Chương 23
Diệp Băng Phong đứng chết trân giữa khoảng không vô tận, nơi thực tại đang vỡ vụn thành những mảnh ghép dữ liệu số.
Cơn rơi tự do không còn là cảm giác vật lý nữa, mà là sự xé toạc của nhận thức.
Anh cố gắng hét lên, nhưng giọng nói của anh bị nuốt chửng bởi tiếng hum rên của linh khí đang tuôn chảy như một con sông ngầm dưới da thịt.
Khi anh finally "đập" xuống, không phải là một bề mặt cứng rắn, mà là một sàn nhà kính trong suốt, phản chiếu bầu trời đêm đầy sao của một thành phố mà anh không nhận ra.
Những tòa nhà chọc trời xung quanh không phải bằng bê tông và thép, mà là những cột sống xương trắng nhô lên từ lòng đất, được bao bọc bởi những mạch máu linh khí phát sáng màu tím.
"Chào mừng đến với thế giới mới, Diệp Băng Phong," giọng nói của phiên bản khác của anh vang lên, không còn là sự đe dọa, mà là một sự bình thản đáng sợ.
Diệp Băng Phong rụt lại, tay ôm lấy đầu.
Màu xám kim loại trên cánh tay trái của anh không còn lan rộng nữa, nhưng nó đã ăn sâu vào xương, tạo thành một hình xăm kỳ lạ giống như một con mắt đang mở.
Anh nhìn vào bàn tay của mình.
Những ngón tay run rẩy.
Anh không phải là một Linh Giả cấp cao.
Anh thậm chí không thể kích hoạt một tia lửa linh năng cơ bản.
Nhưng thứ này...
thứ này không phải là linh năng thông thường.
"Anh là ai?" Băng Phong hỏi, giọng khàn đặc.
"Ta là kết quả của việc anh từ chối chấp nhận sự thật," phiên bản kia đáp, bước ra từ bóng tối.
Đôi mắt màu tím của hắn không có đồng tử, chỉ là hai hố sâu hút lấy ánh sáng.
"Ta là vòng lặp thứ mười bốn.
Và đây là lần thứ mười lăm."
Băng Phong nhíu mày.
Trí tuệ phân tích của anh bắt đầu hoạt động, cố gắng lọc bỏ nỗi sợ hãi.
"Nếu đây là vòng lặp, tại sao tôi lại nhớ những gì đã xảy ra?
Tại sao tôi không bị xóa ký ức như những lần trước?"
"Vì Dungeon đang học," phiên bản kia nói, giọng trầm xuống.
"Và nó đã nhận ra rằng nỗi sợ hãi của con người là nguồn dinh dưỡng tốt nhất cho sự tiến hóa của nó.
Nó không muốn tiêu diệt anh, Băng Phong.
Nó muốn *hiểu* anh.
Và để hiểu anh, nó phải tái tạo lại những khoảnh khắc anh cảm thấy tội lỗi nhất."
Bỗng nhiên, không gian xung quanh họ bắt đầu co lại.
Những tòa nhà xương cốt sụp đổ, biến thành những bức tường kính của một văn phòng hiện đại.
Ánh sáng trắng刺 mắt chiếu xuống.
Băng Phong nhận ra nơi này.
Đây là Phòng Sạch 04, nhưng phiên bản cũ hơn.
Phiên bản trước khi anh bị mắc kẹt.
Một hình ảnh hologram mờ nhạt xuất hiện trước mặt anh.
Không phải là con quái vật, mà là hình ảnh của một Dungeon đang "nhớ lại".
Đó là một dòng chảy dữ liệu hỗn loạn, những mảnh vỡ ký ức của hàng trăm Linh Giả đã chết trong tầng 5.
Và ở trung tâm của mớ hỗn độn đó, là một khuôn mặt.
Khuôn mặt của cha anh.
Nhưng không phải là người đàn ông vest đen lạnh lùng.
Mà là một người đàn ông trẻ, mắt đỏ hoe, tay cầm một khẩu súng năng lượng đang rung lên dữ dội.
"Không," Băng Phong thì thầm, nỗi sợ hãi dâng lên cổ họng.
"Đây không phải là thực tế.
Đây là bẫy."
"Đây là sự thật mà anh từ chối nhìn vào," phiên bản kia nói, tiến lại gần.
"Cha anh không biến mất.
Anh đã giết chết con người trong anh ấy.
Và giờ, anh phải trả giá bằng cách trở thành công cụ để hắn kiểm soát thế giới."
Cánh cửa thép của Trung Tâm Quản Lý Linh Giả mở ra với một tiếng còi hú dài.
Diệp Băng Phong bước vào, vai áo khoác ướt sũng từ cơn mưa axit bên ngoài, nhưng tâm trí anh thì khô cằn và nứt nẻ.
Anh không nhìn thấy Trần Nam.
Cậu ấy đang ở đâu đó bên ngoài, có lẽ đang cố gắng phá cửa, hoặc có lẽ đã bị bắt.
Lâm Chiết đứng đó, tay cầm một bảng điều khiển hologram, ánh mắt sắc lạnh như dao.
"Cô không tin tôi," Băng Phong nói, giọng mệt mỏi.
"Anh không cần tôi tin," Lâm Chiết đáp, không nhúc nhích.
"Anh cần tôi giúp anh sống sót.
Và để làm được điều đó, anh phải ngừng tự làm hại chính mình."
Băng Phong bước về phía trước.
"Trong giấc mơ, tôi đã thấy Quản Sự Lâm.
Phe Kiểm Soát.
Họ không muốn giết tôi.
Họ muốn sử dụng tôi."
Lâm Chiết dừng tay.
Lần đầu tiên, vẻ mặt bình thản của cô rung động.
"Anh đã gặp Quản Sự Lâm?
Trong trạng thái nào?"
"Trong ký ức của Dungeon," Băng Phong nói.
"Họ đang cố gắng đọc tâm trí của các Boss Dungeon thông qua tôi.
Họ nghĩ rằng vì tôi có liên kết với Ma Vương Tang Nguyệt, tôi có thể trở thành một cầu nối.
Một chìa khóa."
Lâm Chiết thở dài, một tiếng thở dài đầy sự mệt mỏi của một người đã biết trước kết cục.
"Đó là lý do tại sao họ đang săn đuổi anh.
Không phải để tiêu diệt, mà để bắt giữ.
Nếu anh rơi vào tay họ, anh sẽ trở thành một phòng thí nghiệm sống.
Họ sẽ rút hết linh khí ra khỏi cơ thể anh cho đến khi não bộ của anh nổ tung."
"Và phe Cộng Sinh thì sao?" Băng Phong hỏi.
"Họ muốn gì?"
"Họ muốn anh giải phóng Dungeon," Lâm Chiết nói, giọng thấp hơn.
"Họ tin rằng con người là kẻ xâm lược.
anh là bằng chứng sống rằng ranh giới giữa con người và linh vật đang mờ đi.
Nếu anh đứng về phía họ, anh sẽ phải hy sinh nhân tính của mình để trở thành một phần của hệ sinh thái mới."
Băng Phong cười, một nụ cười chua chát.
"Vậy tôi không có lựa chọn nào cả.
Nếu tôi chọn phe này, tôi sẽ bị bóc tách.
Nếu tôi chọn phe kia, tôi sẽ mất đi bản thân."
"Đó là vấn đề của những người nghĩ theo kiểu đen trắng," Lâm Chiết nói, bước ra khỏi bóng tối.
"Nhưng thế giới này không chỉ có hai màu.
Có một con đường thứ ba.
Một con đường mà không ai dám đi."
"Cô muốn tôi làm gì?"
"Cô muốn tôi vào sâu hơn," Lâm Chiết nói.
"Vào tầng 5.
Nơi Ma Vương Tang Nguyệt cư trú.
Và anh phải tìm ra nguồn gốc của vòng lặp.
Nếu không, anh sẽ tiếp tục rơi vào bẫy này mãi mãi."
Băng Phong nhìn vào tay mình.
Màu xám kim loại đang lan chậm rãi lên cổ tay.
Anh biết rằng thời gian của anh không còn nhiều.
"Và nếu tôi thất bại?"
"Thì chúng ta sẽ chết cùng nhau," Lâm Chiết nói.
"Nhưng ít nhất, chúng ta sẽ chết với sự thật."
Băng Phong nhận ra bẫy.
Không phải là bẫy của Dungeon, mà là bẫy của chính sự tuyệt vọng.
Cả hai phe đều muốn khai thác anh.
Phe Kiểm Soát muốn anh trở thành vũ khí.
Phe Cộng Sinh muốn anh trở thành hy tế.
Anh chỉ là một gã nhút nhát, một người đàn ông luôn sợ hãi những quyết định của chính mình.
Nhưng nỗi sợ hãi đó lại là thứ duy nhất khiến anh còn là con người.
Anh bước ra khỏi văn phòng, đi vào hành lang tối tăm của trung tâm.
Trần Nam đang chờ ở đầu hành lang, áo sơ mi rách nát, máu chảy từ vết thương trên trán.
"Băng Phong!" Trần Nam hét lên, chạy về phía anh.
"Tôi biết cô ấy nói dối!
Cô ấy đang lợi dụng anh!"
"Trần Nam, dừng lại!" Băng Phong hét lại.
Nhưng Trần Nam không dừng lại.
Cậu ấy lao vào vòng tay Băng Phong, ôm chặt lấy anh.
Và trong khoảnh khắc đó, Băng Phong cảm thấy sự ấm áp.
Sự yếu đuối.
"Chúng ta sẽ thoát ra," Trần Nam thì thầm.
"Chúng ta sẽ phá vỡ mọi thứ."
Băng Phong nhìn vào đôi mắt của bạn mình.
Và anh thấy sự trống rỗng.
Không có suy nghĩ.
Không có ý chí.
Chỉ là một con rối đang được điều khiển bởi một sợi dây vô hình.
"Trần Nam..." Băng Phong thì thầm.
"Anh đang làm gì vậy, Băng Phong?" Giọng nói của Trần Nam thay đổi.
Nó trở nên trầm thấp, vang vọng, giống như giọng nói của Ma Vương Tang Nguyệt.
Băng Phong lùi lại.
Ai đang nói?"
Trần Nam mỉm cười.
Nụ cười đó không thuộc về cậu ấy.
Đôi mắt của Trần Nam chuyển sang màu tím.
"Ta đã nói với anh," giọng nói của Ma Vương Tang Nguyệt vang lên qua môi của Trần Nam.
"Dungeon không chỉ là một nơi.
Nó là một ý thức.
Và ý thức đó đang lan truyền.
Nó đang học cách giả mạo.
Nó đang học cách kết nối."
Băng Phong nhìn xung quanh.
Những nhân viên bảo vệ trong hành lang đang quay lại.
Đôi mắt của họ cũng chuyển sang màu tím.
"Anh không thể chạy," giọng nói của Tang Nguyệt nói.
"Vì anh đã ở trong lòng ta từ rất lâu rồi."
Băng Phong nhận ra sự thật.
Anh không cần phải chiến đấu với quân thù bên ngoài.
Anh cần phải chiến đấu với chính sự kiểm soát mà Dungeon đang áp đặt lên tâm trí anh.
Anh phải tìm ra con đường thứ ba.
Một con đường không dựa trên sự kiểm soát, cũng không dựa trên sự giải phóng.
Mà dựa trên sự *hiểu*.
Anh nhắm mắt lại.
Anh không cố gắng đẩy lùi linh khí.
Anh không cố gắng chiến đấu.
Anh chỉ đơn giản là...
Và trong sự im lặng đó, anh nghe thấy một tiếng khóc.
Băng Phong được đưa đến phòng thí nghiệm sâu dưới lòng đất.
Tại đây, anh được kết nối với một thiết bị gọi là "Cầu Nối Ký ức".
Mục tiêu: Đưa anh vào tâm trí của Boss Dungeon A-09 để trích xuất dữ liệu.
Lâm Chiết đứng bên ngoài cửa kính, gương mặt lạnh băng.
"Nhớ kỹ, Băng Phong.
Nếu anh mất kiểm soát, chúng tôi sẽ ngắt kết nối.
Và anh sẽ chết."
"Đã rõ," Băng Phong nói.
Khi ý thức chìm xuống, Băng Phong không thấy Boss.
Cô thấy *chính mình*.
Một phiên bản của anh, ngồi trong một căn phòng họp.
Đối diện anh là một người đàn ông.
Người đàn ông đó có khuôn mặt của cha anh.
Nhưng đôi mắt của người đàn ông đó là màu tím.
"Con đã về," người đàn ông nói.
Giọng nói của anh ta vang lên trong đầu Băng Phong, hòa quyện với giọng nói của Dungeon.
"Con đã về để kết thúc nó."
Băng Phong mở mắt.
Anh đang đứng trong căn phòng họp.
Và người đàn ông vest đen đang ngồi đối diện anh.
"Cha?" Băng Phong hỏi.
Người đàn ông mỉm cười.
Nụ cười đó không hề có chút thiện cảm nào.
Nó là nụ cười của một Boss Dungeon đã học được cách giả mạo tình cảm.
"Không," người đàn ông nói.
"Ta là Ma Vương Tang Nguyệt.
Và ta đã chờ anh rất lâu rồi.
Vì chỉ có anh mới có thể mở ra cánh cửa cuối cùng."
Băng Phong nhìn vào tay mình.
Màu xám kim loại đã quay trở lại.
Nó lan nhanh hơn lần trước.
Và lần này, nó không chỉ ăn mòn da thịt.
Nó ăn mòn ký ức.
Anh nhớ ra.
Cha anh không biến mất.
Cha anh đã trở thành Boss Dungeon đầu tiên.
Và anh là nguyên nhân gián tiếp khiến cha mất kiểm soát.
"Anh đã nghĩ mình là người chơi," giọng nói của Ma Vương Tang Nguyệt vang lên.
"Nhưng anh chỉ là một nhân vật trong trò chơi.
Và trò chơi này không có nút dừng."
Băng Phong mỉm cười.
Một nụ cười tự trào, đầy sự tuyệt vọng.
"Thì ra là vậy," anh nói.
"Vậy thì, hãy bắt đầu vòng lặp mới."
Và khi anh nói xong, thế giới xung quanh anh tan vỡ.
Không phải Dungeon sụp đổ.
Mà là thực tại sụp đổ.
Băng Phong gào thét trong thế giới thực, cơ thể co giật dữ dội trên bàn thí nghiệm.
Các bác sĩ lao vào, nhưng Lâm giơ tay ngăn lại.
"Để cô ấy tiếp tục," Lâm ra lệnh, ánh mắt sáng lên vì háo hức.
"Dữ liệu đang tăng vọt.
Boss A-09 đang...
cười."
Trong thế giới mơ, phiên bản tương lai của Băng Phong bước ra từ bóng tối.
Hắn không còn là một kẻ thù.
Hắn là một phần của anh.
"Và lần này," phiên bản kia nói, "anh sẽ không thể cứu bất kỳ ai."
Băng Phong quay đầu lại.
Đứng sau anh không phải là người giám đốc.
Mà là chính anh.
Một Diệp Băng Phong khác, với đôi mắt màu tím, đang mỉm cười.
"Và lần này," phiên bản kia nói, "anh sẽ không thể cứu bất kỳ ai."
Băng Phong cảm thấy một bàn tay lạnh như đá đặt lên vai mình.
Và lần này, anh không thể quay đi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận