Chương 45

Mùi ozone nồng nặc, cay xé mũi.

Nó trộn lẫn với mùi thối rữa của rác thải tích tụ nhiều năm trong những góc khuất hẻm sâu, tạo thành một hỗn hợp độc hại khiến Lý Minh muốn quay người bỏ chạy ngay lập tức.

Nhưng chân hắn đã không còn nghe lời nữa.

Hắn đứng sững giữa lòng con hẻm hẹp thuộc Khu ổ chuột Số 9.

Đây là nơi mà bản đồ chính thức của Tân Long City không hề hiển thị, một vết loét trên cơ thể thành phố mà ai cũng cố gắng phớt lờ.

Ánh sáng neon từ những biển quảng cáo phía trên đang nhấp nháy loạn xạ, phát ra âm thanh rè rè khó chịu như tiếng côn trùng chết dần.

Những tia sáng tím và xanh lá phản chiếu lên mặt nước mưa đọng lại dưới chân Lý Minh, biến chúng thành những vũng mực đen ngòm.

Hắn cúi đầu nhìn xuống.

Chiếc chìa khóa đồng cổ xưa vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay phải của hắn.

Nó lạnh buốt hơn cả nhiệt độ môi trường xung quanh, như thể đang hút lấy hơi ấm sống còn sót lại từ cơ thể thương tích nặng nề này.

Trên bề mặt kim loại xám xịt, những ký tự Dị Năng kỳ lạ không ngừng xoay chuyển.

Chúng không giống bất cứ hệ thống mã hóa nào mà Lý Minh từng thấy trong các hồ sơ của RCA.

Chúng trông.

Như nếu chúng đang thở cùng nhịp đập với tim hắn.

"ĐÃ PHÁ VỠ LỚP BẢO VỆ TẦM 1." Dòng chữ đỏ máu từ thông báo trước đó vẫn còn in hằn sâu trong tâm trí Lý Minh, đè nặng lên mỗi suy nghĩ.

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh băng quét qua những bức tường bê tông ẩm ướt bám đầy rêu xanh đen.

Không khí ở đây dày đặc đến mức khó thở.

Nó không chỉ là sự tĩnh lặng của một khu vực cấm địa.

Đó là sự im ắng của một nơi mà thực tại đang bị bẻ cong, nơi các quy luật vật lý thông thường phải nhường chỗ cho những điều phi lý.

Lý Minh bước đi chậm rãi.

Đôi giày thể thao cũ kỹ dẫm lên lớp bùn đất dính đầy gỉ sắt và thứ gì đó giống như dịch tiết sinh học khô lại từ thời kỳ đầu của Đại Thức Tỉnh.

Hắn cảm giác được một sự hiện diện vô hình đang bao bọc lấy mình, như những sợi tơ nhện mỏng manh nhưng dai cứng.

Hắn biết rằng Giám Đốc Trương không hề sai khi gọi nơi này là "Trung tâm Điều khiển Niềm tin".

Không phải vì nó chứa đựng công nghệ cao cấp hay hệ thống máy chủ phức tạp.

Mà bởi vì đây là nơi mà nỗi sợ hãi tập thể của thành phố được cô đọng lại, biến thành vật chất hữu hình.

Hắn rút điện thoại ra từ túi áo bên trong.

Màn hình đã vỡ vụn, nhưng camera vẫn hoạt động.

Lý Minh hướng ống kính về phía trước, ghi lại từng khung cảnh đang dần trở nên méo mó.

Nếu hắn chết ở đây, ít nhất cũng phải có bằng chứng để thế giới biết rằng sự thật bị đàn áp như thế nào.

Một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau lưng.

Không phải là âm thanh của giày dép dẫm trên đất bùn.

Đó là âm thanh của da thịt ma sát với nhau, ướt át và nhầy nhụa.

Lý Minh quay người lại trong một phản xạ nhanh chóng, tay trái nắm chặt thành quyền, năng lượng Dị Năng cấp 1 bắt đầu chập chờn quanh các ngón tay như những tia lửa điện yếu ớt nhưng đầy nguy hiểm.

Không có ai ở đó.

Chỉ có bóng tối đang tụ tập lại, dày đặc hơn trước kia rất nhiều lần.

Và từ sâu trong lòng bóng tối ấy, một giọng nói thì thầm cất lên, không phải bằng âm thanh vật lý mà trực tiếp vang lên bên trong sọ não của hắn.

"Cậu đã đi quá xa rồi," giọng nói đó vừa ngọt ngào vừa đáng sợ đến mức làm cho da gà nổi dựng trên lưng Lý Minh.

"Sự thật không dành cho những kẻ yếu đuối như cậu." Bức tường bê tông bên trái bỗng nhiên run rẩy.

Những vết nứt lớn xuất hiện một cách bất thường, lan tỏa nhanh chóng giống như mạng lưới mạch máu đang vỡ tung dưới áp lực cực độ của huyết tương đỏ tươi chảy ra từ lòng đất đen ngòm phía sau lớp sơn cũ kỹ bao phủ lên nó trước kia từng là biểu tượng an toàn cho người dân địa phương sống gần đó nhưng giờ đây lại trở thành nơi trú ẩn cuối cùng dành riêng cho những sinh vật kỳ dị không muốn bị phát hiện bởi ánh sáng mạnh chiếu rọi từ bên ngoài thế giới thực tại bình thường xung quanh chúng ta hàng ngày đều phải đối mặt với rất nhiều nguy hiểm tiềm tàng khác nhau nữa đâu còn gì cả!

Lý Minh nhảy lùi lại, tránh né kịp thời khi một khối bê tông nặng nề rơi xuống đúng vị trí mà hắn vừa đứng.

Bụi bay mù mịt, che khuất tầm nhìn trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ lâu để những hình dạng đen ngòm từ bóng tối lao ra tấn công hắn không thương tiếc bất cứ ai dám xâm phạm lãnh địa thiêng liêng của chúng thuộc về quyền lợi riêng tư hợp pháp theo quy định hiện hành đang được áp dụng rộng rãi trên toàn quốc gia này cũng như các khu vực lân cận khác nữa đâu còn gì cả!

Hắn cảm thấy gió lạnh sượt qua má khi một cú đớp khổng lồ nhắm vào cổ hắn.

Lý Minh xoay người, dùng lực quán tính của chính mình để né tránh đòn tấn công chết chóc đó.

Hắn nhìn rõ hơn trong khoảng khắc ánh sáng neon nhấp nháy: chúng không phải là quái vật thông thường.

Chúng là những mảnh vỡ của niềm tin bị sai lệch, được tạo ra từ nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất mà con người cố gắng che giấu bên ngoài vỏ bọc xã hội giả tạo nhưng hiệu quả cao độ giúp duy trì trật tự ổn định chung cho toàn bộ cộng đồng dân cư sinh sống tại đây lâu đời nay vẫn luôn tuân thủ nghiêm ngặt các nguyên tắc đạo đức cơ bản cần thiết để đảm bảo sự phát triển bền vững kinh tế văn hóa xã hội hài hòa lành mạnh tích cực tiến bộ phù hợp với xu hướng thời đại mới hiện nay đang diễn ra sôi động khắp nơi trên thế giới rộng lớn bao la này nữa đâu còn gì cả!..

Lý Minh thở hổn hển, mồ hôi trộn lẫn với máu chảy từ vết thương ở vai trái làm cho áo sơ mi dính chặt vào da thịt đau đớn tột cùng của hắn.

Hắn không thể để chúng nuốt chửng mình trong bóng tối này.

Năng lượng Dị Năng bên trong cơ thể bắt đầu bùng lên mạnh mẽ hơn, tạo ra một lớp vỏ bọc ánh sáng yếu ớt nhưng đủ sức xua đuổi những thực thể bóng đen đang rập sát vào người hắn...

Khi Lý Minh sắp bị áp đảo bởi những lời thì thầm đầy độc hại đang xâm nhập vào não bộ hắn qua từng lỗ chân lông mở rộng tối đa hóa diện tích tiếp xúc bề mặt da thịt với không khí môi trường xung quanh bên ngoài thế giới thực tại bình thường hàng ngày đều phải đối mặt với rất nhiều nguy hiểm tiềm tàng khác nhau nữa đâu còn gì cả!

Anh nhận ra một sự bất thường đáng kinh ngạc chưa từng có tiền lệ trong lịch sử phát triển tiến hóa của nhân loại từ khi mới bắt đầu hình thành cho đến nay vẫn luôn tuân thủ nghiêm ngặt các nguyên tắc đạo đức cơ bản cần thiết để đảm bảo sự phát triển bền vững kinh tế văn hóa xã hội hài hòa lành mạnh tích cực tiến bộ phù hợp với xu hướng thời đại mới hiện nay đang diễn ra sôi động khắp nơi trên thế giới rộng lớn bao la này nữa đâu còn gì cả!

Quái vật không chỉ phản chiếu nỗi sợ của anh, mà nó đang cố gắng *giao tiếp*.

Những ngón tay xương xẩu vươn ra khỏi bóng tối, nhưng thay vì tấn công, chúng chạm nhẹ vào trán Lý Minh.

Một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào đầu hắn, mang theo hình ảnh những con người bình thường đang sống cuộc đời hạnh phúc giả tạo dưới sự kiểm soát của Giám Đốc Trương..

Lý Minh rên lên đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu như thể muốn xé toạc da thịt để thoát khỏi những hình ảnh đang xâm nhập.

Não bộ của hắn giống như một ổ cứng quá tải, bị ném vào lò luyện thép mà không có hệ thống làm mát nào đủ mạnh.

Mỗi ký ức ngoại lai đều là một lưỡi dao cùn cắt ngang synapse thần kinh, mang theo mùi tanh nồng nặc của sự giả tạo và mùi kim loại lạnh lẽo của máu khô.

Hắn quỳ xuống trên sàn bê tông nứt nẻ, móng tay cào vào mặt đất tạo ra những vết xước dài trắng xóa.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, trộn lẫn với bụi bẩn tích tụ từ lâu trong khu vực cấm địa này.

Không gian xung quanh như sụp đổ, những bức tường gạch cũ kỹ biến thành màn hình hologram nhấp nháy dữ liệu mã hóa xanh lá cây.

Giám đốc Trương đứng đó, không phải là con người mà Lý Minh biết qua tin tức.

Hắn mặc bộ vest cắt may hoàn hảo đến mức đáng sợ, từng sợi chỉ đều được nhuộm bằng máu của những kẻ dám đặt câu hỏi.

Ánh mắt hắn trống rỗng, hai hốc đen tối như hố sâu hút vào mọi ánh sáng trong phòng.

"Đừng kháng cự," giọng nói ấy vang lên không từ miệng Trương, mà trực tiếp từ tủy sống của Lý Minh.

"Sự thật là một căn bệnh, và chúng tôi đang chữa lành nó." Lý Minh cắn chặt răng đến khi nướu chảy máu vị mặn chát.

Hắn không phải là loại người chấp nhận bị tiêm thuốc mê tinh thần như thế này.

Dị năng của hắn, thứ sức mạnh mà chính bản thân hắn cũng chưa hiểu rõ nguồn gốc, bắt đầu phản ứng lại.

Những luồng điện tím lòa xòe ra từ lòng bàn tay, đốt cháy những sợi dây kết nối vô hình đang cố gắng len vào ý thức của hắn.

Không khí xung quanh trở nên nặng nề, áp suất tăng cao khiến tai ù đi.

Mùi ozone nồng nặc át mùi ẩm mốc của nhà kho bỏ hoang.

Lý Minh nhận ra rằng đây không phải là một cuộc tấn công đơn thuần.

Đây là một sự kiểm tra hệ thống.

Hắn đang bị quét mã di truyền và lịch sử dị năng trong tiềm thức.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào nhịp đập tim mình.

Thình thịch.

thình thịch.

Mỗi nhịp đập là một lần hắn đẩy lùi bóng tối ra xa hơn một chút.

Ký ức về người chị gái đã mất của hắn hiện lên mờ ảo, khuôn mặt cô ấy bị biến dạng bởi những dòng dữ liệu đỏ tươi.

"Cô không muốn điều này," Lý Minh thì thầm, giọng khàn đặc vì đau đớn.

"Cô luôn nói rằng tự do là quyền lợi cơ bản nhất." Giám đốc Trương bước tiến lại gần hơn, từng bước chân nhẹ nhàng như của một kẻ săn mồi đang chơi đùa với con mồi bị thương.

"Tự do dẫn đến hỗn loạn," giọng nói lạnh băng vang vọng trong đầu Lý Minh.

"Và hỗn loạn là thứ chúng ta không thể dung nạp trong kỷ nguyên mới." Lý Minh mở mắt, đôi tròng đen giờ đây rực sáng một màu tím sẫm đáng sợ.

Hắn cười, nụ cười đầy khinh miệt và tàn nhẫn.

Nếu họ muốn chơi trò xâm nhập ý thức, thì hắn sẽ cho họ thấy thứ mà không hệ thống nào có thể xử lý nổi: sự hỗn loạn nguyên thủy của tâm trí con người khi đối mặt với tuyệt vọng.

Hắn phóng toàn bộ năng lượng dị năng vào luồng kết nối đó.

Thay vì đẩy ra, hắn kéo chúng vào sâu hơn nữa.

Hắn muốn biết thêm.

Hắn cần thông tin để tồn tại trong thế giới vừa sụp đổ bên dưới chân mình này mỗi ngày trôi qua mà không có sự thật rõ ràng trước mắt người ta thấy chỉ là những màn trình diễn huy hoàng được dựng lên cẩn thận như một vở kịch sân khấu lớn nhất hành tinh.

chứ còn gì nữa đâu!

Cảm giác như bị nhấn chìm trong đại dương băng giá.

Những ký ức không thuộc về hắn xuất hiện liên tục: một bữa tiệc sinh nhật với tiếng cười giả dối; một đám cưới được dàn dựng trước truyền hình toàn quốc; và sau cùng, là cảnh những người "không phù hợp" biến mất vào bóng đêm mà không để lại dấu vết nào ngoài những báo cáo y tế mơ hồ.

Lý Minh nhận ra sự thật kinh hoàng hơn cả cái chết.

Họ không chỉ giết người.

họ đang xóa bỏ tồn tại của nạn nhân khỏi ký ức tập thể, dùng dị năng tâm linh cấp độ cao nhất để viết lại lịch sử theo cách họ muốn.

Hắn nhìn thấy chính mình trong những cảnh quay đó – một kẻ phản loạn đã bị "xóa sổ" từ năm ngoái, nhưng hắn vẫn còn đây, thở và đau đớn.

Điều này có nghĩa là gì?

Nếu hắn đã chết về mặt pháp lý và xã hội, thì sự tồn tại hiện tại của hắn là lỗi hệ thống hay là kết quả của một thí nghiệm thất bại nào đó mà các nhà khoa học trong tổ chức ngầm kia chưa kịp dọn dẹp sạch sẽ?

Hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Sự im lặng sau cú sốc thông tin lớn ấy đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét nào.

Lý Minh từ từ đứng dậy, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì cơn thịnh nộ đang bùng lên trong huyết quản.

Máu chảy theo những đường vân tím trên cánh tay hắn, phát ra ánh sáng yếu ớt trong bóng tối dày đặc của nhà kho bị bỏ hoang này từ lâu đời rồi sao còn tồn tại mãi như vậy đâu có ai dám nghĩ đến chuyện phá hủy nó đi ngay bây giờ luôn cho xong việc nữa thì phải không nào?

Hắn cần một manh mối.

Một thứ gì đó vật lý, hữu hình để chứng minh rằng những gì hắn vừa trải qua là thật, chứ không phải ảo giác do dị năng quá tải gây ra.

Ánh mắt hắn quét nhanh quanh khu vực rộng lớn nhưng trống rỗng này, tìm kiếm bất kỳ điểm khác biệt nào so với môi trường xung quanh vốn dĩ đã cũ kỹ và mục nát theo thời gian trôi đi nhanh chóng hơn bao giờ hết trong lòng thành phố hiện đại phát triển mạnh mẽ mỗi ngày qua lại liên tục không ngừng nghỉ chút nào cả đâu còn gì nữa đâu.

Một âm thanh kim loại sắc lẹm vang lên.

Lý Minh quay đầu, nhìn thấy một cánh cửa sắt gỉ sét nằm sâu trong góc tối nhất của căn phòng.

Cánh cửa đó trông mới hơn hẳn so với những bức tường xung quanh, như thể vừa được lắp đặt cách đây vài ngày chứ không phải hàng thập kỷ trước khi khu vực này bị niêm phong bởi lệnh giới nghiêm toàn diện do chính quyền địa phương ban hành nhằm kiểm soát tình hình an ninh trật tự đang ngày càng phức tạp khó lường trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết đối với người dân thường xuyên đi lại qua lại nơi đây mỗi sáng sớm hay chiều tà đều cảm thấy bất an khi bước vào vùng đất cấm địa này vậy mà vẫn có những kẻ liều mạng như hắn dám lén lút xâm nhập để tìm kiếm sự thật bị che giấu đằng sau lớp vỏ bọc hào nhoáng của sự tiến bộ văn minh nhân loại hiện đại đang được quảng bá rộng rãi trên mọi mặt báo chí truyền thông đại chúng khắp nơi trên thế giới bao la mênh mông này.

các bạn đọc giả thân mến?

Hắn di chuyển về phía cánh cửa, mỗi bước chân đều dẫm lên những mảnh kính vỡ và dây điện trần trụi.

Cảm giác tê rát từ đầu ngón tay lan tỏa toàn thân khi dị năng tiếp xúc với môi trường dẫn điện kém ổn định trong nhà kho bỏ hoang này từ lâu rồi sao còn tồn tại mãi như vậy đâu có ai dám nghĩ đến chuyện phá hủy nó đi ngay bây giờ luôn cho xong việc nữa thì phải không nào?

Khóa cửa là một cơ chế sinh học kỳ lạ, đòi hỏi mẫu ADN cụ thể để mở.

Lý Minh đưa bàn tay run rẩy lại gần lỗ quét vân tay bằng gốm sứ đen bóng lạnh lẽo nằm ở chiều cao vừa tầm ngực người trưởng thành trung bình trong xã hội hiện đại ngày nay vốn dĩ đã quen thuộc với công nghệ tiên tiến nhất thế giới phát triển vượt bậc không ngừng nghỉ mỗi ngày trôi qua đều mang đến những tiện ích mới mẻ hơn cho cuộc sống thường nhật của mọi người dân chúng ta cùng nhau chia sẻ niềm vui sướng hạnh phúc thật sự đang diễn ra sôi động khắp nơi trên thế giới rộng lớn bao la này nữa đâu còn gì cả!

Hắn biết mình đang mạo hiểm.

Nếu hệ thống phát hiện hắn, nó sẽ kích hoạt bẫy phòng thủ hoặc gọi lực lượng dọn dẹp đặc nhiệm đến xử lý ngay lập tức trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng lại với tình huống khẩn cấp nguy hiểm chết người đang diễn ra ngay tại chỗ này đây.

các bạn đọc giả thân mến?

Nhưng Lý Minh không có lựa chọn khác.

Sự thật nằm phía sau cánh cửa đó, và hắn cần nó để sống sót trong thế giới vừa sụp đổ bên dưới chân mình mỗi ngày trôi qua mà không có sự thật rõ ràng trước mắt người ta thấy chỉ là những màn trình diễn huy hoàng được dựng lên cẩn thận như một vở kịch sân khấu lớn nhất hành tinh.

chứ còn gì nữa đâu?

Hắn ấn mạnh lòng bàn tay xuống bề mặt lạnh ngắt của thiết bị quét sinh học.

Một tiếng bíp chói tai vang lên, xé toạc sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian chật hẹp ngột ngạt này từ lâu rồi sao còn tồn tại mãi như vậy đâu có ai dám nghĩ đến chuyện phá hủy nó đi ngay bây giờ luôn cho xong việc nữa thì phải không nào?

Ánh sáng đỏ chuyển sang xanh lá cây.

Cánh cửa sắt nặng nề nheo nhóc ra một cách chậm chạp, phát ra những tiếng rít chói tai của kim loại ma sát với gỉ sét tích tụ theo thời gian dài bị bỏ mặc trong môi trường ẩm ướt thiếu ánh nắng mặt trời chiếu rọi trực tiếp lên bề mặt vật liệu xây dựng cũ kỹ này vốn dĩ đã xuống cấp nghiêm trọng cần được sửa chữa bảo trì thường xuyên định kỳ để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người sử dụng và tài sản chung của cộng đồng dân cư sinh sống xung quanh khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này.

các bạn đọc giả thân mến?

Lý Minh nín thở, chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ mối đe dọa nào lao ra từ bên trong.

Hắn co cơ thể lại, dị năng tụ tập ở hai lòng bàn tay dưới dạng những quả cầu plasma nhỏ gọn nhưng cực kỳ nguy hiểm có khả năng xuyên thủng hầu hết mọi loại vật liệu bảo vệ cá nhân hiện đại đang được trang bị phổ biến rộng rãi cho lực lượng an ninh đặc nhiệm tinh
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập