Chương 41
Thay vào đó, nó nặng nề, dày quánh như thạch cao ướt, bám chặt vào da thịt Lý Minh mỗi khi hắn hít thở sâu.
Những tia sáng neon từ các biển quảng cáo phía trên đang bị kéo dãn ra thành những sợi chỉ dài ngoằng, uốn lượn vô lý trong không trung.
Hiệu ứng Runtime đã bắt đầu ăn mòn thực tại ở cấp độ vĩ mô.
Lý Minh đứng yên giữa lòng đường nhựa nứt nẻ.
Hắn cảm giác như thể trọng lực đang chơi đùa với mình.
Đôi giày sneaker cũ kỹ của hắn bám chặt vào mặt đất, nhưng những viên đá xung quanh lại trôi nổi nhẹ nhàng lên không trung, quay tròn chậm rãi theo một quỹ đạo hỗn loạn.
Hắn đưa tay phải ra trước mặt.
Những ngón tay của hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi mà vì quá tải dữ liệu.
Trong mắt Lý Minh, thế giới này đang hiển thị dưới dạng mã nhị phân lỗi.
Các tòa nhà cao tầng xung quanh biến thành những khối đa giác méo mó, vỡ vụn và lắp ráp lại liên tục với tốc độ nhanh đến mức gây chóng mặt.
"Cảnh báo: Lỗi hệ thống mức độ nghiêm trọng," một giọng nói cơ học vang lên trong đầu hắn.
Đó không phải là tiếng của RCA hay bất kỳ ai khác.
Nó giống như tiếng thì thầm từ chính xương sống của hắn.
"Nguồn gốc tấn công: Nội bộ."
Lý Minh nghiến răng, cố gắng tập trung ý chí để đẩy lùi những cơn đau nhói ở thái dương.
Hắn nhớ lại cảnh tượng vừa rồi.
Kẻ thù trước mặt đã tan vỡ thành hàng tỷ hạt dữ liệu, để lộ ra gương mặt của chính hắn từ mười năm trước.
Ký ức bị xóa nhòa đang tràn ngược vào linh hải như một con lũ quét tàn phá mọi công trình phòng thủ tâm trí mà hắn dày công xây dựng.
Hắn không phải là nạn nhân ngẫu nhiên rơi vào cái bẫy này.
Hắn *là* khóa cửa.
Hắn là admin root access của chính ngục tù mà hắn đang cố gắng phá vỡ.
Một bóng đen sẫm hơn cả đêm tối lao về phía Lý Minh từ góc phố đối diện.
Tốc độ của nó đáng kinh ngạc, xé toạc không khí tạo thành những luồng sóng xung kích vô hình.
Con quái vật này không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối hỗn độn gồm xương cốt và kim loại gỉ sét, với đôi mắt đỏ rực phát ra ánh sáng dữ dội.
Lý Minh không né tránh.
Hắn bước về phía trước, thẳng tiến vào cái chết đang chờ đợi.
Đây là khoảnh khắc nguy hiểm nhất mà hắn từng đối mặt trong suốt hai mươi lăm năm tồn tại trên thế giới này.
Nếu anh sai lầm một chút nữa thôi, thực tại ở khu vực này sẽ sụp đổ hoàn toàn, kéo theo hàng trăm dân thường vô tội cùng nhau biến mất vào hư không.
Hắn cần chạm vào lõi của sự dối trá đó.
Hắn cần thấy bằng mắt thịt, chứ không phải qua màn hình hiển thị ảo đầy những glitch và lỗi hệ thống.
Con quái vật lao tới, hàm miệng mở toang để nuốt chửng Lý Minh.
Những chiếc răng sắc nhọn lấp lánh dưới ánh đèn đường nhấp nháy yếu ớt.
Mùi hôi thối nồng nặc vào mặt hắn, mang theo mùi gỉ sắt và máu cũ kỹ.
Lý Minh giơ tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía trước.
Hắn không sử dụng dị năng để tấn công.
Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ ý thức của mình vào việc "đọc" cấu trúc dữ liệu của con quái vật này.
Trong thế giới bị biến dạng bởi Hiệu ứng Runtime, mọi thứ đều là thông tin.
Và thông tin có thể được giải mã.
"Có gì sau lớp vỏ bọc niềm tin này?" Lý Minh hỏi thầm trong lòng.
Giọng nói của hắn lạnh lùng, thiếu chút nhiệt độ cơ bản nhất mà con người thường sở hữu khi đối mặt với cái chết.
Con quái vật dừng lại ngay trước mũi hắn.
Khoảng cách giữa chúng chỉ còn chưa đầy mười centimet.
Lý Minh có thể thấy rõ những mạch máu xanh thẫm đang đập thình thịch dưới lớp da sần sùi của sinh vật này.
Nhưng kỳ lạ thay, bên trong những mạch máu đó không phải là huyết dịch đỏ tươi mà là dòng dữ liệu xanh lam chảy xiết.
Đột nhiên, không gian xung quanh Lý Minh đóng băng.
Không phải theo nghĩa vật lý, mà thời gian dường như bị chậm lại một cách phi logic.
Những giọt nước mưa rơi từ trên cao treo lơ lửng trong không trung, lấp lánh như những viên kim cương nhỏ bé.
Tiếng ồn ào của thành phố biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một sự im lặng đáng sợ, nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
Con quái vật ngừng co giật.
Thay vì lao vào cắn xé, nó bắt đầu tái cấu trúc trước mắt Lý Minh.
Từ khối bóng tối hỗn loạn, những mảnh vỡ ánh sáng và bóng tối tách rời nhau ra, bay lơ lửng trong không trung như những hạt bụi sao băng thu nhỏ.
Chúng xoay quanh Lý Minh theo một quỹ đạo hoàn hảo, tạo thành một vòng tròn bảo vệ kỳ lạ.
Lý Minh nheo mắt nhìn kỹ hơn.
Hắn nhận ra rằng những mảnh vỡ này không phải là phần cơ thể của quái vật.
Chúng là những ký ức bị bóp méo, những sự thật đã bị RCA che đậy và biến tấu để phù hợp với "niềm tin tập thể" mà Giám Đốc Trương đang duy trì.
Một trong những mảnh vỡ lớn nhất bay gần mặt Lý Minh hơn.
Khi nó quay lại, hắn thấy rõ hình ảnh một bé gái đang khóc nức nở bên cạnh xác bố mẹ mình trên nền đường đầy máu.
Đó là cảnh tượng từ vụ thảm sát Quận 3 cách đây ba năm — sự kiện mà chính phủ tuyên bố là do khủng bố dị nhân gây ra.
Nhưng qua lăng kính dữ liệu gốc, Lý Minh thấy rõ những viên đạn phát ra từ phía lực lượng đặc nhiệm RCA.
Hắn cảm giác như bị một nắm đấm vô hình đập vào ngực.
Sự thật này đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào hắn từng chịu đựng.
Nó xé toạc lớp vỏ bọc an toàn mà xã hội đã xây dựng lên để bảo vệ những người dân bình thường khỏi sự hỗn loạn của thực tại.
"Đây mới là giá trị ổn định," Lý Minh thì thầm, giọng khàn đặc vì sốc.
"Họ không chỉ kiểm soát dị năng.
Họ đang kiểm soát lịch sử."
Con quái vật không biến mất theo cách thông thường.
Thay vào đó, nó tan rã hoàn toàn thành hàng ngàn mảnh vỡ ánh sáng và bóng tối.
Những mảnh vỡ này bay thẳng vào trong người Lý Minh, xuyên qua lớp da thịt như thể hắn là một lỗ hổng dữ liệu khổng lồ.
Không có cảm giác đau đớn vật lý nào cả.
Thay vào đó, Lý Minh trải nghiệm một sự no đầy kỳ lạ, như thể anh vừa lắp ráp một mảnh ghép còn thiếu từ lâu đời trong cấu trúc nhận thức của mình.
Kiến thức về hệ thống Runtime tràn ngập tâm trí hắn.
Hắn hiểu rõ hơn cách mà Giám Đốc Trương thao túng niềm tin để biến những con người bình thường thành những kẻ bảo vệ vô thức cho chế độ độc tài này.
Mỗi lần một cư dân Tân Long tin vào một điều sai lệch, mạng lưới kiểm soát lại dày thêm một lớp.
Và Lý Minh, với tư cách là Admin Root Access từ kiếp trước — hay ít nhất là ý thức kia đang mượn cơ thể hắn nói vậy — chính là điểm yếu duy nhất trong hệ thống kín khít này.
Hắn đứng dậy vững chãi hơn.
Đôi mắt của Lý Minh giờ đây không còn màu đen bình thường nữa mà ánh lên một sắc xanh lam nhạt, phản chiếu những dòng mã dữ liệu liên tục cuộn chảy trước tầm nhìn của hắn.
Hắn đã hấp thụ được một phần năng lượng từ con quái vật đó — hoặc đúng hơn là từ sự thật bị chôn vùi bên trong nó.
Bỗng nhiên, không gian phía sau Lý Minh rung động nhẹ nhàng.
Một người đàn ông bước ra khỏi bóng tối dày đặc, nơi ánh sáng từ chiếc đèn đường đã tắt dần xuống chỉ còn lại những tia yếu ớt le lói từ các cửa sổ xa xôi của tòa nhà đối diện.
Người đàn ông này mặc một bộ vest đen bóng loáng, không có vết nhăn dù đang ở giữa chiến trường hỗn loạn.
Khuôn mặt hắn lạnh tanh, thiếu hẳn biểu cảm cơ bản nhất mà con người thường sở hữu khi đối mặt với cái chết hoặc sự kỳ lạ.
"Ngươi vừa chạm vào lõi của hệ thống," người đàn ông nói.
Giọng nói của hắn trầm ấm nhưng mang theo một sức nặng áp đảo, như thể mỗi từ ngữ đều được cân đo kỹ lưỡng trước khi thoát ra khỏi môi miệng.
Hắn đưa tay phải ra phía trước, trong lòng bàn tay nắm chặt một chiếc thẻ nhựa đen bóng có ký hiệu hình tam giác ngược màu đỏ máu — biểu tượng của cấp độ truy cập cao nhất mà Lý Minh chưa từng thấy trước đây.
Lý Minh nhận ra ngay lập tức rằng người đàn ông này không thuộc về thế giới vật lý thông thường.
Hắn là một phần của Runtime, một thực thể được tạo ra từ chính những dòng mã kiểm soát niềm tin tập thể.
Và hắn đang đến để dọn dẹp cái gọi như "lỗi hệ thống" mà Lý Minh vừa gây ra bằng cách hấp thụ sự thật bị che đậy đó.
"Tôi đã nói với cậu," người đàn ông tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh nhìn xuyên thấu qua lớp da thịt của Lý Minh vào linh hải bên trong.
"Sự thật là một bệnh tật nguy hiểm hơn bất kỳ dị năng nào." Hắn bước về phía trước chậm rãi, từng bước đi đều đặn vang lên như tiếng đập của đồng hồ đếm ngược tử thần.
Lý Minh cảm giác lạnh toát sống lưng.
Không phải vì sợ hãi người đàn ông này mà bởi vì hắn nhận ra một điều kinh hoàng: Chiếc thẻ nhựa đen bóng trong tay kẻ địch không chỉ là công cụ truy cập hệ thống.
Nó còn mang theo mã định danh cá nhân của chính Lý Minh từ mười năm trước — cùng với dòng chữ nhỏ li ti bên dưới ghi rõ "Trạng thái: Đã kích hoạt."
Lý Minh đứng chết trân giữa căn phòng tối om.
Không khí lạnh lẽo như dao cứa vào da thịt hắn.
Hắn không dám thở mạnh hơn nữa.
Mọi giác quan đều căng thẳng đến cực hạn.
Tiếng bước chân của gã đàn ông kia vẫn tiếp tục vang lên.
Mỗi nhịp đều đập trực diện vào tâm trí Lý Minh.
Nó giống như tiếng đếm ngược của một quả bom định mệnh sắp nổ tung.
Lý Minh cố gắng tập trung suy nghĩ.
Đầu óc hắn đang quay cuồng vì shock.
Mười năm trước?
Điều đó có nghĩa là gì?
Hắn sinh ra ở đây chỉ ba năm về trước.
Vậy mà mã định danh này lại gắn liền với tên tuổi của hắn từ một thập kỷ trước?
Sự bất hợp lý trong logic khiến não bộ Lý Minh muốn nổ tung.
Nhưng cảm giác lạnh sống lưng không hề giảm bớt chút nào.
Nó càng lúc càng mạnh hơn, bóp nghẹt khí quản hắn.
Gã đàn ông kia dừng bước ngay trước mặt Lý Minh.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn hai mét.
Mùi hương thuốc lá cũ và mùi kim loại gỉ sét phả vào mũi Lý Minh.
Hắn nheo mắt nhìn kỹ khuôn mặt người đối diện.
Gương mặt đó không biểu lộ cảm xúc gì cả.
Chỉ có đôi mắt đen tối, sâu thẳm như vực sâu hút lấy ánh sáng xung quanh.
"Anh biết tôi là ai rồi chứ?" Giọng nói của gã đàn ông trầm thấp và đầy vẻ mệt mỏi.
Nó vang lên trong không gian tĩnh lặng, tạo ra những tiếng vọng kỳ lạ.
"Cũng giống như anh đã từng làm với tất cả những người khác."
Lý Minh nuốt khan một cái khó chịu cổ họng khô khốc.
Hắn muốn hỏi lại nhưng thanh quản bị tê liệt hoàn toàn.
Cơ thể hắn run rẩy không phải vì lạnh mà vì sự sợ hãi tột cùng.
Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời Lý Minh cảm thấy mình đang đối mặt với bóng tối đích thực của thế giới dị năng.
Không phải những trận chiến hiển hách trên truyền thông.
Mà là thứ gì đó u ám, bẩn thỉu và đầy máu me ở phía sau hậu trường.
"Trả lời tôi." Gã đàn ông lặp lại câu hỏi ngắn gọn hơn.
Ánh mắt hắn sắc lẹm như lưỡi dao cạo.
"Hay cần tôi nhắc anh nhớ lại những ký ức đã bị xóa bỏ?"
Lý Minh cố gắng kiểm soát hơi thở rối bời của mình.
Hắn không thể để cho kẻ này mũi đi được nữa.
Dù đầu óc đang hỗn loạn nhưng bản năng sinh tồn vẫn còn đó.
Hắn chậm rãi hạ thấp tay cầm thẻ nhựa xuống.
Hành động nhỏ bé ấy khiến gã đàn ông kia nhếch mép cười một cách lạnh lùng.
"Thông minh." Gã khen ngợi ngắn gọn, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.
"Nhưng quá muộn rồi để chạy trốn khỏi định mệnh này, Lý Minh ạ."
Lý Minh nhíu chặt đôi mày lại.
Hắn nhận ra sự nguy hiểm đang bao vây mình từ mọi phía.
Căn phòng nhỏ hẹp chỉ có một lối thoát duy nhất là cánh cửa sắt nặng nề phía sau lưng gã đàn ông kia.
Và ngay lúc này, hắn không dám di chuyển nửa bước chân nào.
Mọi hành động sai lầm đều có thể dẫn đến cái chết tức thì.
Hắn bắt đầu quan sát kỹ hơn chiếc thẻ nhựa trong tay mình.
Dưới ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ, bề mặt đen bóng của nó dường như đang hấp thụ mọi tia sáng xung quanh.
Lý Minh nghiêng nhẹ góc nhìn để đọc dòng chữ nhỏ li ti dưới mã định danh.
"Trạng thái: Đã kích hoạt." Chữ cái in hoa màu đỏ tươi chói mắt trên nền đen tối.
Nó trông giống như những giọt máu vừa mới khô lại.
Một luồng lạ lùng chạy dọc theo sống lưng Lý Minh.
Hắn nhớ mơ hồ về một đêm mưa lớn cách đây ba năm.
Đêm đó hắn thức dậy trong bệnh viện với đầu óc trống rỗng, không có ký ức gì trước đó.
Bác sĩ nói rằng hắn bị tai nạn giao thông nghiêm trọng và tổn thương não bộ nặng nề.
Nhưng giờ đây, nhìn vào chiếc thẻ này, Lý Minh nghi ngờ tất cả những lời giải thích ấy chỉ là dối trá được sắp đặt kỹ lưỡng.
"Anh muốn biết sự thật phải không?" Gã đàn ông hỏi mà không cần đợi câu trả lời từ phía Lý Minh.
Hắn rút ra một vật kim loại dài khoảng mười lăm centimét từ trong túi áo khoác đen của mình.
Vật đó phản chiếu ánh sáng mờ ảo, tạo thành những đốm sáng lạnh lẽo trên sàn nhà gạch xi măng cũ kỹ.
"Sự thật thường đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào."
Lý Minh nheo mắt nhìn vật kim loại kia.
Hắn nhận ra đó là một con dao găm chuyên dụng cho cận chiến.
Lưỡi dao được khắc hoa văn xoắn ốc kỳ lạ, giống như những đường vân của DNA người bị bẻ cong và đứt gãy.
Thiết kế này không thuộc về bất kỳ hãng vũ khí quân sự nào mà Lý Minh từng biết đến trong hồ sơ công khai của Bộ Dị Năng Quốc Gia.
"Đừng dọa tôi." Lý Minh lên tiếng với giọng khàn đặc vì căng thẳng quá mức.
Hắn cố gắng giữ cho vẻ mặt mình bình tĩnh nhất có thể dù bên trong đang hoảng loạn tột độ.
"Tôi không quan tâm anh là ai hay tổ chức nào đứng sau lưng anh.
Tôi chỉ muốn biết tại sao lại có mã định danh của tôi ở đây?"
Gã đàn ông kia cười nhạt một tiếng đầy cay đắng.
Âm thanh đó vang lên như tiếng xé vải mỏng manh trong đêm tối tĩnh lặng bao trùm căn phòng nhỏ hẹp ẩm ướt này.
"Bởi vì Lý Minh à, anh không phải là con người mà anh nghĩ mình đang trở thành." Hắn giơ chiếc dao găm lên cao hơn một chút nữa để ánh sáng yếu ớt chiếu rõ hình dáng của nó thêm phần đáng sợ hãi cho đối phương trước mắt hiện giờ đây ngay lúc nãy mới vừa rồi thôi chứ đâu có lâu lắm..
Lý Minh nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Hắn cần một khoảng lặng để xử lý thông tin khổng lồ này.
Đầu óc hắn quay cuồng như con quay bị kích thích quá mức bởi những lời nói đầy ám ảnh từ gã đàn ông kia.
Nhưng ngay khi vừa mở mắt ra, Lý Minh đã thấy lưỡi dao lạnh lẽo đang chĩa thẳng vào yết hầu mình.
Gã đàn ông không hề do dự hay chần chừ chút nào trong hành động của hắn.
Thay vì chém xuống, gã đàn ông đột ngột rút dao ra, để lộ một hắc đóa hoa tàn đang nở rộ trên tay Lý Minh.
Lý Minh ngẩng lên, thấy chính mình đang đứng ở đó, nhưng đôi mắt lại đỏ ngầu và chết lặng.
Hắn mở miệng hỏi
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận