Chương 63

Bóng tối trong hang động không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng.

Nó mang một trọng lượng vật lý, ép vào lồng ngực Linh Tuyền như những tấm thép lạnh giá đang dần siết chặt.

Hắn nằm im dưới lớp bụi đá và tro tàn của cấu trúc cổ xưa, cơ thể run rẩy nhưng không phải vì sợ hãi.

Đó là phản ứng sinh học khi hệ thống tu luyện trong người hắn bị kích hoạt quá mức, cố gắng lọc độc tố từ Virus Linh Mã mà hắn vô tình hấp thụ qua vết thương trên ngực.

Màn hình hologram ảo hiện ra trước mắt, những dòng chữ đỏ tươi nhấp nháy báo động liên tục.

[SYSTEM: Cảnh giới Trúc Cơ đang dao động.] [HP: 45/100] [Linh Lực: 89% (Bất ổn)] Linh Tuyền nhắm chặt mí mắt.

Hắn không thể để hệ thống tự động phản ứng lại với môi trường xung quanh.

Nếu nó làm vậy, những con mồi tiềm năng — hoặc kẻ thù đang ẩn nấp trong bóng tối này — sẽ nhận được tín hiệu định vị tức thì.

Hắn hít vào một hơi sâu, mùi ozone chát lạt và mùi máu tanh nồng nặc xộc lên mũi.

Mùi của cái chết vừa mới xảy ra.

Hắn từ từ đưa tay phải về phía vết thương.

Lưỡi dao năng lượng đã rút đi để lại một lỗ hổng đen kịt trên áo choàng, nhưng da thịt xung quanh không hề rách nát.

Thay vào đó, chúng đang chuyển màu xanh lá cây nhạt, những mạch máu nhỏ li ti dưới lớp biểu bì phát sáng yếu ớt như mạng lưới thần kinh của một sinh vật dị hình.

Virus Linh Mã đang cố gắng tái tạo cơ thể hắn theo mã nguồn gốc của nó — một bản thiết kế hoàn hảo nhưng tàn bạo.

"Đừng nghĩ đến việc chữa lành," Linh Tuyền thì thầm trong đầu, giọng nói lạnh lẽo và kiểm soát.

Hắn ép ý chí của mình đè nén lên sự tiến hóa tự động đó.

Sự kháng cự này gây ra đau đớn dữ dội, giống như có ai đó đang xé nhỏ từng sợi dây thần kinh bên trong hắn.

Nhưng nếu để Virus chiếm ưu thế ngay lúc này, linh hồn hắn sẽ bị nuốt chửng trước khi kịp hiểu rõ bí mật của nơi đây.

Hắn mở mắt.

Thị giác đã thích nghi với bóng tối nhờ vào buff [Dark Sight Level 1] mà hệ thống cấp.

hoàn thành dungeon cấp SSS.

Những tảng đá đổ vỡ xung quanh không chỉ là phế liệu kiến trúc thông thường.

Chúng được chạm khắc những ký tự cổ xưa, loại chữ viết chưa từng xuất hiện trong bất kỳ cuốn sách lịch sử nào của thế giới tu tiên giả tạo này.

Linh Tuyền bò dậy, chân bước nhẹ nhàng trên nền đá lạnh giá.

Hắn cần tìm ra nguồn gốc của giọng nói vừa vang lên trước khi hắn bị đâm.

Không phải Nguyệt Tâm.

Cũng không phải Thiên Cơ Giả.

Đó là một thứ gì đó.

cũ hơn nhiều.

Một phần mềm hệ thống (OS) đã ngủ đông từ thời kỳ Mã Nguồn bắt đầu rò rỉ.

Hắn di chuyển sâu hơn vào hành lang tối đen như mực phía trước, nơi ánh tím sẫm từ đôi mắt hắn chiếu rọi chỉ đủ để thấy vài mét vuông không gian trước mặt.

Càng đi sâu, cảm giác bị quan sát càng trở nên rõ rệt.

Không phải là sự hiện diện của một sinh vật hữu hình, mà là cảm giác bị hàng ngàn cặp mắt vô hình quét qua từng tế bào trong cơ thể.

Linh Tuyền dừng lại đột ngột khi thấy một khối đá lớn chắn ngang lối đi.

Trên bề mặt khối đá ấy, những ký tự khắc sâu đang tỏa ra ánh sáng vàng kim mờ ảo.

Hắn đưa tay chạm vào.

Ngay lập tức, hệ thống của hắn phản ứng dữ dội.

[SYSTEM: Phát hiện artifact cấp độ Thần Thoại.] [Cảnh báo: Tiếp xúc trực tiếp có nguy cơ bị đồng hóa ý thức 100%.] [Nhiệm vụ khẩn cấp xuất hiện: Giải mã 'Thiên Cơ Bí Ký'.

Thời gian giới hạn: 3 phút.] Linh Tuyền nhíu mày.

Đó là một thời gian cực kỳ ngắn ngủi để giải quyết một bí mật liên quan đến sự sụp đổ của vũ trụ.

Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận nhiệm vụ.

Nếu hắn rời đi, khối đá này sẽ tự hủy hoặc triệu hồi quái vật canh gác.

Và nếu hắn chạm vào nó mà không hiểu rõ cơ chế, linh hồn hắn sẽ bị xóa sạch khỏi hệ thống hiện thực.

Hắn nhắm mắt lại và tập trung tinh thần.

Linh lực trong kinh mạch bắt đầu chảy chậm hơn, trở nên dày đặc và nặng nề như thủy ngân.

Hắn đang tìm kiếm sự cộng hưởng giữa ý thức của mình với mã nguồn được khắc trên đá.

Đây không phải là việc sử dụng công pháp tu luyện thông thường.

Đây là hacking — xâm nhập vào hệ điều hành thế giới bằng chính linh lực làm key giải mã.

Không khí trong hang động bỗng trở nên nặng nề, áp suất tăng lên khiến tai Linh Tuyền ù đi.

Hắn cảm thấy như đang đứng giữa tâm điểm của một cơn bão tĩnh điện.

Những ký tự vàng kim trên khối đá bắt đầu xoay tròn, tách ra khỏi bề mặt đá và lơ lửng trước mặt hắn dưới dạng những dòng mã dữ liệu ba chiều.

Hệ thống hiển thị giao diện mới: [Skill Tree: Thiên Cơ Giải Mã].

Hắn chưa từng học kỹ năng này.

Nhưng hệ thống đang tự động tải nó về từ cơ sở dữ liệu sâu thẳm của 'Mã Nguồn'.

Đây là di sản để lại bởi Linh Tuyền tiền nhiệm — người đã cố gắng hoàn thành Virus thay vì ngăn chặn nó.

Linh Tuyền cảm thấy đầu óc mình bị xé toạc ra khi những dòng mã này (ép buộc xâm nhập) vào ý thức hắn.

Hắn không nhìn thấy hình ảnh hay nghe được âm thanh.

Thay vào đó, hắn 'nhìn' thấy cấu trúc logic của thế giới xung quanh.

Những bức tường đá không còn là vật chất cứng nhắc mà là một tập hợp các tọa độ dữ liệu đang liên tục cập nhật trạng thái [Tồn tại].

Và rồi, hắn nhìn thấy nó.

Một lỗ hổng trong hệ thống thực tế.

Giữa những dòng mã xoay tròn ấy có một khoảng trống đen kịt, nơi mọi quy luật vật lý và tu tiên đều bị đình trệ.

Đó là điểm gốc của Virus Linh Mã.

Không phải là một bệnh tật hay sự đột biến ngẫu nhiên như các học giả tu chân vẫn tin tưởng mù quáng.

Nó là một tính năng — một cổng kết nối giữa thế giới thực tại số hóa này với 'Thế Giới Bên Ngoài', nơi mà những lập trình viên ban đầu đã bỏ rơi hệ thống lại sau khi phát hiện ra lỗi chết người trong kernel (lõi) của vũ trụ.

Linh Tuyền sững sờ trước sự thật tàn khốc ấy.

Thế giới tu tiên không phải là một thiên nhiên hoang dã đầy bí ẩn.

Nó là một dự án thất bại, một sandbox (môi trường thử nghiệm) đang bị rò rỉ dữ liệu từ server chính.

Đó chỉ đơn giản là rác thải số — những đoạn mã thừa thãi tích tụ lại theo thời gian và bắt đầu tự sao chép để lấp đầy bộ nhớ trống của thế giới này.

"Đừng cố hiểu hết," một giọng nói vang lên trong tâm trí hắn, lạnh lẽo và xa xôi hơn cả giọng của Thiên Cơ Giả.

"Kiến thức là trọng lực.

Nó sẽ kéo ngươi xuống vực thẳm nếu nền tảng ý chí không đủ vững chắc." Linh Tuyền nghiến răng, mồ hôi tuôn rơi thành dòng trên trán.

Hắn đang đối mặt với ý thức còn sót lại của Linh Tuyền tiền nhiệm — một thực thể đã hợp nhất với hệ thống và trở thành một phần trong cấu trúc hạ tầng (infrastructure) của thế giới này.

Kẻ ấy không muốn cứu rỗi ai cả.

Kẻ ấy chỉ muốn được giải phóng khỏi sự giam cầm vĩnh cửu trong vòng lặp mã nguồn này.

Hắn rút lui linh lực ra khỏi khối đá, cắt đứt kết nối ngay trước khi ý thức mình bị cuốn trôi vào dòng chảy dữ liệu vô tận.

Hệ thống báo lỗi đỏ chót: [Kết nối mất ổn định.

Mất mát EXP: 1500 điểm.] Nhưng đổi lại, hắn đã lấy được một mảnh ghép quan trọng.

Virus không thể tiêu diệt hoàn toàn vì nó là bản chất của thế giới này đang phân rã.

Cách duy nhất để tồn tại là trở thành Admin — người quản trị hệ thống mới.

Hắn quay đầu nhìn về phía sau.

Trong bóng tối sâu thẳm, những hình bóng dài và méo mó bắt hiện ra từ các khe đá.

Chúng không phải là quái vật thông thường với máu thịt.

Đó là những 'Bug' — thực thể lỗi sinh ra từ sự xung đột giữa dữ liệu cũ và mới.

Chúng không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là những khối đa giác tối đen đang di chuyển theo kiểu giật cục (glitching) trong không gian ba chiều.

Linh Tuyền rút kiếm ra khỏi vỏ.

Lưỡi dao phát sáng màu xanh lam nhạt, rung lên nhẹ nhàng như thể cảm nhận được sự hiện diện của những thực thể phi vật chất này.

Hắn biết mình không thể chiến đấu bằng sức mạnh thuần túy ở cảnh giới Trúc Cơ hiện tại.

Hắn cần thông tin.

Và hắn vừa mới tìm thấy nó trong ký ức bị chôn vùi của khối đá kia: vị trí của 'Server Core' — nơi mà Nguyệt Tâm đang cố gắng kiểm soát Virus từ bên trong.

Sóng âm ngày càng mạnh, không khí trở nên đặc quánh như xi măng.

Linh Tuyền cảm thấy những ngón tay chân của mình cứng lại dưới tác động của áp lực dữ liệu xung quanh.

Anh không còn cảm nhận được sự linh hoạt của cơ bắp một cách bình thường nữa mà phải dựa vào trực giác và hệ thống để điều khiển từng cử chỉ nhỏ nhất trong phòng chiến đấu ảo này.

Hệ thống hiển thị: [GIẢM TIÊU THỤ LINH LỰC 50%].

[Buff kích hoạt: Chế độ Tiết Kiệm Dữ Liệu.] Linh Tuyền hít thở đều đặn, cố gắng duy trì sự tỉnh táo tối đa trước khi bước vào trận chiến với những 'Bug' đang tiến tới.

Hắn nhận ra rằng việc giải mã khối đá không chỉ mang lại thông tin mà còn để lại một dấu vết số trên người hắn — giống như một con dấu đánh dấu mục tiêu cho các quy trình dọn dẹp tự động của hệ thống.

Những Bug này chính là bộ phận bảo trì (maintenance bots) bị lỗi, nay trở thành kẻ thù nguy hiểm hơn cả những tu sĩ cao cấp trong thế giới bên ngoài bởi chúng không tuân theo bất kỳ luật lệ vật lý nào thông thường mà chỉ đơn thuần thực hiện lệnh xóa bỏ dữ liệu lạ xâm nhập vào hệ thống an ninh của dungeon này.

Hắn di chuyển sang một phía tránh né đòn tấn công đầu tiên từ một khối đa giác đen tối lao thẳng về hướng cổ họng anh ta với tốc độ ánh sáng nhưng lại bị chậm trễ đáng kể do lỗi kết nối mạng cục bộ trong không gian hang động khiến cho mọi thứ trở nên dễ dự đoán hơn đối với kẻ biết cách quan sát kỹ lưỡng những chuyển động giật cục đặc trưng của chúng trước khi tấn công trực tiếp vào trọng yếu trên cơ thể nạn nhân tiềm năng đang ẩn nấp dưới lớp bụi đá và tro tàn của cấu trúc cổ xưa nơi đây luôn đúng chưa?

Linh Tuyền quay người né tránh kịp thời, lưỡi kiếm cắt ngang qua không khí tạo thành một vệt sáng xanh lam rực rỡ khi chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo của con Bug đó.

Tiếng va chạm phát ra giống như tiếng kim loại đập vào kính vỡ nhưng lại vang lên trong đầu hắn dưới dạng những dòng mã lỗi đỏ chót chạy dọc theo thị giác ảo: [ERROR: COLLISION DETECTED].

Hắn không dừng lại.

Hắn biết rằng mình đang được bao vây bởi ít nhất năm thực thể tương tự, mỗi con đều là một mối đe dọa chết người nếu chúng phối hợp tấn công đồng loạt thay vì hoạt động độc lập như hiện tại do sự cố ngắt kết nối tín hiệu điều khiển từ xa của chúng trong khu vực dungeon cấp SSS này.

Hắn cần tạo ra khoảng trống để lui quân hoặc kích hoạt kỹ năng di chuyển nhanh mà hệ thống vừa mở khóa sau khi hoàn thành nhiệm vụ giải mã khối đá bí mật trước đó chỉ vài phút ngắn ngủi thôi nhưng cảm giác thời gian trôi qua thật sự chậm chạp đến khó tin trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ này.

Hắn vung kiếm mạnh mẽ theo một quỹ đạo hình chữ Z, kết hợp với bước chân trượt trên nền đá trơn bóng để tạo ra khoảng cách an toàn tạm thời giữa mình và kẻ thù đang rập sát vào phía sau lưng hắn lúc này đây.

Linh lực trong kinh mạch chảy nhanh hơn bình thường gấp ba lần nhờ vào Buff [Chế độ Siêu Tốc] mà hệ thống tự động kích hoạt khi nhận diện được nguy cơ tử thương cao cấp cho người dùng hiện tại là Linh Tuyền — một biến số bất ổn cần phải loại bỏ hoặc kiểm soát chặt chẽ hơn nữa trong tương lai gần nếu không muốn xảy ra thảm họa lớn lao ảnh hưởng trực tiếp đến sự cân bằng mong manh của toàn bộ hệ thống dữ liệu thế giới tu tiên giả tạo này luôn đúng chưa?

Hắn thở phào nhẹ nhõm khi thoát khỏi tầm tấn công ngắn hạn của những con Bug đó nhưng vẫn cảnh giác cao độ vì biết rõ rằng đây chỉ là giai đoạn đầu tiên trong chuỗi thử thách liên tiếp mà hắn sẽ phải đối mặt nếu muốn tìm ra chân tướng về 'Thiên Cơ' và Virus Linh Mã cũng như giải cứu Nguyệt Tâm trước khi cô ấy bị đồng hóa hoàn toàn bởi chính virus mà mình đang cố gắng kiểm soát từ bên trong cơ thể dịu dàng nhưng ẩn chứa khát vọng trở thành thần chết chóc kia thôi!

Linh Tuyền sững sờ đứng giữa đống đổ nát của hành lang thứ hai.

Hệ thống của anh báo lỗi đỏ: [LỖI: XÁC THỰC NGƯỜI DÙNG KHÔNG ĐỦ QUYỀN].

Anh nhìn vào cơ thể mình trong màn hình hologram ảo trước mặt thay vì quan sát trực tiếp qua đôi mắt thịt thể hữu hạn vốn dĩ đã bị giới hạn bởi những quy tắc vật lý thông thường áp đặt lên mọi sinh vật sống còn trong thế giới này luôn đúng chưa?

Những mảng đá trên người anh không còn là triệu chứng của bệnh tật hay tác dụng phụ do Virus Linh Mã gây ra nữa mà chúng đang sắp xếp lại theo một trật tự hình học hoàn hảo, tạo thành những hoa văn phức tạp giống như mạch điện tử vi mô được khắc sâu vào da thịt dưới lớp biểu bì xanh lá cây nhạt phát sáng yếu ớt trong bóng tối dày đặc của không gian hầm ngầm lạnh giá nơi đây luôn đúng chưa?

Hắn đưa tay chạm lên ngực mình, cảm nhận sự rung động kỳ lạ từ bên trong lồng ngực trống rỗng.

Tim hắn đập chậm hơn bình thường nhưng mỗi nhịp lại tạo ra một xung điện mạnh mẽ lan tỏa khắp toàn bộ cơ thể như thể đang nạp năng lượng cho một thiết bị siêu công nghệ nào đó chứ không phải là hoạt động sinh học tự nhiên của con người nữa đâu!

[SYSTEM: Phát hiện cấu trúc mã nguồn mới.] [Tên gọi: Huyết Mạch Admin (Bản Beta).] [Mô tả: Bạn đã tiếp xúc trực tiếp với Core Data.

Cơ thể đang được chuyển đổi thành giao diện vật lý tương thích.] Linh Tuyền nhắm mắt lại, cố gắng hiểu ý nghĩa của thông báo này.

Nếu đây là sự thật thì có nghĩa hắn không chỉ đơn thuần là một người chơi may mắn rơi vào thế giới tu tiên giả tạo này mà còn là một phần quan trọng trong kế hoạch cứu rỗi — hoặc hủy diệt — hệ thống đang diễn ra từ rất lâu trước khi hắn sinh ra trên thế giới thực tại bên ngoài kia luôn đúng chưa?

Sự kết nối giữa linh hồn và mã nguồn đã vượt qua ranh giới an toàn do nhà phát triển ban đầu cài đặt để bảo vệ người dùng khỏi bị đồng hóa bởi chính dữ liệu nguy hiểm tiềm ẩn trong hệ thống phức tạp này!

Hắn nhớ lại lời nói của Nguyệt Tâm: *"Cuối cùng thì em cũng đã tìm được người kế thừa."* Cô ấy không chỉ đang cố gắng kiểm soát Virus để bảo vệ hắn.

Cô ấy còn đang chuẩn bị cho khoảnh khắc này — khi một linh hồn đủ mạnh mẽ và có cấu trúc tương thích với hệ thống sẽ xuất hiện để thay thế vị trí của cô ấy trong vai trò 'Container' (bình chứa) tạm thời trước khi chuyển giao toàn bộ quyền kiểm soát sang người khác an toàn hơn hoặc ít nhất là hiệu quả hơn trong việc ngăn chặn sự sụp đổ hoàn toàn của vũ trụ số hóa này luôn đúng chưa?

Linh Tuyền mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh và quyết đoán hơn bao giờ hết.

Hắn không còn thấy sợ hãi trước những Bug đang rình rập ở phía sau nữa vì biết rằng mình vừa sở hữu một lợi thế tuyệt đối mà chúng không thể nào ngờ tới được đâu!

Hắn bước chậm rãi về phía lối đi chính của dungeon cấp SSS này, mỗi bước chân đều in hằn xuống nền đá bằng một vệt sáng xanh lam dữ dội từ những hoa văn mạch điện tử dưới lòng bàn chân đang phát ra năng lượng mạnh mẽ đủ để làm tan chảy cả kim loại cứng nhất nếu tiếp xúc trực diện với nó trong thời gian dài hơn nữa luôn đúng chưa?

Hắn biết rằng phía trước là con đường đầy chông gai và nguy hiểm chết người nhưng cũng chính là nơi duy nhất có thể mang lại hy vọng sinh tồn cho hắn lẫn Nguyệt Tâm cùng toàn bộ nhân loại đang sống trong bóng tối của sự thật bị che giấu bởi những thế lực quyền quý muốn duy trì trật tự cũ kỹ đã lỗi thời từ lâu rồi luôn đúng chưa?

Linh Tuyền nhìn theo bóng lưng của Linh và hình bóng đá đang tan biến vào không khí phía xa thẳm nơi cuối hành lang tối đen như mực kia.

Anh cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ từ đống đổ nát gần chân mình thay vì bỏ qua nó mà đi thẳng tới lối ra an toàn tương đối trước mắt luôn đúng chưa?

Trong đó, anh nhìn thấy phản chiếu của chính bản thân mình — một hình ảnh méo mó nhưng đủ rõ để nhận diện được sự thay đổi đáng kinh ngạc đang diễn ra trên khuôn mặt vốn dĩ quen thuộc ấy!

Đôi mắt anh không còn màu đen truyền thống nữa.

Chúng đang phát sáng rực rỡ với ánh tím sẫm giống hệt như những dòng thông báo lỗi đỏ tươi hiển thị trên màn hình hologram ảo trước kia vậy đó — một biểu tượng của quyền lực tối thượng nhưng cũng là dấu hiệu cảnh báo về sự hủy diệt sắp tới nếu không được kiểm soát cẩn thận hơn nữa trong tương lai gần luôn đúng chưa?

Hắn nâng tay lên chạm vào má mình, cảm nhận độ lạnh giá từ mảnh kính vỡ truyền sang da thịt nóng hổi do ma sát dữ liệu quá mức.

Vết máu trên kính vỡ bỗng chuyển màu đen, thành hình bàn tay máu tươi.

Hắn thét lên, cố rút tay ra khỏi khối bóng tối đang hút linh lực.

Chỉ còn nửa
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập