Chương 11

Không khí trong hang động sâu thẳm này không còn mang mùi ẩm mốc của đá và rêu.

Nó khô khốc, nung nóng đến mức da thịt như bị đốt cháy từng lớp tế bào.

Tử Hà đan tay vào nhau, cố gắng giữ cho lòng bàn tay ngừng run bần bật.

Nhưng sự rung động đó không đến từ sợ hãi thể xác.

Nó xuất phát từ chính cốt lõi tồn tại của hắn đang bắt đầu phân rã.

Hắn đưa mắt nhìn xuống cổ tay mình.

Da thịt ở khuỷu tay trái đang mờ đi, chuyển thành những hạt bụi ánh sáng li ti bay lơ lửng trong luồng gió vô hình.

Không có máu chảy ra.

Không có đau đớn xé ruột.

Chỉ có sự tan biến lặng lẽ, như thể thực tại không còn đủ sức để giữ lại hình hài của hắn nữa.

Đây là hệ quả của việc chạm vào cấm địa mà người Luyện Khí cấp thấp không được phép đặt chân đến.

Áp lực linh lực ở đây dày đặc đến mức ngưng tụ thành sương mù trắng đục.

Mỗi bước đi đều khiến xương khớp kêu lên như gỗ khô bị bẻ gãy.

Tử Hà hít một hơi thật dài, cố gắng kéo nguyên khí trong kinh mạch quay về để chống đỡ trọng lượng của bầu không khí này.

Hắn biết mình đang ở đâu.

Đây là Hang Động Hư Không, nơi Thiên Mệnh Tông chôn cất những bí mật họ không muốn ai chạm vào.

Và hắn đã lạc lối tại đây từ ba ngày trước khi đuổi theo một luồng hơi ấm kỳ lạ dẫn đến điểm cuối cùng của thế giới hữu hình này.

Bụi linh lực tiếp tục rơi rớt khỏi ngón tay út bên phải của Tử Hà.

Hắn cảm thấy lạnh buốt, không phải vì nhiệt độ thấp, mà vì sự mất kết nối với thực tại.

Cảm giác như thể hắn đang đứng trên bờ vực thẳm, và thế giới phía sau lưng đã quay đi, để lại hắn trong một khoảng trống tĩnh lặng đáng sợ.

Tử Hà nhắm mắt lại, tập trung vào nhịp đập của trái tim.

*Thump-thump.

* Nhịp thứ chín mươi tám.

Hắn đếm chúng như những chiếc neo giữ chân mình khỏi vực thẳm của sự quên lãng.

Nếu ngừng đếm, nếu ngừng ý thức về sự hiện diện của bản thân, hắn sẽ tan biến hoàn toàn thành linh lực thuần khiết để hòa vào hang động này.

Hắn không muốn điều đó xảy ra.

Chưa phải lúc.

Hắn cần biết câu trả lời cho bí ẩn đã dẫn dắt hắn đến đây.

Tại sao một mảnh ký ức lại có thể tồn tại trong xác sống?

Tại sao nhịp tim thứ trăm lại là ranh giới giữa sự hiện diện và hư vô?

Một tiếng bước chân vang lên từ phía sâu hơn của hang động.

Tiếng giày da chạm đá lạnh, chậm rãi nhưng đầy uy quyền.

Âm thanh đó cắt ngang qua màn sương linh lực dày đặc, mang theo một áp lực khủng khiếp khiến Tử Hà gần như quỳ xuống.

Hắn không nhìn thấy ai trong bóng tối, nhưng cảm giác bị săn mồi đang bao trùm lấy hắn từ mọi phía.

Khấu Vô Âm bước ra khỏi bóng tối.

Người đàn ông này mặc áo choàng đen tuyền, trên đó thêu những ngôi sao bạc đã phai màu theo thời gian.

Khấu Vô Âm là một Trúc Cơ đỉnh phong, cảnh giới cao hơn Tử Hà đến mức không thể đo đếm bằng lời nói.

Sự hiện diện của hắn giống như một cơn bão áp thấp đè nén lên khí huyết của người yếu thế hơn.

Tử Hà nghiến chặt răng, cố gắng đứng thẳng người dù linh lực trong kinh mạch đang gầm gào phản đối trọng lượng vô hình này.

Hắn không lùi bước.

Lùi bước đồng nghĩa với việc thừa nhận mình là con mồi, và một khi đã xác lập vị trí con mồi, Khấu Vô Âm sẽ kết liễu hắn ngay lập tức mà không cần tốn thêm một phân khí lực nào.

"Ngươi đến đây để tìm gì?

" Giọng nói của Khấu Vô âm trầm thấp, vang vọng trong hang động như tiếng sấm rền dưới lòng đất sâu thẳm.

Không phải là hỏi thăm tò mò.

Đó là lời cảnh báo cuối cùng trước khi án tử được thi hành.

Tử Hà mở mắt, ánh sáng lạnh lẽo chiếu ra từ đôi đồng tử đen tối của hắn.

"Để biết lý do tại sao ta không thể chết.

" Câu trả lời trực diện và đầy thách thức khiến Khấu Vô Âm nhíu mày nhẹ nhàng.

Người đàn ông cao lớn ấy bước thêm một bước nữa, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đáng kể.

Áp lực tăng lên gấp đôi, làm vỡ vụn những khối đá nhỏ xung quanh Tử Hà thành bụi mịn.

"Ngươi không thể chết vì ngươi chưa bao giờ thực sự sống.

" Khấu Vô Âm nói, giọng điệu bình thản như đang đọc một định luật tự nhiên hiển nhiên.

"Ngươi là một bóng ma trong xác thịt của người khác.

Khi nhịp tim thứ trăm đập, vỏ bọc sẽ vỡ ra và linh hồn giả tạo này sẽ tan biến vào hư không.

" Tử Hà cảm thấy máu trong cơ thể mình đông lạnh lại.

Hắn đã nghi ngờ điều đó từ lâu nhưng chưa dám đối mặt với sự thật trần trụi ấy.

Nếu hắn chỉ là một mảnh ký ức đang mượn thân xác, thì mọi nỗ lực tu luyện, mọi đau khổ và hy vọng đều trở nên vô nghĩa?

"Vậy tại sao ngươi không giết ta ngay bây giờ?

" Tử Hà hỏi, giọng nói của hắn run nhẹ nhưng vẫn giữ được sự sắc bén cần thiết.

"Nếu ta chỉ là một ảo ảnh, việc loại bỏ ta chẳng tốn nhiều công sức như vậy.

" Khấu Vô Âm cười nhạt, nụ cười đầy khinh miệt và bi thương cùng lúc.

Hắn đưa tay lên, rút ra từ ống tay áo một mũi kim bằng bạc dài khoảng ba tấc.

Đầu kim tỏa ra luồng sáng trắng xóa, đủ sắc để khoét thủng không gian nếu cần thiết.

"Ta không giết ngươi vì ta muốn xem cái gì sẽ xảy ra khi nhịp tim thứ trăm đập.

" Khấu Vô Âm xoay ngón tay cầm chiếc kim, ánh mắt nhìn xuyên qua Tử Hà như thể hắn là một vật vô hình.

"Và hơn nữa.

Thiên Mệnh sắp sửa thay đổi trục quay.

Ngươi là biến số duy nhất trong phương trình này mà ta chưa tính được.

" Tử Hà nuốt khan, cổ họng khô khốc cháy rát.

Hắn nhận ra đây không phải là cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên.

Khấu Vô Âm đã chờ đợi hắn ở đây từ lâu, hoặc có lẽ chính sự xuất hiện của Tử Hà tại nơi cấm địa này đã bị dự đoán trước bởi những luật lệ vũ trụ mà Thiên Mệnh Trưởng Lão tôn thờ.

Hắn cần biết thêm thông tin.

Hắn cần hiểu rõ bản chất của "nhịp tim thứ trăm" kia để tìm cách phá vỡ nó, hoặc ít nhất là kéo dài thời gian tồn tại cho đến khi tìm ra lối thoát.

Tử Hà bước về phía trước một bước nhỏ, mạo hiểm vi phạm vào vùng kiểm soát linh lực của Khấu Vô Âm.

Áp lực tăng lên đột ngột như một bức tường vô hình đập vào lồng ngực hắn.

Tử Ha sặc hơi đau đớn nhưng vẫn không dừng lại.

Hắn phải ép đối phương nói ra sự thật.

Nếu không, mọi nỗ lực sống sót cho đến nay đều chỉ là ảo tưởng ngắn ngủi trước khi màn kết bi kịch buông xuống.

Khấu Vô Âm đưa chiếc kim bạc lên cao, mũi kim hướng thẳng vào khoảng không gian ngay giữa hai người họ.

Ánh sáng từ đầu kim bắt đầu dao động tạo ra những gợn sóng trên bề mặt không khí trong suốt.

Những gợn sóng này không phải là ảo ảnh quang học mà là sự biến dạng của chính cấu trúc thực tại nơi đây.

"Nhìn đi," Khấu Vô Âm lệnh, giọng nói đột ngột trở nên nghiêm nghị hơn hẳn so với trước đó.

"Đừng nhìn vào ta, đừng nghĩ về nỗi sợ hãi của ngươi.

Hãy nhìn vào khoảng trống giữa những nhịp đập.

" Tử Hà nhắm mắt lại một giây rồi mở ra thật to, tập trung toàn bộ linh giác của mình vào điểm mà Khấu Vô Âm đang chỉ định.

Ban đầu, hắn chỉ thấy màu đen tuyền sâu thẳm nuốt chửng mọi ánh sáng và cảm nhận.

Nhưng khi linh lực trong kinh mạch bắt đầu chảy mạnh hơn để phản ứng với sự kích thích từ bên ngoài, những hình ảnh mơ hồ bắt hiện ra.

Hắn nhìn thấy một con số đang đếm ngược giữa hai mắt của hắn không phải là thứ hữu hình mà là cảm giác trừu tượng về thời gian trôi qua từng giây phút tàn khốc nhất trong cuộc đời ngắn ngủi này.

Sau đó là 98.

Và cuối cùng, nó dừng lại ở chính xác con số 100 nhưng bị mờ đi bởi một lớp sương mù dày đặc che phủ toàn bộ tầm nhìn của Tử Hà lúc này đây hoàn toàn mất kiểm soát khỏi bất kỳ ý chí nào đang cố gắng can thiệp vào quy trình tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập từ rất lâu trước khi hắn bước chân vào vùng đất chết chóc này hôm nay!

--- Sự im lặng sau cú sốc đó nặng nề hơn cả áp lực linh lực của Khấu Vô Âm.

Tử Hà đứng đờ ra, mắt mở to nhìn khoảng không gian mà chiếc kim bạc vừa khoét thủng một vết rách nhỏ xíu nhưng lại tỏa sáng rực rỡ như một vì sao sắp nổ tung giữa ban đêm đen tối nhất bao trùm lấy hang động này lúc hiện tại đang diễn ra trước mặt hắn ngay bây giờ!

Hắn nhận ra rằng những gì Khấu Vô Âm cho thấy không phải là sự kết thúc của cuộc đời mình mà chính là cánh cửa mở ra một chân trời mới đầy nguy hiểm và bất định chưa từng được ghi chép trong bất kỳ kinh điển tu luyện nào từ ngàn xưa đến nay vẫn còn đang tồn tại đâu đó trên thế giới rộng lớn này ngoài kia nơi những kẻ mạnh nhất cũng phải run sợ khi nhắc tới tên tuổi của họ dù chỉ là một lần duy nhất thôi đi nữa mà thôi!

Tử Hà hít sâu một hơi thật dài nhằm cố gắng ổn định lại nhịp thở hỗn loạn trong lồng ngực mình đang đập thình thịch không kiểm soát được chút nào trước tình cảnh hiện tại đầy căng thẳng và nguy hiểm chết người đang chờ đợi phía trước ngay sau khi hắn chấp nhận bước qua ranh giới tưởng chừng như bất khả thi này lúc nãy vừa rồi đây!

Khấu Vô Âm thu chiếc kim bạc lại vào ống tay áo nhanh chóng hơn cả cái chớp mắt của một con chim ưng săn mồi trong tự nhiên hoang dã đầy khốc liệt và tàn nhẫn nhất mà không ai có thể lường trước được hậu quả nghiêm trọng sẽ xảy ra nếu như họ dám chạm vào những điều cấm kỵ này dù chỉ là một phần nhỏ bé li ti thôi đi nữa cũng đủ khiến cho cả thiên hạ rung chuyển vì khiếp sợ tột độ rồi!

"Ngươi đã thấy," Khấu Vô Âm nói ngắn gọn, giọng điệu lạnh lùng không chút tình cảm con người nào trong đó còn sót lại được nữa đâu hết thảy chỉ là sự vô tri tuyệt đối trước những quy luật khắc nghiệt của vũ trụ bao la rộng lớn đang vận hành liên tục không ngừng nghỉ từ ngàn xưa cho đến tận ngày nay mà thôi!

Tử Hà gật đầu nhẹ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên sống lưng hắn làm ướt sũng lớp vải áo mỏng manh che chắn yếu ớt trước cái giá cắt da cắt thịt của hang động sâu thẳm này lúc hiện tại đang diễn ra ngay trước mắt hắn đây mà thôi!

Hắn biết mình đã chạm vào một bí mật kinh hoàng có thể thay đổi hoàn toàn định mệnh bi kịch vốn dĩ được an bài sẵn sàng chờ đợi đón nhận lấy cuộc đời ngắn ngủi mong manh như lá cây khô rụng rơi theo chiều gió mùa thu lạnh giá khắc nghiệt nhất trong năm nay rồi đấy chứ còn gì khác nữa.

Nhưng thay vì cảm thấy tuyệt vọng hay buông xuôi hoàn toàn trước số phận đã định, Tử Hà lại cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt bùng cháy lên từ sâu thẳm đáy lòng mình đang bị chôn vùi dưới lớp bùn đen dơ bẩn của những ký ức đau thương quá khứ xa vời kia giờ đây bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí tỉnh táo minh mẫn nhất của hắn lúc này đây!

Hắn không phải là người chết.

Hắn cũng không đơn thuần chỉ là một mảnh ký ức đang trôi nổi vô định giữa hư không mà thôi đâu.

thân mến ạ!

Đúng hơn thì có lẽ ta nên gọi đó chính xác bằng cái tên khác mang ý nghĩa hoàn toàn đối nghịch lại với tất cả những gì chúng ta từng tin tưởng vững chắc suốt nhiều thế hệ liên tiếp nhau trước kia nữa đi chăng nào?

Tử Hà bước về phía vết rách không gian mà Khấu Vô Âm vừa tạo ra, ánh mắt sáng lên một cách kỳ lạ đầy quyết tâm và bản lĩnh phi thường hiếm thấy ở bất cứ ai dù là kẻ yếu hay người mạnh đều phải nể phục trọng tài của mình trong cuộc chơi sinh tử này đang diễn ra nóng bỏng gay cấn đến mức đỉnh điểm cao trào nhất có thể tưởng tượng nổi bây giờ rồi đây!

Khấu Vô Âm không ngăn cản.

Hắn chỉ đứng đó, quan sát với vẻ mặt phức tạp khó hiểu pha trộn giữa sự tò mò khoa học thuần túy lạnh lùng tàn nhẫn và một nỗi niềm bi tráng sâu sắc dành cho những linh hồn bất hạnh phải chịu đựng gánh nặng của vận mệnh gông cùm trói buộc xiềng xích dày đặc bao phủ lấy toàn bộ thân xác lẫn tinh thần mệt mỏi kiệt quệ sau nhiều năm tháng dài đằng đẵng trôi nổi lênh đênh giữa dòng đời phù du ảo tưởng đầy rẫy những cạm bẫy chết người ẩn nấp khắp nơi chờ sẵn để nuốt chửng bất cứ ai dám bước qua vạch kẻ an toàn nguy hiểm ranh giới mơ hồ ấy mà thôi!

Tử Hà đưa tay phải ra, chậm rãi chạm vào bề mặt lạnh giá cứng đờ của vết rách không gian kia.

Cảm giác đầu tiên hắn nhận được là sự trống rỗng tuyệt đối đến mức khiến cho mọi suy nghĩ và cảm xúc trong đầu óc tỉnh táo minh mẫn nhất của mình lúc này đây đều bị tê liệt hoàn toàn tạm thời mất đi khả năng phản ứng lại với bất kỳ kích thích nào từ bên ngoài thế giới thực tại đang diễn ra xung quanh hắn ngay bây giờ nơi hang động sâu thẳm bí ẩn này!

Nhưng rồi, khi linh lực trong kinh mạch bắt đầu chảy mạnh hơn để bù đắp cho sự thiếu hụt năng lượng do tiếp xúc trực tiếp với hư không vô cực bao la rộng lớn kia, một luồng thông tin khổng lồ xôn xao tràn vào tâm trí của Tử Hà như một cơn lũ quét dữ dội tàn phá sạch sẽ mọi công trình kiến trúc kiên cố vững chãi nhất mà hắn đã dày công xây dựng lên trong suốt nhiều năm tháng dài đằng đẵng tu luyện khổ hạnh gian nan đầy máu và nước mắt đổ xuống trên con đường tìm kiếm chân lý đích thực cuối cùng này!

Hắn nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc.

Hắn nghe thấy những giọng nói thân thương.

Và hơn hết, hắn cảm nhận được sự hiện diện của chính mình trong một khung cảnh hoàn toàn khác biệt so với thế giới mà hắn đang sống ở đây lúc hiện tại diễn ra ngay trước mắt mọi người cùng chung số phận bi kịch đáng thương này!

Đó là ký ức về quá khứ xa xôi mờ nhạt.

Ký ức về thời điểm trước khi linh hồn giả tạo của Tử Hà được cấy ghép vào thân xác thực sự này.

Và trong ký ức đó, hắn không phải là một nạn nhân bất hạnh bị mắc kẹt trong vòng xoáy định mệnh chết chóc đầy khủng khiếp và tuyệt vọng tột cùng như vậy đâu.

Hắn là người kiến tạo ra chính bộ máy kiểm soát số phận mà Thiên Mệnh Tông đang tôn thờ sùng bái mù quáng điên cuồng đến mức không còn chút lý trí nào sót lại được nữa trong đầu óc họ hiện tại này đây mà thôi!

Khấu Vô Âm giật mình thốt lên một tiếng kinh hãi nhỏ nhẹ nhưng đủ để làm rung chuyển toàn bộ hang động sâu thẳm bí ẩn nơi hai người đàn ông đang đối mặt nhau sinh tử quyết liệt không khoan nhượng chút nào trước những sự thật trần trụi vừa mới được hé lộ ra ánh sáng đời thường đầy phũ phàng khốc nghiệt này lúc hiện tại diễn ra ngay trước mắt mọi chứng nhân lịch sử vĩ đại nhất của thế giới vô hình bao la rộng lớn kia!

"Không thể nào," Khấu Vô Âm thì thầm, giọng nói run bần bật vì sợ hãi tột độ chưa từng thấy từ khi hắn đạt đến cảnh giới Trúc Cơ đỉnh phong uy nghi lẫm liệt đáng kính trọng biết mấy trong mắt những kẻ yếu kém hèn nhát khiếp nhược trước sức mạnh áp đảo tuyệt đối của thiên đạo quy luật khắc nghiệt vô tình lạnh lùng tàn nhẫn nhất mà con người phàm tục thấp hèn như chúng ta không thể nào hiểu thấu được hết thảy ý nghĩa sâu xa thâm thúy ẩn chứa đằng sau mỗi hành động cử chỉ đơn giản nhất thường ngày diễn ra xung quanh khắp nơi trên mặt đất rộng lớn này.

Tử Hà rút tay lại, vết rách không gian tự động khép kín trở lại để giữ nguyên trạng thái cân bằng mong manh dễ vỡ như trứng gà non mới nở khỏi vỏ bọc bảo vệ yếu ớt mỏng manh che chắn tạm thời trước những tác nhân phá hoại tiềm tàng nguy hiểm chết người đang rình rập chờ đợi phía sau góc khuất tối tăm đen đui đầy bí ẩn khó lường nhất của vũ trụ bao la vô tận này!

Hắn quay sang nhìn Khấu Vô Âm với ánh mắt lạnh lùng sắc bén hơn bao giờ hết, không còn chút do dự hay nghi ngờ nào trong tâm trí tỉnh táo minh mẫn tuyệt đối của mình lúc hiện tại đang diễn ra ngay trước mặt mọi người cùng chung số phận bi kịch đáng thương nơi hang động sâu thẳm bí ẩn này nữa đâu!

"Ta đã tìm thấy câu trả lời," Tử Hà nói, giọng điệu bình tĩnh đến mức khiến cho Khấu Vô Âm phải lùi lại một bước nhỏ đầy hoang mang bối rối lo lắng sợ hãi tột độ chưa từng trải qua trong suốt nhiều năm tháng dài đằng đẵng tu luyện khổ hạnh gian nan đầy máu và nước mắt đổ xuống trên con đường tìm kiếm chân lý đích thực cuối cùng này!

"Và giờ, ta sẽ phá vỡ nó.

" Khấu Vô Âm mở miệng muốn nói gì đó nhưng âm thanh bị nuốt chửng bởi một tiếng nổ lớn vang vọng khắp hang động.

Từ phía sau lưng Tử Hà, những khối đá khổng lồ bắt đầu sập xuống che khuất tầm nhìn của hắn và Khấu Vô Âm trong khoảnh khắc ngắn ngủi đầy kịch tính căng thẳng tột độ chưa từng có tiền lệ nào sánh bằng được kể từ khi lịch sử tu tiên xuất hiện trên thế giới vô hình bao la rộng lớn này!

Khi khói bụi lắng xuống, Tử Hà không còn đứng ở vị trí cũ.

Hắn đã biến mất cùng với
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập