặc áo choàng đen tuyền, khuôn mặt bị che khuất bởi lớp vải dày đặc dệt bằng sợi tơ bóng tối.

Trong tay hắn cầm một thanh kiếm dài hai mét, lưỡi dao rỉ máu — nhưng đó không phải là máu người thường.

Nó có màu tím sẫm, tỏa ra hơi lạnh thấu xương mỗi khi chạm vào ánh sáng yếu ớt của những vì sao bệnh hoạn kia.

"Ta không cần hiểu mê cung," Trần Mồ đáp lại, giọng anh khàn đặc hơn bình thường do hiệu ứng phụ của việc xuyên qua tấm gương.

"Ta chỉ cần biết ai đang giữ chìa khóa." Chiến binh áo đen cười khẽ — một âm thanh khô khan như tiếng lá cây rơi trên nền đá lạnh.

"Chìa khóa?

Ngươi nghĩ đây là cánh cửa bị khóa lại sao?

Đây là vết thương hở, Trần Mồ.

Và ngươi vừa mới tự chui vào đó." Hắn giơ tay lên, chỉ về phía chân trời xa xăm nơi những ngọn tháp bằng xương đang mọc lên từ lòng đất như những chiếc răng nanh khổng lồ của một con quái vật ngủ say.

Những ngọn tháp ấy phát ra ánh sáng đỏ rực, chiếu rọi khắp bầu trời đen kịt tạo nên khung cảnh vừa hùng vĩ vừa đáng sợ đến mức làm tim người ta đập nhanh hơn nhịp thở.

"Nhìn đi," chiến binh áo đen nói tiếp, giọng điệu đầy khiêu khích.

"Đó là thành phố mới của chúng tôi.

Được xây dựng trên nền tảng những linh hồn đã từ bỏ hy vọng.

Và ngươi...

ngươi đang đứng ngay giữa trung tâm của nó." Trần Mồ nhíu mày.

Cảm giác bất an lan tỏa trong lồng ngực anh không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức rõ ràng rằng mọi thứ đều khác biệt so với ký ức của mình.

Trong thế giới gốc, nơi này từng là một thảo nguyên rộng lớn xanh tươi nay chỉ còn lại hoang tàn và tuyệt vọng.

Nhưng giờ đây, nó sống động hơn bao giờ hết — theo cách đáng ghê tởm nhất.

"Vậy thì," anh bước về phía trước, mỗi bước chân đều in hằn lên mặt đất bằng những vệt ánh sáng bạc nhỏ li ti — dấu vết của Đấu Khí đang tích tụ bên trong cơ thể anh.

"Nếu đây là trung tâm, hãy cho ta thấy kẻ đứng đầu." Chiến binh áo đen không đáp lại ngay lập tức.

Hắn chỉ đưa tay lên vuốt ve lưỡi kiếm của mình, dường như đang thưởng thức sự im lặng căng thẳng giữa hai người họ.

Sau vài giây dài đằng đẵng, hắn quay sang nhìn Trần Mồ với ánh mắt đầy vẻ thương hại pha lẫn sự tôn trọng kỳ lạ.

"Ngươi muốn gặp hắn?" Hắn hỏi lại như thể đó là một câu đùa cợt.

"Hay ngươi đang tìm kiếm chính mình?" Câu nói ấy khiến Trần Mồ dừng bước.

Không phải vì nó nghe có vẻ triết lý sáo rỗng, mà bởi vì sâu thẳm trong tiềm thức của anh, có gì đó cộng hưởng với lời nói này.

Những phiên bản trước kia của anh — sáu cái bóng đứng sau tấm gương — họ không chỉ là ký ức hay ảo ảnh đơn thuần.

Họ là những khả năng tồn tại khác nhau nếu anh đã chọn con đường khác.

Và giờ đây, tất cả chúng đều hội tụ về một điểm duy nhất: sự thật tàn khốc mà anh phải đối mặt.

"Ta đang tìm kiếm lý do để sống tiếp," Trần Mồ trả lời thẳng thắn hơn bất kỳ ai từng mong đợi từ một người như hắn — kẻ vốn dĩ luôn giấu kín cảm xúc đằng sau lớp vỏ bọc lạnh lùng và tính toán.

"Và nếu lý do đó nằm trong tay ngươi, thì tốt nhất là ngươi nên nói ra nhanh chóng trước khi ta quyết định lấy nó bằng vũ lực." Chiến binh áo đen bật cười lớn lần này — một tiếng cười vang vọng khắp vùng đất hoang tàn khiến những bóng tối xung quanh dao động mạnh mẽ.

Ngươi nghĩ Đấu Khí của ngươi còn đủ sức để chống lại quy luật của thế giới mới sao?" Hắn phất tay nhẹ nhàng, và ngay lập tức, mặt đất dưới chân Trần Mồ bắt đầu nứt nẻ.

Những khe hở nhỏ bé nhanh chóng lan rộng thành những hố sâu thẳm, từ đó phun ra làn khói đen kịt mang theo tiếng gào khóc u ám của vô số linh hồn bị giam cầm.

"Đây là Đấu Khí thuần túy nhất mà ngươi từng thấy," chiến binh áo đen giải thích với giọng điệu tự hào như một nhà giáo dục đang giảng bài cho học trò chậm tiến.

"Nó không dựa vào ý chí hay niềm tin mơ hồ nữa.

Nó được nuôi dưỡng bởi nỗi đau, sự tuyệt vọng và cái chết thực tế của hàng triệu sinh linh." Trần Mồ cảm thấy cơ thể mình run lên — không phải vì sợ hãi, mà do phản ứng tự nhiên trước áp lực khủng khiếp đè nặng lên thần kinh anh.

Những làn khói đen ấy không chỉ là hơi thở độc hại; chúng chứa đựng những ký ức đau thương của nạn nhân bị hấp thụ vào hệ thống năng lượng ma quái này.

Mỗi lần anh hít phải một chút khí đó, đầu óc anh lại chập chờn với hình ảnh những gia đình tan vỡ, những đứa trẻ mất đi cha mẹ và những người yêu đang chết dần trong vô vọng.

"Ngươi đang sử dụng nỗi đau của họ để làm vũ khí?" Trần Mồ hỏi, giọng anh rung lên vì giận dữ nhưng cũng đầy kinh hoàng trước mức độ tàn nhẫn mà hắn đã chứng kiến tận mắt hôm nay — vượt xa bất kỳ điều gì mà những kẻ phản diện thông thường trong truyện có thể tưởng tượng ra được.

"Không chỉ là sử dụng," chiến binh áo đen lắc đầu chậm rãi, ánh sáng đỏ từ ngọn tháp phía sau chiếu lên khuôn mặt bị che khuất của hắn tạo nên hiệu ứng đáng sợ giống như một vị thần chết đang phán xét thế gian.

"Chúng ta đang biến nỗi đau thành nghệ thuật.

Thành sự vĩnh cửu.

Ngươi không hiểu đúng không?

Trong thế giới cũ, cái chết là kết thúc mọi thứ.

Nhưng ở đây...

nó mới chỉ là khởi đầu cho chu kỳ tái sinh dựa trên sức mạnh tuyệt đối." Trần Mồ nắm chặt hai tay lại đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt gây ra cảm giác đau đớn tê buốt — một cách để giữ lấy ý thức tỉnh táo trước cơn lũ ký ức ngoại lai đang cố gắng xâm nhập tâm trí anh.

Hắn nhận ra rằng chiến binh áo đen này không hề sai trong lập luận của mình theo logic nội tại của thế giới mới mà hắn đang xây dựng.

Nếu như Đấu Khí cần nguồn năng lượng lớn hơn thì việc khai thác trực tiếp từ cảm xúc tiêu cực mạnh nhất của con người — nỗi sợ hãi và tuyệt vọng — là giải pháp hiệu quả nhất, dù nó đi kèm với cái giá nhân tính bị triệt hạ hoàn toàn.

Vấn đề không nằm ở chỗ phương thức hoạt động có hợp lý hay không về mặt kỹ thuật đấu khí học cổ điển mà vấn đề cốt lõi nằm ở chỗ: liệu con người còn xứng đáng được gọi là "con người" khi họ chấp nhận hy sinh đạo đức cơ bản nhất để đạt được sức mạnh tuyệt đối?

Câu hỏi này treo lơ lửng trong không
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập