Chương 62
Linh Tuyền khựng lại, tay phải siết chặt lấy vết thương trên ngực nơi lưỡi dao năng lượng vừa xuyên thấu.
Cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón chân lan tỏa nhanh chóng lên tim mạch, nhưng nỗi kinh hãi trong tâm trí còn dữ dội hơn cả đau đớn thể xác.
Trước mặt hắn, bóng dáng của Thiên Cơ Giả vẫn đứng đó.
Không phải là một con người thực thụ, mà là sự kết hợp giữa thịt da và những dòng mã dữ liệu đang rò rỉ ra ngoài như mực tàu trên giấy trắng.
Đôi mắt của kẻ phản diện ấy không còn màu đen sâu thẳm nữa, chúng chuyển thành hai hố trống rỗng phát sáng bằng ánh tím sẫm — màu sắc đặc trưng của Virus Linh Mã.
"Chào mừng bạn đã hoàn thành giai đoạn một," giọng nói máy móc vang lên lần thứ hai, nhưng lần này nó resonate (cộng hưởng) bên trong sọ não của Linh Tuyền thay vì qua tai.
"Bạn là chủ thể lý tưởng nhất cho việc tái cấu trúc."
Linh Tuyền cố gắng hít thở sâu.
Không khí ở đây đặc quánh lại, nặng chịch như chì.
Hắn nhận thấy linh lực trong kinh mạch đang chảy ngược, không tuân theo quy luật tu luyện thông thường mà bị cuốn hút vào những vết nứt trên da thịt của đối phương.
Đây không phải là một cuộc chiến bình thường.
Đây là sự xâm chiếm hệ thống từ bên ngoài.
Hắn lùi bước, gót chân chạm vào tảng đá lạnh giá phía sau.
Hệ thống trong đầu hắn im lặng đáng sợ.
Không có thông báo cảnh báo nguy hiểm, không có gợi ý kỹ năng phòng thủ.
Chỉ có một dòng chữ nhỏ li ti ở góc màn hình HUD: [Kết nối mất ổn định.
Đang tìm kiếm tín hiệu.]
"Nguyệt Tâm," Linh Tuyền thì thầm tên cô gái trong đầu, hy vọng rằng cảm giác tội lỗi và nỗi sợ hãi sẽ giúp hắn tỉnh táo hơn.
"Cô ấy đang ở đâu?
Điều này có liên quan đến cô ấy không?"
Thiên Cơ Giả nâng tay lên.
Những ngón dài, ngoạc như vuốt chim của nó bắt đầu vẽ những ký tự phức tạp trong không trung.
Mỗi nét vẽ để lại một vệt sáng tím rực rỡ, đốt cháy không khí xung quanh.
Không gian xung quanh Linh Tuyền bắt đầu méo mó.
Những bức tường hang động đá sần sùi tan biến thành các khối lập phương dữ liệu màu xám mờ ảo.
"Nguyệt Tâm là chìa khóa," Thiên Cơ Giả đáp lại, giọng nói giờ đây mang theo một sự dịu dàng giả tạo khiến da dẻ của Linh Tuyền nổi gai ốc.
bạn là ổ cứng chứa đựng cô ấy."
Một cơn đau nhói buốt xé toạc đầu óc hắn.
Không phải từ vết thương ngực, mà từ chính ý thức.
Hắn cảm thấy như có ai đó đang xâm nhập vào ký ức của mình, lật giở từng trang nhật ký tâm hồn đầy tội lỗi và dục vọng.
Những hình ảnh về Nguyệt Tâm cười dưới ánh trăng, về những lần cô ấy nắm tay hắn với đôi bàn tay lạnh toát, tất cả đều bị nhuộm màu tím sẫm.
Linh Tuyền nghiến răng, cố gắng tập trung linh lực Trúc Cơ vào hai lòng bàn tay.
Hắn cần một lối thoát.
Không phải để chạy trốn, mà để hiểu rõ thực tại này trước khi nó nuốt chửng hắn hoàn toàn.
Hắn lao về phía trước, không nhìn thẳng vào Thiên Cơ Giả nữa mà nhắm vào những khoảng trống giữa các khối dữ liệu đang sụp đổ.
Bước chân của hắn in xuống mặt đất ảo tạo ra tiếng vang kỳ lạ — giống như âm thanh gõ lên một tấm kính mỏng sắp vỡ.
[Quest mới: Khám phá Lõi Dữ Liệu]
[Mục tiêu: Tìm điểm neo (Anchor Point) trong mê cung ký ức.]
[Nhận thưởng: 10,000 EXP + Bí ẩn về Virus Linh Mã]
Dòng chữ xanh lá cây hiện lên ngắn ngủi rồi biến mất nhanh chóng.
Đây là cơ hội duy nhất.
Nếu hắn không tìm ra cách ổn định hệ thống của chính mình, linh hồn sẽ bị đồng bộ hóa với môi trường này và trở thành một phần của "Thiên Cơ" — cái trật tự tuyệt đối mà kẻ trước mặt đang khao khát thiết lập.
Linh Tuyền di chuyển nhanh như lightning (tia chớp).
Hắn né tránh những cánh tay dữ liệu vươn ra từ bóng tối, mỗi lần va chạm đều khiến cơ thể hắn rung lên bần bật và HP giảm đi một lượng đáng kể.
Những vết cắt trên da thịt không chảy máu đỏ tươi mà tiết ra những giọt chất lỏng phát sáng màu xanh lam — linh lực bị nhiễm độc.
"Đừng cố gắng hiểu nó," giọng nói của Thiên Cơ Giả vang vọng từ khắp mọi hướng, bao vây hắn hoàn toàn.
"Sự hiểu biết là nguyên nhân gốc rễ của sự đau khổ trong vũ trụ này.
Hãy để Virus thanh tẩy bạn."
Linh Tuyền không đáp lại.
Hắn tập trung vào cảm giác trong cơ thể mình.
Sự lạnh lùng và tính toán từng bước sống sót mà hắn đã rèn giũa qua bao năm tháng tu luyện giờ đây là vũ khí mạnh nhất của anh ta.
Anh ta nhớ đến lời Nguyệt Tâm nói trước khi biến mất: *"Nếu thế giới này sụp đổ, hãy phá vỡ nó để xây lại."*
Hắn quay sang bên trái, nhảy qua một vực thẳm dữ liệu đang mở ra dưới chân mình.
Ở phía xa, giữa màn sương tím dày đặc, có một điểm sáng trắng duy nhất.
Nó không phát ra ánh hào quang thánh thiện mà tỏa ra một vẻ đẹp lạnh lùng, vô cảm như tinh thể băng giá.
Đó phải là điểm neo hắn cần tìm.
Nhưng càng tiến gần lại, áp lực tâm lý đè lên vai Linh Tuyền càng lớn.
Hắn nghe thấy tiếng khóc thầm.
Tiếng cười nhạo báng.
Và cả những lời thì thầm đầy yêu thương của Nguyệt Tâm đang bị bóp méo thành những mệnh lệnh (lạnh lùng).
"Đừng quay lại," hắn tự nói với mình, giọng run rẩy nhưng quyết liệt.
"Quay lại là chết."
Hắn vung tay phải ra phía trước, triệu hồi thanh kiếm linh lực.
Lưỡi kiếm dài ba thước phát sáng màu bạc lạnh lẽo, cắt qua lớp sương mù dày đặc.
Những hạt sương chạm vào lưỡi kiếm biến thành tro bụi đen kịt.
Hắn đang chiến đấu không chỉ với một kẻ thù vật lý, mà là với chính bản chất của thực tại giả tạo này.
Điểm sáng trắng giờ đã rõ ràng hơn.
Nó trông giống như một cột trụ đá cổ xưa bị bao bọc trong lớp băng dữ liệu.
Trên bề mặt cột trụ khắc đầy những ký tự lạ — không phải chữ Hán, cũng không phải mã nguồn máy tính mà là một dạng ngôn ngữ nguyên thủy của "Mã Nguồn" tạo nên thế giới này.
Linh Tuyền hạ thấp kiếm, chuẩn bị cho cuộc đối đầu cuối cùng trước khi chạm vào thứ bí ẩn đó.
Hắn biết rằng khoảnh khắc tiếp xúc sẽ thay đổi tất cả.
Hoặc hắn trở thành thần, hoặc hắn tan biến vĩnh viễn trong dòng chảy vô tận của dữ liệu hỗn loạn này.
Cột trụ đá đứng sững giữa không trung, lơ lửng như một viên ngọc quý được bảo vệ bởi những cánh hoa thép gai đang xoay tròn chậm rãi.
Linh Tuyền bước từng bước thận trọng, mỗi bước chân đều (đi kèm) với tiếng rít của linh lực va chạm vào trường phòng thủ vô hình xung quanh cột trụ.
Khi hắn đến gần hơn, hắn nhận ra rằng bề mặt băng giá kia không lạnh.
Ấm như da thịt con người.
Và bên trong lớp băng ấy.
là một trái tim đang đập thình thịch.
[Warning: Detected High-Level Soul Resonance]
[Cảnh báo: Phát hiện cộng hưởng linh hồn cấp cao.]
[Nguồn phát: Nguyệt Tâm?]
Hệ thống bỗng chốc hoạt động trở lại, nhưng với tông màu đỏ nguy hiểm thay vì xanh bình thường.
Linh Tuyền sững sờ.
Trái tim trong cột trụ đó.
nó mang ký hiệu đặc trưng của Nguyệt Tâm?
Tại sao cô ấy ở đây?
Và tại sao Thiên Cơ Giả không ngăn cản hắn tiếp cận?
Hắn đưa tay chạm vào lớp băng.
Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ xộc vào đầu não hắn.
Không phải là dữ liệu kỹ thuật số mà là cảm xúc thô sơ — nỗi sợ hãi tột cùng của Nguyệt Tâm khi biết thân phận Virus của mình, khát vọng điên cuồng muốn bảo vệ Linh Tuyền bằng bất cứ giá nào, và sự hy sinh thầm lặng cô ấy đã thực hiện từ rất lâu trước đó.
Cô ấy không phải nạn nhân thụ động.
Cô ấy là kẻ chủ động cài đặt virus vào chính cơ thể để kiểm soát nó.
Và cột trụ này.
đây là nơi cô ấy đang giam giữ phần "thần tính" của Virus bên trong lòng mình, ngăn không cho nó lan ra thế giới ngoài kia.
Linh Tuyền thốt lên một tiếng đau đớn.
Nước mắt chảy dài trên má hắn, nóng hổi và mặn chát.
Hắn đã hiểu sai tất cả.
Anh ta nghĩ rằng Nguyệt Tâm cần được cứu thoát khỏi số phận bi kịch của cô ấy.
Nhưng thực tế, chính sự hiện diện của anh ta mới là lý do khiến cô ấy phải chịu đựng nỗi đau này mỗi ngày.
Lớp băng bắt đầu nứt vỡ từ bên trong.
Những vết rạn màu tím sẫm lan tỏa như mạng nhện, tiết lộ khuôn mặt quen thuộc đang ngủ say giữa những mảng đá phát sáng.
Đôi mắt cô khép lại, lông mi rung lên nhẹ nhàng dưới hiệu ứng của dòng dữ liệu chảy qua.
Thiên Cơ Giả xuất hiện ngay sau lưng Linh Tuyền lần nữa.
Lần này, nó không cầm dao năng lượng mà đưa ra một bàn tay mời gọi.
"Đừng phá vỡ sự cân bằng," kẻ phản diện nói, giọng điệu đầy vẻ trắc ẩn giả tạo.
"Nếu cô ấy thức tỉnh hoàn toàn sức mạnh Virus bên trong, vũ trụ sẽ sụp đổ.
Nhưng nếu bạn lấy đi linh hồn của cô ấy từ nơi này.
thì ít nhất thế giới vẫn còn tồn tại."
Linh Tuyền nhìn bàn tay mời gọi kia rồi quay sang khuôn mặt thanh tú đang ngủ say của Nguyệt Tâm.
Đây là lựa chọn không thể chấp nhận được.
Hy sinh người yêu để cứu thế giới?
Đó chính xác là điều mà linh hồn tiền nhiệm — Linh Tuyền cũ — đã làm, và kết quả là sự ra đời của một hệ thống đầy lỗi lầm và thảm họa này.
Hắn gạt tay Thiên Cơ Giả sang bên với lực lượng kinh hoàng từ cảnh giới Trúc Cơ đỉnh cao.
Sóng xung kích thổi bay lớp sương mù tím xung quanh cột trụ.
"Ta không cần lựa chọn," Linh Tuyền gầm lên, tiếng thét của hắn vang vọng trong mê cung dữ liệu như sấm sét.
"Ta sẽ phá vỡ cả hai!"
Hắn vung kiếm xuống, nhắm thẳng vào trung tâm trái tim đang đập bên trong lớp băng.
Không phải để giết chết Nguyệt Tâm, mà là để giải phóng cô ấy khỏi sự giam cầm này — dù cái giá phải trả có thể là tính mạng của chính hắn.
Lưỡi kiếm tiếp xúc với bề mặt băng giá.
Một tiếng nổ lớn xảy.
nguồn năng lượng đối nghịch nhau va chạm: linh lực thuần khiết của Linh Tuyền và virus dữ liệu hỗn loạn trong cột trụ.
Ánh sáng trắng xóa bùng lên, che khuất mọi thứ trong tầm nhìn.
Khi ánh sáng tan biến, Linh Tuyền mở mắt ra.
Hắn không còn ở trong mê cung sương mù màu tím nữa.
Không có Thiên Cơ Giả, không có cột trụ đá, và cũng không có vết thương trên ngực mình.
Hắn đang nằm trên một mặt phẳng trơn bóng, phản chiếu bầu trời khô cằn phía trên.
Bầu trời này khác biệt hoàn toàn so với thế giới tu tiên hắn quen biết.
Nó không xanh ngắt mà mang màu xám tro của kim loại nham thạch nguội lạnh.
Những đường lưới hình học khổng lồ bao phủ khắp chân trời, tạo thành một cấu trúc giống như một cổng dữ liệu đang mở ra vào hư vô.
Hắn ngồi dậy, cảm giác cơ thể nhẹ bẫng nhưng linh lực lại cạn kiệt gần hoàn toàn.
Hệ thống trên đầu hắn hiển thị trạng thái mới:
[System Update Complete]
[Current Realm: Trúc Cơ (Broken)]
[Status: Unstable / Core Exposed]
[Buff Applied: Thiên Cơ Luyện Thần - Passive Active]
"Thiên Cơ Luyện Thần?" Linh Tuyền lẩm bẩm, nhìn vào đôi bàn tay của mình.
Da thịt hắn đang trong suốt hơn bình thường, lộ ra những mạch máu phát sáng màu tím dưới lớp biểu bì.
Hắn đã không giải phóng Nguyệt Tâm khỏi cột trụ.
mà chính hắn đã trở thành một phần của nó?
Hắn đứng dậy và nhìn quanh.
Đây là đâu?
Không phải dungeon cấp SSS, cũng không phải thế giới thực tại bình thường.
Cảm giác nơi đây giống như một khoảng trống giữa các chiều — nơi những quy tắc vật lý và tu tiên đều bị treo ngang ngược.
Một bóng dáng nhỏ bé xuất hiện trước mặt hắn.
Đó là một đứa trẻ mặc áo choàng trắng, khuôn mặt được che bởi lớp vải đen tuyền.
Đứa trẻ không nói gì mà chỉ đưa ra một cuốn sách cổ bằng da dê cũ kỹ, trang trí những biểu tượng của Virus Linh Mã đang xoay tròn trên bìa cover.
Linh Tuyền bước tới, nghi ngờ nhưng tò mò chiếm lấy tâm trí anh ta.
Anh ta cầm cuốn sách lên.
Nó nặng hơn vẻ ngoài cho thấy — nặng như cả một vũ trụ cô đơn và đầy tội lỗi mà hắn đã mang theo suốt nhiều năm qua.
Trang đầu tiên của cuốn sách trống trơn.
Nhưng khi ánh mắt Linh Tuyền quét qua, những dòng chữ bắt đầu hiện ra từ chính linh lực trong cơ thể anh ta: *"Người tiền nhiệm không cố gắng ngăn chặn virus.
mà hoàn thành nó."*
Hắn thót tim, ngón tay run rẩy lật sang trang thứ hai.
Hình ảnh một người đàn ông giống y hệt hắn — nhưng với đôi mắt đỏ ngầu và nụ cười đầy khinh miệt — đang nâng Nguyệt Tâm lên như thể cô ấy là một món quà dâng hiến cho thiên đạo.
Linh Tuyền nhìn về phía chân trời nơi những đường lưới hình học đang tụ lại thành cấu trúc cổng dữ liệu khổng lồ, tim hắn đập mạnh đến mức đau nhói trong lồng ngực trống rỗng.
Chương trước chỉ mới là phần giới thiệu của trò chơi lớn hơn này, nơi mọi quy tắc tu tiên đều bị đảo ngược và hy sinh trở thành nguyên liệu duy nhất cho sự tiến hóa.
Hắn siết chặt cuốn sách cổ trên tay, cảm nhận được sức nóng âm ỉ từ những trang giấy đang ăn mòn lòng bàn tay mình.
Sự thật về linh hồn tiền nhiệm hiện ra rõ ràng trước mắt: không có ai cứu rỗi cả thế giới này bằng cách ngăn chặn virus; chỉ có thể thống trị nó hoặc bị nó tiêu diệt hoàn toàn.
Và rồi, ngay khi hắn định lật sang trang thứ ba để tìm hiểu thêm về bí mật cuối cùng của "Thiên Cơ", một giọng nói quen thuộc vang lên từ chính bên trong cuốn sách — giọng nói dịu dàng nhưng đầy sự đe dọa chết chóc mà hắn chưa từng nghe thấy ở Nguyệt Tâm trước đây.
*"Cuối cùng thì em cũng đã tìm được người kế thừa.
giờ hãy mở mắt ra và nhìn kỹ xem ai mới là kẻ đang cầm con dấu quyền năng này, Linh Tuyền."*
Linh Tuyền mở mắt, thấy chính mình đang cầm đao giáng xuống cổ đối phương.
Mồ hôi lạnh túa ra, tim cô đập mạnh đến mức đau đớn.
Con dấu quyền năng bỗng hóa
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận