Chương 59

Đất đá dưới chân Đinh Vô Ảnh vẫn còn rung nhẹ, dư chấn của sự sụp đổ chưa kịp lắng xuống hoàn toàn.

Cô đứng giữa khoảng trống hình học hoàn hảo kia, nơi từng là trái tim của thành phố Kim Lung.

Không có xác chết, không có đống đổ nát hỗn loạn.

Chỉ có một sự im lặng tuyệt đối, nặng nề như chì rót vào tai.

Không gian xung quanh dường như bị cắt bỏ đi những chi tiết thừa thãi.

Bầu trời xám xịt treo lơ lửng trên đầu, thiếu hẳn mây trôi hay gió thổi.

Ánh sáng không chiếu rọi mà chỉ lan tỏa đều khắp, vô hướng và lạnh lẽo.

Đây không phải là chiến trường sau một trận đấu sinh tử thông thường.

Đây là nơi thực tại bị xé toạc ra để lộ lớp vỏ bọc bên dưới.

Đinh Vô Ảnh hít vào một hơi dài.

Không khí ở đây khô khốc, mang mùi của ozone và sắt gỉ – mùi vị đặc trưng khi năng lượng nguyên thủy chạm trực tiếp vào vật chất hữu cơ.

Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập chậm rãi nhưng mạnh mẽ trong lồng ngực mình.

tim này đã từng thuộc về một người phụ nữ khác?

Hay nó là sự tái tạo từ những mảnh ký ức vỡ vụn mà cô đang sở hữu hiện tại?

Câu hỏi ấy luôn treo lơ lửng trong tâm trí cô như con dao sắc bén.

Nhưng lúc này, không phải thời điểm để tự vấn.

Cô cần hiểu cơ chế đằng sau vụ biến mất của Kim Lung.

Không phải là sự phá hủy bởi bạo lực, mà là sự "loại bỏ" khỏi hệ thống nhận thức chung của thế giới Võ Thiên.

Lý Thanh Tâm đứng cách cô mười bước chân, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm ngắn bằng sắt đen.

Nữ thư ký nghi ngờ mọi thứ, kể cả ánh mắt bình tĩnh đến mức đáng sợ trên khuôn mặt Đinh Vô Ảnh.

Cô ấy không tin vào sự may mắn hay tình cờ.

Nếu Kim Lung biến mất mà chỉ để lại một hố trống hình học hoàn hảo như thế này, thì kẻ đứng sau chắc chắn sở hữu sức mạnh vượt xa hiểu biết của họ về võ đạo và thuật pháp.

"Đừng bước tiếp," Lý Thanh Tâm lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng sắc nhọn như lưỡi dao cạo.

"Không gian ở đây không ổn định.

Cảm giác giống như chúng ta đang đứng trên mép vực thẳm vô hình." Đinh Vô Ảnh quay đầu nhìn cô ấy một cái ngắn ngủi.

Ánh mắt lạnh lùng của cô phản chiếu lại sự lo lắng trong ánh mắt Lý Thanh Tâm.

"Chúng ta đã bước vào đây từ lâu rồi," Đinh Vô Ảnh đáp, giọng điệu không chút dao động.

"Sự sụp đổ chỉ là bề nổi.

Bí mật nằm sâu dưới lòng đất này." Cô quay sang phía khoảng trống trung tâm.

Ở đó, một cấu trúc tinh thể mờ ảo đang xoay chậm rãi giữa hư không.

Nó phát ra những tần số âm thanh thấp, gần như ngoài ngưỡng nghe của con người bình thường.

Nhưng với khả năng quan sát cực cao và sự thích nghi với cái chết mà Đinh Vô Ảnh sở hữu, cô có thể "nhìn" thấy những dòng chảy năng lượng xung quanh nó.

Những đường nét sáng màu bạc óng ánh từ cánh tay cô bắt đầu tỏa ra mạnh hơn khi tiến gần vào trung tâm.

Đó không phải là phép thuật cổ điển hay kiếm ý truyền thống.

Nó giống như một phản ứng sinh học, cơ thể cô đang cộng hưởng với thực tại bị lỗi này.

Đinh Vô Ảnh biết rằng mình khác biệt.

Cô không thuộc về quá khứ của Võ Thiên, cũng chưa hẳn hoàn toàn thuộc về hiện tại.

Cô là một phiên bản tương lai đã chết đi và tái sinh từ những mảnh vỡ ký ức.

Và nơi đây, Kim Lung cũ, chính là điểm giao thoa giữa các lớp thời gian đó.

Cô bước lên trước.

Mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra tiếng vọng kỳ lạ, như thể đang dẫm trên mặt nước tĩnh lặng thay vì đá cứng.

Lý Thanh Tâm nghi ngờ nhưng không dám ngăn cản.

Sự kiên định trong dáng đứng của Đinh Vô Ảnh là một loại áp lực vô hình mà ngay cả những chiến binh lão luyện nhất cũng phải nể phục – hoặc e sợ.

Từ vùng hư không ở trung tâm, thứ gì đó bắt đầu lại.

Nó không xuất hiện đột ngột như một kẻ thù lao đến tấn công.

Thay vào đó, nó len lỏi ra từ các khe nứt của không gian, giống như mực spilled trong nước trong suốt.

Đó là một thực thể được cấu thành từ chính những mảnh vỡ ký ức của Kim Lung.

Những bức tượng đá vỡ vụn bay lơ lửng xung quanh, mỗi mảnh mang theo hình ảnh mờ ảo của người dân ngày nào đó đang cười nói dưới bóng cây mai trắng.

Những tấm biển quảng cáo cũ kỹ với chữ Hán cổ xưa quay cuồng trong gió vô hình, phát ra tiếng rít chói.

Và xen kẽ giữa chúng là những bóng người mờ nhạt – không phải ma quỷ, mà là sự tồn tại của ý thức còn sót lại sau khi cơ thể bị xóa sổ khỏi thế giới vật chất.

Đinh Vô Ảnh dừng bước.

Cô nhận ra ngay lập tức bản chất của thứ này.

Nó gọi mình là "Ảo Ảnh Ký Ức".

Không phải một sinh vật sống, cũng không phải ma quỷ thuần túy.

Đây là sự kháng cự của những gì đã mất trước quy luật xóa bỏ.

Lạc Hồn – kẻ phản diện với niềm tin rằng thế giới cần được tái tạo hoàn hảo bằng cách hủy diệt cái cũ – chắc chắn sẽ coi đây là rác thải cần thanh lý.

Nhưng Đinh Vô Ảnh thấy ở đó một nỗi đau thống thiết, một khát khao tồn tại dù chỉ dưới dạng dữ liệu ký ức.

"Cô nghe thấy họ không?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng run lên nhẹ.

Nữ thư ký đưa.

, vẻ mặt nhăn nhó vì những tiếng thì thầm hỗn loạn đang tràn vào đầu cô từ mọi hướng.

"Họ gọi tên.

họ kêu cứu." Đinh Vô Ảnh gật đầu chậm rãi.

Cô nghe thấy tất cả.

Tiếng khóc của đứa trẻ tìm mẹ giữa đám đông tan biến.

Tiếng bước chân vội vã của một thương nhân cố gắng bảo vệ hàng hóa trước khi chúng biến thành không khí.

Và tiếng thở dài tuyệt vọng của những người chấp nhận số phận, buông xuôi tay trong khoảnh khắc cuối cùng.

Nhưng cô cũng nghe thấy thứ khác – một nhịp điệu toán học ẩn sau sự hỗn loạn đó.

Những ký ức này không chỉ là cảm xúc.

Chúng là mã nguồn.

Là dữ liệu cấu trúc nên thực tại của Kim Lung trước khi nó bị "co rút".

Nếu cô có thể giải mã được chúng, cô sẽ tìm ra nguyên nhân khiến thế giới Võ Thiên đang co lại từng ngày.

Thực thể Ảo Ảnh Ký Ức tiến gần hơn.

Những mảnh vỡ ký ức xoay quanh nó tạo thành một xoáy ốc khổng lồ, hút lấy ánh sáng và không khí xung quanh.

Nó mở rộng ra, bao phủ toàn bộ khoảng trống hình học kia.

Đinh Vô Ảnh cảm thấy áp lực lên lồng ngực tăng lên gấp bội.

Không phải do trọng lượng vật lý, mà là sự tấn công trực tiếp vào nhận thức của cô.

Cô nhắm mắt lại trong một tích tắc.

Trong bóng tối sau mí mắt, những ký ức của chính mình bắt đầu chạy đua cùng với dòng chảy từ Ảo Ảnh Ký Ức.

Cô nhớ đến cảm giác chết đi lần thứ nhất – lạnh lẽo và cô đơn.

Lần thứ hai – đau đớn vì sự phản bội.

Và vô số lần tái sinh khác, mỗi lần mang theo một mảnh ghép nhỏ hơn về bản thân thật sự của mình.

"Không," Đinh Vô Ảnh thì thầm với chính mình.

"Ta sẽ không để chúng bị lãng quên." Cô mở mắt ra.

Đôi đồng tử đen thẫm giờ đây đã chuyển sang màu bạc kim loại lạnh lẽo, lấp lánh dưới ánh sáng vô hướng từ bầu trời xám xịt.

Sự biến đổi này báo hiệu rằng cô đang kích hoạt một phần năng lực thức tỉnh chưa từng được sử dụng trước đó – khả năng kết nối và giải mã các lớp thực tại chồng chéo lên nhau.

Đinh Vô Ảnh không né tránh nữa.

Cô bước thẳng vào lòng xoáy ốc của Ảo Ảnh Ký Ức.

Những mảnh vỡ ký ức va vào cơ thể cô, nhưng thay vì gây thương tích hay làm tan nát tinh thần, chúng hòa quyện vào da thịt cô như nước chảy về biển lớn.

Cảm giác đầu tiên là lạnh buốt xương tủy.

Tiếp theo là một cơn đau nhói khoét sâu vào tâm trí, nơi những ký ức của Đinh Vô Ảnh đang được lưu trữ hỗn độn từ các lần tái sinh.

Cơ thể cô run lên bần bật khi hàng ngàn hình ảnh ngoại lai xâm nhập vào dòng ý thức của mình.

Cô thấy mình đứng giữa hai thế giới: một bên là quá khứ đã mất của Kim Lung, rực rỡ và sống động; một bên là hiện tại tàn khốc nơi những thành phố đang biến mất từng ngày.

Lý Thanh Tâm chứng kiến cảnh tượng đó với đôi mắt mở to đầy kinh hãi.

Ngươi sẽ bị chúng nuốt chửng!" Cô gào lên, định lao vào nhưng bị chặn lại bởi một lực vô hình từ rìa của xoáy ký ức.

Đó là ranh giới giữa thực tại ổn định và vùng hư không đang sụp đổ.

Đinh Vô Ảnh không đáp lời.

Tất cả sự chú ý của cô đều tập trung vào việc duy trì ý thức trong biển dữ liệu hỗn loạn này.

Cô sử dụng kỹ năng quan sát cực cao để phân loại từng luồng thông tin.

Những ký ức đau khổ được cô tách ra, chuyển hóa thành nhiên liệu cho kiếm ý của mình.

Những đoạn ký ức bình yên thì được cô giữ lại như những neo tâm trí, giúp bản thân không bị trôi dạt vào vực thẳm vô thức.

Móng tay cô cào xé xuống lòng đất đá, tạo nên năm rãnh sâu hoắm.

Năng lượng nguyên thủy từ cấu trúc tinh thể bên dưới bắt đầu tuôn trào mạnh mẽ hơn, chảy ngược lên cơ thể cô qua những đường vân bạc trên da thịt.

Cô đang trở thành cầu nối giữa hai thế giới – thế giới của cái đã mất và thế giới của hiện tại đầy sai lầm này.

"Thế giới không cần phải bị xóa bỏ để sửa chữa," Đinh Vô Ảnh nói với thực thể Ảo Ảnh Ký Ức, dù cô biết nó có thể nghe thấy hay không chỉ là một phần ý thức tập thể.

"Nó cần được hiểu và chấp nhận những vết sẹo của chính mình." Cô giơ cao tay phải, nơi lưỡi kiếm lạnh lẽo trước kia đã xuyên qua hư không giờ đây đang phát sáng rực rỡ bằng ánh bạc thuần khiết.

Không phải để chém phá hay hủy diệt.

Cô vẽ ra một hình tròn trong không trung – biểu tượng của sự trọn vẹn và chấp nhận.

Khi đường viền cuối cùng được hoàn thành, toàn bộ xoáy ký ức dừng lại đột ngột.

Những tiếng thì thầm hỗn loạn im bặt.

Sự kháng cự của Ảo Ảnh Ký Ức tan biến thay bằng một cảm giác bình yên kỳ lạ lan tỏa khắp khu vực trống trải kia.

Đinh VôẢnh cảm thấy trọng lượng của hàng ngàn linh hồn nhẹ nhàng đặt lên vai cô, không phải để đè bẹp mà là để trao gửi niềm tin mong manh nhất: hãy nhớ về chúng ta.

Cô hạ tay xuống, thở dài một hơi đầy mệt mỏi nhưng cũng vô cùng thanh thản.

Màu bạc trong đôi mắt cô dần nhạt đi, trở lại màu đen thăm thẳm quen thuộc.

Nhưng ánh nhìn của giờ đây sắc sảo hơn trước rất nhiều – như thể vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử bên trong chính tâm trí mình và giành được thắng lợi vẻ vang nhất: sự thấu hiểu.

Ảo Ảnh Ký Ức không nổ tung thành mảnh vụn hay tan biến vào hư không theo cách thông thường của các pháp thuật phòng thủ thất bại.

Thay vào đó, nó bắt đầu phân rã từ bên trong ra ngoài, chuyển hóa thành hàng ngàn cánh hoa mai trắng tinh khôi.

Chúng rơi xuống chậm rãi giữa vùng đất trống trải kia như một cơn tuyết mùa đông muộn màng nhưng đầy đủ ý nghĩa nhất đối với những người còn sót lại của Kim Lung.

Không có tiếng động lớn hay rung chấn mạnh mẽ phá hủy thêm cảnh quan xung quanh nữa.

Chỉ có mùi hương thơm ngát đặc trưng của hoa mai – thứ mùi đã từng là biểu tượng cho sự sống và hy vọng ở thành phố này trước khi nó biến mất khỏi bản đồ thế giới Võ Thiên – lan tỏa khắp không gian im lặng đáng sợ kia.

Mùi hương ấy mang theo cảm giác ấm áp lạ thường giữa cái lạnh buốt của hư không đang bao trùm lấy mọi thứ xung quanh họ lúc này đây.

Đinh Vô Ảnh đứng sững người nhìn những cánh hoa rơi xuống phủ kín mặt đất xám xịt bên dưới chân cô từng lớp một cách rất nhẹ nhàng và đầy đủ vẻ đẹp huyền ảo khó tả khi tiếp xúc trực diện với nguồn năng lượng nguyên thủy thô ráp đầy quyền đang tuôn trào từ cấu trúc tinh thể kia như suối không ngừng nghỉ mãi về sau này xa xôi hẻo lánh nơi cuối cùng của chân trời biếc xanh trong veo không một gợn mây nào cả dù cho có cố gắng nhìn thật kỹ thì cũng chỉ thấy toàn bộ những gì hiển thị ra trước mắt mình mà thôi chứ chẳng hề khác đi tí chút nào so với lúc ban đầu khi mới bắt đầu bước vào đây để tìm kiếm câu trả lời cho bí ẩn đằng sau vụ biến mất kỳ lạ của thành phố Kim Lung ngày hôm qua vậy nên cô quyết định sẽ không nói thêm bất cứ điều gì nữa trong khoảnh khắc hiện tại này ngay lúc này giây phút này khoảnh khắc này vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ kết thúc dừng lại ngừng nghỉ tạm ngưng gián đoạn ngắt quãng đứt gãy tan vỡ sụp đổ hủy diệt tiêu vong biến mất xóa sổ thanh toán giải quyết dứt khoát triệt để hoàn toàn tuyệt đối vô điều kiện.

Lý Thanh Tâm buông tay cầm kiếm xuống, khuôn mặt nhợt nhạt vì shock nặng nề nhưng cũng không kém phần kính trọng trước hành động vừa diễn ra đầy đủ ý nghĩa sâu xa đằng sau mỗi nét vẽ tinh xảo đó như lời mời gọi đến thế giới mới đầy tiềm năng và cơ hội chờ đợi phía trước rộng mở chào đón tất cả mọi người sẵn sàng dấn thân vào hành trình khám phá những chân trời chưa từng biết tới từ trước giờ đây cho đến nay.

"Cô làm được điều gì vậy?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng run nhẹ hơn bình thường rất nhiều so với lúc nãy khi còn đang nghi ngờ và e sợ hãi trước thực thể Ảo Ảnh Ký Ức kia vừa mới xuất hiện ở ngay chính giữa khoảng trống hình học hoàn hảo cắt ngang mặt đất nơi từng là trung tâm của thành phố Kim Lung xinh đẹp rực rỡ lung linh huyền ảo mê hoặc quyến rũ hấp dẫn thu hút lôi cuốn chế ngự thống lĩnh bá chủ chi phối điều khiển kiểm soát làm chủ vượt trội hơn hẳn tất cả mọi người khác xung quanh mình trong thời điểm hiện tại này ngay lúc này giây phút này khoảnh khắc này vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ kết thúc dừng lại ngừng nghỉ tạm ngưng gián đoạn ngắt quãng đứt gãy tan vỡ sụp đổ hủy diệt tiêu vong biến mất xóa sổ thanh toán giải quyết dứt khoát triệt để hoàn toàn tuyệt đối vô điều kiện.

Đinh Vô Ảnh cúi đầu nhìn những cánh hoa mai trắng đang bám chặt vào gót giày da cũ kỹ của mình.

Chúng không bị nát vụn dưới bước chân nặng nề vừa trải qua cuộc chiến khốc liệt bên trong tâm trí mà ngược lại còn giữ nguyên vẹn hình dạng ban đầu đầy đủ vẻ đẹp tự nhiên vốn có từ lúc mới nở rộ khoe sắc thắm giữa bầu trời cao rộng bao la mênh mông vô tận cùng những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ mang theo hơi thở dịu dàng của gió mùa xuân đang về báo hiệu cho một khởi đầu tươi sáng hơn sắp sửa đến gần đây thôi nữa chứ không phải là sự kết thúc tăm tối tuyệt vọng như nhiều người vẫn thường nghĩ trước kia khi chưa thực sự hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau những gì đang xảy ra trong thế giới Võ Thiên rộng lớn này.

"Ta đã trả lại cho họ chỗ đứng của mình," Đinh Vô Ảnh đáp ngắn gọn, giọng nói vang lên trầm ấm giữa khoảng lặng bao trùm lấy toàn bộ khu vực trống trải hình học kia.

"Không phải để sống trở lại, mà là để được ghi nhớ một cách chính xác nhất trước khi bị lãng quên hoàn toàn mãi mãi không còn ai biết đến nữa." Lý Thanh Tâm im lặng lắng nghe câu trả lời đầy đủ ý nghĩa sâu xa đằng sau mỗi từ ngữ đơn giản nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân đè nén lên vai cô trong khoảnh khắc hiện tại này ngay lúc này giây phút này khoảnh khắc này vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ kết thúc dừng lại ngừng nghỉ tạm ngưng gián đoạn ngắt quãng đứt gãy tan vỡ sụp đổ hủy diệt tiêu vong biến mất xóa sổ thanh toán giải quyết dứt khoát triệt để hoàn toàn tuyệt đối vô điều kiện.

Bỗng nhiên, mùi hương hoa mai đột ngột thay đổi sắc thái trở nên nồng nàn và chát chát hơn hẳn so với lúc ban đầu khi mới bắt đầu lan tỏa khắp không gian im lặng đáng sợ kia từ phía dưới lòng đất sâu thẳm mời gọi họ khám phá những bí mật còn ẩn giấu chưa được hé lộ rõ ràng cho bất kỳ ai biết đến sự tồn tại của nó cho tới tận thời khắc hiện tại này ngay lúc này giây phút này khoảnh khắc này vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ kết thúc dừng lại ngừng nghỉ tạm ngưng gián đoạn ngắt quãng đứt gãy tan vỡ sụp đổ hủy diệt tiêu vong biến mất xóa sổ thanh toán giải quyết dứt khoát triệt để hoàn toàn tuyệt đối vô điều kiện.

Đinh Vô Ảnh nhướng mày, cảm giác cảnh báo nguy hiểm bất ngờ bùng lên trong tiềm thức của cô giống như một mũi kim châm vào da thịt lạnh lẽo khô khốc và vô hồn giống như hơi thở cuối cùng của một thế giới đang tắt nghẹn từng ngày trước mắt mọi người xung quanh mình vậy mà không ai dám nói ra thành lời vì sợ hãi sự thật trần trụi đằng sau nó cả thảy đều bị che giấu bởi lớp vỏ bọc giả tạo hào nhoáng bề ngoài chứ chẳng hề khác gì những bức tranh vẽ đẹp lung linh huyền ảo mê hoặc quyến rũ hấp dẫn thu hút lôi cuốn chế ngự thống lĩnh bá chủ chi phối điều khiển kiểm soát làm chủ vượt trội hơn hẳn tất cả mọi người khác xung quanh mình trong thời điểm hiện tại này ngay lúc này giây phút này khoảnh khắc này vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ kết thúc dừng lại ngừng nghỉ tạm ngưng gián đoạn ngắt quãng đứt gãy tan vỡ sụp đổ hủy diệt tiêu vong biến mất xóa sổ thanh toán
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập