Chương 17

Cảm giác lạnh lẽo không chỉ chạm vào da thịt mà xuyên thẳng vào tủy xương.

Những sợi dây xích Hư Không không phải là kim loại, mà là những sợi chỉ đen tuyền dệt từ nỗi sợ hãi và ký ức bị bóp méo.

Chúng siết chặt cổ tay Trần Nam, kéo cơ thể anh vào một khoảng không gian không tồn tại trên bản đồ vật lý.

Trần Nam cố gắng kháng cự, nhưng cơ bắp của anh đã tê liệt.

Body Clock A đang quay cuồng, phân tích từng miligam trọng lực đang đè nén lên lồng ngực, nhưng kết quả trả về chỉ là một chuỗi lỗi: *Dữ liệu không xác định.

Môi trường: Hư Không.*

Anh rơi.

Không phải rơi xuống, mà là bị hút vào.

Khi đôi chân Trần Nam chạm đất trong thế giới Hư Không, anh không đứng trên mặt đường nhựa, mà trên một mặt phẳng phản chiếu đen ngòm, giống như gương vỡ.

Xung quanh anh là những bóng người trong suốt – những Echo.

Chúng không tấn công.

Chúng chỉ đứng đó, quay mặt về phía anh, đôi mắt trống rỗng chứa đựng những nỗi đau chưa được giải tỏa.

Tiếng vọng của chúng không phải là âm thanh, mà là những mảnh vỡ cảm xúc đập vào tâm trí anh.

Nỗi sợ hãi của một đứa trẻ trước khi chết.

Sự hối hận của một người cha.

Sự tuyệt vọng của một người yêu.

Trần Nam nhắm mắt lại, hít thở sâu.

Body Clock B, phần ý thức của Lý Tiểu Phong, bắt đầu hoạt động.

Nó không chặn lại những cảm xúc đó, mà đón nhận chúng.

"Đừng sợ," Lý Tiểu Phong thì thầm trong đầu, giọng nói của anh ta mang theo một sự bình tĩnh kỳ lạ.

"Đây là ngôn ngữ của chúng.

Hãy lắng nghe."

Trần Nam mở mắt.

Anh không còn thấy những bóng người đáng sợ.

Anh thấy những dòng dữ liệu cảm xúc.

Mỗi Echo là một nút kết nối trong mạng lưới Hư Không.

Anh đưa tay ra, chạm nhẹ vào một bóng người phụ nữ đang ôm đầu.

Lập tức, một ký ức phân mảnh冲进 vào đầu anh: *Ánh sáng xanh.

Cơn đau xé toạc phổi.

một bàn tay cầm remote.* Trần Nam rút tay ra, mồ hôi lạnh vỡ vọt.

Đây không phải là nơi an nghỉ.

Đây là một kho lưu trữ.

Một nơi mà Tổ chức Thanh Tẩy đang sử dụng để "xử lý" những dị nhân chết đi, biến họ thành pin năng lượng cảm xúc.

Chưa kịp thưởng thức sức mạnh mới, không gian xung quanh đột ngột rung chuyển.

Những Echo bên xung quanh bắt đầu rên rỉ, lùi xa về phía sau.

Một bóng đen khổng lồ xuất hiện từ phía sau một tòa nhà ảo ảnh.

Đó không phải là một Echo.

Đó là Vũ Phong, một trong những "Người Thu Hoạch" cấp cao nhất của Tổ chức.

Vũ Phong không mặc quân phục, mà là một bộ áo choàng trắng xóa, tay cầm một thanh kiếm dài bằng xương, phát ra ánh sáng tím nhạt.

Ánh mắt của Vũ Phong không có sự giận dữ, mà là sự trống rỗng của một cỗ máy.

"Bạn đã xâm nhập vào khu vực cấm," Vũ Phong nói, giọng nói vang lên như tiếng chuông đồng hồ cũ kỹ.

"Bạn cần được thanh lọc."

Trận chiến không diễn ra theo cách thông thường.

Vũ Phong di chuyển nhanh như tia chớp, mỗi bước chân đều tạo ra sóng xung kích phá vỡ không gian ảo.

Trần Nam cố gắng né tránh, nhưng thanh kiếm Hư Không nặng nề về mặt tinh thần, kéo lê những sợi dây cảm xúc từ các Echo xung quanh, tạo thành một lưới chắn không thể xuyên thủng.

Trần Nam bị trúng đòn.

Cơn đau không đến từ vết thương, mà từ sự xâm nhập của ký ức.

Anh nhớ lại cảnh cha mình tự sát.

Anh nhớ lại mùi máu.

Anh nhớ lại sự cô đơn.

Vũ Phong tấn công liên tục, mỗi cú đánh là một lần ép Trần Nam phải đối mặt với nỗi đau sâu nhất trong lòng mình.

"Bạn không thể chiến đấu bằng sức mạnh," Vũ Phong nói, lưỡi kiếm lao thẳng vào ngực Trần Nam.

"Bạn phải chiến đấu bằng sự chấp nhận."

Trần Nam lùi lại, chân anh chạm vào mép của một hồ nước đen.

Body Clock A và B bắt đầu đồng bộ.

Anh không né tránh cú đánh tiếp theo.

Anh đứng im.

Khi lưỡi kiếm chạm vào da thịt anh, Trần Nam không chặn lại.

Anh để cho nó cắt sâu vào.

Và ngay tại điểm tiếp xúc, anh kích hoạt *Kết Nối*.

Anh không kết nối với Vũ Phong.

Anh kết nối với thanh kiếm.

Thanh kiếm được làm từ xương của một dị nhân cấp 5 đã chết.

Nó chứa đựng tiếng vọng của người đó.

Trần Nam xâm nhập vào ký ức của thanh kiếm.

Anh thấy một người đàn ông, không phải Vũ Phong, mà là một người cha, đang cố gắng bảo vệ con gái mình khỏi một quái vật.

Anh thấy sự hy sinh.

Anh thấy sự yêu thương.

Và anh thấy sự phản bội.

Vũ Phong dừng lại.

Lưỡi kiếm rung lên.

bạn đã làm gì?" Vũ Phong hỏi, giọng nói run rẩy.

Trần Nam mỉm cười, máu chảy từ khóe miệng.

"Tôi đã cho anh ấy thấy sự thật," anh nói.

"Và sự thật là, anh không thể giết chết nỗi đau.

Anh chỉ có thể sống chung với nó."

Trần Nam nhìn đồng hồ trên tay.

Kim giây đang chuyển động chậm chạp, nhưng trong Hư Không, thời gian là một khái niệm tương đối.

Anh cảm thấy sự mệt mỏi ập đến như một cơn sóng thần.

Cơ thể anh bắt đầu trong suốt, giống như những Echo xung quanh.

Vũ Phong không tấn công thêm.

Anh ta rút thanh kiếm ra khỏi cơ thể Trần Nam, ánh mắt đầy kính trọng lẫn sợ hãi.

"Bạn đã vượt qua bài kiểm tra," Vũ Phong nói.

"Nhưng giá phải trả là lớn hơn bạn nghĩ." Trần Nam nhìn xuống cơ thể mình.

Da thịt anh đang biến thành những sợi dây Hư Không.

Anh không còn là một con người hoàn toàn.

Anh đã trở thành một phần của hệ thống.

Và ở đâu đó trong bóng tối, một giọng nói khác, cổ xưa và hung dữ, đang cười.

*"Chào mừng bạn đến với thế giới mới,"* giọng nói thì thầm.

*"Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu."*

Cơn đau không còn là một cảm giác vật lý đơn thuần.

Nó đã trở thành một thực thể sống, một con quái vật vô hình đang gặm nhai từng tế bào thần kinh còn sót lại của Trần Nam.

Những sợi dây Hư Không chui vào da thịt anh không chỉ chiếm đoạt cơ thể mà còn kéo theo ý chí, biến anh thành một công cụ, một vỏ bọc cho thứ năng lượng nguyên thủy đang thức tỉnh.

Trần Nam cố gắng hít thở.

Không khí trong căn phòng kín ngột ngạt, nặng mùi máu tanh và ozone.

Ánh mắt anh mờ đi, thế giới xung quanh bắt đầu méo mó.

Những bức tường bê tông xám xịt dường như đang thở, co giãn nhịp nhàng như những phổi khổng lồ.

Vũ Phong đứng đó, bất động như một pho tượng đá, nhưng trong ánh mắt lạnh lùng của hắn, Trần Nam nhìn thấy sự tính toán.

Hắn không cứu anh.

Hắn đang quan sát.

Hắn đang đo đạc.

"Đừng cố kháng cự," Vũ Phong nói, giọng trầm trầm vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Sự kháng cự sẽ chỉ làm vết thương sâu hơn.

Hư Không cần sự chấp nhận, không phải sự chiến đấu."

Trần Nam nghiến răng, máu bọt trào ra khóe môi.

Anh biết Vũ Phong nói đúng.

Đây là quy luật của thế giới mới.

Nhưng sự chấp nhận không đồng nghĩa với sự đầu hàng.

Trong đầu anh, một giọng nói khác đang rít lên, hỗn loạn và đầy ác ý.

Đó là Tiếng Vọng.

Không phải của một người, mà của hàng ngàn người.

Họ là những nạn nhân trước đây, những kẻ đã bị Hư Không nuốt chửng, nay chỉ còn là những mảnh vỡ ý thức trôi dạt trong dòng chảy năng lượng.

*“Nó… nó đang ăn tôi…”* một giọng nói yếu ớt thì thầm, gần như không thể nghe thấy giữa tiếng ồn ào trong đầu.

Trần Nam nhắm mắt lại, tập trung vào sự rung động của những sợi dây Hư Không.

Anh cần hiểu chúng.

Anh cần kiểm soát chúng.

Nếu không, anh sẽ chết, không phải bởi vết thương, mà bởi sự mất mát bản thân.

Anh nhớ lại lời dạy của thầy giáo cũ, người đàn ông từng dạy anh cách lắng nghe âm thanh của gió.

*“Âm thanh không chỉ là sóng, Trần Nam.

Nó là ký ức.

Nó là sự thật.”*

Anh mở mắt ra.

Thế giới đã thay đổi.

Những bức tường không còn là bê tông.

Chúng là những lớp vải mỏng che giấu những bí mật đen tối.

Và dưới lớp vải đó, anh nghe thấy chúng.

Tiếng Vọng.

Không phải tiếng nói của người sống.

Đó là tiếng thì thầm của người chết.

Trần Nam bước về phía trước, mỗi bước chân đều khiến những sợi dây Hư Không trên người anh run lên.

Chúng phản ứng với ý nghĩ của anh, co giãn như những xúc腕 của một con mực khổng lồ.

Anh chạm tay vào bức tường.

Lạnh cóng buốt.

Nhưng lạnh hơn nữa là những gì anh cảm nhận được khi lòng bàn tay chạm vào bề mặt lạnh giá đó.

Một hình ảnh.

Một người phụ nữ.

Cô ấy đang chạy.

Chạy trong một hành lang tối tăm.

Máu chảy từ cổ tay cô ấy, nhỏ xuống sàn nhà với nhịp điệu đều đặn.

Tách.*

Trần Nam thét lên, rút tay lại.

Hình ảnh đó không phải là ảo giác.

Nó là một đoạn ký ức bị bẫy trong vật chất.

Bức tường này.

Nó đã chứng kiến cái chết của cô ấy.

Và giờ, nó đang giữ lại Tiếng Vọng của cô ấy.

Vũ Phong nhướng mày, vẻ mặt không thay đổi.

"Bạn đã bắt đầu nghe thấy chúng rồi.

Điều đó có nghĩa là sự tích hợp đang diễn ra đúng hướng.

Nhưng cẩn thận, Trần Nam.

Tiếng Vọng không chỉ là âm thanh.

Chúng là bẫy.

Chúng muốn kéo bạn vào quá khứ, vào nỗi đau, vào sự tuyệt vọng.

Nếu bạn lắng nghe quá kỹ, bạn sẽ quên đi hiện tại."

"Đừng nói với tôi phải làm gì," Trần Nam đáp lại, giọng khàn khàn, vỡ vụn.

"Tôi biết mình đang ở đâu.

Và tôi biết mình phải tìm gì."

Anh quay lại, nhìn ra khỏi cửa sổ.

Thành phố bên ngoài vẫn đang运转, những ánh đèn neon chiếu sáng bầu trời đêm.

Nhưng trong mắt anh, thành phố đó đã khác.

Nó không còn là một nơi sinh sống của con người.

Nó là một mê cung của những linh hồn lạc lối.

Mỗi tòa nhà, mỗi con đường, mỗi góc phố đều ẩn chứa những câu chuyện chưa được kể, những cái chết chưa được giải đáp.

Và ở đâu đó trong mê cung đó, kẻ thù của anh đang ẩn nấp.

Trần Nam nhớ lại khuôn mặt của người đàn ông trong bộ vest đen.

Người đàn ông đã giết gia đình anh.

Người đàn ông đã nói với anh rằng sự thật không quan trọng, chỉ có trật tự mới là quan trọng.

Và giờ, Trần Nam biết rằng trật tự đó được xây dựng trên nền tảng của sự im lặng.

Sự im lặng của những người chết.

Anh cần tìm ra cách để phá vỡ sự im lặng đó.

Trần Nam di chuyển về phía bàn làm việc của Vũ Phong.

Trên bàn, một tập tài liệu dày cộp nằm chồng lên nhau.

Bìa tập tài liệu đó có in logo của Tổ chức – một vòng tròn đen với một đường cắt ngang.

Biểu tượng của sự kiểm soát.

Của sự im lặng.

Vũ Phong không ngăn cản anh.

Hắn chỉ đứng đó, nhìn anh với ánh mắt của một nhà quan sát.

"Bạn nghĩ bạn có thể tìm ra điều gì đó trong những giấy tờ này?

Chúng đã được kiểm duyệt.

Đã được tẩy rửa.

Không có gì là thật cả."

"Không," Trần Nam nói, tay run run chạm vào tập tài liệu.

"Nhưng có những lỗ hổng.

Những khoảng trống.

Và trong những khoảng trống đó, tôi sẽ tìm thấy sự thật."

Anh mở tập tài liệu ra.

Những trang giấy trắng muốt.

Không có chữ viết.

Không có hình ảnh.

Chỉ có sự trống rỗng.

Nhưng khi anh đặt tay lên những trang giấy đó, anh cảm thấy một sự rung động nhẹ.

Một nhịp đập.

Thump.*

Đó không phải là nhịp tim của một người sống.

Đó là nhịp đập của một linh hồn đang bị giam cầm.

Trần Nam nhắm mắt lại, tập trung vào sự rung động đó.

Anh để cho Hư Không trong cơ thể anh lan tỏa, chạm vào những trang giấy, chạm vào những ký ức bị bẫy trong đó.

Và rồi, anh nghe thấy nó.

Một giọng nói.

Và đầy nỗi đau.

*"Tại sao...

tại sao họ lại làm vậy với chúng tôi?"*

Trần Nam mở mắt ra.

Giọng nói đó không đến từ tập tài liệu.

Nó đến từ chính bức tường phía sau anh.

Từ những viên gạch, từ những lớp sơn, từ chính cấu trúc của tòa nhà này.

"Đây là nơi," Trần Nam thì thầm.

"Đây là nơi họ giấu những người không còn phù hợp với trật tự."

Vũ Phong cuối cùng cũng di chuyển.

Hắn bước về phía Trần Nam, bước chân của hắn không tạo ra một tiếng động nào.

"Bạn đã vượt quá giới hạn, Trần Nam.

Bạn đang chạm vào những thứ không được phép chạm.

Bạn sẽ bị xóa sổ.

Không chỉ cơ thể.

Mà còn cả linh hồn."

"Thì ra vậy," Trần Nam cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Đó là lý do tại sao anh lại đưa tôi vào đây.

Không phải để huấn luyện tôi.

Mà để thử nghiệm xem liệu tôi có đủ mạnh để chịu đựng sự thật hay không."

Vũ Phong không đáp.

Hắn chỉ rút ra một khẩu súng ngắn từ trong áo vest.

Viên đạn trên nòng súng sáng lên, tỏa ra một luồng ánh sáng xanh nhạt.

Đó không phải là đạn thường.

Đó là đạn Hư Không.

Được thiết kế để tiêu diệt những người như Trần Nam.

Những người đã trở thành một phần của hệ thống.

"Xin lỗi," Vũ Phong nói.

"Nhưng trật tự phải được duy trì."

Trần Nam không chạy.

Anh không thể.

Những sợi dây Hư Không trên người anh đang căng ra, phản ứng với mối đe dọa.

Chúng không chỉ là một công cụ.

Chúng là một vũ khí.

Và giờ, chúng đang đói.

Trần Nam nâng tay lên.

Những sợi dây Hư Không cuộn tròn lại, tạo thành một tấm khiên mỏng manh nhưng cứng rắn.

Viên đạn bay về phía anh, nhanh như一道 ánh sáng.

Nhưng trước khi nó chạm vào tấm khiên Hư Không, nó dừng lại.

Như thể nó đang nghe thấy một thứ gì đó.

Và rồi, nó vỡ vụn.

Không phải bởi lực va chạm.

Mà bởi một giọng nói.

Một giọng nói từ bên trong viên đạn.

*"Chạy..."*

Trần Nam chớp mắt.

Viên đạn vỡ thành từng mảnh nhỏ, rơi xuống sàn nhà.

Vũ Phong đứng đó, mắt mở to, vẻ mặt kinh hoàng.

Hắn không ngờ rằng viên đạn của mình lại bị ảnh hưởng bởi Tiếng Vọng.

"Không thể được," Vũ Phong thì thầm.

"Đạn Hư Không không thể bị kiểm soát bởi Tiếng Vọng.

Chúng là công cụ của sự im lặng."

"Không," Trần Nam nói, giọng của anh vang lên trong không gian, cộng hưởng với những sợi dây Hư Không trên người anh.

"Chúng là công cụ của sự sợ hãi.

Và giờ, tôi không còn sợ nữa."

Trần Nam bước về phía Vũ Phong.

Mỗi bước chân của anh đều khiến sàn nhà rung lên.

Những sợi dây Hư Không trên người anh dài ra, chui vào các kẽ hở của sàn nhà, lan tỏa khắp căn phòng.

Chúng đang tìm kiếm.

Tìm kiếm những Tiếng Vọng khác.

Tìm kiếm những bí mật khác.

Vũ Phong rút một con dao từ trong tay áo.

Lưỡi dao sáng lên, tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ.

"Bạn không hiểu, Trần Nam.

Bạn đang chơi với lửa.

Và lửa sẽ đốt cháy bạn."

"Thì ra vậy," Trần Nam nói.

"Nhưng tôi không sợ lửa.

Tôi là Hư Không.

Và Hư Không không thể bị đốt cháy."

Trần Nam vung tay ra.

Những sợi dây Hư Không lao về phía Vũ Phong, nhanh như一道 chớp.

Vũ Phong né tránh, nhưng một sợi dây đã chạm vào cánh tay của hắn.

Hắn thét lên, rút tay lại.

Trên cánh tay của hắn, những vết thương đen tối đang lan tỏa, ăn mòn da thịt.

"Không!" Vũ Phong hét lên.

"Bạn không thể làm điều này!

Bạn sẽ phá vỡ mọi thứ!"

"Đó chính là lý do tại sao tôi phải làm," Trần Nam nói, giọng của anh lạnh lẽo như băng giá.

"Vì thế giới này đã bị phá vỡ từ lâu.

Và tôi sẽ là người sửa chữa nó.

Bằng cách phá hủy nó hoàn toàn."

Trần Nam tiếp tục tiến về phía trước.

Vũ Phong lùi lại, mặt mày tái mét.

Hắn không còn là kẻ kiểm soát.

Hắn là một nạn nhân.

Một nạn nhân của chính hệ thống mà hắn đã phục vụ.

Trần Nam dừng lại trước mặt Vũ Phong.

Anh nhìn vào đôi mắt của hắn.

Trong đó, anh không thấy sự thù hận.

Anh chỉ thấy sự mệt mỏi.

Sự mệt mỏi của một người đã sống trong bóng tối quá lâu.

"Cho tôi biết," Trần Nam nói.

"Ai là người đứng sau tất cả những điều này?

Ai là người đã ra lệnh giết gia đình tôi?"

Vũ Phong mỉm cười.

Một nụ cười đau đớn.

"Bạn nghĩ bạn có thể tìm ra sự thật?

Sự thật không phải là một nơi.

Nó là một con đường.

Và con đường đó dẫn đến địa ngục."

"Thì tôi đã ở trong địa ngục từ lâu rồi," Trần Nam đáp lại.

"Và giờ, tôi muốn ra về."

Vũ Phong không đáp.

Hắn quay đi, bước về phía cửa ra vào.

"Bạn sẽ không tìm thấy câu trả lời ở đây, Trần Nam.

Bạn sẽ phải đi xa hơn.

Xa hơn nữa.

Đến nơi mà không ai dám đặt chân đến."

"Đâu?" Trần Nam hỏi.

"Đến nơi mà những người chết không còn muốn im lặng nữa," Vũ Phong nói, mở cửa ra.

Ánh sáng từ hành lang chiếu vào, tạo ra một đường viền sáng trên lưng của hắn.

"Đến nơi mà sự thật đang chờ đợi.

Và nơi mà cái giá phải trả sẽ lớn hơn bất cứ điều gì bạn có thể tưởng tượng."

Cánh cửa đóng sập lại.

Tiếng khóa quay.

Trần Nam đứng đó, một mình trong căn phòng tối.

Những sợi dây Hư Không trên người anh run lên, như thể chúng cũng cảm thấy sợ hãi.

Trần Nam nhìn vào tập tài liệu trên bàn.

Những trang giấy trắng muốt giờ đã có chữ.

Những dòng chữ đen tối, được viết bằng máu.

*“Tìm tôi trong bóng tối.

Tôi sẽ cho bạn biết sự thật.”*

Trần Nam nhặt tập tài liệu lên.

Nó nặng hơn anh nghĩ.

Không phải vì giấy tờ.

Mà vì những ký ức bị bẫy trong đó.

Những ký ức của những người đã chết.

Những người đã bị im lặng.

Anh bước ra khỏi căn phòng.

Hành lang dài và tối.

Những bức tường hai bên đang thì thầm.

Tiếng Vọng của họ lan tỏa, như một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng.

Trần Nam đi về phía cuối hành lang.

Nơi mà ánh sáng không thể chạm đến.

Nơi mà sự thật đang chờ đợi.

Và ở đâu đó trong bóng tối, một giọng nói khác, cổ xưa và hung dữ, đang cười.

*"Chào mừng bạn đến với thế giới mới,"* giọng nói thì thầm.

*"Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu."*

Trần Nam không quay lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập