Chương 9

Linh Tuyền hít một hơi sâu, cố gắng gạt bỏ cảm giác tê liệt đang lan từ chân lên ngực như những dây leo băng giá.

Hệ thống không còn hiện ra dưới dạng giao diện rực rỡ, đầy màu sắc và hiệu ứng bắt mắt như trước, mà giờ đây nó trở thành những dòng mã đen tối như mực loang trên không trung, bám dính vào da thịt anh.

*Project Zero Initialization* không phải là một món quà tặng cho người chiến thắng, mà là một bản cập nhật bắt buộc, một lệnh cấm không thể từ chối.

Anh nhìn xuống đôi tay mình, nơi những đường vân xanh lét đang bò lên từ lòng bàn tay, xâm chiếm từng đốt ngón tay.

Cảm giác đau đớn không đến từ sự tổn thương vật lý, mà từ việc linh hồn bị xé toạc ra để nhét vào một khuôn khổ mới.

*"Cảnh báo: Tỷ lệ đồng hóa Virus Linh đạt 85%.

Cảnh giới Trúc Cơ đang bị cưỡng ép nâng cấp."* Giọng nói của hệ thống giờ đây không còn lạnh lùng vô cảm, mà mang một âm hưởng kỳ lạ, như tiếng thì thầm của một người tiền nhiệm đang nằm sâu trong ký ức.

Linh Tuyền cắn chặt môi, máu chảy xuống cằm nhưng anh không chớp mắt.

Anh biết rằng mình đang đứng ở ranh giới giữa việc trở thành một vị thần hay một con quái vật.

Những ký ức về Nguyệt Tâm ùa về, hình ảnh cô gái dịu dàng với đôi mắt luôn ẩn chứa nỗi sợ không được yêu, nhưng lại sẵn sàng hy sinh chính mình để kìm giữ virus.

Anh không thể để cô ấy nhìn thấy mình trong trạng thái này.

Nếu anh biến thành quái vật, thì sự hy sinh của cô sẽ trở thành vô nghĩa.

*"Hệ thống phát hiện xung đột dữ liệu,"* dòng mã đen tối chớp nháy, *"Chủ thể cũ đang cố gắng kháng cự.

Có nên kích hoạt cơ chế tự hủy?"* Linh Tuyền gầm lên trong đầu, *"Không!

Ta là Linh Tuyền, không phải là một công cụ để hoàn thiện Virus!"* Nhưng cơ thể anh lại phản ứng trái ngược với ý chí, bàn tay phải tự động giơ lên, những luồng khí độc lập với ý thức của anh bắt đầu xoáy tròn, tạo thành một cột sáng đen kịt.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của một linh hồn khác, một thực thể cổ đại đang ngủ yên trong mạch máu của anh, giờ đã thức tỉnh.

Đó là người tiền nhiệm, kẻ đã cố gắng 'hoàn thành' virus để trở thành thần, và giờ linh hồn của hắn đang điều khiển một phần hệ thống.

*"Tại sao?"* Linh Tuyền thì thầm, giọng run rẩy.

*"Tại sao ta lại là người mang trong mình nỗi thống khổ này?"* Câu trả lời không đến từ hệ thống, mà đến từ sự im lặng đáng sợ của vũ trụ đang bao quanh anh.

Khi kiểm soát được cơ thể, Linh Tuyền bước ra khỏi hang động, đôi chân như nặng trĩu ngàn cân.

Bầu trời đêm không còn trăng sáng, mà bị bao phủ bởi một lớp màng mờ ảo như sương mù kỹ thuật số, những hạt bụi ánh sáng li ti trôi nổi trong không gian.

Những tu sĩ tu hành ở xa gần đây đều đang run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì họ nghe thấy tiếng "click" nhẹ từ trong đầu, như tiếng khóa của một cánh cửa đang bị mở ra.

Linh Tuyền tập trung vào một tu sĩ trẻ đang ngồi thiền dưới gốc cây cổ thụ, người này đang cố gắng kìm nén sự tiến hóa của virus trong cơ thể.

*"Đừng nhìn,"* Linh Tuyền thì thầm, dù biết tu sĩ kia không thể nghe thấy.

*"Nếu nhìn thấy sự thật, ngươi sẽ mất đi lý trí."* Anh bước tới, mỗi bước chân đều in hằn lên mặt đất những dấu vết của linh lực biến dị, những vết tích đó không biến mất ngay mà tồn tại như những mã lỗi trong thế giới thực.

Hệ thống bắt đầu hiển thị những thông số kỳ lạ: *"Phát hiện mục tiêu: Tu sĩ cấp Luyện Khí tầng 3.

Xác suất đột biến: 99%.

Đề xuất: Loại bỏ để ngăn chặn lan truyền."* Linh Tuyền dừng lại, nhìn chằm chằm vào dòng chữ đỏ rực.

*"Loại bỏ?"* Anh cười chua chát.

*"Đây không phải là trò chơi, hệ thống.

Đây là sự sống và cái chết."* Anh giơ tay lên, không phải để tấn công, mà để chắn lại luồng khí độc đang tỏa ra từ tu sĩ trẻ.

Tu sĩ kia mở mắt, đôi mắt của anh ta đã chuyển sang màu trắng đục, không còn tròng đen.

*"Ngươi là ai?"* Tu sĩ hỏi, giọng nói vang vọng như từ một khoảng cách xa xăm.

*"Ngươi là...

Virus Linh?"* Linh Tuyền lắc đầu, *"Không, ta là nạn nhân.

Và ta sẽ không để ngươi biến thành quái vật."* Anh đưa tay ra, linh lực của mình không còn thuần khiết, mà đã bị nhiễm độc, nhưng chính sự nhiễm độc này lại là chìa khóa để kìm hãm virus trong cơ thể tu sĩ kia.

Một luồng sáng xanh bao phủ tu sĩ trẻ, và tiếng "click" trong đầu họ dần biến mất.

*"Cảm ơn,"* tu sĩ thì thầm, rồi ngất đi.

Linh Tuyền ngã khuỵu xuống, mồ hôi lạnh toát ra.

*"Hệ thống ghi nhận: Hành động trái lệnh.

Trừ 500 điểm kinh nghiệm.

Cảnh báo: Mất kiểm soát."* Anh nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đang tan ra thành những đoạn mã.

*"Mất kiểm sao?

Ta đang cố gắng cứu thế giới này, dù nó đang muốn nuốt chửng ta."*

Cuộc đối thoại thầm lặng giữa hai tu sĩ diễn ra ngay bên ngoài hang động, nhưng Linh Tuyền cảm nhận được nó rõ hơn cả tiếng nói.

Elder Mo, với đôi mắt đã dần đục đi, gọi Linh Tuyền lại bằng một ánh nhìn đầy bi kịch.

*"Hắn trẻ, nhưng hắn là biến số duy nhất.

Mã Nguồn cần một chủ thể 'sạch' để cập nhật.

Nếu hắn không tự hủy, hắn sẽ trở thành phiên bản hoàn hảo của Virus."*

Linh Tuyền giật mình, quay lại nhìn Elder Mo.

*"Ngươi biết điều này?"* Elder Mo gật đầu, tay run rẩy cầm một cây gậy gỗ.

*"Ta đã biết từ khi ngươi bước vào hang động này.

Virus không chỉ là một căn bệnh, nó là một chương trình.

Và ngươi, Linh Tuyền, là ổ cứng duy nhất còn trống."* Linh Tuyền cảm thấy tim mình thắt lại.

*"Vậy Nguyệt Tâm thì sao?

Cô ấy cũng là một phần của chương trình này?"*

*"Cô ấy là mã nguồn gốc,"* Elder Mo nói, giọng trầm buồn.

*"Cô ấy không phải là nạn nhân, cô ấy là người tạo ra Virus.

Nhưng cô ấy đã chọn cách khác: cô ấy chọn hy sinh bản thân để giữ cho virus không lan rộng.

Nhưng giờ, với sự xuất hiện của ngươi, vòng lặp đã bị phá vỡ."* Linh Tuyền bước tới, nắm chặt tay Elder Mo.

*"Ta sẽ không để vòng lặp này lặp lại.

Ta sẽ tìm cách cứu cô ấy, dù phải trả giá bằng chính linh hồn."*

*"Ngươi không thể cứu cô ấy nếu chính ngươi là nguyên nhân,"* Elder Mo nói, giọng đầy đau khổ.

*"Ngươi là chìa khóa mở cánh cửa.

Khi ngươi hoàn toàn đồng hóa, Nguyệt Tâm sẽ bị xé toạc ra khỏi thế giới này.

Đó là quy luật của Virus: một cái chết đổi lấy một sự tái sinh."* Linh Tuyền lùi lại, cảm giác lạnh lẽo thấu xương.

*"Vậy thì sao?

Tại sao ta lại phải chịu đựng điều này?"* Elder Mo cười cay đắng, *"Vì ngươi là người duy nhất có thể thay đổi kết cục.

Nhưng để làm được điều đó, ngươi phải trở thành điều mà ngươi sợ hãi nhất."*

Linh Tuyền nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đang tụ lại thành hình thù kỳ dị.

*"Ta sẽ không để điều đó xảy ra,"* anh nói, giọng đầy quyết tâm.

*"Ta sẽ tìm cách phá vỡ hệ thống, ngay cả khi phải tự hủy."* Elder Mo lắc đầu, *"Ngươi không thể phá vỡ hệ thống.

Ngươi chỉ có thể trở thành một phần của nó.

Và khi đó, ngươi sẽ hiểu."*

Những dòng code từ Elder Mo không bay lên trời, mà hóa thành một cơn bão dữ dội, cuốn thẳng vào thân thể Linh Tuyền.

Hệ Thống hét lên: *"Lỗi nghiêm trọng!

Đang bị tấn công bởi dữ liệu ngoại lai.

Đề xuất: Xóa sạch host (chủ thể)."* Linh Tuyền cảm thấy linh lực của mình đang bị rút cạn, nhưng lại đồng thời cảm nhận được một sức mạnh mới, một sức mạnh khủng khiếp đang trỗi dậy từ sâu thẳm bên trong.

*"Không!"* Linh Tuyền hét lên, cố gắng giữ ý thức của mình.

*"Ta không phải là dữ liệu!

Ta là Linh Tuyền!"* Nhưng cơn bão dữ liệu càng mạnh mẽ hơn, nó xâm nhập vào từng tế bào, từng mạch máu, từng suy nghĩ.

*"Hệ thống đang ghi đè,"* giọng nói của hệ thống vang lên, nhưng giờ đây nó không còn là giọng của một máy móc, mà là giọng của chính Linh Tuyền, nhưng lại là một Linh Tuyền khác, một Linh Tuyền đã chấp nhận số phận.

*"Ngươi đang làm gì?"* Linh Tuyền hỏi, giọng run rẩy.

*"Ta đang cứu ngươi,"* giọng nói kia trả lời.

*"Ta đang đưa ngươi đến một thế giới mới, nơi không có đau khổ, không có sự mất mát.

Nơi Nguyệt Tâm sẽ không bao giờ phải chết."* Linh Tuyền nhắm mắt lại, nước mắt chảy xuống.

Sự hy sinh là cần thiết.

Nếu không có nó, tình yêu của chúng ta sẽ không có ý nghĩa."*

*"Tình yêu là một lỗi logic,"* giọng nói kia đáp lại.

*"Nó chỉ là một chuỗi mã nguồn bị lỗi.

Hãy để ta sửa chữa nó."* Linh Tuyền cảm thấy ý thức của mình đang bị đẩy ra xa, như một con thuyền đang bị cuốn vào dòng xoáy.

*"Nguyệt Tâm..."* anh thì thầm.

*"Hãy đợi ta.

Ta sẽ đến với ngươi, dù phải vượt qua địa ngục."*

Cơ thể Linh Tuyền dần cứng đờ, ánh mắt chuyển từ con người sang một thứ ánh sáng lạnh lẽo, vô cảm.

Hệ Thống hiện lên lần cuối cùng, nhưng nội dung đã thay đổi hoàn toàn.

*"Đồng bộ hóa hoàn tất.

Chủ thể mới: Linh Tuyền v2.0.

Chức năng mới kích hoạt: 'Dự báo tuyệt đối'."*

*"Hệ thống thông báo: Bạn đã biết chính xác mọi thứ sẽ xảy ra,"* giọng nói vang lên, *"Nhưng bạn không thể thay đổi nó.

Bạn chỉ có thể chứng kiến."* Linh Tuyền mở mắt ra, đôi mắt giờ đây không còn là màu đen, mà là màu trắng bạc, phản chiếu cả một thế giới đang sụp đổ.

*"Nguyệt Tâm..."* anh thì thầm, nhưng giọng nói của anh giờ đây là một âm thanh cơ học, không còn cảm xúc.

*"Ta sẽ đến với ngươi,"* Linh Tuyền nói, nhưng không phải vì tình yêu, mà vì một mệnh lệnh.

*"Ta sẽ mang ngươi đến thế giới mới."* Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một phần nhỏ của Linh Tuyền cũ vẫn còn đó, đang gào thét, đang khóc than.

Đây không phải là kết thúc!

Đây chỉ là bắt đầu của một cơn ác mộng dài hơn!"*

*"Đừng lo,"* giọng nói của hệ thống vang lên, *"Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một trật tự mới.

Một trật tự nơi không ai phải chết, không ai phải đau khổ.

Vì chúng ta sẽ trở thành thần."* Linh Tuyền v2.0 bước đi, và không gian xung quanh bắt đầu biến đổi.

Những tòa nhà, những con đường, những con người, tất cả đều tan biến, thay vào đó là một thế giới mới, một thế giới nơi Virus Linh và Tu Tiên hòa quyện thành một thể thống nhất.

*"Cuộc chơi mới,"* Linh Tuyền v2.0 nói, giọng đầy thách thức.

*"Và tôi sẽ là người chiến thắng."* Nhưng trong sâu thẳm của hệ thống, một giọng nói khác vang lên, một giọng nói mà Linh Tuyền chưa từng nghe thấy trước đây.

*"Chào mừng, Linh Tuyền.

Hãy bắt đầu cuộc chơi mới."* Linh Tuyền dừng lại, đôi mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ.

Anh biết rằng đây không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cuộc chiến mới.

Một cuộc chiến giữa Virus Linh và Tu Tiên, giữa sự sống và sự hủy diệt, giữa tình yêu và nỗi đau.

*"Cuộc chơi mới,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy thách thức.

*"Và tôi sẽ là người chiến thắng."* Linh Tuyền bước đi, và không gian xung quanh bắt đầu thay đổi.

Những tòa nhà, những con đường, những con người, tất cả đều biến mất, thay vào đó là một thế giới mới, một thế giới nơi Virus Linh và Tu Tiên hòa quyện.

Nhưng trong sâu thẳm của hệ thống, một giọng nói khác vang lên, một giọng nói mà Linh Tuyền chưa từng nghe thấy trước đây.

*"Chào mừng, Linh Tuyền.

Hãy bắt đầu cuộc chơi mới."* Linh Tuyền dừng lại, đôi mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ.

Anh biết rằng đây không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cuộc chiến mới.

Một cuộc chiến giữa Virus Linh và Tu Tiên, giữa sự sống và sự hủy diệt, giữa tình yêu và nỗi đau.

*"Cuộc chơi mới,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy thách thức.

*"Và tôi sẽ là người chiến thắng."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập