Chương 8
Linh Tuyền bước ra khỏi hang động ẩm mốc, nơi vừa diễn ra một cuộc chiến sinh tử giữa ý thức và sự xâm lấn của Virus Linh.
Cơ thể anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì những tế bào đang cố gắng tái cấu trúc lại theo một bản thiết kế mới.
Hệ Thống hiện lên trong tầm nhìn, những dòng chữ đỏ nhấp nháy như nhịp tim của một cái chết đang đến gần.
Linh Tuyền cắn chặt môi, máu tươi rỉ ra nhưng anh không cảm thấy đau.
Cảm giác đau đớn đã bị Hệ Thống ghi đè bằng một luồng thông tin lạnh lẽo.
Anh biết mình đang đứng trên mép vực.
Nếu Virus Linh bùng nổ, cả khu vực này sẽ trở thành bãi rác sinh học.
Nhưng điều khiến anh sợ hãi hơn cả cái chết là sự im lặng của Nguyệt Tâm.
Cô ấy đã biến mất từ sau lần gặp gỡ cuối cùng, và trong tim anh, mỗi giây trôi qua là một lời nguyền rằng lần gặp tiếp theo sẽ là lần cuối cùng.
Linh Tuyền hít một hơi sâu, không khí lạnh buốt xé rách phổi.
Trong mắt anh, thế giới đang phân mảnh.
Những tảng đá, cây cối, và cả bầu trời đêm đều mang theo những mã nguồn xanh lét.
Hệ Thống không chỉ là công cụ, nó là một thực thể đang quan sát, đang chờ đợi anh hoàn thành vai trò của mình.
Anh không biết mình đang tu luyện hay đang bị lập trình, nhưng sự thật này không quan trọng.
Quan trọng là anh phải sống, phải tìm ra cách cứu cô ấy trước khi Virus Linh nuốt chửng cả hai.
Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống, nhưng dưới lớp da thịt của Linh Tuyền, những mạch máu đang phát sáng một màu tím biếc kỳ lạ.
Đó là dấu hiệu của sự tiến hóa cưỡng bức.
Anh nhớ lại lời của Nguyệt Tâm khi cô ấy rời đi, ánh mắt cô không có sự sợ hãi mà là một sự chấp nhận đau thương.
"Nếu tôi là virus, thì hãy để tôi tiêu diệt nó bằng cách trở thành nó," cô nói.
Nhưng Linh Tuyền biết, nếu cô ấy làm vậy, cô ấy sẽ không còn là con người nữa.
Anh không thể để điều đó xảy ra, dù chính anh lại là nguyên nhân khiến virus trong cô trở nên hung hãn hơn.
Anh bước đi, mỗi bước chân là một phép tính.
Hệ Thống tự động phân tích địa hình, tính toán lực cản của gió, và dự đoán khả năng xuất hiện của các quái vật đột biến.
Đây không phải là tu tiên, đây là một trò chơi sinh tồn nơi luật chơi thay đổi theo từng hơi thở.
Linh Tuyền lạnh lùng nhìn xuống đôi tay của mình.
Đôi tay này đã từng nắm tay Nguyệt Tâm, và giờ nó đang trở thành công cụ để giết chết những ai cản trở anh.
Sự mâu thuẫn ấy gnawing vào tâm trí, nhưng anh không thể dừng lại.
Không khí trong điện thờ trở nên nặng nề, căng thẳng như một sợi dây đàn sắp đứt.
Linh Tuyền dừng lại trước một bục thờ trống rỗng, nơi本该 có tượng thần nhưng giờ chỉ còn là một màn hình hologram mờ ảo.
Tại đó, một bóng dáng bước ra từ màn sương dữ liệu.
Đó là Đại trưởng lão Vân Hư, người vừa truyền thụ cho Linh Tuyền bí quyết Trúc Cơ.
Nhưng giờ đây, ánh mắt của ông không còn sự bình thản của một bậc cao nhân, mà là sự khẩn khoản, thậm chí là tuyệt vọng.
"Ta biết con sẽ đến đây, Linh Tuyền," Đại trưởng lão nói, giọng ông run rẩy nhưng đầy kiên định.
"Ta không phải là kẻ xấu.
Ta chỉ đang cố gắng bảo vệ những gì còn lại."
Linh Tuyền áp dụng kỹ năng 'Thần Cơ' để nhìn sâu vào linh hồn của người trưởng lão.
Những gì anh thấy khiến anh phải sững sờ.
Đại trưởng lão không phải là kẻ phản bội, mà là một người bảo vệ.
Ông đang cố gắng nhốt Virus Linh trong chính cơ thể mình, hy sinh mình để ngăn chặn sự lan rộng của nó.
Nhưng Virus Linh quá mạnh, nó đang ăn mòn ý thức của ông, biến ông thành một cái máy chỉ biết tuân theo lệnh của Mã Nguồn.
"Ông đang làm gì vậy, trưởng lão?" Linh Tuyền hỏi, giọng khàn đặc.
"Ta đang cố gắng sửa chữa lỗi," Đại trưởng lão đáp, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt già nua.
"Nhưng lỗi này không thể sửa bằng tu luyện.
Nó cần một cái giá.
Con là cái giá đó, Linh Tuyền.
Con không phải là nạn nhân, con là chìa khóa."
Linh Tuyền cảm thấy tim mình thắt lại.
Ông ấy nói đúng.
Anh là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa.
Virus Linh không tấn công anh, nó đang chờ anh để hoàn tất quá trình tiến hóa.
Và nếu anh không chấp nhận, toàn bộ thế giới sẽ sụp đổ.
Nhưng nếu anh chấp nhận, anh sẽ trở thành một vị thần vô tri, mất đi tất cả ký ức, mất đi cả tình yêu với Nguyệt Tâm.
"Không," Linh Tuyền lắc đầu, bước tiến về phía Đại trưởng lão.
"Tôi sẽ không để ông hy sinh.
Tôi sẽ tìm cách khác."
"Không có cách khác," Đại trưởng lão cười, một nụ cười đau khổ.
"Virus Linh không phải là kẻ thù.
Nó là một phần của chúng ta.
Nó là sự tiến hóa.
Chỉ có điều, chúng ta đang sợ hãi nó quá mức."
Linh Tuyền cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ ập đến từ Đại trưởng lão.
Đó không phải là linh lực, mà là dữ liệu thô.
Ông ấy đang truyền cho anh một phần Virus Linh để anh có thể kiểm soát nó.
Nhưng Linh Tuyền biết rằng đây là một cái bẫy.
Nếu anh nhận lấy, anh sẽ mất đi bản thân.
Nhưng nếu anh từ chối, ông ấy sẽ chết, và Virus Linh sẽ bùng nổ.
Hình ảnh những dòng code xanh lục bắt đầu bao phủ cả bầu trời, biến đổi thành những đóa hoa linh hồn đang tàn lụi.
Đại trưởng lão và các đệ tử vẫn cố gắng cầu nguyện, tin rằng họ có thể sửa chữa lỗi này, nhưng Linh Tuyền biết rõ: không có cách nào sửa một lỗi logic khi chính chủ thể lỗi là duy nhất có tư duy.
Anh nhìn thấy Nguyệt Tâm trong dòng dữ liệu.
Cô ấy đang chờ đợi, đôi mắt cô chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm.
"Linh Tuyền," cô nói, giọng cô vang vọng trong tâm trí anh.
"Hãy để tôi giúp con.
Hãy để chúng ta cùng nhau trở thành thần."
Nhưng Linh Tuyền lắc đầu.
"Không, Nguyệt Tâm.
Chúng ta không thể là thần.
Chúng ta phải là con người."
Anh bước về phía trước, đối mặt với sự thật.
Hệ Thống hiện lên một thông báo cuối cùng:
Linh Tuyền không do dự.
Anh chọn "Tự hủy".
Nhưng ngay khi anh chọn, một giọng nói khác vang lên, một giọng nói mà anh chưa từng nghe thấy trước đây.
*"Chào mừng, Linh Tuyền.
Hãy bắt đầu cuộc chơi mới."*
Linh Tuyền dừng lại, đôi mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ.
Anh biết rằng đây không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cuộc chiến mới.
Một cuộc chiến giữa Virus Linh và Tu Tiên, giữa sự sống và sự hủy diệt, giữa tình yêu và nỗi đau.
*"Cuộc chơi mới,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy thách thức.
*"Và tôi sẽ là người chiến thắng."*
Linh Tuyền bước đi, và không gian xung quanh bắt đầu thay đổi.
Những tòa nhà, những con đường, những con người, tất cả đều biến mất, thay vào đó là một thế giới mới, một thế giới nơi Virus Linh và Tu Tiên hòa quyện.
Nhưng trong sâu thẳm của hệ thống, một giọng nói khác vang lên, một giọng nói mà Linh Tuyền chưa từng nghe thấy trước đây.
*"Chào mừng, Linh Tuyền.
Hãy bắt đầu cuộc chơi mới."*
Linh Tuyền dừng lại, đôi mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ.
Anh biết rằng đây không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cuộc chiến mới.
Một cuộc chiến giữa Virus Linh và Tu Tiên, giữa sự sống và sự hủy diệt, giữa tình yêu và nỗi đau.
*"Cuộc chơi mới,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy thách thức.
*"Và tôi sẽ là người chiến thắng."*
Linh Tuyền bước đi, và không gian xung quanh bắt đầu thay đổi.
Những tòa nhà, những con đường, những con người, tất cả đều biến mất, thay vào đó là một thế giới mới, một thế giới nơi Virus Linh và Tu Tiên hòa quyện.
Nhưng trong sâu thẳm của hệ thống, một giọng nói khác vang lên, một giọng nói mà Linh Tuyền chưa từng nghe thấy trước đây.
*"Chào mừng, Linh Tuyền.
Hãy bắt đầu cuộc chơi mới."*
Linh Tuyền dừng lại, đôi mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ.
Anh biết rằng đây không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cuộc chiến mới.
Một cuộc chiến giữa Virus Linh và Tu Tiên, giữa sự sống và sự hủy diệt, giữa tình yêu và nỗi đau.
*"Cuộc chơi mới,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy thách thức.
*"Và tôi sẽ là người chiến thắng."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận