Chương 24

Chương 24 — "Vòng Lặp Hại Người Của Diệp Băng Phong"



Diệp Băng Phong không đáp lại lời chào của Lâm Chiết.

Không khí trong căn hộ cũ kỹ của anh nặng trĩu, mùi ẩm mốc của tường bị thấm nước hòa quyện với mùi kim loại tanh tưởi của máu khô — thứ mùi mà anh không thể xua tan dù đã tắm ba lần.

Anh ngồi trên mép giường, lưng thẳng cứng đờ, hai tay ôm chặt lấy đầu gối.

Lâm Chiết đứng giữa phòng, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng góc khuất của căn phòng nhỏ bé.

Cô không nhìn Băng Phong, mà nhìn vào không gian xung quanh anh.

"Nghị lực của anh đang dao động," Lâm Chiết nói, giọng điệu khô khan như một bản báo cáo y khoa.

"Tôi có thể cảm nhận được nó.

Nó không ổn định.

Nó giống như...

một cơn sốt."

Băng Phong nhắm mắt lại.

Trong đầu anh, tiếng cười của phiên bản tương lai — hay là ảo ảnh?

— vẫn còn vang vọng.

*Và lần này, anh sẽ không thể cứu bất kỳ ai.*

"Cô đến để kiểm tra tôi," Băng Phong thì thầm, giọng khàn khàn.

"Hay để bắt giữ tôi?"

"Đừng tự làm mình thành nạn nhân, Diệp Băng Phong," Lâm Chiết bước về phía trước, giày cao gót của cô gõ lên sàn nhà gỗ cũ kỹ tạo ra những tiếng *cốc, cốc* đều đặn, như nhịp đếm của một chiếc đồng hồ đếm ngược.

"Tôi đến đây vì anh là duy nhất có thể tiếp cận tầng 5 mà không bị hệ thống phòng thủ của Dungeon từ chối.

Và nếu anh chết, mọi nỗ lực của chúng ta — và cả mạng sống của Trần Nam — đều vô nghĩa."

Băng Phong mở mắt.

Đôi mắt anh đỏ ngầu, tròng trắng布满了 những vết mao mạch vỡ.

Anh nhìn vào bàn tay phải của mình.

Màu xám kim loại, thứ mà anh gọi là "nhiễm độc linh khí", hiện tại đã lan lên đến khuỷu tay.

Nó không đau, nhưng nó lạnh.

Một cái lạnh xuyên thấu vào xương tủy, khiến anh cảm thấy như mình đang dần đóng băng từ bên trong.

"Trần Nam," Băng Phong hỏi, giọng run run.

"Đang nằm ở bệnh viện quân y," Lâm Chiết đáp nhanh, như thể sợ anh hỏi thêm.

Các bác sĩ không thể giải thích tại sao não bộ của cậu ấy lại phát ra sóng alpha liên tục, giống như một chiếc đài radio đang cố gắng bắt sóng từ một chiều không gian khác."

Băng Phong cười, một nụ cười chua chát và đầy tự trào.

"Tuyệt vời.

Tôi vừa mất đi bạn thân, vừa trở thành vật thí nghiệm, và giờ thì bạn tôi đang trở thành một cái loa phát thanh của quỷ.

Đây có phải là định nghĩa về một ngày làm việc hiệu quả không?"

Lâm Chiết nhíu mày.

"Đừng dùng sự hài hước để che giấu nỗi sợ.

Anh biết quy tắc.

Nếu anh không đi vào Dungeon A-09 trong vòng 24 giờ, sự cộng hưởng giữa linh khí của anh và Boss sẽ gây ra một vụ nổ năng lượng.

Chúng ta sẽ mất cả khu vực này."

"Và nếu tôi đi, tôi sẽ bị ăn mòn ký ức," Băng Phong đứng dậy, chân anh run rẩy.

"Cha tôi đã biến mất.

Và giờ tôi biết lý do.

Anh ấy không biến mất.

Anh ấy đã trở thành một phần của Dungeon.

tôi là kẻ đã mở cánh cửa đó."

Lâm Chiết im lặng.

Lần đầu tiên, vẻ mặt lạnh lùng của cô lộ ra một vết nứt.那不是同情, mà là sự tính toán.

Cô đang cân nhắc giữa việc sử dụng anh và việc giữ anh sống.

"Chúng ta không có thời gian để thảo luận về đạo đức," Lâm Chiết nói, rút ra một chiếc thẻ chip từ túi áo.

"Đây là vé vào cửa.

Tôi sẽ đi cùng anh.

Nếu anh mất kiểm soát, tôi sẽ cắt đứt kết nối.

Và nếu anh cố gắng chạy trốn..."

Cô không nói tiếp.

Nhưng ánh mắt của cô nói đủ.

Băng Phong cầm lấy chiếc thẻ.

Nó lạnh buốt.

Anh biết rằng mình không có lựa chọn.

Không phải vì anh dũng cảm, mà vì anh quá sợ hãi những gì sẽ xảy ra nếu anh làm sai lần nữa.

Sự nhút nhát của anh không còn là điểm yếu, nó là cơ chế sống còn.

Nó khiến anh cẩn trọng.

Nó khiến anh phân tích.

Và trong thế giới này, sự cẩn trọng là thứ duy nhất ngăn anh trở thành một con rối.

"Đi thôi," Băng Phong nói, bước ra khỏi căn hộ.

"Trước khi tôi quên lý do tại sao mình phải làm điều này."




Không gian xung quanh Băng Phong sụp đổ.

Khi anh mở mắt, anh không còn ở trong hành lang đá đen.

Anh đang đứng trong một căn phòng họp hiện đại.

Ánh sáng huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà.

Mùi cà phê và giấy tờ cũ kỹ.

Đối diện anh, ngồi sau một chiếc bàn gỗ sồi lớn, là một người đàn ông.

Người đàn ông đó mặc一套 vest đen, tóc đen, khuôn mặt điển trai nhưng mang vẻ mệt mỏi của một người đã làm việc quá sức.

Đó là cha anh.

Diệp Gia Huy.

Nhưng đôi mắt của người đàn ông đó là màu tím.

Một màu tím sâu thẳm, không có đồng tử, chỉ có sự trống rỗng.

"Con đã về," người đàn ông nói.

Giọng nói của anh ta vang lên trong đầu Băng Phong, hòa quyện với giọng nói của Dungeon.

Nó không đến từ miệng, mà từ chính não bộ của Băng Phong.

"Cha?" Băng Phong hỏi, giọng anh run rẩy.

Người đàn ông mỉm cười.

Nụ cười đó không hề có chút thiện cảm nào.

Nó là nụ cười của một Boss Dungeon đã học được cách giả mạo tình cảm.

Nó hoàn hảo đến mức đáng sợ.

"Không," người đàn ông nói.

"Ta là Ma Vương Tang Nguyệt.

Và ta đã chờ anh rất lâu rồi.

Vì chỉ có anh mới có thể mở ra cánh cửa cuối cùng."

Băng Phong nhìn vào tay mình.

Màu xám kim loại đã quay trở lại.

Nó lan nhanh hơn lần trước.

Và lần này, nó không chỉ ăn mòn da thịt.

Nó ăn mòn ký ức.

Anh nhớ ra.

Cha anh không biến mất.

Cha anh đã trở thành Boss Dungeon đầu tiên.

Và anh là nguyên nhân gián tiếp khiến cha mất kiểm soát.

"Anh đã nghĩ mình là người chơi," giọng nói của Ma Vương Tang Nguyệt vang lên.

"Nhưng anh chỉ là một nhân vật trong trò chơi.

Và trò chơi này không có nút dừng."

Băng Phong mỉm cười.

Một nụ cười tự trào, đầy sự tuyệt vọng.

"Thì ra là vậy," anh nói.

"Vậy thì, hãy bắt đầu vòng lặp mới."

Và khi anh nói xong, thế giới xung quanh anh tan vỡ.

Không phải Dungeon sụp đổ.

Mà là thực tại sụp đổ.

Băng Phong gào thét trong thế giới thực, cơ thể anh co giật dữ dội trên sàn nhà đá đen.

Các bác sĩ — hay là ảo ảnh?

— lao vào, nhưng Lâm Chiết giơ tay ngăn lại.

"Để anh tiếp tục," Lâm Chiết ra lệnh, ánh mắt cô sáng lên vì háo hức.

"Dữ liệu đang tăng vọt.

Boss A-09 đang...

cười."

Trong thế giới mơ, phiên bản tương lai của Băng Phong bước ra từ bóng tối.

Hắn không còn là một kẻ thù.

Hắn là một phần của anh.

"Và lần này," phiên bản kia nói, "anh sẽ không thể cứu bất kỳ ai."

Băng Phong quay đầu lại.

Đứng sau anh không phải là người giám đốc.

Mà là chính anh.

Một Diệp Băng Phong khác, với đôi mắt màu tím, đang mỉm cười.

"Và lần này," phiên bản kia nói, "anh sẽ không thể cứu bất kỳ ai."

Băng Phong cảm thấy một bàn tay lạnh như đá đặt lên vai mình.

Và lần này, anh không thể quay đi.




Băng Phong tỉnh dậy.

Anh nằm trên sàn nhà đá đen.

Lâm Chiết đang đứng bên cạnh anh, mặt mày tái mét.

"Anh đã làm gì?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

"Tôi đã nói chuyện với nó," Băng Phong nói, ngồi dậy.

Anh cảm thấy nhẹ nhõm.

Màu xám kim loại trên tay anh đã biến mất.

Nhưng khi anh nhìn lên, anh thấy điều đó khiến anh chết lặng.

Lâm Chiết không còn là Lâm Chiết.

Đôi mắt của cô chuyển sang màu tím.

Và nụ cười của cô...

nó giống hệt nụ cười của phiên bản tương lai của anh.

"Chúc mừng," Lâm Chiết nói, giọng cô vang vọng.

"Anh đã mở ra cánh cửa.

Và giờ, chúng ta sẽ bắt đầu trò chơi mới."

Băng Phong nhìn vào tay mình.

Và anh thấy một dòng chữ hiện ra trên lòng bàn tay anh.

*Vòng lặp thứ 24: Bắt đầu.*

Và phía sau anh, Trần Nam bước ra từ bóng tối.

Cậu ấy không còn là một con rối.

Cậu ấy là một Boss.

"Chào anh, Băng Phong," Trần Nam nói.

"Anh đã chờ anh rất lâu rồi."

Băng Phong mỉm cười.

Một nụ cười tự trào.

"Thì ra là vậy," anh nói.

"Vậy thì, hãy bắt đầu."

Và khi anh nói xong, thế giới xung quanh anh tan vỡ.

Không phải Dungeon sụp đổ.

Mà là thực tại sụp đổ.

Và trong sự sụp đổ đó, Băng Phong nhận ra sự thật cuối cùng.

Anh không phải là người chơi.

Anh là Boss.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập