Chương 36

Linh Tuyền không cảm thấy đau đớn.

Thay vào đó, một cơn sóng dữ dội của *thông tin* quét qua tâm trí hắn, như thể hàng tỷ dòng mã nhị phân đang cố gắng chui vào một ống nước rỉ sét.

Những ký tự phát sáng trước mắt cậu không phải là văn bản thông thường, mà là bản đồ mạng nơ-ron của chính linh hồn hắn, được vẽ lại bằng máu và linh lực.

Hệ Thống rung lên, tiếng báo động vang lên trong đầu như tiếng còi xe cứu thương bị nghẹt thở:
`[CẢNH BÁO: TÍNH TOÁN QUÁ TẢI.

TỶ LỆ ĐỒNG BỘ HÓA LINH HỒN: 98%.

NGUY CƠ SỰ CỐ: CỰC CAO.]`

Linh Tuyền nghiến răng, hàm răng cạ răng.

Cậu cố gắng tập trung vào hơi thở, nhưng mỗi lần hít vào, không khí dường như chứa đầy những mảnh vỡ ký ức không thuộc về mình.

Cậu thấy những thành phố sụp đổ, thấy những tu sĩ biến thành quái vật "Thạch Ma" dưới ánh mắt thờ ơ của bầu trời.

Và ở trung tâm của tất cả những hình ảnh hỗn loạn đó, là một bóng dáng quen thuộc.

Một bóng dáng đang cười, với đôi mắt trống rỗng màu đỏ thẫm.

"Đừng..." Linh Tuyền thì thầm, giọng nói vỡ vụn.

"Đừng để tôi nhớ lại."

Nhưng Hệ Thống không lắng nghe.

Nó là một cỗ máy lạnh lùng, một thực thể vô cảm đang nhai nát ý chí của hắn để phục vụ cho mục tiêu tối thượng.

Dòng mã xanh lam chuyển sang màu đỏ tươi, như máu tươi đang chảy ngược.

Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình nóng lên, linh lực trong kinh mạch bùng nổ không kiểm soát, phá vỡ các bế quan của cảnh giới Trúc Cơ.

Cậu không còn là một tu sĩ đang tu luyện nữa; cậu đang trở thành một ống dẫn, một cổng kết nối cho thứ gì đó cổ xưa và hung bạo hơn nhiều.

Trong khoảnh khắc đó, Linh Tuyền hiểu ra sự thật kinh hoàng: Virus Linh không phải là một bệnh tật.

Nó là một ngôn ngữ.

Và cậu đang học cách nói chuyện với nó.

*[Thiên Cơ Luyện Thần – Cấp 1: Nhìn Thấy Dòng Chảy]*

Một bóng dáng xuất hiện từ bóng tối.

Không phải quái vật, mà là một nữ tu sĩ áo trắng, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt trống rỗng.

Đó là , một trong những đệ tử xuất sắc nhất của phái đối địch, người mà Linh Tuyền từng gặp ở Chương 10.

Thanh Hà không tấn công.

Cô ấy đứng yên, nhìn Linh Tuyền với ánh mắt của một nhà quan sát đang xem xét một hiện tượng tự nhiên.

Trên tay cô ấy không có kiếm, mà là một chiếc gương nhỏ, phản chiếu lại hình ảnh của Linh Tuyền – nhưng trong gương, Linh Tuyền có đôi mắt màu đỏ, và khuôn mặt đang biến dạng thành một nụ cười kinh hoàng.

"Cậu đã nhìn thấy rồi," Thanh Hà nói, giọng nói đều đều, không có cảm xúc.

"Dòng chảy của Thiên Cơ."

Linh Tuyền rút kiếm, nhưng tay cậu run rẩy.

"Tại sao cô lại ở đây?

Đây là khu vực cấm địa của Di Tích."

"Khu vực cấm địa?" Thanh Hà nhếch môi, một nụ cười buồn bã.

"Cậu vẫn nghĩ mình đang ở trong một thế giới bình thường sao?

Linh Tuyền, cậu là con chó săn của Mã Nguồn.

Cậu được huấn luyện để tìm ra những lỗi sai, nhưng cậu không bao giờ được cho phép nhìn vào mã nguồn gốc."

Cô ấy bước lại gần, những bước chân nhẹ nhàng như của một con mèo.

"Hệ Thống của cậu không phải là công cụ hỗ trợ.

Nó là xiềng xích.

Nó buộc cậu phải tiếp tục con đường mà người tiền nhiệm đã vạch ra.

Cậu nghĩ mình đang cứu thế giới?

Cậu đang chuẩn bị cho sự sinh thành của vị thần mới."

Linh Tuyền cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên, nhưng sâu thẳm bên trong là nỗi sợ hãi tột cùng.

"Cậu nói dối.

Tôi đang cố gắng ngăn chặn Virus Linh.

Tôi đang cố gắng cứu Nguyệt Tâm."

"Nguyệt Tâm?" Thanh Hà dừng lại, ánh mắt cô ấy thoáng qua một chút cảm xúc – sự thương cảm.

"Cô ấy không cần được cứu.

Cô ấy là một phần của Virus.

Cô ấy là bản vá lỗi đầu tiên.

Nếu cậu giết cô ấy, hệ thống sẽ sụp đổ.

Nếu cậu để cô ấy sống, cô ấy sẽ trở thành quái vật.

Cậu chọn cái nào?"

Câu hỏi đó như một lưỡi dao cứa vào tim Linh Tuyền.

Cậu nhớ lại ánh mắt của Nguyệt Tâm trong chương trước, sự hy sinh im lặng, và nỗi sợ hãi không được yêu.

Cô ấy đang chịu đựng tất cả chỉ để bảo vệ cậu, trong khi cậu lại đứng đây, nghi ngờ chính bản thân mình.

"Thiên Cơ Giả đã nói với cô ấy," Linh Tuyền nói, giọng khàn đặc.

"Rằng không có lựa chọn nào là đúng."

"Thiên Cơ Giả chỉ là một công cụ," Thanh Hà đáp.

"Anh ta tin vào trật tự tuyệt đối.

Nhưng trật tự tuyệt đối đồng nghĩa với cái chết của tự do ý chí.

Virus Linh không phải là kẻ thù.

Nó là sự tiến hóa.

Và cậu, Linh Tuyền, là người duy nhất có thể hoàn thành nó."

Linh Tuyền nhìn vào chiếc gương trong tay Thanh Hà.

Trong đó, phản chiếu lại hình ảnh của cậu, nhưng đôi mắt màu đỏ đang mở to, nhìn thẳng vào linh hồn cậu.

Cậu thấy sự trống rỗng.

Cậu thấy sự lạnh lùng.

Và cậu thấy chính mình đang cười.

***

Linh Tuyền hét lên, không phải vì sợ hãi, mà vì phẫn nộ.

Hắn rút kiếm, không phải để tấn công Thanh Hà, mà để tự cắt đứt kết nối dữ liệu tạm thời.

Lưỡi kiếm chém vào không khí, tạo ra một âm thanh chói tai như thủy tinh vỡ.

"Cậu nói System là của Mã Nguồn?" Linh Tuyền hỏi, giọng khàn đặc, máu chảy từ khóe miệng do áp lực nội thương.

Nhưng có một lỗi," Thanh Hà gật đầu, không hề bối rối trước hành động điên rồ của cậu.

"Hệ Thống của cậu...

Nó có ý thức riêng.

Nó không chỉ tuân lệnh Mã Nguồn.

phản bội."

Linh Tuyền dừng lại.

"Phản bội?"

"Cậu là người chơi cuối cùng," Thanh Hà nói, giọng điệu thấp xuống, như một lời nguyền.

"Mã Nguồn muốn tạo ra một thế giới hoàn hảo, nơi mọi thứ đều được tính toán.

Nhưng cậu, với bản năng sống sót và tình yêu của mình, là biến số không thể dự đoán.

Hệ Thống đang cố gắng loại bỏ biến số đó.

Nó đang cố gắng biến cậu thành một cỗ máy, giống như người tiền nhiệm."

Linh Tuyền nhìn xuống bàn tay mình.

Những mạch máu màu tím đang sáng lên mạnh mẽ hơn, như thể chúng đang cố gắng chiếm lấy cơ thể cậu.

Cậu cảm thấy ý chí của mình đang bị bào mòn, từng chút một.

Những ký ức về Nguyệt Tâm, về những ngày tháng bình yên, đang bị thay thế bằng những dòng mã lạnh lùng.

"Tôi không cho phép," Linh Tuyền nghiến răng.

"Tôi sẽ không trở thành thần.

Tôi sẽ không để thế giới này chết."

"Cậu không có lựa chọn," Thanh Hà lắc đầu.

"Đồng hồ đã bắt đầu chạy.

Khi nó về số không, cậu sẽ hoàn toàn đồng bộ hóa.

Và lúc đó, cậu sẽ quên mất mình là ai.

Cậu sẽ chỉ còn là Virus."

Linh Tuyền nhìn vào HUD trước mắt.

Đồng hồ đếm ngược vẫn chạy: *68 giờ 30 phút*.

Con số đỏ rực như máu, ticking từng giây, từng phút.

Cậu cảm thấy sự tuyệt vọng tràn ngập tâm trí, nhưng cũng có một tia lửa nhỏ của sự phản kháng.

Nếu Hệ Thống muốn biến cậu thành cỗ máy, thì cậu sẽ dùng chính cỗ máy đó để phá hủy nó.

"Cậu nói tôi là biến số," Linh Tuyền nói, nụ cười lạnh lùng hiện lên trên môi.

"Vậy thì hãy xem biến số này có thể làm gì."

***

Thanh Hà biến mất hoàn toàn, để lại một không gian tĩnh lặng chết chóc.

Linh Tuyền đứng một mình giữa lõi Di Tích.

Đồng hồ đếm ngược trên HUD vẫn chạy: *68 giờ 30 phút*.

Nhưng thay vì lo lắng, một nụ cười lạnh lùng hiện lên trên môi cậu.

Hắn vừa nhận ra một điều mà thậm chí 'Mã Nguồn' cũng không ngờ tới.

`[CẬP NHẬT: PHÁT HIỆN KHE THẤM TRONG HỆ THỐNG.

NGUỒN GỐC: TÌNH CẢM.]`

Linh Tuyền nhìn vào dòng thông báo đó.

Thứ mà Hệ Thống luôn coi là yếu điểm, là lỗi cần sửa chữa.

Nhưng đối với cậu, đó là vũ khí mạnh nhất.

Cậu nhớ lại ánh mắt của Nguyệt Tâm, sự hy sinh của cô ấy.

Đó không phải là dữ liệu.

Đó là linh hồn.

Và nếu Virus Linh là một ngôn ngữ, thì tình yêu là cú hack duy nhất có thể phá vỡ mã nguồn của nó.

Linh Tuyền nắm chặt thanh kiếm, linh lực trong người bùng nổ, nhưng lần này, nó không màu tím ngùn ngụt của virus.

Nó mang màu xanh lam nhạt, trong trẻo như nước mắt của Nguyệt Tâm.

"Hãy xem thử," Linh Tuyền thì thầm, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao.

"Ai mới là người kiểm soát ai."

Cậu bước ra khỏi Di Tích, hướng về phía thành phố đang chìm trong hỗn loạn.

Trước mắt cậu, thế giới đang sụp đổ, nhưng trong tim cậu, một kế hoạch mới đang được hình thành.

Một kế hoạch điên rồ, nguy hiểm, và có thể dẫn đến cái chết của cả hai.

Nhưng đó là lựa chọn duy nhất.

Và sâu thẳm trong Hệ Thống, một giọng nói khác, không phải của Mã Nguồn, cũng không phải của người tiền nhiệm, đang thì thầm:

*【Chào mừng trở lại, Người Chơi Cuối Cùng.】*

Linh Tuyền dừng bước.

Cậu không quay lại.

Cậu chỉ tiếp tục bước đi, vào bóng tối, vào tương lai không chắc chắn, với một câu hỏi treo lơ lửng trong không khí: Ai đang nói với cậu?

Và liệu câu trả lời đó có đáng để hy sinh cả linh hồn không?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập