Chương 31

Diệp Băng Phong mở mắt ra, nhưng thế giới trước mặt anh không phải là trần nhà bệnh viện trắng xoá mà anh mong đợi.

Nó là một mảng đá xám xịt, nứt nẻ và đang rỉ máu đen sẫm.

Mùi vị của sắt oxy hóa nồng nặc trong mũi, trộn lẫn với mùi ozone tanh tưởi đặc trưng sau mỗi lần sét đánh hoặc khi linh khí bị kích động quá mức.

Cơ thể anh cảm thấy nặng chềnh, như thể từng tế bào đều bị ngâm vào axit loãng.

Diệp Băng Phong cố gắng cử động ngón tay cái.

Nó phản ứng chậm chạp, đau buốt lan tỏa từ cổ tay lên đến vai trái.

Anh nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi bất tỉnh: bóng đen của chính mình chém ngang thanh kiếm, và tiếng hét chói tai của Ma Vương Tang Nguyệt – hay đúng hơn là phiên bản Boss Dungeon đang tiến hóa này.

Giọng nói khàn khàn vang lên từ phía bên trái.

Diệp Băng Phong quay đầu lại, cổ họng khô rát phát ra một âm thanh rè rè giống như ma sát kim loại.

Trần Nam đứng đó, tay cầm chặt cây gậy gỗ đã gãy đôi, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và lo lắng tột độ.

chết rồi,” Diệp Băng Phong thốt lên, giọng nói yếu ớt nhưng đầy vẻ trớ trêu của sự hài hước đen tối mà anh thường dùng để che giấu nỗi sợ hãi.

“Đừng lãng phí thuốc hồi sinh cho một xác (xác chết) vừa mới bị Boss ‘ghi nhớ’ chiến thuật.” Trần Nam bực bội đá vào tảng đá gần đó, làm bụi đất bay lên mù mịt.

“Mày nói gì vậy?

Ai bảo mày là xác chết?

Chúng ta còn chưa ra khỏi cái địa ngục này!” Diệp Băng Phong ngồi dậy chậm rãi.

Ánh sáng trong Linh Uyển tầng 4 không ổn định.

Những đốm lửa xanh nhạt nhấp nháy trên các cột đá, tạo nên những bóng đổ dài và méo mó.

Anh nhận thấy một điều kỳ lạ: sàn nhà nơi anh nằm có những vết lõm hình móng vuốt sâu hoắm, nhưng chúng không thuộc về bất kỳ sinh vật nào trong danh sách quái vật thông thường của dungeon này.

khác,” Diệp Băng Phong thì thầm, mắt sắc lạnh quét qua xung quanh.

“Không khí nặng hơn.

Linh khí đang chảy ngược.” Trần Nam nhìn anh nghi ngờ.

“Cậu điên hả?

Cậu vừa bị Boss chém trúng lưng mà nói linh khí chảy ngược?” Đó không phải là sự ảo tưởng.

Diệp Băng Phong đưa tay lên, chạm vào vết thương trên lưng áo khoác đã rách toạc.

Thay vì cảm thấy đau đớn hay lạnh lẽo từ máu chảy ra, anh lại cảm nhận được một dòng nhiệt độ ấm áp, pulsating (nhịp đập) theo nhịp tim của chính mình.

Nhưng nó không phải là nhịp tim của con người.

Nó chậm hơn, nặng nề hơn, và mang theo một ý thức cổ xưa đang thầm thì vào tiềm thức anh.

“Chúng ta đã làm sai,” Diệp Băng Phong đứng dậy, chân run rẩy nhưng quyết tâm giữ vững thế cân bằng.

nó không chỉ là một quái vật.

Nó đang học.” Trần Nam nhíu mày, vẻ mặt bối rối lẫn lo lắng.

Học cách giết chúng ta nhanh hơn?” “Không,” Diệp Băng Phong lắc đầu, ánh mắt lạnh băng khi nhìn về phía hành lang tối tăm dẫn sâu vào trong lòng dungeon.

“Nó đang học cách *bẫy* chúng ta.” Anh nhớ lại lời nói của Lâm Chiết trước khi đội bị bao vây: *“Con người là kẻ xâm lược.”* Câu đó giờ đây vang lên trong đầu anh như một bài hát ru tử thần.

Nếu Boss Dungeon thực sự có ý thức, và nó ghi nhớ từng hành động của những ai bước vào, thì việc họ cố gắng tiêu diệt nó chỉ khiến nó trở nên nguy hiểm hơn.

Mỗi đòn tấn công là dữ liệu.

Mỗi phản ứng phòng thủ là thông tin quý giá cho lần tiếp theo.

Diệp Băng Phong nhìn xuống bàn tay mình.

Những ngón tay đang run lên không kiểm soát, nhưng không phải vì sợ hãi.

Chúng đang rung động cùng tần số với linh khí xung quanh.

Anh nhận ra rằng chính sự hiện diện của anh – một người có tiềm năng dị năng chưa khai mở hoàn toàn lại mang trong mình di truyền từ ‘nguyên nhân’ khiến cha mất kiểm soát – đang thu hút sự chú ý của dungeon này như một nam châm.

“Đi thôi,” Diệp Băng Phong nói, giọng trầm xuống mức thấp nhất để không kích động linh khí xung quanh.

“Chúng ta cần tìm lối thoát trước khi nó hoàn thành bài học.” Trần Nam nuốt khan, nhưng vẫn bước theo anh.

Cả hai lết qua đống đổ nát, tránh xa những khu vực có ánh sáng phản chiếu – nơi mà sừng của Xương Rồng đã đâm xuyên vào tường trong cuộc chiến vừa rồi.

Diệp Băng Phong biết rằng đó là một bẫy.

Ánh sáng không phải để dẫn đường, mà là mồi nhử cho sự tự tin sai lầm.

Họ đi sâu hơn vào hành lang đá.

Bức tường hai bên bắt đầu xuất hiện những vết nứt hình học kỳ lạ, giống như mạch thần kinh của não bộ đang co giật.

Tiếng động xa xăm vang lên – không phải tiếng bước chân, mà là âm thanh của xương cốt gãy vỡ và thịt nát bươm được nghiền nát dưới áp lực khổng lồ.

“Đó là.” Trần Nam lắp bắp, mồ hôi lạnh túa ra trên trán cậu.

“Tiếng gì vậy?” Diệp Băng Phong dừng lại, tay đặt lên bức tường đá ẩm ướt.

Anh cảm nhận được sự rung động truyền từ bên kia lớp vỏ cứng rắn này.

Nó không phải là tiếng quái vật săn mồi.

Đó là tiếng của một cơ thể đang đau đớn, đang cố gắng tái cấu trúc chính mình sau mỗi thất bại.

“Nó đang tự sửa chữa,” Diệp Băng Phong nói nhỏ, giọng anh mang theo nỗi kinh hoàng thầm kín.

“Mỗi lần chúng ta thua, nó học cách không lặp lại sai lầm đó.

Và bây giờ.

nó đã hiểu.” “Rằng con người sợ bóng tối,” Diệp Băng Phong mỉm cười (đắng chát), nụ cười ấy làm khuôn mặt thanh tú của anh trông như một bức tượng đá cổ xưa bị phá hủy.

“Nó sẽ không chiếu sáng nữa.” Đúng lúc đó, tất cả những đốm lửa xanh trên cột đá đồng loạt tắt ngấm.

Bóng tối dày đặc nuốt chửng họ trong tích tắc.

Chỉ còn lại tiếng thở nặng nhọc của Trần Nam và nhịp tim đập thình thịch của Diệp Băng Phong.

Trong bóng tối tuyệt đối này, giác quan thứ sáu của anh – thứ năng lực mà anh vẫn chưa thể kiểm soát – bắt đầu hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Anh “nhìn” thấy chúng bằng cách khác.

Những hình dạng mờ ảo, những khối u linh khí đen sẫm đang di chuyển chậm rãi xung quanh họ.

Chúng không có chân tay rõ ràng, nhưng lại mang theo cảm giác của sự phán xét lạnh lùng.

Dungeon này không còn là một mê cung tĩnh lặng chờ đợi kẻ xâm lược.

Nó đã trở thành một sinh vật sống biết sợ hãi và trả đũa.

“Băng Phong.” Trần Nam gọi tên anh trong bóng tối, giọng run rẩy.

“Cậu có thấy gì không?” Diệp Băng Phong nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy linh khí xung quanh cơ thể mình.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của ba thứ đang tiến về phía họ từ ba hướng khác nhau.

Chúng di chuyển với một sự phối hợp hoàn hảo – trái ngược hoàn toàn với cách hành động hỗn loạn mà chúng từng làm trong những lần đầu tiên.

“Nó đã học cách bao vây,” Diệp Băng Phong trả lời, giọng bình thản đến mức đáng sợ.

“Trần Nam, đừng hô hào linh khí của cậu lên.

Nếu cậu phát sáng ra ở đây, nó sẽ biết vị trí chính xác và.

nó sẽ không cho cơ hội thứ hai.” “Vậy chúng ta làm gì?” Trần Nam hỏi, tay siết chặt cây gậy gỗ như thể đó là hy vọng cuối cùng còn lại.

Diệp Băng Phong hít thở sâu, cố gắng kiểm soát sự run rẩy trong lòng bàn tay mình.

Anh nhớ đến bí mật kinh hoàng mà anh vừa khám phá ra: cha anh không biến mất.

Cha anh đã trở thành Boss Dungeon đầu tiên – và chính sự sợ hãi của Diệp Băng Phong khi chứng kiến cảnh đó là chất xúc tác khiến linh khí đột biến, tạo nên vòng lặp này.

Nếu vậy, cách duy nhất để thoát khỏi cái bẫy trí tuệ này không phải bằng sức mạnh hay tốc độ.

Nó phải là sự bất ngờ mà ngay cả một thực thể đang học hỏi cũng không thể dự đoán được.

Một hành động phi lý luận.

Một lỗi hệ thống trong mã nguồn của sự tồn tại.

“Chúng ta sẽ đi ngược lại trực giác,” Diệp Băng Phong nói, bắt đầu bước về phía trước – thẳng vào bóng tối nơi tiếng xương gãy vừa vang lên gần nhất.

“Và chúng ta sẽ không chiến đấu.” Diệp Băng Phong không đáp lời.

Anh chỉ cảm nhận được một sức hút kỳ lạ từ phía trước, như thể chính dungeon đang mời gọi họ bước vào cái bẫy tử thần cuối cùng của nó.

Nhưng sâu thẳm trong nội tâm anh, một phần nào đó – có lẽ là máu huyết của người cha đã trở thành ma vương – lại biết rằng đây không phải là sự kết thúc.

Đây mới chỉ là khởi đầu cho trò chơi mèo vờn chuột thực sự giữa con người và linh khí.

Họ bước vào bóng tối.

Và ngay khi họ vượt qua ranh giới vô hình đó, những hình dạng đen sẫm xung quanh bỗng ngừng chuyển động hoàn toàn.

Sự tĩnh lặng trở nên ngột ngạt hơn cả tiếng gầm gừ của quái vật.

Diệp Băng Phong cảm thấy lạnh toát sống lưng, không phải vì sợ hãi mà vì anh nhận ra một sự thật đáng kinh hoàng: dungeon này đang chờ đợi phản ứng tiếp theo của họ để cập nhật cơ sở dữ liệu giết người của nó.

Và lần này, nếu họ sai, sẽ không có chương nào cho phép làm lại.

Diệp Băng Phong đứng im như một pho tượng đá giữa bóng tối dày đặc.

Mồ hôi lạnh bám đầy trên sống lưng anh, tạo cảm giác ẩm ướt khó chịu dưới lớp áo khoác da.

Anh nhắm mắt lại, hít sâu từng hơi để cố gắng trấn an tâm trí đang run rẩy của mình.

Cái chết không phải là kết thúc trong thế giới này mà chỉ là một bước đệm cho sự tiến hóa tàn khốc hơn nữa.

dungeon này giống như một thực thể sống có ý thức, hung bạo và đầy tham vọng học hỏi từ những sai lầm của con mồi.

Nó đã quan sát họ.

Nó đang phân tích từng cử động, từng nhịp đập tim, thậm chí cả tần số dao động của linh khí phát ra từ cơ thể họ.

Nếu họ tấn công ngay bây giờ, dungeon sẽ ghi nhớ kiểu phòng thủ này và điều chỉnh lại cấu trúc phòng tiếp theo để vô hiệu hóa nó hoàn toàn.

Nếu họ lùi bước, nó sẽ hiểu rằng sợ hãi là điểm yếu lớn nhất và tăng cường các bẫy tâm lý cho những người sau.

Đây là một thế cờ chết chóc mà trong đó bất kỳ lựa chọn nào cũng dẫn đến thảm họa nếu không có sự sáng tạo đột phá.

Diệp Băng Phong mở mắt ra.

Ánh mắt anh giờ đây không còn hoang mang mà sắc lạnh như lưỡi dao vừa được mài giũa kỹ lưỡng.

Anh đưa tay lên, ngón tay khẽ chạm vào chiếc đồng hồ đeo cổ — vật phẩm duy nhất vẫn hoạt động bình thường trong vùng tín hiệu bị nhiễu loạn này.

Kim giây quay ngược chiều kim đồng hồ với một tốc độ chậm chạp, bất thường.

Đây không phải là lỗi kỹ thuật mà là dấu vết của dị năng thời gian còn sót lại từ trận chiến trước đó.

dungeon đã hấp thụ và tích hợp khả năng thao túng dòng chảy thời gian vào hệ thống phòng thủ của nó.

Sự tĩnh lặng đáng sợ này thực chất là khoảng chân không giữa hai nhịp đập của vũ trụ, nơi mọi quy luật vật lý thông thường đều bị đình trệ tạm thời.

Anh cần phá vỡ sự cân bằng mong manh đó nhưng phải làm một cách tinh vi đến mức dungeon không thể nhận ra ngay lập tức.

Một hành động quá lớn sẽ kích hoạt cơ chế phòng thủ tối đa trong khi một phản ứng quá nhỏ lại có nguy cơ bị bỏ qua hoàn toàn, khiến họ rơi vào bẫy chờ đợi chết chóc.

Diệp Băng Phong bắt đầu di chuyển bước chân thứ nhất.

Anh không đi thẳng về phía trước cũng không lùi lại sau lưng mà chọn hướng chéo sang bên trái với góc độ 45 độ rất chính xác.

Mỗi bước chân của anh đều được tính toán kỹ lưỡng để tạo ra những sóng chấn động cực nhỏ trong lòng đất, đủ nhẹ để không kích hoạt các cảm biến rung nhưng vẫn đủ mạnh để đánh lừa hệ thống nhận diện chuyển động.

Anh tưởng tượng mình là một nước chảy len lỏi qua khe hở của đá granite cứng rắn nhất.

Linh khí trong cơ thể anh được kiểm soát chặt chẽ đến mức gần như tắt hoàn toàn, chỉ còn lại những luồng năng lượng vi mô lưu thông dưới da để duy trì sự sống.

Đây là kỹ thuật "Ẩn Khí" mà anh đã luyện tập ròng rã ba tháng trời tại phòng thí nghiệm bí mật của tổ chức quản lý linh giả trước khi được cử vào nhiệm vụ này.

Bóng tối xung quanh bắt đầu dịch chuyển nhẹ nhàng như làn sương mù bị gió thổi qua.

Những hình dạng đen sẫm vốn đang đứng yên chông chênh giờ đây quay về phía anh với tốc độ chậm rãi nhưng đáng sợ.

Chúng không gầm gừ hay hú thét mà chỉ đơn giản là bao vây, thu hẹp khoảng cách từng milimet một mỗi giây trôi qua.

Diệp Băng Phong cảm thấy áp lực lên lồng ngực tăng dần theo cấp số nhân.

Không khí trong dungeon trở nên nặng nề hơn hẳn so với bên ngoài, như thể trọng lực tại đây đang bị thao túng bởi một thế lực vô hình nào đó.

Anh nghiến chặt răng, cố gắng duy trì nhịp thở đều đặn để không tiết lộ sự căng thẳng tột độ của mình cho kẻ thù biết.

Đột nhiên, ánh sáng từ chiếc đồng hồ cổ phát ra một tia chớp xanh lam cực kỳ yếu ớt.

Tia sáng ấy chiếu rọi lên mặt đất trước mắt anh, làm hiện rõ những ký tự khắc sâu vào nền đá đen bóng.

Đó không phải là tiếng Việt hay bất kỳ ngôn ngữ nào mà anh từng biết trong các tài liệu khảo cổ học linh dị.

Những đường nét cong queo này mang vẻ đẹp ma quái của một thứ văn minh đã tuyệt chủng từ hàng ngàn năm trước, khi con người chưa có khả năng cảm nhận và sử dụng linh khí như ngày nay.

Diệp Băng Phong cúi xuống gần hơn để quan sát kỹ những ký tự cổ xưa đó.

Anh nhận ra rằng chúng không phải là cảnh báo hay lời nguyền mà thực chất là một bản đồ — một sơ đồ cấu trúc phòng của dungeon này nhưng được mã hóa bằng ngôn ngữ hình ảnh trừu tượng thay vì chữ viết thông thường.

Mỗi chấm sáng nhỏ trên mặt đá đại diện cho một vị trí an toàn tương đối trong khi những đường nét đứt gãy biểu thị các khu vực chết chóc nơi bẫy đã được kích hoạt sẵn chờ đợi nạn nhân dẫm vào.

Anh nhanh chóng ghi nhớ lại hình ảnh của bản đồ này trước khi ánh sáng từ chiếc đồng hồ tắt hẳn trở về trạng thái bình thường.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, anh thấy rõ con đường sinh tồn duy nhất nằm ở phía góc phòng bên phải nơi mà những bóng tối đen sẫm đang tụ tập dày đặc nhất theo trực giác thông thường nhưng lại là điểm an toàn tuyệt đối trên sơ đồ bí ẩn này.

Diệp Băng Phong mỉm cười lạnh lùng trong bóng tối.

Sự im lặng của dungeon không còn khiến anh cảm thấy sợ hãi nữa mà thay vào đó là một sự tò mò pha lẫn khinh miệt dành cho kẻ thù đang tự tin thái quá về khả năng quan sát và học hỏi của chính nó.

Anh sẽ dạy cho cái quái vật này bài học đầu tiên: đôi khi, cách tốt nhất để đánh bại một hệ thống thông minh không phải là tấn công trực diện mà là lừa dối cảm giác của nó bằng những hành động vô nghĩa nhưng đầy tính biểu tượng.

Anh bắt đầu vẽ lên mặt đất bằng ngón tay cái trái của mình.

Không dùng linh khí mạnh mẽ hay tạo ra bất kỳ âm thanh nào đáng kể, anh chỉ đơn thuần di chuyển các hạt bụi nhỏ li ti để tạo thành một ký tự hình học phức tạp trông giống như một vòng xoáy đang quay chậm rãi.

Hành động này hoàn toàn vô nghĩa trong bối cảnh chiến đấu nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc về mặt tâm lý: nó khiến dungeon phải xử lý thông tin mới mẻ, làm chậm đi quá trình ra quyết định của hệ thống AI kiểm soát phòng thí nghiệm tử thần này.

Những bóng đen xung quanh bắt đầu dao động nhẹ như thể chúng đang cố gắng hiểu rõ hơn về hành vi kỳ lạ của con mồi trước mặt mình.

Sự tập trung của chúng bị phân tán một phần sang việc giải mã ý nghĩa ẩn sau ký tự hình học mà Diệp Băng Phong vừa vẽ nên.

Đây chính là cơ hội vàng mà anh đã chờ đợi từ lúc bước vào ranh giới vô hình kia.

Với tốc độ nhanh như ánh chớp, Diệp Băng Phong lao thẳng về phía góc phòng bên phải nơi những bóng tối tụ tập dày đặc nhất theo quan sát bề ngoài nhưng thực chất lại là lối thoát an toàn duy nhất được chỉ định bởi bản đồ cổ xưa trên nền đá đen bóng trước đó.

Đòn kiếm chưa chạm mục tiêu, bóng tối bỗng xé toạc ra thành một đại miệng đầy răng nanh sắc lẹm.

Diệp Băng Phong hít vào thật sâu, máu lạnh tuôn ra từ khóe môi khi hắn nhận ra cái bẫy chết người.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập