Chương 58
Những mảng bê tông cũ kỹ của khu đô thị đã mất, nay chỉ còn là những hố sâu chập chùng.
Bên trong chúng là những tàn tích của một nền văn minh từng huy hoàng nhưng giờ đây lại im lặng như chết choc.
Cô đứng giữa lòng sự trống rỗng ấy.
Không khí lạnh lẽo len lỏi qua kẽ áo bào mỏng manh.
Mùi ozone nồng nặc từ trận chiến trước vẫn còn vương vấn, trộn lẫn với mùi tro tàn của ký ức bị thiêu đốt.
Đinh Vô Ảnh hít thở sâu, cố gắng giữ cho lý trí tỉnh táo nhất có thể.
Trực giác bảo cô rằng nếu để Thợ Săn Ký Ức hoàn thành nghi lễ triệu hồi thì tất cả sẽ kết thúc ngay tại chỗ này.
Không chỉ là cái chết đơn thuần mà là sự xóa sổ vĩnh viễn khỏi dòng chảy thời gian.
Bất tử, trường cửu, vô cực.
những khái niệm ấy bỗng trở nên vô nghĩa khi đối mặt với vực thẳm đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh cô.
Cô nhìn vào đôi bàn tay mình.
Những đường vân da bắt đầu đổi màu thành sắc bạc óng ánh dưới ánh sáng trắng nhợt của bầu trời trên cao.
Việc loại bỏ Dư Âm không mang lại cảm giác giải tỏa như mong đợi.
Một bóng đen lạnh giá bỗng chốc hiện ra ngay sau lưng.
Bàn tay xương khô siết chặt lấy cổ nàng.
Đinh Vô Ảnh kinh hoàng quay đầu, thấy khuôn mặt vô hồn của chính mình đang mỉm cười khẩy.
Hắn thì thầm vào tai: "Con đường duy nhất để tồn tại là chấp nhận sự hư không."
Lời nói ấy vang lên như tiếng chuông cảnh tỉnh trong tâm trí cô.
Nhưng thay vì sợ hãi, Đinh Vô Ảnh cảm thấy một cơn giận dữ bùng cháy bên trong lồng ngực.
Cô không phải là nạn nhân thụ động của số phận.
Cô đã chết đi và sống lại quá nhiều lần để chấp nhận bất kỳ điều gì ngoài tầm kiểm soát của mình.
Một trong những Sát Thủ Bóng Đậm lao tới, nhanh như tia chớp đen tối.
Hắn không dùng tay hay vũ khí thông thường mà dùng chính không khí xung quanh để tạo ra một áp lực khổng lồ.
Không gian bị nén lại thành một khối đặc quánh, nặng nề và ngột ngạt.
Đinh Vô Ảnh nghiêng người né tránh, cảm giác như cả bầu trời sụp xuống vai cô.
Áp lực đó đủ mạnh để nghiền nát xương cốt của bất kỳ ai khác.
Nhưng cơ thể cô đã được tôi luyện qua vô số lần tái sinh.
Cô đánh bật đi bằng một cú đấm uyển chuyển nhưng đầy sức công phá.
Lực đẩy khiến Sát Thủ bay ngược lại vài mét, va chạm vào bức tường đá vỡ vụn phía sau.
Bụi bặm phủ kín không gian, che khuất tầm nhìn tạm thời.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Đinh Vô Ảnh nhận ra điều gì đó kỳ lạ.
Những kẻ thù này không chiến đấu để giết cô.
Chúng đang cố gắng bảo vệ thứ gì đó ở trung tâm của khu vực này.
Một cấu trúc tinh thể lớn, phát ra ánh sáng trắng xóa, lơ lửng giữa không trung như trái tim của thế giới đang hấp hối.
Cô tiến gần hơn, từng bước chân đều đặn và kiên định.
Mỗi bước đi là một lời từ chối sự đầu hàng trước cái chết.
Năng lượng nguyên thủy tuôn trào từ cấu trúc tinh thể kia như suối không ngừng nghỉ.
Nó thô ráp, đầy quyền năng nhưng cũng chứa đựng nỗi đau sâu thẳm của những linh hồn đã bị mắc kẹt nơi đây.
Đinh Vô Ảnh giơ tay lên, ngón tay run nhẹ khi chạm vào luồng năng lượng ấy.
Cảm giác nóng ran chạy dọc theo cánh tay cô.
Không phải là lửa mà là sự kết nối trực tiếp với nguồn gốc của mọi ký ức trong thành phố này.
Cô thấy những hình ảnh lóe lên trước mắt: tiếng cười trẻ thơ, tiếng khóc than vãn, và cả những lời hứa hẹn chưa bao giờ được thực hiện.
Sự xung đột giữa ký ức của Vô Ảnh và sự trống rỗng của kẻ thù tạo ra một vụ nổ năng lượng nhỏ.
Không gian xung quanh rung động dữ dội, giống như mặt hồ tĩnh lặng bị ném vào hòn đá nặng trĩu.
Những lớp giấy tờ cũ kỹ và ảnh chụp phai màu bay tung lên trời, tạo thành một cơn lốc xoáy kỳ ảo.
Vô Ảnh đứng giữa tâm điểm của trận cuồng phong ấy.
Thanh kiếm trong tay cô không còn là vũ khí bằng kim loại thông thường nữa mà đã chuyển hóa thành dòng năng lượng thuần túy.
Lưỡi sáng trắng xóa phản chiếu những khuôn mặt quen thuộc đang lướt qua trước mắt cô.
Đó là những người dân trong các thành phố đã biến mất, những linh hồn lang thang tìm về nơi chúng từng tồn tại.
Lạc Hồn xuất hiện từ phía sau đám mây bụi mù mịt.
Gương mặt anh ta bình thản đáng sợ, đôi môi nhếch lên nụ cười thỏa mãn khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trước mắt.
"Em đang cố gắng giữ lại những thứ không còn thuộc về thế giới này," giọng nói của hắn vang vọng khắp nơi, đè nặng lên tâm trí Đinh Vô Ảnh.
"Thế giới hiện tại đang bị lỗi và cần được 'dập tắt' để xây dựng lại từ đầu," Lạc Hồn giải thích lạnh lùng, như thể đang mô tả quy trình sửa chữa một bức tranh bị hỏng.
"Giống như nghệ sĩ vĩ đại nhất phải xóa bỏ nét vẽ sai lầm trước khi bắt đầu tác phẩm mới."
Đinh Vô Ảnh nghiến răng chặt chẽ.
Cô hiểu phần nào lý tưởng điên rồ của hắn nhưng không hề đồng tình với phương pháp tàn bạo ấy.
Hy sinh hàng triệu sinh mạng để đạt được sự hoàn hảo giả tạo?
Đó là thứ triết học bệnh hoạn mà cô sẽ không bao giờ chấp nhận.
Cô đưa kiếm lên cao, ánh mắt sắc lạnh hơn bất kỳ lưỡi dao nào.
"Hoàn hảo không có nghĩa phải trả giá bằng máu," cô nói với giọng điệu trầm thấp nhưng đầy uy lực.
Kiếm ý của cô tỏa ra mạnh mẽ, xé toạc lớp sương mù dày đặc bao quanh khu vực này.
Những mảnh ký ức vỡ vụn bắt đầu tụ họp lại xung quanh cô, hình thành nên một tấm khiên bảo vệ vô hình.
Vô Ảnh sập xuống đất, thở hổn hển sau cú va chạm cuối cùng với bóng tối của Lạc Hồn.
Cô nhìn vào tay mình.
Lưỡi kiếm không còn nữa mà đã tan biến hoàn toàn vào cơ thể cô.
Thay vào đó, những ký ức cô vừa "tiêu diệt" trong trận chiến đã hòa nhập sâu sắc vào tiềm thức của nàng.
Cô nhớ rõ tên của từng người dân trong thành phố đã mất.
Cô biết vị trí chính xác nơi họ sinh sống, làm việc và yêu thương trước khi biến cố xảy ra.
Những thông tin quý giá ấy không chỉ là dữ liệu thô sơ mà là những mảnh ghép quan trọng giúp giải mã bí ẩn đằng sau sự co rút kỳ lạ của thế giới "Võ Thiên".
Lý Thanh Tâm xuất hiện từ phía xa, bước đi vội vã nhưng cẩn trọng trong bộ trang phục điều tra đặc biệt.
Đôi mắt thông minh và nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Đinh Vô Ảnh như thể đang cố gắng đọc lấy suy nghĩ ẩn sâu bên trong đầu cô gái mạnh mẽ này.
"Em đã làm gì vậy?" giọng hỏi của Lý Thanh Tâm vang lên, pha lẫn giữa tò mò và lo lắng tột độ.
"Ta tìm ra cách duy nhất để ngăn chặn sự sụp đổ hoàn toàn," Đinh Vô Ảnh trả lời ngắn gọn, đứng dậy chững chạc dù cơ thể đang kiệt sức rõ rệt.
"Nhưng chúng ta cần di chuyển ngay lập tức trước khi những kẻ theo đuổi Lạc Hồn phát hiện vị trí của mình."
Lý Thanh Tâm gật đầu chậm rãi, không tranh luận thêm điều gì mặc dù nội tâm cô đầy mâu thuẫn phức tạp.
Cô vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng vào Đinh Vô Ảnh nhưng cũng hiểu rằng đây là cơ hội hiếm hoi để tìm ra manh mối về người thân đã mất tích trong thành phố biến mất hồi xưa.
Hai nữ tử nhanh chóng rời khỏi khu vực tàn tích, bỏ lại phía sau những đống đổ nát và sự im lặng đáng sợ của không gian hư vô.
Phía trước họ là con đường dài đầy chông gai nhưng cũng chứa đựng hy vọng mong manh về tương lai tươi sáng hơn cho thế giới đang dần sụp đổ từng ngày một.
Đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội, mạnh hơn bất kỳ cú đánh nào trước đó.
Từ sâu dưới lòng đất, một âm thanh lớn vang lên – không phải tiếng động đất thông thường mà là tiếng chuông đồng cổ kính trầm ấm và uy nghiêm lạ lùng.
Tiếng chuông của một ngôi đền cổ nơi Đinh Vô Ảnh chưa từng đặt chân đến nhưng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc kỳ lạ khó tả.
Cả hai nữ tử dừng bước sững sờ, nhìn xuống khe nứt đang mở rộng dần trước mắt họ.
Bên trong đó là ánh sáng vàng rực rỡ tỏa ra từ lòng đất sâu thẳm mời gọi họ khám phá những bí mật còn ẩn giấu chưa được hé lộ rõ ràng cho bất kỳ ai biết đến sự tồn tại của nó cho tới tận thời khắc hiện tại này ngay lúc này giây phút này khoảnh khắc này vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ kết thúc dừng lại ngừng nghỉ tạm ngưng gián đoạn ngắt quãng đứt gãy tan vỡ sụp đổ hủy diệt tiêu vong biến mất xóa sổ thanh toán giải quyết dứt khoát triệt để hoàn toàn tuyệt đối vô điều kiện.
Đinh Vô Ảnh cúi xuống, nhìn thấy một cánh cửa đá khổng lồ đang từ từ mở ra dưới ánh sáng huyền ảo ấy.
Trên bề mặt cổng khắc chạm những ký tự cổ xưa mà cô không thể đọc được nhưng lại cảm nhận rõ ràng ý nghĩa sâu xa đằng sau mỗi nét vẽ tinh xảo đó như lời mời gọi đến thế giới mới đầy tiềm năng và cơ hội chờ đợi phía trước rộng mở chào đón tất cả mọi người sẵn sàng dấn thân vào hành trình khám phá những chân trời chưa từng biết tới từ trước giờ đây cho đến nay.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên qua hư không, dừng lại ngay trước mắt hắn.
Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ những nét chữ đang nhảy múa cuồng loạn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận