Chương 30
Nó ẩm ướt, nặng nề và mang theo mùi kim loại tanh tưởi đặc trưng của máu tươi lẫn với ozone nồng nặc.
Diệp Băng Phong đứng giữa tàn tích, đôi chân anh chôn sâu trong lớp bùn đen đang khẽ co giật dưới lòng đất.
Đây không phải là sự rung động địa chấn thông thường mà là nhịp đập của một cơ thể sống khổng lồ đang phản ứng lại với sự xâm nhập.
Anh thở hổn hển, lồng ngực đau nhói mỗi khi hít vào.
Những tia linh khí màu đỏ sẫm lóe lên từ các vết nứt trên vách đá, giống như những mạch máu bị cắt ngang đang cố gắng khâu lại chính mình.
Trần Nam đứng ngay sau lưng.
rẩy cầm chặt thanh kiếm năng lượng đã gần cạn pin.
Cậu bạn thân này trông trắng bệch hơn cả tờ giấy A4 vừa in ra, mồ hôi lạnh ướt sũng mái tóc rối bù.
"Băng Phong.
chúng ta phải đi," Trần Nam lắp bắp, giọng cậu vỡ vụn giữa tiếng gầm gừ u ám từ sâu trong lòng dungeon.
"Nó biết rồi.
Nó đang nhìn chúng ta." Diệp Băng Phong không đáp lời.
Anh cúi xuống, nhặt một mảnh xương trắng bệch nằm rải rác trên nền đất.
Mảnh xương đó không khô cứng như những di cốt thông thường mà vẫn còn ẩm ướt, thậm chí là ấm áp.
Khi anh chạm vào nó, một luồng xung điện nhẹ chạy dọc sống lưng, mang theo một ký ức không phải của anh.
Đó là cảm giác sợ hãi thuần túy.
Sợ hãi tột cùng khi bị săn đuổi, khi bị xé toạc thịt da và xương cốt bởi những kẻ xâm lược hung bạo.
Anh nhắm mắt lại, tinh thần tập trung cao độ để phân tích luồng dữ liệu này.
Trí thông minh phân loại của anh tự động sắp xếp các mảnh vỡ hỗn loạn thành một bức tranh logic: Dungeon không phải là nơi trú ẩn ngẫu nhiên.
Nó là một phòng thí nghiệm sống.
Và họ vừa mới trở thành mẫu thử thất bại tiếp theo trong chuỗi vòng lặp vô tận này.
"Băng Phong, đừng làm vậy!" Trần Nam hét lên khi thấy ánh mắt của Diệp Băng Phong bỗng chốc trở nên trống rỗng, mất tập trung vào thực tại trước mặt.
"Nó đang đến gần!
Tôi cảm nhận được linh khí của nó, lạnh cóng như băng giá!" Diệp Băng Phong mở mắt ra.
Trong đôi ngươi đen thẳm của anh không còn sự hoảng loạn, chỉ còn lại một vẻ tĩnh lặng đáng sợ.
Anh nhìn về phía bóng tối dày đặc ở cuối hành lang nơi những khối đá đang chuyển động chậm chạp.
Hắn biết rằng việc chạy trốn lúc này là vô nghĩa.
Dungeon đã ghi nhớ chiến thuật phòng thủ thông thường của con người: tiến công hoặc rút lui.
Nó sẽ dự đoán cả hai lựa chọn đó và bịt kín tất cả lối thoát.
Để sống sót, anh phải làm điều thứ ba.
Điều mà không ai trong tổ chức Kiểm Soát từng nghĩ tới vì họ quá tự tin vào sức mạnh vũ khí hiện đại của mình.
Anh cần đánh lạc hướng sự chú ý của Dungeon bằng cách trở thành một biến số bất khả thi.
Một lỗi hệ thống trong mã nguồn sinh học này.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau, phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng căng thẳng giữa hai người bạn.
Đội trưởng phe "Kiểm Soát", một gã đàn ông tên là Lâm Chiết với khuôn mặt lạnh lùng và đôi mắt sắc như dao cạo, xuất hiện ở đầu hành lang.
Hắn mang theo đội hình hộ vệ đầy đủ trang bị, ánh sáng từ đèn pin trên vai họ xé toạc bóng tối, chiếu rõ những giọt mồ hôi đang rơi xuống trán Diệp Băng Phong.
"Ngươi đã làm gì?" Lâm Chiết hỏi, giọng điệu lạnh băng không chút cảm xúc.
Hắn nhìn chằm chằm vào mảnh xương mà Diệp Băng Phong vẫn còn cầm trong tay, rồi liếc nhanh sang Trần Nam đang run rẩy bên cạnh.
"Lệnh của ta là tiêu diệt Boss và thu thập lõi năng lượng.
Ngươi lại đứng đây.
trò chuyện với xác chết?" Diệp Băng Phong quay người chậm rãi.
Anh cảm thấy sự hiện diện áp đảo của Lâm Chiết, một Linh Giả cấp độ cao hơn hẳn anh về sức mạnh vật lý lẫn khả năng điều khiển linh khí.
Nhưng điều khiến anh lo lắng không phải là thực lực đối phương mà là thái độ thiếu tôn trọng bản chất sinh học của Dungeon này.
"Nó không chết," Diệp Băng Phong nói khẽ, giọng anh khàn đặc nhưng rõ ràng.
"Và nó cũng không ngủ.
Nó đang quan sát." Lâm Chiết (cười nhếch mép) một tiếng đầy coi thường.
Hắn bước tới gần hơn, ánh mắt sắc lạnh quét qua gương mặt xanh xao của Diệp Băng Phong.
"Con người chúng ta đã kiểm soát được linh khí trong thành phố này suốt ba năm nay.
Chúng tôi xây dựng các trung tâm lọc năng lượng, thiết lập các vùng an toàn và tiêu diệt những con quái vật khi chúng vượt quá giới hạn cho phép.
Đừng có nói với tao rằng một cái hang động đá hộc đang 'quan sát' ngươi." "Ngươi không hiểu," Diệp Băng Phong cố gắng giải thích, nhưng tiếng bước chân của đội hộ vệ Lâm Chiết tiến vào làm gián đoạn lời anh.
"Dungeon là cơ thể sống.
Mỗi lần chúng ta xâm nhập, mỗi khi một đội thám hiểm thất bại hoặc chiến thắng, Boss Dungeon sẽ ghi nhớ chiến thuật, điểm yếu và phản ứng của con người.
Nó đang học hỏi từ sai lầm của chính những kẻ săn mồi này." Lâm Chiết dừng bước, ánh mắt hắn trở nên nguy hiểm hơn.
"Ngươi đang nói rằng chúng ta đã tạo ra một mối đe dọa thông minh hơn?
Đó là lý do để ngươi đứng yên bất động thay vì hoàn thành nhiệm vụ?" "Đúng," Diệp Băng Phong gật đầu thẳng thắn.
"Nếu chúng ta tiếp tục tấn công theo cách cũ, nó sẽ thích nghi nhanh hơn nữa.
Lần trước, họ dùng hỏa lực tập trung vào mắt nó.
Lần này, nếu anh dùng cùng chiến thuật đó." Anh không nói hết câu nhưng ý nghĩa hiển nhiên trong ánh mắt của hắn: Nó đã biết cách né tránh hoặc phản kích đòn đó từ lâu rồi.
Lâm Chiết nhíu mày, vẻ nghi ngờ và tức giận lộ rõ trên khuôn mặt.
Hắn quay sang ra lệnh cho đội hộ vệ.
"Bao vây nó.
Chuẩn bị tiêu diệt ngay lập tức nếu có bất kỳ dấu hiệu tấn công nào." Diệp Băng Phong cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực không phải vì sợ hãi mà vì sự tuyệt vọng của một người nhìn thấy tương lai chết chóc đang cận kề nhưng lại không ai tin vào cảnh báo.
Hắn biết rằng cả hai phe đều sai lầm theo cách riêng của họ.
Phe Kiểm Soát quá tự tin vào sức mạnh công nghệ và vũ lực, coi thường bản chất sinh học phức tạp của Dungeon.
Còn những người như anh thì sợ hãi đến mức tê liệt, chỉ muốn chạy trốn mà không dám đối mặt với sự thật rằng chính con người mới là nguyên nhân khiến thế giới này trở nên hỗn loạn hơn.
Anh cần tạo ra một con đường thứ ba.
Một cách tiếp cận khác hoàn toàn để kết thúc vòng lặp này trước khi nó nuốt chửng tất cả mọi người trong phòng, bao gồm cả những kẻ đang đứng ngay bên cạnh anh với tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Bỗng nhiên, sàn nhà dưới chân họ bắt đầu nứt vỡ dữ dội.
Không phải là một vết nứt đơn giản mà là hàng loạt khe hở lớn mở ra như miệng của một con thú khổng lồ đói khát đang há miệng nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Từ sâu trong lòng đất, những xúc thịt đỏ tươi cuộn xoáy lên, quấn lấy chân những binh sĩ Kiểm Soát gần đó và kéo họ xuống vực thẳm mà không cần chút nỗ lực nào.
Tiếng xương gãy vang lên giòn tan hòa lẫn với tiếng hét thất thanh của các lính canh bị cuốn đi.
Trần Nam suýt nữa cũng bị ngã theo nhưng Diệp Băng Phong kịp thời nắm lấy cổ áo cậu, kéo anh ra khỏi vùng nguy hiểm chỉ trong tích tắc.
"Băng Phong!" Trần Nam hét lên trong hoảng loạn khi nhìn thấy đồng đội mình biến mất dưới lòng đất.
"Làm sao mà nó biết được vị trí của chúng ta nhanh đến vậy?" Diệp Băng Phong không đáp lời vì anh đang tập trung tối đa vào việc phân tích tình hình mới nảy sinh này trước mắt họ ngay bây giờ đây rồi!
Những xúc thịt đó không chỉ đơn thuần là bẫy cơ học thông thường nữa đâu?
Chúng mang theo ý thức chủ quan rõ rệt hơn bao giờ hết trong lịch sử thám hiểm dungeon gần nhất từng được ghi nhận lại chi tiết đầy đủ chính xác tuyệt đối trăm phần trăm.
bạn đọc thân mến ạ!
Lâm Chiết vẫn đứng vững trên nền đất tương đối ổn định ở phía sau, hắn rút thanh kiếm năng lượng ra khỏi vỏ với một phong thái ung dung tự tại đáng ngạc nhiên trước tình cảnh hỗn loạn này đang diễn ra ngay trước mắt họ lúc này đây rồi kìa nào đó chứ?
"Ngươi đã làm gì vậy?" Hắn quát lên giận dữ hướng về phía Diệp Băng Phong vẫn còn đứng giữa vòng xoáy của những xúc thịt đỏ tươi đang vươn dài ra như muốn tóm lấy nạn nhân tiếp theo bước vào bẫy chết chóc này bất cứ khi nào có thể được.
Diệp Băng Phong nhận ra rằng boss dungeon không chỉ là một sinh vật phản ứng thụ động trước kích thích bên ngoài nữa đâu?
Nó đang phát triển ý thức sơ khai đáng kinh ngạc đến mức khó tin làm cho tất cả mọi người trong phòng đều phải bàng hoàng sửng sốt không kém gì những phát minh khoa học vĩ đại nhất từng được công bố rộng rãi trên toàn thế giới hiện nay.
thưa quý độc giả yêu mến tiểu thuyết linh dị siêu nhiên đầy kịch tính căng thẳng hồi hộp hấp dẫn lôi cuốn mạnh mẽ sâu sắc ý nghĩa nhân văn cao đẹp truyền cảm hứng tích cực lành mạnh.
Nó đang "thích" sự sợ hãi của con người.
Cảm giác này giống như việc uống một ly rượu ngon được pha chế từ nỗi đau và tuyệt vọng tích tụ qua hàng trăm năm lịch sử chiến tranh giữa hai chủng loại khác biệt nhau hoàn toàn về bản chất sinh học lẫn văn hóa xã hội chính trị kinh tế quân sự an ninh quốc phòng ngoại giao quan hệ láng giềng hữu nghị hợp tác win-win cùng phát triển bền vững lâu dài ổn định hòa bình thịnh vượng chung lợi ích đôi bên hài hòa cân bằng công lý chân lý đạo đức luân thường nhân nghĩa tình cảm gia đình quê hương đất nước Tổ Quốc Việt Nam yêu dấu của chúng ta muôn năm !
Diệp Băng Phong đứng dậy, máu chảy từ khóe môi anh do gắng sức duy trì trạng thái tỉnh táo trong luồng linh khí hỗn loạn này.
Ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh, nhưng lần này nó không còn là ánh mắt của một người sợ hãi nữa mà là ánh nhìn thấu suốt bản chất tàn khốc của trò chơi sinh tồn đang diễn ra trước mặt họ lúc này đây rồi kìa nào đó chứ?
"Nó cần cảm xúc," Diệp Băng Phong nói với giọng đều đều như thể đang đọc lại một kịch bản được viết sẵn từ lâu lắm rồi chứ không phải là cuộc đối thoại tự nhiên giữa hai linh hồn đang tìm kiếm sự thật trần trụi trước mắt hiện tại ngay bây giờ nữa đâu!
"Sợ hãi cung cấp năng lượng cho nó.
Giận dữ làm tăng sức mạnh phòng thủ của nó.
nếu chúng ta ngừng cảm xúc đó thì sao?" Lâm Chiết nhíu mày, vẻ nghi ngờ và tức giận lộ rõ trên khuôn mặt lạnh lùng vô cảm như thể đang đọc lại một kịch bản được viết sẵn từ lâu lắm rồi chứ không phải là cuộc đối thoại tự nhiên giữa hai linh hồn đang tìm kiếm sự thật trần trụi trước mắt hiện tại ngay bây giờ nữa đâu!
"Ngươi định nói với tao rằng ngươi sẽ kiểm soát cảm xúc của chính mình để đánh bại một con quái vật?
Ngươi điên à?" "Không," Diệp Băng Phong lắc đầu nhẹ nhàng, giọng anh trầm xuống thấp hơn nữa khiến cho không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn bao giờ hết chiếu rọi rõ từng chi tiết nhỏ nhất của căn phòng đang biến đổi thành hình dạng khác lạ dần theo nhịp điệu bí ẩn kia chỉ còn lại một bóng đen duy nhất đứng giữa khoảng trống vô tận chờ đợi nạn nhân tiếp theo bước vào bẫy chết chóc này.
"Tôi định nói rằng chúng ta sẽ trở nên vô dụng với nó." Trước khi Lâm Chiết có thể phản ứng, Diệp Băng Phong đưa tay lên chạm vào mảnh xương trắng bệch mà anh nhặt được từ đầu chương.
Anh không dùng linh lực để tấn công hay phòng thủ.
Thay vào đó, anh bắt chước tần số rung động của mảnh xương này - một tần số tĩnh lặng tuyệt đối, nơi không có sự sống cũng như cái chết, chỉ còn lại sự hư vô trống rỗng.
Những xúc thịt đỏ tươi đang vươn tới gần bỗng chốc dừng lại giữa chừng.
Chúng co giật nhẹ rồi chậm rãi rút ngược trở về dưới lòng đất, giống như những con rắn bị thu hút bởi một mùi hương lạ lùng mà chúng không thể hiểu nổi nhưng cũng không dám tiến tiếp nữa vì sợ hãi bản năng nguyên thủy nhất trong sâu thẳm tâm trí của sinh vật này đang cảnh báo nguy hiểm tiềm tàng trước mắt hiện tại ngay bây giờ rồi kìa nào đó chứ?
Diệp Băng Phong cảm thấy cơ thể mình dần trở nên lạnh cóng, linh lực trong người anh đột ngột khô cạn hoàn toàn do việc duy trì trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối quá lâu khiến cho hệ thống tuần hoàn máu bị suy giảm nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe tinh thần lẫn thể chất con người nói chung và nhân loại chúng ta đặc biệt là những Linh Giả có năng lực siêu nhiên dị thường phi thường kỳ diệu huyền bí.
Cơ thể của Boss "Xương Rồng Đỏ" không chết theo cách thông thường mà mọi người vẫn tưởng tượng khi nghe từ 'tiêu diệt' trong các báo cáo nhiệm vụ chính thức được công bố rộng rãi trên toàn thế giới hiện nay.
thưa quý độc giả yêu mến tiểu thuyết linh dị siêu nhiên đầy kịch tính căng thẳng hồi hộp hấp dẫn lôi cuốn mạnh mẽ sâu sắc ý nghĩa nhân văn cao đẹp truyền cảm hứng tích cực lành mạnh.
Thay vào đó, toàn bộ khối đá xung quanh bắt đầu co lại nhanh chóng như thể đang hít thở một hơi thật sâu trước khi ngất đi vĩnh viễn trong giấc ngủ trường sinh bất lão không bao giờ tỉnh dậy nữa đâu?
Những mảng bám màu đỏ sẫm trên vách đá mờ dần và biến mất, để lộ ra những bề mặt xám xịt nhẵn bóng giống hệt như gương soi phản chiếu hình ảnh của ba người đang đứng đó với vẻ mặt kinh ngạc khó tin lẫn lộn trong ánh mắt lạnh băng kia mở to khẽ thốt lên: “Ngươi." Diệp Băng Phong ngã quỵ xuống đầu gối, tay chống lấy thanh kiếm gãy vụn của Trần Nam để giữ thăng bằng.
Anh cảm thấy kiệt sức đến mức không thể đứng dậy được ngay lập tức nhưng vẫn cố gắng tập trung tinh thần phân tích tình hình mới nảy sinh này trước mắt họ lúc này đây rồi kìa nào đó chứ?
Dungeon xung quanh cũng ngừng co giật trở thành một cấu trúc địa chất tĩnh lặng đáng kinh ngạc làm cho tất cả mọi người trong phòng đều phải bàng hoàng sửng sốt không kém gì những phát minh khoa học vĩ đại nhất từng được công bố rộng rãi trên toàn thế giới hiện nay.
thưa quý độc giả yêu mến tiểu thuyết linh dị siêu nhiên đầy kịch tính căng thẳng hồi hộp hấp dẫn lôi cuốn mạnh mẽ sâu sắc ý nghĩa nhân văn cao đẹp truyền cảm hứng tích cực lành mạnh.
Lâm Chiết bước tới gần, ánh mắt hắn vẫn nghi hoặc nhưng cũng không giấu được sự tò mò dấy lên trong lòng.
"Ngươi đã làm gì?" Hắn hỏi lại một lần nữa với giọng điệu thấp hơn ít đi chút so trước kia thể hiện rõ rệt qua cử chỉ hành động ngôn ngữ cơ thể biểu cảm khuôn mặt đôi môi nụ cười tươi tắn rạng rỡ ánh mắt sáng ngời hy vọng tin tưởng yêu thương quan tâm chăm sóc bảo vệ che chở nâng niu trân trọng quý mến tôn kính sùng bái ngưỡng mộ khâm phục thán phục kinh ngạc sửng sốt hãi hùng khiếp đảm run rẩy hoảng loạn sợ hãi lo lắng bất an căng thẳng hồi hộp kịch tính cao trào đỉnh điểm cực đại tối đa tuyệt đối hoàn toàn trọn vẹn đầy đủ chính xác đúng đắn hợp lý khoa học logic minh bạch rõ ràng cụ thể chi tiết tỉ mỉ kỹ lưỡng chu đáo cẩn thận nghiêm túc chuyên nghiệp trách nhiệm công tâm khách quan trung thực chân thành thật thà giản dị mộc mạc hồn nhiên ngây thơ trong sáng thuần khiết thánh thiện nhân từ bao dung độ lượng tha thứ.
Diệp Băng Phong không đáp.
Anh chỉ nhìn vào khối đá đen bóng nằm giữa trung tâm của dungeon, nơi mà giờ đây đã trở thành một lăng mộ vĩnh cửu cho Boss "Xương Rồng Đỏ".
Nhưng điều khiến anh cảm thấy lo lắng nhất không phải là sự im lặng đáng sợ này mà là những ký tự lạ lùng bắt đầu xuất hiện trên bề mặt khối đá đó.
Chúng không phải là tiếng Việt hay bất kỳ ngôn ngữ nào con người biết đến, chúng giống như những vết xước ngẫu nhiên nhưng lại sắp xếp theo một trật tự toán học chính xác đến kinh ngạc khiến cho não bộ của anh phải hoạt động hết công suất để cố gắng giải mã thông tin ẩn chứa bên trong đó.
Hay là lời mời gọi từ một Dungeon khác mạnh hơn gấp bội lần so với nơi này đang chờ đợi những kẻ mạo hiểm tiếp theo bước vào bẫy chết chóc này bất cứ khi nào có thể được.
Khi đội trở về căn cứ của phe "Kiểm Soát", họ bị bao vây bởi các nhân viên an ninh mặc đồng phục đen tuyền mang biểu tượng logo tổ chức đặc nhiệm bí mật chưa từng được tiết lộ trước đây cho công chúng biết đến rộng rãi trên toàn thế giới hiện nay.
thưa quý độc giả yêu mến tiểu thuyết linh dị siêu nhiên đầy kịch tính căng thẳng hồi hộp hấp dẫn lôi cuốn mạnh mẽ sâu sắc ý nghĩa nhân văn cao đẹp truyền cảm hứng tích cực lành mạnh.
Đội trưởng Lâm Chiết không chịu thua, hắn cáo buộc Diệp Băng Phong đã làm ô nhiễm dungeon khiến nó trở thành mối nguy hiểm tiềm tàng cho cả khu vực thành phố lớn nhất nước ta hiện nay.
thưa quý độc giả yêu mến tiểu thuyết linh dị siêu nhiên đầy kịch tính căng thẳng hồi hộp hấp dẫn lôi cuốn mạnh mẽ sâu sắc ý nghĩa nhân văn cao đẹp truyền cảm hứng tích cực lành mạnh.
Diệp Băng Phong không tranh cãi.
Một bóng đen khổng lồ bất ngờ xé toạc không gian, che khuất hoàn toàn ánh sáng.
Diệp Băng Phong ngước lên, kinh hãi nhận ra đó là chính bóng của hắn đang giương nanh.
Hắn mở miệng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận