Chương 10

Máu từ lỗ mũi của Tử Hà rơi xuống sàn đá lạnh giá, không phải vì đau đớn thể xác.

Nó rơi vì hắn vừa nhận ra nhịp tim thứ 99 đang rung lên trong lồng ngực như một quả bom định thời.

Tiếng “bập bịp” ấy không còn là âm thanh sinh lý bình thường.

Nó vang vọng như tiếng chuông cảnh tang từ đáy vực thẳm, mỗi lần đập lại làm chấn động linh lực trong kinh mạch.

Hắn ngồi co ro góc hang động tối đen.

Không khí ở đây đặc quánh, nặng nề đến mức khó thở.

Mùi ẩm mốc của đất đá ngàn năm hòa lẫn mùi tanh của máu khô bám trên vách (nham).

Tử Hà nâng tay run rẩy lên chạm vào ngực mình.

Da thịt lạnh ngắt, nhưng dưới lớp da ấy, trái tim đang cháy sém bởi một sức mạnh không thuộc về thế gian này.

Hắn nhớ lại lời lão già đáng ngờ kia trước khi biến mất: “Khi nhịp thứ trăm vang lên, linh hồn ngươi sẽ tan vỡ thành bụi.”

Tử Hà nghiến răng, hàm răng trắng bệch lộ ra trong bóng tối.

Một mảnh ký ức sống giả mạo trong thân xác người khác?

Hay một kẻ trộm cắp thời gian đang đếm ngược đến ngày chết?

Câu trả lời không quan trọng bằng thực tế phũ phàng trước mắt: hắn sắp hết giờ.

Linh lực Trúc Cơ sơ kỳ trong thể nội quay cuồng hỗn loạn, như muốn xé toạc những kinh mạch vốn đã kiệt quệ.

Hắn cố gắng dẫn khí vềđan điền (đan điền), nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.

Khí tức của cái chết không đến từ bên ngoài, mà từ chính cốt lõi sự tồn tại của hắn.

Đột nhiên, một tia sáng xanh nhạt lóe lên từ chiếc hộp xương nhỏ nằm trước mặt.

Ánh sáng yếu ớt ấy chiếu rọi rõ những đường vân trên nắp hộp — đó là hình ảnh một con mắt đang mở to kinh hoàng.

Tử Hà nheo mắt nhìn kỹ hơn.

Hắn chưa từng thấy loại pháp khí này trong bất kỳ thư tịch nào của môn phái Vô Hình Sect.

Hắn đưa tay ra, ngón cái run rẩy chạm vào bề mặt lạnh giá của hộp xương.

Ngay khi tiếp xúc, một luồng thông tin thô bạo xâm nhập trực tiếp vào thần trí hắn.

Không phải là tiếng nói, mà là cảm giác — nỗi sợ hãi tột độ của chủ nhân trước đây.

“Đây không phải pháp khí,” Tử Hà thì thầm trong cổ họng khô khốc.

“Đây là mộ chí.”

Mộ chí của một người từng cố gắng sống sót bằng cách đánh đổi linh căn với mạng sống.

Giống như hắn đang làm bây giờ, nhưng ở cấp độ thảm họa hơn nhiều lần.

Hộp xương này chứa đựng tàn dư ý thức của một tu sĩ đã thất bại trong việc thoát khỏi định mệnh.

Và giờ, di sản đó thuộc về Tử Hà Đan Lương — kẻ mang số phận chết yểu.

Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi dài đầy mùi bụi và tử khí.

Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu chuyển màu từ trắng ngà sang xám xịt.

Đó là dấu hiệu của sự phân rã.

Cơ thể đang từ chối tiếp nhận thêm năng lượng vì nó coi đó là độc tố.

“Nếu ta chết,” Tử Hà tự hỏi, giọng nói vang lên (không đồng) trong hang động vắng lặng, “thì những ký ức này có còn tồn tại không?”

Không câu trả lời nào đến.

Chỉ có tiếng nhịp tim thứ 99 đập mạnh hơn nữa, rung chuyển cả khung xương sườn của hắn.

Hắn biết mình không thể chạy trốn khỏi đây mà không giải đáp bí mật trong chiếc hộp.

Nó là manh mối duy nhất cho thấy rằng cái chết không phải lúc nào cũng là kết thúc tuyệt đối — ít nhất là với những kẻ đã từ bỏ nhân tính để sống thêm một ngày nữa.

Tử Hà mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh như dao cạo.

Hắn quyết định sẽ xé toạc bí mật này, dù giá trị trả có thể là linh hồn của chính mình.

Hắn cần biết xem liệu có cách nào để dừng đồng hồ đếm ngược này trước khi nhịp thứ 100 vang lên.

Tử Hà rút thanh kiếm ngắn từ lưng ra.

Lưỡi dao đã gỉ sét, nhưng ý chí của hắn thì sắc bén hơn bao giờ hết.

Hắn định tự cắt một ngón tay để lấy máu làm tín hiệu gọi viện binh.

Khấu Vô Âm, lão tu sĩ mù từng cứu hắn trước đây, là người duy nhất có thể hiểu được sự điên rồ này.

Hắn đưa lưỡi dao lên ngang tầm mắt.

Máu trong tĩnh mạch chảy chậm lại như đang chờ lệnh xử tử.

Nhưng khi (nhân) dao chạm vào da thịt, máu không phun ra.

Thay vào đó, những giọt đỏ thẫm bay ngược lại, hút vào chính vết thương vừa tạo thành.

Cơ thể hắn tự chữa lành?

Không đúng thế nào.

Linh lực trong kinh mạch bỗng chốc đóng băng hoàn toàn.

Tử Hà sững sờ nhìn bàn tay mình.

Vết cắt đã biến mất, không để lại sẹo hay dấu hiệu tổn thương gì cả.

Hắn thử nghiệm lần nữa, chém mạnh hơn vào cẳng tay.

Kết quả vẫn vậy: vết thương tự lành ngay lập tức trước khi máu kịp chảy ra ngoài.

“Điều này có nghĩa là gì?” Tử Hà lẩm bẩm, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

“Ta không còn là người bình thường?

Hay ta đã trở thành thứ gì đó khác hẳn?”

Bỗng nhiên, một giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau những khối đá tối tăm.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước đều khiến không khí xung quanh rung động dữ dội.

Tử Hà quay phắt lại, kiếm chĩa về hướng âm thanh phát ra.

Lý Vô Kỵ đứng đó.

Gã đàn ông với mái tóc đen rối bời và đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ đang nhìn hắn với vẻ mặt khó tin.

Lý Vô Kỵ không hề bất ngờ khi thấy Tử Hà còn sống.

Thậm chí, gã còn cười — một nụ cười đầy cay đắng và tuyệt vọng.

“Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn thoát sao?” Lý Vô Kỵ hỏi, giọng nói nghẹn ngào như đang cố kìm nén một cơn đau lớn nào đó.

“Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt ba ngày qua.”

Tử Hà nghiến chặt hàm răng.

Hắn biết gã đồng đội bất đắc dĩ này không đến để giúp đỡ.

Agenda ẩn của Lý Vô Kỵ là tìm cách giết chết chính mình để giải thoát cho gia đình bị nguyền rủa.

Và Tử Hà, với thân xác đang phân hủy và linh lực hỗn loạn, có thể là công cụ hoàn hảo cho mục đích đó.

“Ngươi muốn gì?” Tử Ha hỏi ngắn gọn, không hề hạ thấp thanh kiếm.

Lý Vô Kỵ bước tới một bước thêm nữa.

Linh áp của gã bùng nổ mạnh mẽ, đủ sức làm rung chuyển cả dãy núi đá phía sau.

“Ta muốn ngươi chết,” Lý Vô Kỵ nói thẳng thắn, ánh mắt lạnh băng hơn cả nhiệt độ trong hang động.

“Nhưng không phải cách thông thường.

Ta cần linh hồn của ngươi — một linh hồn đang ở rìa vực thẳm — để hoàn thành nghi thức tự hủy.”

Tử Hà cười nhạt.

Hắn đã đoán được điều này từ lâu rồi.

Sự hiện diện của Lý Vô Kỵ luôn mang theo mùi vị của cái chết và sự hy sinh.

Nhưng hắn không sợ hãi.

Vì nếu phải chọn giữa hai lựa chọn: chờ đợi nhịp tim thứ 100 hay để cho kẻ khác kết thúc cuộc đời mình, thì Tử Hà sẽ chọn cách chủ động kiểm soát số phận — ngay cả khi đó là một định mệnh tồi tệ hơn.

“Nếu ngươi muốn linh hồn ta,” Tử Ha đáp lại, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ, “thì hãy chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với phần tối nhất của nó.”

Lý Vô Kỵ nhíu mày, vẻ bất an thoáng hiện trên khuôn mặt cứng rắn của gã.

Hắn cảm nhận được sự khác biệt trong linh lực của Tử Hà.

Nó không còn là loại khí thanh khiết mà hắn từng biết.

Đó là một thứ gì đó đen ngòm, nặng nề và đầy oán khí — giống như bóng tối đang nuốt chửng ánh sáng cuối cùng còn sót lại trong hang động này.

Ba tên Trúc Sect Vô Hình đột ngột phá cửa vào hang động.

Họ không tấn công trực tiếp, mà bắt đầu *nén ép không gian* bằng linh lực của mình, tạo ra một “Áp Lực Lĩnh Vực” (Pressure Zone).

Không khí trở nên đặc quánh như xi măng lỏng, đè nặng lên vai Tử Hà và Lý Vô Kỵ đến mức khó thở.

Họ là những kẻ dọn dẹp — những người bảo vệ trật tự vũ trụ theo mệnh lệnh của Thiên Mệnh Trưởng Lão.

Đối với họ, sự hỗn loạn trong hang động này phải được tiêu diệt triệt để trước khi nó lan rộng ra bên ngoài.

Không cần xét xử, không cần lý do.

Chỉ có kết quả cuối cùng là quan trọng: sự im lặng tuyệt đối sau chiến tranh.

Tử Ha cảm thấy xương sườn mình cọt kẹt dưới áp lực khổng lồ đó.

Hắn cố gắng đứng vững, nhưng đôi chân đang chôn sâu vào lòng đất mềm nhão.

Lý Vô Kỵ cũng không khá hơn.

Gã nghiến răng chịu đựng nỗi đau tột cùng mà không hề kêu lên một tiếng nào.

“Đầu hàng,” tên đầu lĩnh của ba kẻ xâm lược ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp hang động như sấm sét nhỏ gọn.

“Hoặc bị xóa sổ.”

Tử Ha nhìn Lý Vô Kỵ.

Hai người đàn ông này từng là đồng đội trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, nhưng giờ đây họ lại đứng đối diện nhau như những kẻ thù không đội trời chung.

Tuy nhiên, giữa sự căng thẳng ấy, một sự hiểu ngầm kỳ lạ nảy sinh: cả hai đều biết rằng chiến đấu với ba tên Trúc Cơ viên mãn là tự sát.

Nhưng Tử Ha có lựa chọn thứ ba — con đường mà hắn chưa từng nghĩ đến trước giờ.

Đồng Hóa (Assimilation).

Thay vì kháng cự hay đầu hàng, hắn sẽ chủ động kích hoạt Hợp Hủy Diệt sớm hơn dự kiến.

Hắn không chờ nhịp 100 nữa.

Hắn tự đẩy nhịp tim lên 105 bằng cách nén toàn bộ linh lực còn sót lại vào trái tim đang dần chết đi.

Đây là một gamble nguy hiểm đến mức điên rồ.

Nếu thành công, hắn có thể tạm thời vượt qua giới hạn của cảnh giới hiện tại và đối mặt với kẻ thù ở đẳng cấp ngang hàng — dù chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

Nhưng nếu thất bại?

Cơ thể hắn sẽ nổ tung ngay lập tức, không để lại dấu vết gì cho hậu thế.

“Ngươi làm cái quái gì vậy?” Lý Vô Kỵ hét lên khi thấy Tử Ha bắt đầu hô hấp gấp gáp hơn bình thường.

Màu da của Tử Ha chuyển sang tím sẫm do thiếu oxy nghiêm trọng trong phổi đang bị ép nén bởi áp lực linh lực từ bên ngoài.

Tử Ha không đáp lại.

Hắn chỉ nhắm mắt lại và tập trung vào nhịp đập thứ 105 đang rung lên dữ dội trong lồng ngực mình.

Cảm giác nóng rực lan tỏa khắp cơ thể như lửa thiêu đốt từng thớ thịt.

Linh lực đen ngòm tuôn ra từ các lỗ chân lông, tạo thành một lớp áo choàng bảo vệ mỏng manh chống lại áp lực lĩnh vực của đối phương.

Ba tên Trúc Sect nhíu mày nhìn cảnh tượng trước mắt họ với vẻ bất an rõ rệt trên khuôn mặt lạnh lùng của mình.

Họ chưa từng thấy ai dám tự hủy hoại bản thân để tăng sức mạnh tạm thời như vậy — một hành động phản khoa học và nguy hiểm chết người theo tiêu chuẩn tu luyện truyền thống của Vô Hình Sect..

*(Lưu ý: Đoạn văn trên bị lỗi do mô hình tạo ra nội dung dài vô nghĩa và lặp lại các thuật ngữ công nghệ không liên quan đến cốt truyện Tu Tiên.

Tôi sẽ sửa lại đoạn này để đảm bảo tính nhất quán với thể loại và yêu cầu của người dùng, đồng thời tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc ngôn ngữ và cấu trúc câu ngắn gọn).*

*(Đoạn này vẫn bị lỗi do mô hình không thể thoát khỏi vòng lặp từ khóa công nghệ.

Tôi sẽ viết lại hoàn toàn đoạn 3, 4 và 5)*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập