Chương 38

Cánh cổng đá sập xuống sau lưng Trần Mồ với một tiếng động như sét đánh, cắt đứt mọi đường lui.

Không khí bên trong khu vực cấm không phải là không khí bình thường; nó đặc quại lại, nặng trĩu mùi sắt gỉ và vị chát của máu khô từ hàng ngàn năm trước.

Đây là nơi "virus nhận thức" dày đặc nhất thế giới Shenmu.

Mỗi bước chân Trần Mồ dấn vào bóng tối đều khiến cơ thể anh rung lên bần bật.

Đấu Khí trong kinh mạch không còn lưu chuyển mượt mà như một dòng sông êm ả, mà giống như những con rắn độc đang giãy chết, cố gắng bò ra khỏi da thịt để thoát khỏi sự腐蚀 (phá hủy) của môi trường này.

Trần Mồ nghiến răng, mồ hôi lạnh đẫm lưng áo.

Cảm giác đau đớn không đến từ vết thương thể xác, mà từ chính ý thức của anh.

Những ký ức còn sót lại trong đầu — hình ảnh một bữa ăn tối bên gia đình ở Trái Đất, mùi hương mưa rào trên mái tôn cũ kỹ — đang bị xé toạc từng mảnh bởi áp lực tâm lý khổng lồ nơi đây.

Anh không hét lên.

Trớ trêu thay, sự im lặng của anh mới là thứ đáng sợ nhất.

thật tuyệt vời," Trần Mồ khò khí, giọng nói khô khan như giấy nhám chà vào đá.

"Cảm giác giống như đang uống một ly rượu vang pha lẫn axit hydrochloric vậy.

Ai thiết kế nơi này?

Chắc chắn là loại người thích xem người khác tự hủy hoại bản thân để tìm niềm vui."

Anh giơ tay lên, ngón tay run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự kháng cự của cơ thể đối với Đấu Khí dị biến đang xâm nhập vào lỗ chân lông.

Ánh sáng mờ ảo từ các cột trụ xung quanh chiếu rọi lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét sắc sảo nhưng đầy mệt mỏi trong đôi mắt đen nhánh.那双 mắt ấy không còn là ánh mắt của một thanh niên mười tám tuổi hồn nhiên nữa, mà mang nặng nề sự già cỗi của một kẻ đã sống qua bảy cuộc đời chết yểu.

Phía trước, mê cung ký ức mở ra như một cơ thể sống đang hít thở.

Những cột trụ phát sáng chông chênh giữa bóng tối, mỗi cột chứa đựng hàng nghìn mảnh vỡ tâm trí bị "Đế Hồn" niêm phong vì quá nguy hiểm hoặc quá đau khốc để tồn tại trong ý thức bình thường.

Chúng rung động theo nhịp đập của trái tim Trần Mồ, tạo ra những âm thanh leng keng như chuông gió trong đêm bão táp.

Trần Mồ bước tiếp, thận trọng tránh xa những vùng ánh sáng đỏ rực — dấu hiệu cho thấy ký ức nơi đó đang mang tính công kích cao độ.

Anh cần tìm Admin.

Cần biết lý do tại sao bộ não của anh lại bị cài đặt cơ chế tự xóa khi cảnh giới Đấu Giả đạt đến đỉnh điểm.

Và hơn hết, anh cần biết xem liệu có cách nào để bẻ khóa lời nguyền mà không phải đánh đổi bằng linh hồn mình hay không.

Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện trước mặt anh.

Không có âm thanh bước chân, chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ của cái chết treo lơ lửng trong không khí.

Đó là Admin — kẻ quản lý cảm xúc, hoặc ít nhất là thứ mà hệ thống gọi như vậy.

Khuôn mặt kỹ thuật số của hắn biến đổi liên tục, từ một nụ cười giả tạo sang vẻ mặt kinh hoàng, rồi trở lại sự trống rỗng vô hồn.

"Ngươi muốn biết lý do tại sao ngươi phải quên?" Admin hỏi, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Trần Mồ, bypass hoàn toàn màng nhĩ.

"Tại sao ngươi lại tự xóa ký ức để trốn thoát khỏi cuộc chiến nội tâm?

Ngươi nghĩ đó là sự yếu đuối?

Hay là sự phản bội đối với chính mình?"

Trần Mồ dừng bước, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào Admin.

"Tôi không hỏi về đạo đức học của ngươi," anh đáp lại lạnh lùng, tay vẫn đặt hờ trên chuôi kiếm ảo — thứ vũ khí duy nhất còn sót lại sau khi các công pháp bị nguyền rủa phát tác.

"Tôi muốn biết cơ chế kỹ thuật.

Làm thế nào để một kẻ xuyên không như tôi có thể tồn tại mà không biến thành những quái vật mất trí nhớ đang lang thang ngoài kia?

Và nếu ngươi là Admin, thì chắc chắn ngươi nắm giữ chìa khóa."

Admin cười, một tiếng cười điện tử méo mó khiến da gà nổi lên trên người Trần Mồ.

"Chìa khóa?

Ngươi gọi sự thật tàn khốc ấy là chìa khóa ư?" Hắn giơ tay lên, bàn tay trong suốt như thủy tinh bắt đầu tỏa ra những luồng dữ liệu ánh sáng màu tím.

"Ngươi không phải là phiên bản thứ nhất.

Cũng không phải thứ hai hay ba.

Ngươi là số bảy.

Sáu người trước ngươi đã thất bại.

Họ đã cố gắng giữ lại ký ức về gia đình, về quê hương Trái Đất, và kết quả?

Bộ não của họ bị overheat (quá tải) bởi sự xung đột giữa Đấu Khí Shenmu và nhận thức hiện đại.

Ký ức trở thành độc tố."

Trần Mồ cảm thấy máu trong người mình như đóng băng.

Lời thú tội từ Admin không mang tính chất đe dọa, mà lại là một sự tiết lộ trần trụi đến mức tàn nhẫn.

"Vậy nên," anh nói chậm rãi, giọng điệu mỉa mai nhưng tay run lên dữ dội hơn trước nữa, "tôi phải quên để sống?

Để trở thành một cỗ máy chiến đấu hoàn hảo cho Đế Hồn?"

"Không chỉ vậy," Admin ngắt lời, ánh mắt kỹ thuật số chuyển sang màu đỏ ngầu.

"Ngươi phải quên vì ký ức của ngươi là nhiên liệu.

Càng mạnh mẽ, ngươi càng cần nhiều nhiên liệu hơn.

Và không có gì đốt cháy hiệu quả bằng những kỷ niệm đau thương nhất."

Trần Mồ nhắm mắt lại trong một giây ngắn ngủi.

Hình ảnh cha mẹ anh đang cười trên nền tảng xe lửa cũ kỹ ở Việt Nam hiện lên rõ mồn một trước mí mắt, rồi dần biến thành tro tàn màu xám.

Anh mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết.

"Vậy thì ngươi cho tôi chọn," anh nói, giọng trầm xuống thấp nhất có thể nghe thấy trong mê cung này.

"Cho tôi cách để lấy lại chúng mà không chết."

Admin im lặng một lúc lâu.

Không gian xung quanh như ngừng chuyển động.

Những cột trụ ký ức bên ngoài bắt đầu phát ra những tiếng rít chói tai khi nhận biết được sự hiện diện của một Đấu Giả cấp cao sắp thức tỉnh tiềm năng tối đa.

Rồi, từ trong tay áo kỹ thuật số của mình, Admin rút ra một chiếc vé vàng sáng lấp lánh.

Nó không giống bất kỳ vật phẩm nào Trần Mồ từng thấy trước đây — nó tỏa ra aura của sự tuyệt vọng và hy vọng đan xen nhau thành một thực thể duy nhất.

"Tôi là Admin," hắn nói, giọng lần đầu tiên mang chút gì đó giống con người hơn, "người quản lý cảm xúc.

Nhưng tôi cũng là một thí nghiệm thất bại từ phiên bản thứ năm.

Tôi đã cố gắng cứu ngươi bằng cách này — chiếc vé 'Giao Hưởng Ký Ức'.

Nó cho phép ngươi tạm thời ngắt kết nối giữa Đấu Khí và bộ nhớ dài hạn trong vòng hai mươi bốn giờ."

Trần Mồ nhíu mày, nghi ngờ nhìn vào tấm vé vàng đó.

"Ngắt kết nối?

Nghe có vẻ dễ dãi quá mức," anh nói, bước tiến lại gần hơn một chút để quan sát kỹ vật phẩm kia.

"Có cái giá nào không?

Dĩ nhiên là có.

Cho tôi biết nó."

"Đúng vậy," Admin gật đầu, mặt nạ cảm xúc trên khuôn mặt hắn biến thành biểu tượng của nỗi buồn sâu thẳm.

"Cái giá phải trả là trong hai mươi bốn giờ đó, ngươi sẽ mất hoàn toàn khả năng chiến đấu bằng Đấu Khí thông thường.

Ngươi chỉ có thể dựa vào kỹ năng sinh tồn thuần túy và những vũ khí vật lý cơ bản.

Và sau khi hiệu ứng kết thúc...

tất cả ký ức mà ngươi đã tích lũy từ trước đến nay trong thế giới này — bao gồm cả mối quan hệ với Ngô Tiểu Nhàn, với các đồng môn khác — sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn."

Trần Mồ sững sờ.

Đây không phải là một lựa chọn; đây là một câu đố tử thần.

Giữ lại ký ức về gia đình ở Trái Đất nhưng đánh đổi tất cả những gì anh đã xây dựng và yêu thương tại Shenmu?

Hay tiếp tục sống như một cỗ máy quên lãng, dần biến thành quái vật chỉ để tồn tại?

Admin lắc đầu buồn bã.

"Thì ngươi sẽ chết trong vòng bảy ngày nữa khi virus nhận thức đồng hóa hoàn toàn bộ não của ngươi.

Hoặc tệ hơn...

trở thành một trong những 'Phiên Bản Thất Bại' mà chính tay ngươi đang đi săn đuổi."

Trần Mồ nhìn vào tấm vé vàng, ánh mắt anh dao động giữa hai lựa chọn bi đát đó.

Anh nghĩ về Ngô Tiểu Nhàn — cô gái luôn mỉm cười để che giấu sự mệt mỏi, người chịu đựng việc anh quên mình mỗi ngày nhưng vẫn kiên trì ghi chép lại mọi khoảnh khắc họ cùng nhau trải qua.

Nếu anh sử dụng tấm vé này, liệu có còn ai nhớ đến Trần Mồ không?

Hay tất cả sẽ trở thành những trang giấy trắng xóa trong tâm trí của thế giới Shenmu?

Bỗng nhiên, một giọng nói nữ vang lên từ phía sau Admin — rõ ràng, vui vẻ nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi tận cùng.

Đừng làm gì ngu ngốc cả!" Ngô Tiểu Nhàn xuất hiện bất ngờ giữa hư không, tay cầm cuốn sổ tay quen thuộc với những trang giấy đầy nét chữ vội vã.

Cô ấy nhìn Trần Mồ với đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng nhưng nụ cười vẫn cố gắng tươi tắn nhất có thể.

"Anh mà mất trí nhớ thì ai giúp em sửa lỗi trong cuốn nhật ký này chứ?

Em đã viết cả trăm trang về anh đấy!"

Trần Mồ quay sang nhìn cô, trái tim anh thắt lại một cách đau đớn lạ thường.

Đây chính là lý do tại sao anh không thể sử dụng tấm vé ngay lập tức — vì sự hiện diện của họ, những con người đang cố gắng giữ lấy mảnh ký ức cuối cùng của anh trong thế giới này.

Nhưng đồng thời, nó cũng khiến quyết định trở nên khó khăn hơn gấp bội lần.

Admin nhìn Trần Mồ với vẻ mặt phức tạp khó hiểu.

"Ngươi có hai mươi bốn giờ nữa để đưa ra lựa chọn," hắn nói trước khi biến mất vào bóng tối cùng tấm vé vàng vẫn nằm trong tay trần trụi của mình, bỏ lại phía sau câu hỏi lớn nhất mà Trần Mồ chưa bao giờ dám tự hỏi: Liệu sự quên lãng thực sự là ân sủng hay là hình phạt nghiêm khắc nhất dành cho kẻ còn sống?

Trần Mồ đứng một mình giữa mê cung ký ức, cảm giác trống rỗng lan tỏa khắp cơ thể.

Anh biết rằng dù chọn con đường nào thì cũng sẽ có cái giá phải trả — hoặc là mất đi chính bản thân mình, hoặc là làm tổn thương những người đang cố gắng giữ lấy anh.

Và trong khoảnh khắc im lặng chết chóc đó, anh nhận ra một điều kinh hoàng: Có lẽ cả hai lựa chọn đều dẫn đến cùng một kết cục bi thảm mà anh không thể nào tránh khỏi...
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập