Chương 35
Hắn quỳ xuống, hai tay bám chặt vào những mảng xi măng nứt nẻ dưới cầu Long Biên cũ kỹ.
Mùi máu tanh nồng nàn, pha trộn với mùi ozone chát lạt từ năng lượng Dị Năng đang tàn dư trong không khí, tạo nên một hương vị khó chịu khiến dạ dày hắn co thắt.
Chương trước đã kết thúc bằng một cú va chạm kinh hoàng.
Những bóng đen vô hình từng suýt xé toạc cơ thể Lý Minh giờ đây chỉ còn là những vệt mờ nhạt trên tường, nhưng áp lực tâm lý chúng để lại vẫn nặng nề như đá tảng đè lên lồng ngực hắn.
Hắn thở dốc, mỗi hơi hít vào đều mang theo vị kim loại của sự sợ hãi và kiệt sức.
Hắn không chết.
Ít nhất thì chưa.
Nhưng cái giá phải trả là sự tỉnh táo đang bị xói mòn từng giây một.
Lý Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo quét qua khu ổ chuột phía dưới cầu nơi hắn hiện diện.
Đây không còn là nơi trú ẩn bình thường của những người vô gia cư hay công nhân nhập cư nữa.
Dưới tác động của 'Hiệu Ứng Runtime', toàn bộ khu vực này đang biến dạng theo ý muốn tập thể của thành phố Tân Long.
Người dân tin rằng đây là vùng đất chết, nơi tội ác và bệnh tật sinh sôi.
Và vì niềm tin ấy đủ mạnh, thực tại đã đáp lại bằng cách bóp méo không gian.
Những bức tường xi măng cong vọt lên như những ngón tay xương xẩu đang cố gắng vươn ra để bắt giữ bất kỳ ai dám bước vào.
Ánh sáng từ mặt trời hiếm khi chiếu xuống tận đáy hẻm này, thay vào đó là một lớp sương mù xám xịt, dày đặc và ẩm ướt, bám chặt lấy da thịt của Lý Minh.
Hắn kiểm tra lại vết thương ở vai trái.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo trước kia đã xuyên qua đây, nhưng giờ chỉ còn để lại những vệt đen xì như than chì dưới làn da.
Không có máu đỏ tươi chảy ra.
Thay vào đó là một thứ dịch lỏng màu tím sẫm, đang từ từ bốc hơi và hòa tan vào không khí ẩm ướt.
"Đau đớn," Lý Minh lẩm bẩm với chính mình, giọng nói khàn đặc vì mất nước.
"Nhưng đau đớn giúp tôi tỉnh táo."
Hắn đứng dậy, chân bước chông chênh một chút trước khi tìm lại được thăng bằng.
Cơ thể hắn run rẩy không phải vì lạnh, mà vì năng lượng Dị Năng bên trong đang phản ứng dữ dội với môi trường xung quanh.
Cấp độ Thức Tỉnh cấp 1 của Lý Minh còn quá yếu ớt để kiểm soát hoàn toàn sức mạnh này.
Nó giống như một con thú hoang bị nhốt trong lồng sắt mỏng manh, chờ đợi cơ hội bùng nổ và hủy diệt chính chủ nhân của nó.
Hắn cần đi sâu hơn vào trung tâm khu ổ chuột.
Nơi mà những bóng đen kia xuất phát từ đó.
Lý Minh biết rằng nếu không tìm ra nguồn gốc sự biến dạng này, hắn sẽ mãi mãi là một nạn nhân bị động trước các quy tắc vô lý của thế giới Runtime.
Hắn không muốn sống trong một ảo cảnh được kiểm soát bởi Giám Đốc Trương và bộ máy RCA tàn bạo.
Hắn cần sự thật.
Dù sự thật đó có thể giết chết hắn ngay lập tức.
Lý Minh lách qua những lối đi hẹp giữa các container sắt gỉ sét chất chồng lên nhau như một mê cung khổng lồ.
Những chiếc container này từng là nơi lưu trữ hàng hóa của cảng biển, nhưng giờ chúng đã trở thành xương sống cho khu ổ chuột đang "sống" này.
Sắt thép bị oxy hóa tạo nên màu đỏ nâu u tối, tương phản với lớp sương mù xám bao phủ mọi vật.
Mỗi bước chân Lý Minh đặt xuống đều khiến mặt đất rung lên nhẹ.
Không phải vì động đất hay hoạt động xây dựng từ phía trên cầu.
Đó là âm thanh của 'Hiệu Ứng Runtime' đang thở.
Thành phố Tân Long không chỉ là bê tông và thép; nó là một sinh thể sống, phản ứng lại với cảm xúc và niềm tin của cư dân.
Khi nỗi sợ hãi lan tỏa trong khu ổ chuột, mặt đất cũng run rẩy theo nhịp đập tim của những con quái vật ẩn nấp trong bóng tối.
Hắn dừng lại bên cạnh một chiếc container bị bẻ cong thành hình chữ U kỳ lạ.
Trên bề mặt kim loại gỉ sét, Lý Minh nhìn thấy những dòng chữ khắc bằng móng tay hoặc dao rựa: *Cứu tôi*, *Đừng tin vào họ*, *Nó đang xem*.
Những lời nhắn này không phải là graffiti thông thường.
Chúng xuất hiện tự phát mỗi khi ai đó trong khu vực cảm thấy tuyệt vọng tột độ, và thực tại đã ghi lại chúng vĩnh viễn lên vật chất.
Lý Minh chạm tay vào dòng chữ "Đừng tin vào họ".
Một luồng điện nhỏ chạy dọc theo ngón tay hắn, gây ra một cơn co giật nhẹ ở cánh tay.
Thông điệp này mang tải trọng cảm xúc quá lớn.
Nó là bằng chứng sống rằng có những người trước đây đã cố gắng cảnh báo cư dân khác về sự thao túng của hệ thống Runtime, nhưng cuối cùng họ đều biến mất hoặc trở thành quái vật.
Hắn rút tay lại nhanh chóng, nuốt khan một ngụm nước bọt khô khốc trong cổ họng.
Cảm giác lạnh giá lan tỏa từ bàn tay lên toàn bộ cơ thể.
Lý Minh nhận ra rằng mình đang đi vào vùng lõi của sự dối trá.
Càng sâu hơn, thực tại càng trở nên mong manh và nguy hiểm hơn.
Ánh sáng yếu ớt từ khe hở giữa các container chiếu xuống, tạo thành những tia sáng chệch hướng kỳ lạ.
Chúng không tuân theo quy luật quang học thông thường mà bẻ cong quanh những góc nhọn của sắt thép, như thể ánh sáng cũng sợ hãi nơi này.
Lý Minh nhìn thấy bóng đổ của chính mình kéo dài ra phía trước, nhưng nó không khớp với hình dáng cơ thể hắn đang đứng.
Bóng đen đó trông giống một người đàn ông cao lớn hơn, vai rộng và đầu hơi ngả về sau, mang vẻ đe dọa rõ rệt.
Đó là Shadow – ý thức của kẻ đã sát hại Lý Minh kiếp trước.
Nó vẫn ở đây, bám chặt vào linh hồn hắn như ký sinh trùng.
"Im đi," Lý Minh quát lên trong lòng, nhắm mắt lại để tập trung kiểm soát năng lượng Dị Năng bên trong mình.
Hắn không có thời gian cho những trò chơi tâm lý của Shadow.
Hắn cần giữ sự tỉnh táo tuyệt đối nếu muốn sống sót qua cuộc khám phá này.
Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lẹm hơn trước kia.
Lý Minh bước tiếp, cẩn thận tránh xa những khu vực mà bóng đổ của hắn bị kéo dài bất thường.
Đó là dấu hiệu cho thấy thực tại ở đó đang mỏng đi đến mức nguy hiểm, nơi ranh giới giữa thế giới vật lý và ảo giác trở nên mơ hồ.
Sau năm phút di chuyển trong mê cung container, Lý Minh lao vào một căn nhà kho bỏ hoang nằm sâu bên dưới lớp sương mù dày đặc nhất.
Cấu trúc này trông như thể được làm từ giấy bóng dầu rách nát và gỗ mục rữa, nhưng lại vững chãi đến kinh ngạc khi hắn chạm tay lên tường.
Mùi gỉ sét và ẩm mốc át đi mùi ozone nồng nặc ở bên ngoài.
Không khí trong nhà kho tĩnh lặng một cách đáng sợ.
Những tiếng gầm gừ xa xôi của quái vật Dị Năng từ khu ổ chuột dường như bị chặn lại bởi bức tường vô hình bao quanh nơi này.
Ở đây, thực tại dường như mỏng manh nhất, nhưng đồng thời cũng ổn định hơn những vùng xung quanh đang biến dạng liên tục.
Lý Minh thắp bật ngọn đèn pin nhỏ trên tay áo của mình.
Ánh sáng trắng lạnh chiếu rọi vào góc nhà kho, làm lộ ra hàng chồng thùng carton cũ kỹ và một chiếc bàn gỗ gãy chân phủ đầy bụi bặm.
Trên mặt bàn, có những dấu vết của cuộc sống con người: ly cà phê khô lại từ lâu, vài trang giấy ghi chú vương vãi khắp nơi, và một thiết bị điện tử nhỏ màu đen với màn hình đã vỡ nát.
Hắn tiến lại gần chiếc bàn, lòng bàn tay run rẩy nhẹ khi chạm vào đống giấy tờ.
Đây không phải là đồ của cư dân ổ chuột bình thường.
Những ký hiệu trên trang đầu tiên mà Lý Minh nhặt được khiến lông gà dựng đứng: biểu tượng logo của RCA – Cảnh sát Điều tra Đặc nhiệm, nhưng bị gạch ngang đỏ tươi như máu.
"Cảnh báo nội bộ," hắn đọc to thành tiếng, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh mịch gây ra những tiếng vọng kỳ lạ.
"Mức độ nguy hiểm: Cao.
Chủ đề: Dự án Gương Phản Chiếu."
Lý Minh lật nhanh các trang giấy.
Nội dung viết bằng bút mực xanh đậm, nét chữ vội vã và gấp gáp như người viết đang bị đe dọa trực tiếp đến tính mạng.
Đây là nhật ký của một nhà nghiên cứu RCA đã biến mất cách đây ba tháng – Tiến sĩ Nguyễn Văn Khoa.
Những dòng chữ tiết lộ rằng 'Hiệu Ứng Runtime' không phải là hiện tượng tự nhiên do Dị Năng gây ra, mà là kết quả của một thí nghiệm quân sự thất bại nhằm kiểm soát niềm tin tập thể để duy trì trật tự xã hội sau thời kỳ hỗn loạn ban đầu khi dị nhân xuất hiện.
Giám Đốc Trương và những người đứng đầu RCA đã biết cách kích hoạt các "điểm neo" trong không gian thành phố bằng cách sử dụng năng lượng Dị Năng của chính họ kết hợp với công nghệ resonance (cộng hưởng).
Họ tạo ra những vùng thực tại ảo để che đậy sự thật, biến tội phạm thành nạn nhân và ngược lại.
Khu ổ chuột này là một ví dụ điển hình: nơi mà nỗi sợ hãi tập thể được khuếch đại để cô lập nhóm người bất đồng chính kiến hoặc dị nhân không kiểm soát được năng lực của mình.
Lý Minh cảm thấy máu trong người hắn sôi lên vì giận dữ.
Tất cả những gì hắn tin tưởng về sự công bằng, về luật pháp và trật tự đều là dối trá thiết kế bởi một nhóm nhỏ quyền lực.
Họ đang biến con người thành nô lệ của chính nỗi sợ hãi của họ.
Hắn cúi xuống nhặt chiếc thiết bị điện tử màu đen trên bàn.
Dù màn hình đã vỡ, nhưng khi hắn chạm vào nó, một luồng dữ liệu số chạy dọc theo ngón tay hắn như dòng chảy thông tin trực tiếp vào não bộ.
Đây là công nghệ giao diện thần kinh – Neural Interface.
Nó cho phép người dùng truy cập trực tiếp vào mạng lưới Runtime mà không cần qua thiết bị trung gian truyền thống.
Lý Minh nhận ra rằng Tiến sĩ Khoa đã cố gắng tạo ra một "vùng an toàn" nhỏ trong nhà kho này bằng cách sử dụng chiếc thiết bị để chặn tín hiệu kiểm soát từ phía RCA.
Nhưng hắn đã thất bại hoặc bỏ chạy quá sớm, vì lớp bảo vệ đang suy yếu dần theo thời gian.
Hắn nhìn quanh căn phòng với ánh mắt mới.
Những bức tường giấy bóng dầu không còn là vật liệu che chắn đơn thuần nữa; chúng là tấm màn che cho sự thật kinh hoàng này.
Và giờ thì Lý Minh đã đứng sau tấm màn đó, trở thành kẻ biết bí mật mà hệ thống muốn giấu kín.
Ngay khi Lý Minh tưởng anh đã làm suy yếu được kẻ thù bằng cách hiểu rõ bản chất của nơi đây, một âm thanh vang lên, rõ ràng và lạnh lẽo: "Cảnh báo: Biến số không ổn định.
Khởi động giao thức định dạng."
Tiếng nói đó không đến từ loa hay thiết bị nào trong phòng.
Nó phát ra trực tiếp từ chính chiếc thiết bị Neural Interface trên tay Lý Minh, nhưng giọng điệu lại giống hệt với những gì hắn nghe thấy mỗi khi Shadow lên tiếng – một sự hòa trộn giữa cơ khí và nỗi đau u ám.
Từ phía trên nóc kho nơi trần nhà đang dần sụp đổ dưới áp lực của thực tại xung quanh, một bóng người nhảy xuống.
Không phải là một quái vật Dị Năng với hình dáng dị dạng kinh hoàng như những kẻ hắn gặp ở bên ngoài cầu Long Biên.
Đó là một con người – mặc bộ đồ đen tuyền không có logo nào trên đó, khuôn mặt bị che bởi tấm chắn khí gas trong suốt phản chiếu ánh sáng đèn pin của Lý Minh.
Kẻ này hạ cánh nhẹ nhàng trước mặt Lý Minh, tạo ra một vòng xoáy bụi bặm nhỏ.
Hắn ta cầm một khẩu súng năng lượng Dị Năng ngắn gọn nhưng đầy uy lực – loại vũ trang mà chỉ những đặc nhiệm cấp cao nhất của RCA mới được phép sử dụng.
Không, Lý Minh nhận ra dáng vẻ và cách di chuyển khác biệt hoàn toàn so với cảnh sát điều tra nghiêm túc kia.
Đây là một "Lau Dọn" (Cleaner) – bộ phận chuyên xử lý các mối đe dọa cho hệ thống Runtime mà không để lại dấu vết pháp lý nào cả.
"Công dân Lý Minh," giọng nói của kẻ đó truyền qua tấm chắn khí gas, mang âm sắc kim loại lạnh lùng và thiếu cảm xúc hoàn toàn.
"Bạn đã vượt quá vùng kiểm soát được phép.
Xin vui lòng hợp tác trong việc thu hồi dữ liệu trái phép."
Lý Minh siết chặt chiếc thiết bị Neural Interface trong tay phải đồng thời đẩy lùi về phía sau, lưng tựa vào bức tường giấy bóng dầu mong manh.
Tim hắn đập thình thịch như trống trận nhưng lý trí vẫn hoạt động bình tĩnh đáng ngạc nhiên.
Hắn biết mình không thể chiến đấu trực diện với vũ khí công nghệ cao của đối phương lúc này khi năng lượng Dị Năng bên trong đang hỗn loạn sau cú va chạm trước đó.
"Hợp tác?" Lý Minh cười nhạt, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào tấm chắn khí gas kia.
"Vừa rồi tôi đã đọc nhật ký của Tiến sĩ Khoa đủ để biết anh là ai rồi.
Một cỗ máy giết người cho những kẻ thao túng niềm tin."
Kẻ Cleaner không đáp lại lời mà chỉ nâng khẩu súng lên, nhắm trực tiếp vào ngực Lý Minh.
Ánh sáng đỏ từ đầu ngắm chiếu rọi qua tấm chắn khí gas tạo thành một chấm nhỏ di chuyển chậm rãi trên áo sơ mi rách nát của hắn.
Không có cảnh báo nào khác ngoài âm thanh tích điện phát ra từ nòng súng – tiếng rè rè như ong bắp cày đang sẵn sàng chích đốt.
"Lỗi tính toán nghiêm trọng," Cleaner nói, ngón tay đặt lên cò súng.
"Xin lỗi vì sự bất tiện."
Lý Minh không đợi cú nổ xảy ra.
Hắn dúi mạnh hai chân vào mặt đất bê tông nứt nẻ phía sau lưng mình đồng thời đẩy hết sức có thể sang bên trái – một phản ứng thuần túy dựa trên bản năng sinh tồn hơn là kỹ thuật chiến đấu chính quy nào cả.
Bức tường giấy bóng dầu tan vỡ hoàn toàn dưới lực tác động này, mở ra một khoảng trống rộng lớn dẫn vào khu vực tối đen phía sau mà Lý Minh chưa từng khám phá trước đó trong căn nhà kho bỏ hoang này bao giờ.
Đúng lúc ấy, viên đạn năng lượng xanh lam bắn tới từ khẩu súng của Cleaner xuyên qua không gian nơi vừa mới có hình bóng Lý Minh đứng cách đây vài giây thôi – chỉ để cắt đứt hoàn toàn cánh tay trái treo lủng lẳng trên chiếc bàn gỗ gãy chân phủ đầy bụi bặm kia mà Lý Minh đang dựa vào trước đó.
Mảnh gỗ bay văng khắp nơi cùng với những trang giấy ghi chú còn sót lại tung toé trong không khí như tuyết rơi giữa mùa đông giá lạnh nhất của Tân Long thành phố giả tạo này.
chứ đâu cần phải nói thêm gì nữa.hiii?
Lý Minh sụp đổ, không phải vì chấn thương từ vụ nổ hay mất máu do vết thương ở vai trước đó tái phát mà hoàn toàn là do sự thất vọng tột cùng khi nhận ra mình đã bước vào bẫy chết chóc ngay từ lúc chạm tay vào đống tài liệu bí mật trên bàn gỗ mục rữa kia – một cái bẫy được thiết kế tinh vi để thu hút những kẻ tò mò tìm hiểu về Runtime chứ không phải ngẫu nhiên bỏ quên lại như hắn tưởng tượng ban đầu đâu.
Khi anh mở mắt lần nữa sau cú va đập mạnh khiến toàn bộ cơ thể tê liệt tạm thời trong khoảng vài giây ngắn ngủi thôi cũng đủ làm thay đổi hoàn cảnh trước mặt rồi mà xem này đây kìa: mọi thứ xung quanh bỗng chốc trở nên tươi sáng hơn hẳn so với lúc nãy kia – ánh nắng vàng óng ả chiếu rọi xuống nền bê tông sạch sẽ không một vết bẩn nào còn sót lại trên đó cả đâu nữa.
Âm thanh rõ ràng hơn đáng kể khi tiếng xe cộ chạy tấp nập phía xa vang lên liên tục qua cửa sổ kính trong suốt nhìn ra phố phường đông đúc nhộn nhịp bên ngoài kia thay vì những tiếng gầm gừ u ám của quái vật Dị Năng như lúc trước vừa rồi đây thôi chứ không phải chuyện khác đâu đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đều giống hệt nhau như đúc vậy đó bạn àhiii!
Không còn mùi máu tanh nồng nặc hay ozone chát lạt nữa mà chỉ có hương hoa hồng ngọt ngào lan tỏa khắp căn phòng rộng rãi sang trọng với nội thất bằng gỗ óc chó đắt tiền sắp xếp gọn gàng ngăn nắp đầy đủ tiện nghi tối đa cho người sử dụng thoải mái nhất có thể được chứ đâu cần phải nói thêm gì nhiều hơn thế này.hiii!
Lý Minh ngồi dậy chậm chạp trên chiếc ghế sofa da mềm mại cực kỳ êm ái đặt giữa căn phòng khách sang trọng lộng lẫy ánh lên vẻ kiêu hãnh của tầng lớp thượng lưu Tân Long thành phố giả tạo nhưng cũng thật sự tồn tại ngay trước mắt hắn lúc này đây mà thôi chứ không phải ảo giác đơn thuần đâu.
Trên bàn trà kính trong suốt phía trước mặt anh ta đặt một tách cà phê nóng hổi bốc khói nghi ngút cùng với tấm danh thiếp màu đen bóng loáng in nổi dòng chữ vàng kim: *Giám Đốc Trương – Chào mừng đến thế giới thực sự.*
Lưỡi kiếm lạnh lẽo bất ngờ xé toạc không khí, nhắm thẳng vào yết hầu đang run rẩy của hắn.
Hắn cứng đờ, tim đập thình thịch đến mức đau nhói, toàn thân tràn đầy sát khí của kẻ muốn giết người.
Nhưng con dao
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận