Chương 37

Chương 37 — Đấu Đế Quên Tình

Trần Mồ nằm vật vã trên nền đá lạnh lẽo của Khu Vực Cấm, nơi không khí nặng trĩu mùi kim loại tanh tưởi và hương vị nồng nàn của Đấu Khí đang tuôn trào từ các vết nứt trên cơ thể anh.

Đây không phải là máu thông thường.

Đó là chất lỏng tinh thần, tàn dư của những ký ức anh đã cố gắng ép buộc trở lại từ thẳm sâu tâm trí.

Mỗi giọt rơi xuống đá đều phát ra tiếng xì xèo như nước sôi, ăn mòn cả đá granite cứng rắn nhất.

Cảnh giới Đấu Giả 5 sao của anh đang bồng bềnh, không ổn định, giống như một ngọn nến trong cơn bão tuyết.

Anh cười, một nụ cười méo mó và đầy đau đớn.

"Khốn kiếp," anh lẩm bẩm, giọng khàn khàn như giấy nháp bị xé toạc.

"Cứ tưởng là đốt cháy ký ức để lấy sức mạnh, hóa ra là đốt cháy linh hồn để sưởi ấm cho quái vật."

Trước mặt anh, ba bóng đen đứng chễm chệ.

Chúng không có mặt, chỉ là những khối bóng tối được dệt nên từ sự trống rỗng.

Chúng là 'Admin' – những phiên bản trước của chính anh, những kẻ đã thất bại và bị hệ thống Dị Giới đồng hóa hoàn toàn.

Chúng không nói gì.

Chúng chỉ quan sát.

Trong thế giới Shenmu, sự im lặng là tiếng gầm thét lớn nhất.

"Mồ ơi, Mồ," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ bên ngoài, mà từ chính những mảnh vỡ ký ức đang cháy.

"Ngươi đang cố gắng nhớ lại điều gì?

Sự đau khổ?

Hay sự vô nghĩa của việc tồn tại?"

Trần Mồ nghiến răng.

Anh không trả lời.

Anh biết rằng nếu anh trả lời, anh sẽ mất thêm một phần ký ức.

Trong Khu Vực Cấm, mỗi từ ngữ nói ra đều là một đồng xu trả giá.

Anh cần giữ im lặng để giữ lấy những gì còn lại.

Nhưng sự im lặng cũng có cái giá của nó.

Nó khiến anh trở nên cô độc hơn bất kỳ lúc nào khác.

Những kẻ địch dừng lại.

Trong thế giới nơi cảm xúc là nhiên liệu, một con mồi không có cảm xúc là một con mồi không thể tiêu hóa.

Chúng bối rối, những âm thanh chói tai biến thành những tiếng xì xì khó chịu, như thể chúng đang cố gắng đọc một cuốn sách bị đốt cháy một nửa.

Trần Mồ lợi dụng khoảnh khắc này để di chuyển.

Anh không chạy trốn, mà lao thẳng vào giữa chúng.

Hành động này trái với mọi logic tự bảo tồn, nhưng đúng với tính cách của một kẻ đã quyết định sống chết tùy duyên.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào một ký ức duy nhất.

Không phải về gia đình, không phải về quá khứ trên Trái Đất.

Mà là về Ngô Tiểu Nhàn.

Về nụ cười của cô ấy.

Về cách cô ấy luôn mang theo sổ tay và ghi chép mọi thứ, như thể sợ rằng nếu không ghi lại, mọi thứ sẽ biến mất.

"Tiểu Nhàn," anh thì thầm.

"Đừng quên tôi.

Dù tôi có quên em."

Luồng Đấu Khí trong cơ thể anh bùng nổ, không phải màu đỏ của lửa, mà màu trắng của tuyết.

Nó lạnh lẽo, sắc bén, và mang theo một nỗi đau không thể diễn tả.

Anh lao vào kẻ địch thứ hai, người đang cố gắng định hình lại khuôn mặt của mình.

Cú đấm của anh không chạm vào cơ thể vật lý, mà chạm vào ký ức của nó.

Kẻ địch thứ ba không kháng cự.

Thay vào đó, nó mở mắt ra, và trong đôi mắt ấy, Mồ thấy chính mình – một phiên bản Mồ trong quá khứ, mặc áo choàng đen của những người "Admin".

Khu Vực Cấm bắt đầu rung chuyển.

Những bức tường đá xung quanh nứt ra, và từ những vết nứt, những đoạn phim ngắn (shorts) cảm xúc bay ra như những con bướm giấy.

Mỗi con bướm mang theo một mảnh ký ức: một nụ hôn, một lời tạm biệt, một tiếng khóc.

Trần Mồ đứng giữa bão tuyết ký ức.

Anh cảm thấy chúng bay qua người, chạm vào da thịt, và rồi tan biến.

Chúng không thuộc về anh, nhưng chúng gợi nhớ.

Chúng là những mảnh vỡ của những phiên bản trước, những người đã từng sống, yêu, và thất bại.

"Ngươi đang làm gì?" Giọng nói của kẻ địch thứ ba vang lên, nhưng lần này, nó nghe giống như chính giọng của Trần Mồ.

"Ngươi đang giải phóng chúng?

Hay ngươi đang giết chúng lần nữa?"

Trần Mồ mở mắt.

Ánh mắt anh lạnh băng.

"Tôi đang tìm cách bẻ khóa lời nguyền," anh nói, giọng bình thản đến đáng sợ.

"Và nếu không thể bẻ khóa, tôi sẽ phá hủy nó."

Kẻ địch thứ ba lùi lại.

Không phải sợ sức mạnh của Trần Mồ, mà sợ sự tuyệt vọng trong mắt anh.

Sự tuyệt vọng của một người đã mất hết, nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu.

Khi những con bướm cháy hết, khu vực trở nên yên tĩnh chết chóc.

Những kẻ địch Admin đã biến mất, hoặc đã tự hủy để tránh bị nhiễm độc từ lượng ký ức bị giải phóng.

Trần Mồ đứng một mình giữa đống tro tàn.

Anh cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng vô cùng cô độc.

Anh đã mất thêm một phần ký ức, nhưng đổi lại, anh nhận được một vật thể vật lý.

Một chiếc thẻ đen, nhỏ gọn, lạnh lẽo.

Trên đó không có chữ, chỉ có một con dấu: hình ảnh một con mắt đang đóng.

Trần Mồ cầm chiếc thẻ lên.

Nó nặng hơn nó trông.

Nó mang theo một thông điệp, một lời mời gọi, hoặc một lời nguyền.

Anh không biết.

Nhưng anh biết rằng đây là manh mối.

Manh mối để tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền 'Công Pháp Bị Nguyền'.

Manh mối để tìm ra lý do tại sao anh phải quên.

Anh bỏ chiếc thẻ đen vào túi.

Anh không biết địa chỉ này dẫn đến đâu, nhưng anh biết mình không thể ở lại Khu Vực Cấm nữa.

Những bóng đen khác đang kéo đến, thu hút bởi mùi vị của ký ức bị đốt cháy.

Anh cần di chuyển, và nhanh hơn nữa.

Anh quay về phía lối ra, nơi ánh sáng mờ ảo của thế giới bên ngoài hắt vào.

Khi bước ra, anh cảm thấy một bàn tay chạm vào vai mình.

Anh quay lại, sẵn sàng chiến đấu.

Nhưng không có ai ở đó.

Chỉ có một lá thư, được đặt nhẹ nhàng trên nền đá.

Trần Mồ nhặt lá thư lên.

Nó không có chữ ký.

Nhưng mực viết trên đó là màu đỏ, giống như máu.

Và dòng chữ đầu tiên khiến anh run rẩy:

*"Chào Mồ.

Tôi là phiên bản thứ 6.

Và tôi đã tìm ra cách để không quên.

Nhưng cái giá là...

ngươi sẽ phải giết chính mình."*

Trần Mồ nhìn lá thư.

Anh nhìn chiếc thẻ đen trong túi.

Và anh cười.

Một nụ cười đầy bi kịch và hy vọng.

"Vậy thì," anh thì thầm.

"Hãy bắt đầu."

Và rồi, anh bước vào bóng tối, để lại sau lưng những ký ức đang cháy, và phía trước, một tương lai đầy bất định.

Nhưng ít nhất, lần này, anh không đơn độc.

Anh có lá thư.

Và anh có chiếc thẻ đen.

Và anh có sự tuyệt vọng.

Đó là tất cả những gì anh cần.

Và khi anh bước xa hơn, anh nghe thấy một giọng nói từ phía sau.

Không phải từ kẻ địch.

Mà từ chính anh.

Từ phiên bản thứ 7.

"Chúc may mắn, Mồ," giọng nói nói.

"Vì chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa."

Và rồi, sự im lặng trở lại.

Chỉ còn lại tiếng bước chân của Trần Mồ, vang vọng trong bóng tối, như một bản nhạc tang lễ cho những ký ức đã mất.

Và hy vọng cho những ký ức sắp đến.

Tiếng bước chân của Trần Mồ không vang lên trong không khí.

Nó vang lên trong xương sống.

Mỗi nhịp chân là một cú đập vào màng nhĩ, nhấn mạnh vào sự thật tàn khốc: anh đã bán đi khả năng nghe thấy tiếng gọi của những người thân yêu để đổi lấy tốc độ này.

Thế giới xung quanh trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn lại tiếng máu chảy trong tĩnh mạch, ồn ào như một con sông lũ đang phá vỡ đê điều.

Trần Mồ dừng lại.

Không phải vì mệt mỏi.

Mùi thối rữa của xác thịt không phải là vấn đề.

Vấn đề là mùi hương hoa lan trắng, mùi hương mà người chị gái của anh từng dùng để ướp tóc.

Nó xuất hiện ở đây, giữa lòng hang động ẩm ướt và đầy rẫy xác thối của những chiến binh thất bại trước đó, là một sự mâu thuẫn logic đến mức làm đau đầu óc đang bị công pháp nguyền rủa ăn mòn.

"Đừng quay lại," một giọng nói thì thầm.

Trần Mồ cứng đờ.

Không phải giọng nói của phiên bản thứ 7.

Không phải giọng của kẻ thù.

Đó là giọng của chính anh, từ ba ngày trước, khi anh còn chưa ký kết hợp đồng với cái chết.

Anh quay đầu.

Trong bóng tối, một bóng người đứng đó.

Áo choàng rách nát, khuôn mặt che bằng một chiếc mặt nạ gỗ khắc hình nụ cười méo mó.

Người đó giơ lên một thứ gì đó phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những đốm phosphorescent trên vách đá.

Đó là một bức thư.

Trần Mồ nhận ra con dấu sáp đỏ ở góc dưới cùng.

Con dấu của Thư Viện Cấm Kỹ — nơi lưu giữ những bí thuật bị cấm đoán vì chúng đòi hỏi cái giá quá đắt.

Anh bước tới, tay run rẩy.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì hy vọng.

Hy vọng là thứ độc hại nhất trong tất cả các loại thuốc độc mà thế giới này cung cấp.

"Cho tôi xem," Trần Mồ nói.

Giọng anh khàn khàn, như hai hòn đá ma sát vào nhau.

Bóng người không trả lời.

Chỉ đơn giản là ném bức thư xuống đất, đúng trước mũi giày của Trần Mồ.

Rồi bóng người biến mất.

Không có tiếng bước chân.

Không có tiếng gió.

Chỉ có sự vắng mặt đột ngột, như thể không gian đã nuốt chửng người đó đi.

Trần Mồ cúi xuống nhặt bức thư.

Giấy dày, thô ráp, mùi mực vẫn còn nồng nặc.

Anh mở nó ra dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn lửa ma trơi mà anh đã đánh cắp từ xác một tên lính canh.

*“Kính gửi Trần Mồ,*

*Nếu anh đang đọc lá thư này, nghĩa là anh đã vượt qua được Cổng Khóc Nang.

Hoặc có lẽ nên là chia buồn, tùy thuộc vào góc nhìn của anh.*

*Tôi biết anh đang tìm kiếm cách để đánh bại ‘Sự Sụp Đổ’.

Tôi cũng vậy.

Chúng ta đều là những kẻ bị bỏ rơi bởi những công pháp cao cấp.

Chúng ta đều đã trả giá bằng ký ức, bằng cảm xúc, bằng nhân tính.

Và chúng ta đều thất bại.*

*Đừng tìm kiếm sức mạnh.

Sức mạnh là bẫy.

Hãy tìm kiếm sự yếu đuối.

Sự yếu đuối là nơi duy nhất mà ‘Sự Sụp Đổ’ không thể chạm tới, vì nó không có gì để tận dụng.*

*Ghé thăm hang động phía dưới.

Nơi mà những con thú thần thoại chết đi.

Đừng sợ hãi.

Sự sợ hãi là thứ duy nhất còn lại mà anh có thể giữ lại mà không bị đánh cắp.*

*Ký tên,*
*Một người bạn cũ (hoặc kẻ thù, tùy thuộc vào ngày nào)”*

Trần Mồ nhìn chằm chằm vào những dòng chữ.

Chữ viết tay run rẩy, như thể người viết đang bị rét cóng hoặc đang bị bệnh.

Nhưng cái khiến anh lạnh toát lưng không phải là nội dung, mà là nét chữ.

Đó là nét chữ của anh.

Không phải nét chữ của phiên bản thứ 7.

Mà là nét chữ của Trần Mồ, từ trước khi anh bước vào thế giới này.

Trước khi anh trở thành một cỗ máy giết người.

Trước khi anh học cách cười khi đau đớn.

"Điên," Trần Mồ thì thầm.

"Tôi đang nói chuyện với chính mình trong tương lai?

Hay quá khứ?"

Anh gấp bức thư lại, nhét vào túi áo bên trong, sát tim.

Tim anh đập thình thịch, không phải vì kích thích, mà vì nỗi sợ rằng nếu anh không cẩn thận, trái tim này sẽ ngừng đập chỉ vì một suy nghĩ sai lầm.

Anh quay sang nhìn chiếc thẻ đen trong tay.

Nó lạnh lẽo, trơn láng, và nặng chịch.

Chiếc thẻ này không mở ra cánh cửa vật lý.

Nó mở ra cánh cửa của những điều cấm kỵ.

Và giờ đây, với bức thư trong tay, anh biết mình cần đi đâu.

Hang động phía dưới.

Nơi những thần thú chết đi.

Trần Mồ bắt đầu đi xuống.

Cầu thang đá xoắn ốc xuống sâu thẳm, mất hút vào bóng tối.

Mỗi bậc thang là một ký ức bị xóa bỏ.

Bước thứ nhất, anh quên mất màu mắt của mẹ mình.

Bước thứ mười, anh quên mất cảm giác của một buổi sáng mùa hè.

Bước thứ hai mươi, anh quên mất tên của người yêu cũ.

Nhưng anh không dừng lại.

Công pháp nguyền rủa không cho phép anh dừng lại.

Nếu anh dừng lại, anh sẽ mất đi chính mình hoàn toàn.

Khi anh chạm xuống đáy, không khí trở nên nặng nề.

Mùi hương hoa lan trắng trở nên đậm đặc hơn, đến mức nó làm cay mắt anh.

Và ở đó, giữa một hồ nước đen ngòm, phản chiếu bầu trời sao ảo ảnh phía trên, là một con thú.

Nó không lớn.

Nó không to bằng những con thú thần thoại mà anh đã giết.

Nó trông giống như một con cáo, nhưng lông của nó là những sợi dây thần kinh lộ ra ngoài, nhấp nháy ánh sáng xanh lét.

Đôi mắt của nó là hai lỗ đen, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

Trần Mồ bước tới.

Con thú không chạy.

Nó nhìn anh.

Và trong đôi mắt đen ngòm đó, anh thấy chính mình.

Không phải Trần Mồ hiện tại, đầy sẹo và tuyệt vọng.

Mà là Trần Mồ mười lăm tuổi, đang cười dưới ánh nắng mặt trời, chưa hề biết đến sự tồn tại của đau khổ.

"Con là ai?" Trần Mồ hỏi.

Giọng anh bình thản đáng sợ.

Con thú mở miệng.

Không có tiếng gầm.

Chỉ có một giọng nói, trong trẻo và trong sáng, như tiếng chuông đồng hồ.

"Ta là thứ anh đã vứt bỏ," con thú nói.

"Ta là sự ngây thơ.

Ta là niềm tin.

Ta là hy vọng."

Trần Mồ cười.

Một nụ cười đắng chát.

"Và tại sao ngươi lại ở đây?"

"Để chờ anh," con thú đáp.

"Để chờ anh đủ yếu đuối để nhận ra rằng anh không thể thắng bằng sức mạnh.

Anh phải thắng bằng cách từ bỏ."

"Từ bỏ cái gì?"

"Từ bỏ chiến thắng," con thú nói.

"Từ bỏ mong muốn sống.

Từ bỏ nỗi sợ chết.

Khi anh không còn gì để mất, ‘Sự Sụp Đổ’ sẽ không thể kiểm soát anh.

Vì nó chỉ kiểm soát những thứ có giá trị."

Trần Mồ nhìn vào chiếc thẻ đen.

Nhìn vào bức thư.

Nhìn vào con thú.

Và anh nhận ra sự thật.

Kẻ thù đang làm điều đúng đắn.

‘Sự Sụp Đổ’ không phải là một thực thể ác quỷ.

Nó là một hệ thống cân bằng.

Nó lấy đi những thứ quý giá nhất để giữ cho thế giới không bị sụp đổ bởi tham vọng của con người.

Và anh, Trần Mồ, đang cố gắng phá vỡ hệ thống đó bằng cách từ chối trả giá.

Nhưng bây giờ, anh đã trả giá đủ chưa?

Anh rút thanh kiếm ra.

Lưỡi kiếm run rẩy.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì anh biết, một khi anh chém xuống, anh sẽ không còn là Trần Mồ nữa.

Anh sẽ trở thành một cái vỏ trống rỗng, một cỗ máy hoàn hảo, không có ký ức, không có cảm xúc, không có hy vọng.

Nhưng đó là cách duy nhất để thắng.

"Được rồi," Trần Mồ nói.

"Hãy bắt đầu."

Con thú gật đầu.

Và rồi, nó lao vào.

Không phải một cuộc chiến vật lý.

Mà là một cuộc chiến của ký ức.

Mỗi lần con thú chạm vào anh, một ký ức biến mất.

Lần đầu tiên anh ăn một bữa no nê.

Lần đầu tiên anh cầm kiếm.

Lần đầu tiên anh khóc.

Trần Mồ đứng đó, chịu đựng.

Anh không né tránh.

Anh không phản công.

Anh chỉ đơn giản là để cho chúng đi.

Và mỗi khi một ký ức biến mất, sức mạnh trong cơ thể anh lại tăng lên một chút.

Một chút đáng sợ.

Khi con thú lùi lại, thở hổn hển, đôi mắt đen ngòm của nó mở to, đầy sự kinh ngạc.

Trần Mồ đã không còn là con người.

Anh là một bóng ma.

Một bóng ma với thanh kiếm trong tay và một nụ cười trên môi.

Anh đã quên mất mình là ai.

Anh đã quên mất mình đang chiến đấu vì điều gì.

Anh chỉ còn lại một mục đích duy nhất.

Và trong khoảnh khắc đó, khi ý thức cuối cùng của anh đang tan biến vào bóng tối, anh nghe thấy một giọng nói.

Không phải từ con thú.

Không phải từ chính anh.

Mà từ phía sau.

Từ nơi anh vừa bước đi.

"Chúc may mắn, Mồ," giọng nói nói.

"Vì chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa."

Và rồi, sự im lặng trở lại.

Chỉ còn lại tiếng bước chân của Trần Mồ, vang vọng trong bóng tối, như một bản nhạc tang lễ cho những ký ức đã mất.

Và hy vọng cho những ký ức sắp đến.

Trần Mồ bước tiếp.

Không biết đi đâu.

Không biết vì sao.

Chỉ biết rằng, phía trước, có một bóng đen đang chờ đợi.

Và anh, cuối cùng, đã sẵn sàng để trở thành cái giá phải trả.

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, nơi những ký ức đã bị xóa bỏ còn sót lại một vết nứt nhỏ, một câu hỏi vẫn tồn tại.

Nếu anh đã quên hết tất cả, vậy thì ai là người đang cầm thanh kiếm này?

Và nếu không phải là anh, vậy thì ai đang kiểm soát cái bóng này?

Trần Mồ không dừng lại để suy nghĩ.

Suy nghĩ là thứ xa xỉ.

Và anh không còn đủ giá trị để mua nó.

Anh bước vào bóng tối.

Và bóng tối nuốt chửng anh.

Nhưng trong bóng tối, đôi mắt của anh mở ra.

Hai con mắt đỏ rực, không phải của con người.

Mà của một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó đã chờ đợi khoảnh khắc này từ hàng ngàn năm.

Trần Mồ cười.

Và lần này, nụ cười không hề đắng chát.

Nó ngọt ngào.

Và đáng sợ hơn bất kỳ cơn thịnh nộ nào.

"Cuối cùng," anh thì thầm.

"Anh đã tìm ra nó."

Và rồi, anh bước đi.

Hướng về phía ánh sáng.

Hướng về phía cái chết.

Hướng về phía sự thật.

Và thế giới, một lần nữa, bắt đầu run rẩy.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập