Chương 16

Gió trên tầng cao của tòa tháp Aether không phải là gió tự nhiên.

Nó là sự hỗn loạn của các luồng năng lượng dư thừa, mang theo mùi ozone chát lịm và mùi kim loại của máu cũ.

Trần Nam đứng yên tại mép mái nhà, đôi chân dính chặt vào bề mặt bê tông nứt nẻ.

Dưới góc nhìn của anh, thế giới đang bị chia cắt thành hai lớp.

Lớp thực tại: những tia laser đỏ từ trực thăng của Tổ chức Thanh Tẩy quét qua không gian, khóa chặt vị trí của anh.

Lớp Hư Không: những sợi dây ánh sáng mờ ảo, mảnh vỡ ký ức của những người đã chết, đang xoáy tròn quanh anh như những con rắn đói khát.

Trong lồng ngực Trần Nam, hai nhịp tim đập lệch pha, tạo ra một nhịp điệu hỗn loạn nhưng có chủ đích.

Một nhịp chậm rãi, lạnh lùng như đồng hồ cát ban ngày — đó là Trần Nam (Sáng).

Nó phân tích quỹ đạo bay của trực thăng, tính toán thời gian nạp năng lượng của khẩu súng laser, và dự đoán điểm yếu trong phòng thủ của đối phương.

Nhịp còn lại nhanh hơn, hung bạo và đầy sự kích thích — đó là Trần Nam (Tối), hay còn gọi là Lý Tiểu Phong trong cơ thể này.

Nhịp tim này muốn lao vào trận chiến, muốn xé toạc không khí, muốn cảm giác đau đớn của kẻ thù.

"Chúng ta không thể chiến đấu với hỏa lực này, Nam," giọng nói của Lý Tiểu Phong vang lên trong đầu, không phải là lời khuyên, mà là sự thách thức.

"Họ đang dùng tần số chống Echo.

Nếu anh chạm vào những sợi dây kia, anh sẽ bị đốt cháy từ bên trong."

Trần Nam không đáp lại.

Anh khép mắt lại một giây, để ý thức lặn sâu vào dòng chảy Hư Không.

Anh không cần nhìn bằng mắt.

Anh cần *cảm nhận*.

Những khẩu súng laser không chỉ là vũ khí vật lý; chúng là những mũi khoan thủng màng ngăn giữa hai thế giới, đẩy sóng âm thanh vào Hư Không để làm im lặng những Echo.

Nhưng sự im lặng đó là một cái bẫy.

Khi sóng âm va vào những tiếng vọng của người chết, nó không loại bỏ chúng.

Nó tích tụ chúng.

Trần Nam mở mắt.

Mống mắt anh chuyển màu từ đen sang một sắc tím nhạt, sâu thẳm.

Anh hiểu rồi.

Tổ chức Thanh Tẩy không chỉ đang cố gắng giết anh.

Họ đang cố gắng "làm sạch" khu vực, nhưng trong quá trình đó, họ đang vô tình tạo ra một quả bom cảm xúc khổng lồ.

Và Trần Nam định trở thành ngòi nổ.


Giám đốc Lin hạ trực thăng xuống sân thượng đối diện, cách Trần Nam khoảng năm mươi mét.

Cánh quạt xoáy mạnh, thổi bay những mảnh kính vỡ và bụi bê tông.

Bốn lính cận vệ cấp 5 bước ra, những tấm khiên năng lượng trên tay họ phát ra ánh sáng xanh lá cây, tạo thành một bức tường chắn không thể xuyên thủng.

Lin không vội tấn công.

Anh ta bước xuống, chỉnh lại cổ áo vest của mình, vẻ mặt bình thản như thể đang đi dạo trong công viên.

Giọng nói của anh ta truyền qua hệ thống loa khuếch đại trên trực thăng, vang lên khắp khu phức hợp, đè nặng lên những tiếng thì thầm của Hư Không.

"Trần Nam, anh nghĩ anh là giải pháp," Lin nói, giọng trầm ấm, mang theo một sự thương cảm giả tạo.

"Nhưng anh chỉ là triệu chứng.

Anh là sản phẩm của sự hỗn loạn.

Của những Echo không được kiểm soát.

Nhìn xung quanh anh.

Những thứ anh gọi là 'tiếng vọng' là những mảnh vỡ của trật tự xã hội.

Chúng là virus.

Và tôi là thuốc kháng sinh."

Trần Nam đứng giữa những sợi dây Echo, mắt đăm đăm nhìn Lin.

"Anh đã giết họ," Trần Nam nói, giọng không chút dao động.

"Vụ nổ nhà máy Aether.

Không phải là tai nạn.

Không phải là dị năng mất kiểm soát.

Anh đã kích hoạt phản ứng dây chuyền để 'làm sạch' khu vực, để có lý do thiết lập lại hệ thống an ninh."

Lin cười nhạt.

Một nụ cười đầy sự bi quan và mệt mỏi.

"Tôi đã cứu thành phố khỏi một dị nhân cấp 5 sắp thức tỉnh.

Vụ nổ đó đã tiêu diệt 47 người.

Nhưng nó đã ngăn chặn một thảm họa giết chết 47.000 người.

Đó là phép toán của sự sống, Trần Nam.

Anh không thể hiểu được gánh nặng của sự lựa chọn đó."

"Phép toán của anh dựa trên máu," Trần Nam đáp.

"Và bây giờ, anh muốn thêm tôi vào phương trình."

"Không," Lin nói, giơ tay ra.

Những lính cận vệ nâng tấm khiên lên.

"Tôi muốn xóa bỏ phương trình.

Tôi muốn một thế giới không cần phải tính toán.

Một thế giới nơi cái chết là cuối cùng, và sự sống là duy nhất.

Không có tiếng vọng.

Không có Hư Không.

Chỉ có trật tự."

Lin ra hiệu.

Bốn lính cận vệ lao về phía trước, những tấm khiên năng lượng va vào nhau tạo thành một vòng tròn thu hẹp lại.

Trần Nam không di chuyển.

Anh chỉ nhìn vào những sợi dây Echo đang quấn quanh người anh.

Chúng đang rung lên, phản ứng với sự tức giận trong lòng Lin.


Trận chiến kết thúc không bằng tiếng nổ, mà bằng sự im lặng chết chóc.

Bốn lính cận vệ ngồi bệt xuống, khóc lóc hoặc hôn mê, những tấm khiên năng lượng của họ tắt ngấm.

Lin gục ngã, tay chống xuống đất, mắt trợn ngược, nhưng vẫn còn ý thức.

Hắn nhìn Trần Nam với ánh mắt không còn là thù hận, mà là...

Không phải sợ hãi trước sức mạnh, mà sợ hãi trước sự thật.

Trần Nam bước về phía Lin.

Mỗi bước chân là một trận chiến với chính cơ thể mình.

Mạch máu màu tím dưới da tay phải đang lan rộng, ăn mòn vào cổ tay.

Anh biết rằng mình chỉ có vài phút trước khi Hư Không nuốt chửng anh hoàn toàn.

"Anh đã thắng," Lin nói, giọng yếu ớt.

"Nhưng anh đã mở cánh cửa.

Bây giờ, những thứ khác sẽ đi vào."

Trần Nam dừng lại trước mặt Lin.

Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt của kẻ thù.

"Tôi không cần thắng," Trần Nam nói.

"Tôi chỉ cần làm cho anh ta nhớ."

Trần Nam giơ tay lên, chạm vào trán của Lin.

Không phải để tấn công.

Mà để truyền tải một ký ức.

Một ký ức mà Trần Nam vừa lấy được từ Hư Không.

Ký ức về vụ nổ nhà máy Aether.

Ký ức về bàn tay của Lin bấm nút.

Lin hét lên, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự sụp đổ của lý trí.

Những bức tường bảo vệ tâm trí của anh ta vỡ vụn.

Anh ta nhớ lại tất cả.

Trần Nam rút tay ra.

Anh quay lưng lại, bước ra khỏi sân thượng.

Cơ thể anh nặng trĩu.

Nhưng trong đầu anh, một giọng nói khác vang lên.

Không phải của Lý Tiểu Phong.

Không phải của cha anh.

Mà là một giọng nói lạ, cổ xưa, và đầy sự hung dữ.

*"Cảm ơn ngươi,"* giọng nói đó thì thầm trong đầu Trần Nam.

*"Cảm ơn ngươi đã mở khóa.

Bây giờ, chúng ta có thể bắt đầu."*

Trần Nam dừng lại.

Anh cảm thấy một thứ gì đó trong cơ thể mình thay đổi.

Không phải là dị năng.

Mà là sự hiện diện của một thực thể khác.

Một thứ gì đó đã chờ đợi trong Hư Không từ lâu.

Và giờ, nó đã tìm thấy một lối ra.

Trần Nam nhìn lên bầu trời đêm.

Những vì sao dường như đang nhấp nháy theo một nhịp điệu lạ lùng.

Anh không biết rằng mình vừa không chỉ phá vỡ sự kiểm soát của Tổ chức Thanh Tẩy.

Anh vừa đánh thức một mối đe dọa lớn hơn.

Một mối đe dọa mà chính cha anh đã cố gắng ngăn chặn bằng cái chết của mình.

Và giờ, nó đã thức.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập