Chương 56

Máu từ vết rách trên vai Trần Mồ nhỏ xuống sàn đá đen, tạo thành những vệt đỏ thẫm như mực tàu vừa đánh rơi.

Không khí trong đấu trường nặng nề, mùi kim loại tanh tưởi của máu và ozone nồng nặc của đấu khí cháy nổ hòa quyện lại thành một hương vị đáng ghét mà hắn đã quá quen thuộc.

Kael đứng đối diện, mắt xanh lè lạnh lẽo, tay cầm thanh kiếm đang run rẩy nhẹ nhàng vì dư chấn của kỹ năng "Lưỡi Liềm Quên Ngõ".

"Đau không?" Kael hỏi, giọng nói bình thản đến mức ghê tởm.

Hắn lau lưỡi kiếm vào áo choàng trắng muốt của mình, như thể vừa làm xong một việc nhà đơn giản thay vì tàn phá tâm trí kẻ khác.

"Tôi chỉ cắt bỏ phần ký ức về cái tên người yêu cũ của cậu mà thôi.

Bây giờ cậu còn nhớ cô ấy không?"

Trần Mồ nheo mắt, cảm giác trống rỗng trong đầu giống như bị ai đó dùng dao mổ khoét lấy một mảng thịt sống.

Hắn cố gắng lục tìm hình ảnh Ngô Tiểu Nhàn trong tâm trí.

Tên thì có, nhưng khuôn mặt.

khuôn mặt lại mờ ảo như sương mai buổi sáng sớm.

Tim hắn đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự giận dữ tột cùng trước việc kẻ thù đang thao túng những gì quý giá nhất của mình.

"Ngươi nghĩ đó là hình phạt?" Trần Mồ cười nhạt, giọng khàn đặc do mất máu và nỗ lực duy trì ý thức tỉnh táo.

"Hay ngươi chỉ là một cái máy xóa dữ liệu rẻ tiền?"

Kael nhếch mép, nụ cười không chạm đến đáy mắt.

"Ta làm điều đúng đắn.

Ký ức là gánh nặng.

Là nguồn gốc của đau khổ.

Khi cậu quên đi nỗi đau mất mát, cậu sẽ tự do." Hắn bước tiến lên, mỗi bước chân đều khiến sàn đá nứt vỡ thành những mảnh nhỏ li ti dưới áp lực đấu khí 8 sao khủng khiếp.

"Hãy để ta giúp cậu thanh lọc thêm một chút nữa.

Đừng kháng cự, nó chỉ làm quá trình này trở nên đau đớn hơn."

Trần Mồ nghiến răng, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Hắn biết mình không thể thắng Kael bằng sức mạnh vật lý lúc này.

Đấu khí trong cơ thể hắn gần như cạn kiệt sau đòn tấn công bất ngờ đó.

Nhưng nếu để cho ký ức bị xóa sạch, thì hắn còn khác gì một xác sống?

Hắn cần một lối thoát, dù chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi để phản kích.

"Thanh lọc?" Trần Mồ lặp lại từ ngữ của đối phương với vẻ mặt đầy châm biếm.

"Ngươi gọi việc biến con người thành những cái vỏ rỗng không có linh hồn là thanh lọc sao?

Vậy thì ngươi chính là bệnh nhân cần được chữa trị, Kael."

Kael sững lại một giây, ánh mắt lạnh băng chợt chuyển sang sắc thái khó hiểu.

"Bệnh nhân?

Hừ, ngụy biện của kẻ yếu đuối.

Ký ức mang đến hận thù.

Hận thù sinh ra chiến tranh.

Ta xóa bỏ ký ức để mang lại hòa bình vĩnh cửu cho thế giới này." Hắn giơ cao thanh kiếm, đấu khí xung quanh hắn bắt đầu xoay chuyển thành những sợi dây vô hình, mỏng manh nhưng chết chóc.

"Đón lấy sự giải thoát nào!"

Những sợi dây đấu khí lao về phía Trần Mồ như một mạng lưới tử thần.

Chúng không nhằm vào cơ thể vật lý mà nhắm thẳng vào các lỗ hổng trong bộ nhớ của hắn.

Mỗi lần chúng chạm vào ý thức, những mảnh ký ức lại bị xé toạc ra khỏi tâm trí.

Hình ảnh gia đình ở Trái Đất trở nên mờ nhạt hơn nữa.

Tiếng cười của mẹ, ánh mắt nghiêm nghị của cha.

tất cả đang tan biến như khói dưới cơn gió mạnh.

Trần Mồ quỳ xuống, tay ôm chặt lấy đầu, cảm giác đau đớn về tinh thần thậm chí còn dữ dội hơn nỗi đau thể xác gấp mười lần.

Hắn có thể nghe thấy tiếng thì thầm trong đầu mình, những lời lẽ hỗn loạn của Admin và cả giọng nói đầy vẻ chế giễu của chính bản thân mình từ quá khứ xa xôi.

không hiểu." Trần Mồ nghiến răng, máu rỉ ra từ khóe miệng khi hắn cố gắng giữ lấy ý thức cuối cùng.

"Ký ức là cái giá chúng ta phải trả để tồn tại!

Nếu quên đi mọi thứ, thì sự sống còn có ý nghĩa gì?"

"Ý nghĩa nằm ở sự tĩnh lặng," Kael đáp lại lạnh lùng, những sợi dây đấu khí siết chặt hơn bao giờ hết xung quanh đầu Trần Mồ.

"Khi không còn ký ức, sẽ không còn mong muốn.

Khi không còn mong muốn, sẽ không còn đau khổ." Hắn tiến gần hơn, khuôn mặt vô cảm hiện rõ trước mũi Trần Mồ.

"Hãy để ta giúp cậu hoàn tất quy trình này.

Chỉ cần một chút nữa thôi là mọi thứ sẽ kết thúc trong thanh bình tuyệt đối."

Trần Mồ nhắm chặt mắt lại.

Trong bóng tối của tâm trí đang sụp đổ, hắn tập trung vào một điểm sáng duy nhất còn sót lại.

Đó không phải là hình ảnh về người thân hay tình yêu.

Mà là cảm giác bàn tay run rẩy khi ký vào bản hợp đồng xuyên không ngày hôm ấy.

Ký ức đó đau nhói, đầy dẫy sự tuyệt vọng và tham vọng điên cuồng của phiên bản thứ 7 – chính hắn.

"Ngươi sai rồi," Trần Mồ thì thầm, giọng nói trầm xuống một cách đáng ngạc nhiên giữa cơn hỗn loạn.

"Đau khổ là bằng chứng cho thấy chúng ta còn sống.

Và tôi không (đán) chết trong sự tĩnh lặng giả tạo này."

Hắn mở mắt ra, đôi (mắt) bây giờ rực lên một màu đỏ ngầu kỳ lạ – dấu hiệu của 'Ghi Nhận Lại' đang kích hoạt ngoài ý muốn trước nguy cơ tử vong tuyệt đối.

Thay vì né tránh những sợi dây đấu khí, Trần Mồ chủ động đẩy toàn bộ tàn dư đấu khí trong người vào chính tâm trí mình.

Hắn không chống cự ký ức bị mất đi; thay vào đó, hắn chấp nhận chúng như một phần của nỗi đau hiện tại.

"Đập vỡ nó!" Trần Mồ gầm lên, giọng nói vang vọng khắp đấu trường đá đen khiến cả Kael cũng phải lùi bước nửa người.

Một luồng năng lượng tinh thần bùng nổ từ tâm trí Trần Mồ, không hướng ra ngoài mà quay ngược lại tấn công chính ý thức của hắn.

Hắn tự hủy hoại những mảnh ký ức còn sót lại để tạo ra một phản lực tinh thần khổng lồ.

Những sợi dây đấu khí của Kael chạm vào bức tường lửa đó lập tức đứt gãy thành từng đoạn nhỏ.

văng tứ tung như mạng nhện bị gió mùa quét sạch.

Kael lùi về phía sau, mắt mở to đầy kinh ngạc và sợ hãi chưa từng có trước đây trong cuộc đời hắn.

cậu tự hủy hoại chính mình sao?

Đó là đường chết!"

"Đó là cách duy nhất để bẻ khóa lời nguyền của ngươi," Trần Mồ đứng dậy, cơ thể rung lên vì kiệt sức nhưng ánh mắt lại sáng tỏ hơn bao giờ hết.

Hắn bước chậm rãi về phía Kael, từng bước chân đều in hằn dấu máu trên sàn đá đen lạnh lẽo.

"Và bây giờ.

hãy cảm nhận nỗi đau mà chính ký ức mang lại cho ngươi!"

Trần Mồ vung tay phải ra trước, không dùng đấu khí vật lý mà phóng thẳng một luồng năng lượng tinh thần chứa đựng toàn bộ sự hỗn loạn và tuyệt vọng của 7 phiên bản thất bại trước đó.

Luồng năng lượng này đâm xuyên qua phòng thủ vô hình của Kael, (trực kích) vào trung tâm ý thức đang cố gắng duy trì trạng thái 'Vô Diện' kia.

Kael hét lên một tiếng đau đớn kinh hoàng khi những ký ức bị hắn xóa bỏ từ hàng ngàn năm trước bỗng chốc quay trở lại với sức mạnh hủy diệt gấp bội phần.

Hình ảnh chiến tranh, mất mát và hận thù mà hắn đã cố tình quên đi giờ đây tràn vào tâm trí hắn như một cơn lũ dữ dội không thể kiểm soát nổi.

dừng lại." Kael gào thét trong tuyệt vọng khi đầu gối chạm xuống sàn đá đen lạnh lẽo trước mặt Trần Mồ.

"Quá nhiều.

quá đau."

Trần Mồ đứng sững người nhìn đối thủ đang co giật trên nền đất đầy máu và bùn lầy.

Không khí xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của hai đấu giả kiệt sức.

Những khán giả ảo trong hệ thống Dị Giới bắt đầu phun ra hàng loạt biểu tượng cảm xúc kinh ngạc cùng với con số 'Lượt Thích' tăng vọt lên 500 điểm thưởng hiếm hoi cho màn trình diễn điên cuồng này.

Kael không còn chiến đấu nữa.

Hắn ngồi bệt xuống góc khuất của đấu trường, ôm lấy đầu trong tư thế co quắp như một đứa trẻ sợ hãi trước bóng tối của chính mình.

Đôi mắt hắn trống rỗng hoàn toàn – không phải vì đã bị xóa ký ức mà là do quá tải thông tin từ những mảnh vỡ tâm trí vừa được giải phóng khỏi sự kiểm soát cứng nhắc của 'Đế Hồn'.

Trần Mồ lau máu trên khóe miệng, cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng nhưng đầu óc lại nặng trĩu hơn bao giờ hết.

Hắn biết rằng chiến thắng này chỉ là tạm thời.

Những sợi dây vô hình kia không phải do Kael tạo ra đơn thuần – chúng là biểu hiện của một hệ thống lớn hơn đang cố gắng đồng hóa ý thức của hắn thông qua việc xóa bỏ ký ức cá nhân.

"Admin." Trần Mồ thì thầm vào khoảng không gian trống rỗng giữa các cột đá đổ vỡ quanh đấu trường.

Giọng nói hắn run rẩy nhưng kiên định lạ thường trong bóng tối bao trùm lấy toàn bộ khu vực tàn tích cổ xưa này.

"Ngươi đang xem đúng không?

Vì sao ngươi lại chọn cách cho tôi nhớ để rồi bắt tôi phải quên?"

Không có câu trả lời ngay lập tức.

Chỉ có tiếng gió hú qua những khe nứt trên trần nhà đá đen tạo thành âm thanh rợn người giống như tiếng khóc của ngàn linh hồn lạc lối đang chờ đợi được giải thoát khỏi vòng xoán sinh tử này mãi mãi không dừng nghỉ bao giờ nữa đâu cả rồi sao?

Trần Mồ quay lưng lại với hình ảnh Kael đang khốn cùng trên sàn đấu, bước đi chập chững về phía cổng ra vào duy nhất còn mở hé giữa đống đổ nát khổng lồ trước mặt mình lúc này đây.

Hắn cần tìm gặp Bác Sĩ Mồ Côi ngay lập tức – lão già điên rồ đó chắc chắn biết cách giải mã những đoạn ký ức bị khóa chặt trong não bộ hắn đang dần trở thành nơi trú ẩn cuối cùng cho Đế Hồn sắp sụp đổ hoàn toàn bất cứ lúc nào nữa.

Nhưng khi chân Trần Mồ vừa chạm đến ngưỡng cửa bóng tối, một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau lưng hắn – không phải là Admin hay Kael đang hôn mê.

Mà chính là Ngô Tiểu Nhàn với ánh mắt đẫm nước mắt và nụ cười đau khổ đầy bí ẩn mà hắn chưa từng thấy trước đây bao giờ trong suốt hành trình xuyên không gian thời gian khốn khổ này của mình cả đời người dài đằng đẵng đến vô cùng khó tin đối với những ai còn sống sót nơi địa ngục trần thế này.

"Em đã chờ anh đủ lâu rồi," cô gái thì thầm trong khi tay cầm chặt lấy chiếc sổ tay cũ kỹ đang mở ra trang cuối cùng, nơi ghi rõ tên của Trần Mồ nhưng lại được viết bằng nét chữ run rẩy đến méo mó như thể người ký vào đó không còn là con người nữa mà chỉ là một cỗ máy tiêu thụ ký ức để tồn tại trong thế giới dị mộng điên cuồng này mãi mãi thôi sao?

Bỗng nhiên, trang giấy xé toạc không khí, một bàn tay băng giá xuyên qua mực đen bám chặt lấy cổ Trần Mồ.

Hắn vùng vẫy, khí tức trong người bùng nổ nhưng lại cảm thấy linh hồn đang bị xé nhỏ từng mảnh.

Chiếc sổ tay bỗng nở nụ cười đầy khinh mi
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập