Chương 24

Bụi tro linh thạch vẫn còn nồng nặc trong mũi, hòa lẫn với mùi máu tanh tưởi của sự hủy diệt.

Tử Hà Đan Lương không đứng yên để chết.

Hắn lao người về phía trước, đôi chân đạp vỡ những tảng đá nhỏ li ti dưới nền hang động cổ xưa này.

Không khí ở đây nặng chịch như chì lỏng, đè nén lên lồng ngực hắn đến mức mỗi nhịp thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tử.

Hắn đã bước vào khu vực cấm địa sâu nhất của Phế Địa Cổ Tàn.

Nơi mà ngay cả những cao thủ Nguyên Anh cũng e dè tránh né.

Những tia sét màu tím sẫm, không phải là thiên lôi thông thường, mà là tàn dư của trận đại chiến cách đây ngàn năm, vẫn đang chực chờ kích nổ bất cứ lúc nào.

Chúng lơ lửng trong bóng tối, như những con rắn độc ngủ đông, chỉ cần một động tác nhỏ nhất cũng đủ để chúng thức tỉnh và xé toạc không gian.

Đan Lương dừng lại trước một bức tường đá đen nhánh.

Trên bề mặt đá ấy, khắc chạm những ký tự cổ xưa đã mờ nhoà theo thời gian.

Hắn đưa tay lên chạm vào.

Một sự lạnh lẽo thẩm thấu xuyên qua da thịt, đi thẳng vào tủy xương, khiến linh lực trong kinh mạch hắn chùn lại.

Đây không phải là đá thường.

Đây là "Đá Ngục Linh", loại vật liệu chỉ dùng để giam cầm những tồn tại mạnh nhất vũ trụ.

Hắn nhận ra bí mật đầu tiên: Bức tường này không được xây dựng từ bên ngoài vào, mà được tạo thành từ chính xác những mảnh vỡ của một đạo cụ thần thông bị nã phá.

Sự hiện diện của nó chứng tỏ rằng nơi đây từng là trung tâm của một cuộc xung đột vượt xa hiểu biết của thế hệ tu giả ngày nay.

Một âm thanh rè rè vang lên trong đầu hắn.

Không phải tiếng vọng, mà là sự rung động trực tiếp vào linh căn.

"Tại sao ngươi lại đến?" Giọng nói ấy không mang theo ý chí thù địch, chỉ có một nỗi mệt mỏi ngàn đời.

Đan Lương nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh như kiếm.

Hắn không trả lời bằng ngôn ngữ, mà dùng linh lực để quét qua từng vết nứt trên bức tường.

Hắn tìm thấy khe hở.

Một lỗ thủng nhỏ bằng đồng xu nằm ngay giữa hai ký tự cuối cùng của trận pháp phong ấn.

Ánh sáng từ viên linh thạch cầm tay chiếu vào đó, tạo ra một ảo ảnh kỳ lạ.

Hình ảnh bên trong không phải là bóng tối, mà là những dòng chảy dữ dội của nguyên lực hỗn loạn.

Chúng xoáy tròn như những con sông ngầm dưới lòng đất, mang theo mùi hương của sự thối rữa và tái sinh.

Đan Lương hít vào thật sâu.

Hắn cảm nhận được nhịp đập của nơi này.

Nó không chết chóc như hắn tưởng tượng ban đầu.

Ngược lại, nó đang sống một cách điên cuồng, phản kháng lại mọi quy luật tự nhiên xung quanh.

Đây là nguồn gốc của "Huyết Nguyền" mà Thiên Mệnh Trưởng Lão luôn cố gắng che đậy?

Hay đó chính là chìa khóa để phá vỡ vòng lặp định mệnh đáng khinh này?

Hắn rút thanh kiếm gỗ cũ kỹ ra.

Lưỡi kiếm rung lên, phát ra âm thanh chói tai khi tiếp xúc với trường lực bảo vệ của bức tường đá đen.

Hắn không tấn công vào điểm mạnh nhất.

Thay vào đó, hắn nhắm thẳng vào khe hở nhỏ bé kia.

Linh lực Trúc Cơ cấp hậu kỳ bùng nổ từ chưởng tâm, ngưng tụ thành một mũi khoan sắc bén nhất mà hắn có thể tạo ra trong vài năm qua.

"Đập vỡ nó," hắn lẩm bẩm với chính mình.

"Dù phải trả giá bằng mạng."

Mũi linh kích lao vào khe hở.

Không có tiếng va chạm lớn.

Chỉ có một âm thanh rít lên như kim loại bị uốn cong đến giới hạn chịu đựng.

Bức tường đá đen nứt ra theo đường chéo, và từ bên trong, một luồng khí lạnh buốt phun trào mạnh mẽ, quét sạch mọi thứ trên đường đi của nó.

Lý Vô Kỵ xuất hiện đúng lúc đó.

Hắn không chạy vào để cứu trợ, mà lao tới như một kẻ săn mồi thấy con mồi yếu ớt.

Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bước chân hắn chùn lại.

Đôi mắt mở to đầy kinh hãi, nhưng nhanh chóng được che đậy bằng vẻ mặt ngạo mạn giả tạo.

"Ngươi điên rồi sao?" Lý Vô Kỵ hét lên, giọng điệu run rẩy vì sợ hãi hơn là giận dữ.

"Đây là khu vực tử vong!

Ngay cả Trưởng Lão của môn phái cũng không dám đặt chân đến!"

Đan Lương quay sang, ánh mắt trống rỗng.

Máu chảy từ khóe miệng hắn do áp lực linh lực quá lớn.

"Ta cần biết sự thật," đáp lại lạnh lùng.

"Và ngươi, Vô Kỵ, chỉ là một khán giả may mắn còn sống sót."

Lý Vô Kỵ nghiến răng.

Hắn rút ra hai thanh đoản đao bằng xương thú.

"Nếu ngươi chết ở đây, ta sẽ lấy nội đan của ngươi để dâng lên Thiên Mệnh Trưởng Lão làm lễ vật cầu phúc!" Lời nói đó nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng tay hắn đang run rẩy không kiểm soát được.

Đan Lương phớt lờ lời đe dọa hời hợt ấy.

Hắn quay lại bức tường đã bị phá vỡ một phần.

Bên trong không phải là kho báu vàng ngọc, mà là một phòng thu nhỏ hình tròn, sàn nhà làm bằng kính trong suốt nhìn xuống vực thẳm bên dưới.

Ở chính giữa căn phòng, đặt trên một bệ đá trắng muốt, là một cuốn sách da đen cũ kỹ đang mở ra.

Những trang giấy không phải mực viết lên.

Chúng được dệt từ những sợi tơ ánh sáng mỏng manh, mỗi khi gió thổi nhẹ vào hang động (dù ở sâu dưới lòng đất), các chữ cái trên đó lại biến đổi liên tục.

Không phải tiếng Việt, cũng không phải văn tự Hán cổ quen thuộc.

Đó là ngôn ngữ của thiên địa nguyên thủy – ký hiệu trực tiếp mô tả cấu trúc rung động của vũ trụ.

Đan Lương bước vào phòng kính.

Mỗi bước chân đều khiến mặt kính phát ra âm thanh rạn nứt nhẹ.

Hắn cúi xuống nhìn cuốn sách.

Cảm giác kỳ lạ xâm chiếm tâm trí hắn.

Không phải kiến thức, mà là *ký ức*.

Ký ức không thuộc về hắn.

Hắn thấy mình đang đứng trên đỉnh núi cao nhất thế giới, tay cầm một thanh kiếm vỡ vụn, dưới chân là xác chết của vạn người.

"Đừng đọc," Lý Vô Kỵ thốt lên, lần này giọng nói mang theo sự khẩn thiết thực sự.

"Đó không phải là cuốn sách bình thường.

Đó là 'Sổ Sinh Tử' giả tạo do Thiên Mệnh Trưởng Lão tạo ra để thử nghiệm tâm ma!

Ai chạm vào nó sẽ bị đồng hóa bởi ý chí của hắn!"

Đan Lương dừng lại, ngón tay đang chực sờ lên trang giấy run lên bần bật.

Hắn nhìn Lý Vô Kỵ.

Trong đôi mắt cởi mở thường ngày kia, giờ đây là nỗi sợ hãi tột cùng – nỗi sợ về cái chết mà hắn luôn che giấu sau những nụ cười điên cuồng.

"Ngươi biết điều này từ bao lâu?" Đan Lương hỏi, giọng trầm xuống.

Lý Vô Kỵ không đáp.

Hắn chỉ đưa ra một thanh đao hướng về phía Đan Lương, nhưng mũi đao chĩa vào lòng chính mình.

"Ta đã tìm cách tự kết thúc nó nhiều lần rồi," Lý Vô Kỵ thì thầm, nước mắt chảy dài trên má bẩn thỉu.

"Nhưng mỗi lần ta chết, gia đình ta lại bị nguyền rủa nặng nề hơn.

Ta không thể thoát khỏi chuỗi dây xích này.

trừ khi ngươi giúp ta phá vỡ quy tắc của cuốn sách."

Đan Lương sững sờ.

Hắn nhìn vào những dòng chữ đang biến đổi trên trang giấy.

Chúng bắt đầu sắp xếp thành một hình ảnh quen thuộc: Hình bóng của chính hắn, nhưng với đôi mắt đỏ rực như máu và thân xác phủ đầy gai góc đen tối.

Đó là phiên bản "hồi sinh" giả tạo mà Thiên Mệnh Trưởng Lão đã nhúng vào tiềm thức hắn từ khi còn nhỏ?

Không khí trong phòng kính trở nên ngột ngạt hơn nữa.

Áp lực tinh thần tăng lên gấp bội, khiến Đan Lương cảm thấy như đầu mình sắp nổ tung.

Hắn nhận ra một sự thật kinh hoàng: Cuốn sách này không ghi lại tương lai.

Nó đang *viết* hiện tại dựa trên những lựa chọn của người đọc.

Đan Lương nhắm mắt lại.

Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu xoay chuyển theo nhịp điệu riêng, khác hoàn toàn với cách tu luyện truyền thống mà hắn đã học được từ lúc còn là một phế vật ngoại môn.

Hắn không cố gắng chống cự áp lực tinh thần từ cuốn sách.

Thay vào đó, hắn mở lòng mình ra, để cho những ký ức xa lạ tràn vào.

Hắn thấy cảnh tượng hỗn loạn của thiên địa khai sinh.

Hắn thấy sự sụp đổ của các đế chế tu tiên cổ đại vì tham vọng vô hạn.

Và cuối cùng, hắn nhìn thấy chân dung thật sự của Thiên Mệnh Trưởng Lão – không phải là một lão giả hiền từ duy trì trật tự, mà là một thực thể trống rỗng đang hấp thụ linh lực của vạn vật để tồn tại vĩnh cửu trong hư vô.

"Nếu trật tự nghĩa là nô lệ," Đan Lương mở mắt ra, đồng tử co lại thành hai đường thẳng sắc lẹm.

"Thì ta chọn hỗn loạn."

Hắn đưa tay ra, không chạm vào trang giấy, mà thọc sâu ngón tay vào giữa dòng chữ đang biến đổi.

Một tiếng nổ vang lên trong đầu hắn.

Linh lực Trúc Cơ của hắn đột ngột tăng vọt, vượt qua giới hạn an toàn thông thường.

Kinh mạch đau nhức như bị lửa đốt cháy từ bên trong, nhưng hắn không rút tay lại.

Đan Lương cười bitterly – một nụ cười đầy sự bi tráng và giải thoát.

Hắn cảm nhận được những sợi dây định mệnh vô hình đang ràng buộc linh hồn mình bắt đầu đứt gãy từng cái một.

Không phải do sức mạnh, mà do ý chí từ chối chấp nhận số phận đã được an bài sẵn.

Ánh sáng trắng xoá bùng phát từ lòng bàn tay hắn, chiếu rọi khắp căn phòng kính nhỏ bé.

Những dòng chữ trên cuốn sách bắt đầu cháy rực lên màu đỏ tươi – màu của huyết khí và sự phản kháng dữ dội nhất.

Cuốn sách không bị phá hủy ngay lập tức.

Nó đang *ăn* linh lực của Đan Lương để tái tạo lại những ký ức giả mạo, nhưng tốc độ tiêu hao nhanh hơn nhiều so với khả năng phục hồi của cuốn cổ vật này do sự can thiệp bất ngờ từ bên ngoài.

Lý Vô Kỵ lùi bước, hai thanh đao rơi xuống đất với tiếng va chạm giòn giã.

Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình trên vai mình nhẹ đi phần nào – như thể lời nguyền trên gia tộc họ Lý đã bị động chạm bởi sức mạnh từ cuốn sách kia.

Đan Lương gồng cơ thể lên đến giới hạn cuối cùng.

Hắn không còn là Tử Hà Đan Lương của những ngày trước, lạnh lùng và tính toán từng bước đi để sống sót.

Giờ đây, hắn trở thành một ngọn lửa đang thiêu rụi chính mình để thắp sáng bóng tối dày đặc bao trùm thế giới này.

"Thiên Mệnh Trưởng Lão," hắn quát lên, tiếng nói vang vọng trong hang động như sấm sét.

"Ngươi đã sai!

Định mệnh không phải là đường thẳng.

Nó là vòng tròn mà ta sẽ bẻ gãy!"

Một luồng khí mạnh từ cuốn sách bắn ngược lại, đánh bay Đan Lương ra xa vài mét.

Hắn đập vào bức tường kính phía sau, khiến mặt kính nứt toác thành mạng nhện rộng lớn.

Máu phun trào từ miệng hắn, nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn chằm chặp vào cuốn sách đang dần biến đổi hình dạng – từ một vật thể rắn sang một khối dịch lỏng đen ngòm đang sôi sục.

Không ai ngờ đến sự xuất hiện của kẻ thứ ba.

Không phải Lý Vô Kỵ, cũng không phải Đan Lương.

Mà là chính bức tường đá đen xung quanh phòng kính.

Dưới tác động cộng hưởng giữa linh lực phản kháng của cuốn sách và ý chí hủy diệt từ bên trong, toàn bộ cấu trúc phong ấn cổ xưa bắt đầu sụp đổ theo cách hoàn toàn bất ngờ.

Những mảng đá lớn rơi xuống vực thẳm phía dưới sàn kính, tạo ra những tiếng nổ giòn giã vang vọng khắp nơi.

Không khí loãng dần đi nhanh chóng khi áp lực linh lực bị giải phóng ồ ạt từ lòng đất sâu thẳm.

Những tia sét màu tím sẫm trước đây giờ đã chuyển sang màu xanh nhạt – dấu hiệu của sự ổn định tạm thời sau cơn bão hỗn loạn.

Đan Lương nằm vật xuống sàn nhà, thở hồng hộc.

Đan Minh Tâm trong người hắn đã tan biến hoàn toàn, nhưng cảm giác về tần số linh lực vẫn còn đó rõ rệt hơn bao giờ hết.

Anh có thể cảm nhận được những gợn sóng nhỏ li ti trong không khí – từng nhịp đập của vũ trụ đang phơi bày trước mắt anh một cách trần trụi và đáng sợ nhất.

Lý Vô Kỵ bò đến bên cạnh, khuôn mặt tái nhợt như người chết sống lại.

chúng ta vừa phá vỡ gì vậy?" Hắn hỏi với giọng run rẩy, tay vẫn còn bám chặt lấy lưỡi đao rơi xuống đất.

Đan Lương không trả lời ngay.

Hắn đưa mắt nhìn lên trần hang động đang sụp đổ từng mảng một.

Những tia sáng kỳ lạ chiếu xuyên qua các khe hở đá, vẽ nên những hình thù phức tạp trên sàn nhà kính nứt vỡ.

Đó là bản đồ?

Hay là lời cảnh báo cuối cùng từ quá khứ xa xôi mà không ai dám nhắc đến?

Hắn ngồi dậy chậm chạp, lau máu trên mặt bằng tay áo rách nát.

Đôi bàn tay run rẩy của anh không phải vì sợ hãi hay kiệt sức.

Mà bởi một khám phá chấn động vừa mới lóe lên trong tâm trí – thứ khiến tất cả những hy sinh và đau đớn trước kia trở nên có ý nghĩa hơn bao giờ hết, đồng thời mở ra cánh cửa địa ngục lớn nhất mà hắn chưa từng dám tưởng tượng.

Đan Lương cúi xuống nhặt cuốn sách da đen đang chảy dịch lỏng.

Nó không nặng như.

Ngược lại, nó nhẹ bẫng như thể chỉ là một ảo giác bằng giấy mỏng manh trước gió mạnh của số phận sắp sửa thay đổi hoàn toàn trong vài khắc tiếp theo đây thôi!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập