Chương 35

Cánh cửa điện Thiên Cơ không còn là gỗ hay đá nữa.

Nó đang tan rã, từng mảng vật chất vỡ vụn thành những pixel đen kịt, rơi xuống sàn như tro tàn từ một đám cháy vô hình.

Không khí trong điện đặc quánh, nặng nề đến mức每一次 hít thở đều như nuốt phải kính vỡ.

Linh Tuyền đứng trước ngưỡng cửa, đôi mắt lạnh băng của anh quét qua những ký tự dữ liệu đang bò lan trên tường, như những con sâu ký sinh đang ăn thịt hiện thực.

Thượng Tông lao vào phía trước, thanh kiếm "Code Breaker" trong tay phát ra tiếng rít chói tai khi cắt qua lớp nhiễu loạn không gian.

Lão tu sĩ tóc bạc run rẩy, nhưng ánh mắt thì sắc lẹm như dao cùn.

"Linh Tuyền!

Đừng tiến vào!

Đây không phải là nơi dành cho người sống!" Giọng lão khàn đặc, pha lẫn sự tuyệt vọng và một thứ gì đó giống như...

sự kính sợ.

Linh Tuyền không đáp.

Anh chỉ nhún vai nhẹ, một cử chỉ lạnh lùng đến đáng sợ.

"Nếu tôi không vào, cả thế giới này sẽ biến thành bãi rác dữ liệu.

Thượng Tông, hãy đứng ra ngoài.

Đây là nghiệp của tôi."

Anh bước qua ngưỡng cửa.

Ngay lập tức, thế giới xung quanh sụp đổ.

Âm thanh của gió, tiếng bước chân, thậm chí cả nhịp tim của chính anh đều biến mất.

Thay vào đó là một sự im lặng tuyệt đối, một khoảng trống trắng xóa bao trùm lấy ý thức.

Linh Tuyền rơi.

Không phải rơi xuống đất, mà rơi vào sâu thẳm của "Thiên Cơ Không Gian".

Ở đây, không có trọng lực.

Không có thời gian.

Chỉ có dòng chảy dữ liệu màu xanh lam và đen, cuộn xoáy như những con sông ngầm dưới đáy đại dương.

Linh Tuyền mở mắt, nhìn thấy mình đang trôi lơ lửng giữa vô tận.

Và trước mặt anh, giữa dòng chảy dữ liệu hỗn loạn, là một đứa trẻ.

Đứa trẻ ngồi trên một bệ đá trong suốt, chân tay buông thõng, khuôn mặt trắng bệch, không có biểu cảm.

Nhưng đôi mắt...

đôi mắt của nó lại giống hệt đôi mắt của Linh Tuyền.

Cùng màu sắc, cùng ánh nhìn trống rỗng, và cùng một nỗi buồn sâu thẳm đến nghẹt thở.

"Mã Nguồn," Linh Tuyền thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian trắng xóa như tiếng vọng trong giếng sâu.

"Ngươi là gì?"

Đứa trẻ không đáp.

Nó chỉ nhìn anh, và trong ánh mắt đó, Linh Tuyền cảm thấy một sự thân thuộc rợn người.

Không phải là sự thân thuộc của người quen, mà là của một phần cơ thể bị cắt cụt, của một ký ức bị chôn vùi dưới lớp băng vĩnh cửu.

Hệ Thống trong đầu anh bỗng nhiên bùng lên, nhưng không phải là những thông báo nhiệm vụ quen thuộc.

Mà là một chuỗi lỗi đỏ rực, nhấp nháy như đèn báo cháy.

`[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN THỰC THỂ NGUYÊN GỐC.]`
`[ĐANG ĐỒNG BỘ HÓA...]`
`[TỶ LỆ KHỚP NHAU: 99.8%]`

Linh Tuyền nhíu mày.

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Anh nhớ lại những giấc mơfragmented, những mảnh vỡ ký ức về một thế giới trước khi Virus Linh xuất hiện.

Một thế giới nơi con người không cần tu luyện, nơi công nghệ và linh lực hòa quyện.

Và trong những giấc mơ đó, luôn có bóng dáng của một đứa trẻ ngồi giữa đống đổ nát, khóc không thành tiếng.

"Ngươi không phải là vị thần," Linh Tuyền nói, giọng anh lạnh cứng như thép.

"Ngươi là nạn nhân."

Đứa trẻ khẽ run.

Một giọt nước mắt màu đen, đặc quánh như dầu nhớt, rơi từ khóe mắt nó xuống.

Khi giọt nước mắt chạm vào không khí, nó không rơi xuống đất, mà tan biến thành một đám mây dữ liệu nhỏ, lan tỏa ra xung quanh.

Và trong đám mây đó, Linh Tuyền nhìn thấy những hình ảnh.

Một phòng thí nghiệm.

Những nhà khoa học mặc áo trắng, mặt nạ gas, đang thao tác trên một cỗ máy khổng lồ.

Và ở giữa cỗ máy đó, là một đứa trẻ bị nhốt trong ống kính, cơ thể nối với hàng trăm dây cáp.

Họ đang thử nghiệm "Mã Nguồn" – một loại virus nhân tạo được thiết kế để tái cấu trúc DNA con người, giúp họ tiến hóa vượt bậc.

Nhưng thí nghiệm đã thất bại.

Virus đột biến, thoát ra ngoài, và bắt đầu lây lan.

Và đứa trẻ trong ống kính...

chính là linh hồn gốc của Virus Linh.

Nó không phải là kẻ thù.

Nó là đứa trẻ bị bỏ rơi, bị thí nghiệm, và bị cả thế giới ghét bỏ.

Nó khóc, và những giọt nước mắt của nó đã trở thành virus, lan truyền khắp thế giới, biến con người thành quái vật hoặc thần thánh, tùy thuộc vào may mắn ngẫu nhiên.

Linh Tuyền cảm thấy tim mình thắt lại.

Nỗi đau không phải vì sự thật phũ phàng, mà vì sự tương đồng.

Anh cũng là một sản phẩm của sự thí nghiệm.

Anh cũng là một kẻ bị bỏ rơi.

Và giờ đây, anh đang đứng trước chính nguồn gốc của mọi đau khổ.

Đứa trẻ bắt đầu khóc lớn hơn.

Mỗi tiếng khóc là một đợt sóng dữ liệu đánh vào ý thức Linh Tuyền.

`[HỆ THỐNG: LINH HỒN BỊ TỔN THƯƠNG.

EXP GIẢM 50%.]` Thông báo đỏ rực hiện lên, nhưng Linh Tuyền không hề sợ hãi.

Anh cảm thấy ý thức của mình đang dần phai nhạt, hòa tan vào dòng chảy dữ liệu.

Nếu anh tiếp tục ở đây, anh sẽ bị đồng hóa.

Anh sẽ trở thành một phần của Mã Nguồn, mất đi nhân tính, và trở thành vị thần vô cảm mà Thiên Cơ Giả mong muốn.

"Không," Linh Tuyền nghiến răng.

Anh đưa tay lên, nắm chặt thanh kiếm ảo trong tay.

Không phải Code Breaker, mà là thanh kiếm linh lực duy nhất anh còn lại – thanh kiếm của sự từ bỏ.

Anh nhìn đứa trẻ, nhìn ánh mắt tuyệt vọng trong đôi mắt giống hệt mình.

Và anh hiểu ra.

Thiên Cơ Giả sai.

Anh ta nghĩ rằng việc tiêu diệt Mã Nguồn sẽ giải phóng thế giới.

Nhưng sự thật là, Mã Nguồn không thể bị tiêu diệt.

Nó là một phần của con người, là nỗi đau chung của nhân loại.

Nếu anh giết nó, anh sẽ giết chết chính bản thân mình.

Và nếu anh để nó sống, nó sẽ tiếp tục lan truyền nỗi đau.

Linh Tuyền không chém xuống.

Cậu rút kiếm ra, nhưng không nhằm vào đứa trẻ.

Cậu nhằm vào *mình*.

Hệ Thống báo lỗi: `[CẢNH BÁO: TỰ HỦY DỮ LIỆU NGƯỜI DÙNG.

HÀNH ĐỘNG NÀY KHÔNG THỂ HOÀN TÁC.]`

"Ngươi làm gì vậy?" Đứa trẻ hét lên, nỗi sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt vô cảm.

Lần đầu tiên, nó sợ hãi.

Không phải sợ chết, mà sợ bị bỏ lại một lần nữa.

"Ta không thể xóa ngươi," Linh Tuyền nói, giọng anh bình thản, như thể đang đọc một bản án.

"Nhưng ta có thể tách ngươi ra.

Ta sẽ mang nỗi đau của ngươi đi.

Ta sẽ trở thành chiếc bình chứa cho tất cả những nước mắt của ngươi."

Anh đưa kiếm lên, lưỡi kiếm chạm vào tim mình.

Không có máu chảy ra.

Chỉ có ánh sáng trắng xóa bùng nổ, nuốt chửng cả không gian.

Thế giới vật lý quay trở lại.

Điện Thiên Cơ yên lặng.

Không có xác chết.

Không có máu.

Chỉ còn lại Linh Tuyền, đứng thẳng người, mắt nhắm lại.

Trên trán cậu, một con dấu hình code màu đen xuất hiện, phát ra ánh sáng yếu ớt, như một ngọn đèn leo lắt trong đêm tối.

Hệ Thống trong đầu cậu im bặt.

Không còn thông báo.

Không còn nhiệm vụ.

Không còn thanh EXP.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

Linh Tuyền mở mắt.

Đôi mắt anh không còn màu xanh lam nữa.

Chúng đã chuyển sang màu đen tuyền, sâu thẳm như vực thẳm.

Anh nhìn xuống tay mình.

Những ngón tay anh đang run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi.

Mà vì sức mạnh.

Một sức mạnh khủng khiếp, hỗn độn, và đầy dằn vặt.

Anh bước ra khỏi điện Thiên Cơ.

Bầu trời bên ngoài vẫn xám xịt, nhưng những tảng đá đang dần nứt ra.

Từ trong kẽ hở, những mầm xanh nhỏ bé đang nhú lên, yếu ớt nhưng kiên cường.

Virus Linh không biến mất.

Nó chỉ thay đổi hình dạng.

Và giờ đây, nó đang chảy trong máu của Linh Tuyền.

Ở một nơi khác, trong phòng của mình, Nguyệt Tâm đang ngồi trước gương.

Cô ấy chạm vào chiếc vòng tay bằng đá đen, và đột nhiên, cô ấy cảm thấy một cơn đau nhói tim.

Không phải đau thể xác, mà là đau lòng.

Một cảm giác xa cách, lạnh lẽo, như thể ai đó đang rời xa cô ấy mãi mãi.

Cô ấy nhìn vào mắt mình trong gương.

Và cô ấy thấy một chút màu đen đang lan dần từ gốc mắt, như mực tàu hòa vào nước.

"Anh ấy..." Nguyệt Tâm thì thầm, nước mắt rơi xuống.

"Anh ấy đã làm gì vậy?"

Trong sâu thẳm của thế giới dữ liệu, thực thể vô hình đang quan sát mọi thứ.

Nó không cười nữa.

Nó chỉ nhìn, với một ánh mắt tò mò, và một chút...

`[HỆ THỐNG: QUẢN TRỊ VIÊN MỚI ĐÃ ĐƯỢC KHỞI TẠO.

DANH TẬNH: LINH TUYÊN.

QUYỀN HẠN: TUYỆT ĐỐI.

MỤC TIÊU: CHƯA XÁC ĐỊNH.]`

Và rồi, một dòng chữ hiện lên, không phải trong hệ thống, mà trực tiếp trong tâm trí của Nguyệt Tâm, bằng giọng nói của Linh Tuyền, nhưng lạnh lùng và xa lạ hơn bao giờ hết:

*"Đừng tìm ta.

Ta không còn là con người nữa.

Và nếu ngươi muốn sống, hãy quên ta đi."*

Nguyệt Tâm ngã quỵ xuống sàn, chiếc vòng tay lăn ra xa, vỡ tan thành từng mảnh.

Nhưng trong những mảnh vỡ đó, một tia sáng xanh lóe lên, yếu ớt nhưng dai dẳng.

Giống như một lời hứa.

Một lời hứa không thể giữ, nhưng không thể quên.

Và ở đâu đó, trong bóng tối, Thiên Cơ Giả đang cười.

Cười đến mức nước mắt rơi.

Vì anh ta biết, trò chơi mới đã bắt đầu.

Và lần này, không ai là người chơi.

Tất cả đều là con tốt.

Mảnh vỡ vòng tay lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo, từng hạt bụi tinh thể phát ra những tia sáng xanh nhạt, như những giọt lệ của một vị thần bị lãng quên.

Nguyệt Tâm không đứng dậy.

Cô ngồi đó, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không vô định.

Tiếng cười của Thiên Cơ Giả vẫn còn vang vọng trong đầu cô, nhưng giờ đây, nó đã biến thành một tiếng rên rỉ xa xôi, như tiếng gió thổi qua khe hở của một nấm mộ cổ.

Cô đưa tay chạm vào những mảnh vỡ.

Nhưng sâu bên trong, có một nhịp đập.

Một nhịp đập yếu ớt, bất thường, không giống như nhịp tim của bất kỳ sinh vật nào cô từng biết.

Nó đập theo một quy luật nào đó, một mã số, một mật mã được viết bằng máu và nước mắt.

"Vì sao?" Nguyệt Tâm thì thầm, giọng khàn đặc, vỡ vụn.

"Vì sao lại là ta?"

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió hú ngoài cửa sổ, mang theo mùi ẩm mốc của mưa và mùi kim loại gỉ sét của thế giới đang sụp đổ.

Bỗng nhiên, hệ thống trong đầu cô reo lên.

Không phải tiếng báo động thông thường, mà là một âm thanh trầm thấp, như tiếng chuông nhà thờ trong đêm tối.

*【CẢNH BÁO: Máu chủ nhân đang phản ứng với 'Hạt Giống Nguyên Thủy'.

Mức độ đột biến: 15%.】*

*【Nhiệm vụ mới được kích hoạt: 'Tìm kiếm cội nguồn'.

Thời gian: 7 ngày.

Phần thưởng: Bí mật về thân thế thật sự.

Hình phạt: Mất trí nhớ vĩnh viễn.】*

Nguyệt Tâm nhắm mắt lại.

Chỉ còn bảy ngày để tìm ra sự thật trước khi cô trở thành một cái xác không hồn, một con rối bị cắt đứt dây điều khiển.

Và kẻ điều khiển ấy, có lẽ chính là cô.

Cô đứng dậy, chầm chậm, từng bước một.

Cơ thể cô nặng trĩu, như thể mỗi tế bào đang kêu gào muốn tách rời khỏi nhau.

Cô cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ lớn nhất, sắc lẹm, rồi bỏ vào túi áo.

Đó là manh mối duy nhất.

Đó là con đường duy nhất.

**

Ba ngày sau.

Nguyệt Tâm đứng trước cổng của 'Thư Viện Cấm Khu'.

Đó là một tòa nhà cổ kính, xây bằng đá đen, với những cánh cửa sắt nặng nề, phủ đầy rêu xanh.

Không ai dám bước vào đó.

Những người từng vào, đều không bao giờ ra lại.

Hoặc nếu có, họ đã trở thành những kẻ mất trí, lầm lũi trên phố, miệng luôn lầm bầm những câu vô nghĩa.

Nhưng Nguyệt Tâm không sợ.

Cô sợ hơn là sự vô tri.

Sợ hơn là sống trong bóng tối, không biết mình là ai, mình đến từ đâu, và mình sẽ đi về đâu.

Cô đẩy cánh cửa sắt.

Tiếng creak vang lên, dài và chói tai, như tiếng than thở của một linh hồn bị giam cầm.

Bên trong, mùi sách cũ và mùi mốc meo扑面而来.

Những kệ sách cao ngất trời, xếp chồng lên nhau, tạo thành những hành lang hẹp, tối tăm.

Ánh sáng từ những ngọn đèn dầu leo lét, tạo ra những bóng đổ dài, méo mó, như những con quái vật đang rình rập.

Cô đi sâu vào trong.

Mỗi bước chân đều vang lên tiếng động lớn, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Cô tìm kiếm.

Tìm kiếm một cuốn sách.

Một bản ghi chép.

Một manh mối.

Và rồi, cô tìm thấy nó.

Nó nằm trên một kệ sách cao, bụi bặm, bị bỏ quên.

Bìa sách màu đen, không có tiêu đề.

Chỉ có một ký hiệu lạ lùng, khắc sâu vào bìa: một vòng tròn, với một mũi tên chỉ vào trung tâm.

Nguyệt Tâm với tay lấy cuốn sách.

Khi chạm vào, một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy qua cơ thể cô.

Cô rú lên, đau đớn, nhưng không buông tay.

Cô mở cuốn sách ra.

Trang đầu tiên trống rỗng.

Trang thứ hai, cũng trống rỗng.

Nhưng khi cô lật đến trang thứ ba, những dòng chữ bắt đầu hiện ra.

Không phải mực đen, mà là máu.

Máu tươi, vẫn còn ướt.

*【Họ tên: Thiên Cơ.】*
*【Tuổi: 25.】*
*【Vai trò: Người tạo ra Virus.】*
*【Mục đích: Tiến hóa loài người bằng cách hủy diệt nó.】*
*【Thân thế: Con trai của Nguyệt Tâm.】*

Nguyệt Tâm sững sờ.

Cô không thể tin vào những gì mình đang đọc.

Cô chưa bao giờ có con.

Cô chưa bao giờ yêu ai, ngoài...

Thiên Cơ Giả.

Người đàn ông bí ẩn, luôn xuất hiện trong những khoảnh khắc quan trọng nhất của cuộc đời cô.

Người đàn ông mà cô nghĩ là kẻ thù, là đối thủ, là người dẫn đường.

Nhưng hóa ra, anh ta là con trai cô.

Một cảm giác kinh hoàng chạy dọc sống lưng cô.

Cô lật nhanh các trang sau.

Những bức ảnh.

Những đoạn ghi chép.

Tất cả đều xác nhận điều đó.

Thiên Cơ Giả, người đàn ông mà cô vừa mới chia tay, vừa mới từ chối, là con trai cô.

Và anh ta đã tạo ra virus này, không phải để hủy diệt, mà để cứu cô.

Để cứu chính mình.

Để tạo ra một thế giới mới, nơi mà anh ta và cô có thể sống cùng nhau, mà không bị ràng buộc bởi những quy luật cũ kỹ của xã hội.

Nhưng cái giá phải trả là sự hủy diệt của hàng triệu người.

Nguyệt Tâm ném cuốn sách xuống đất.

Cô ôm đầu, run rẩy.

Nước mắt rơi xuống, nóng hổi, mặn chát.

Tại sao lại là như vậy?

Tại sao số phận lại trớ trêu đến thế?

Cô nhìn xuống bàn tay mình.

Đôi bàn tay đã giết chết vô số người.

Đôi bàn tay đã gây ra thảm họa này.

Và giờ, cô mới biết, tất cả đều vì anh ta.

Vì con trai cô.

Một tiếng bước chân vang lên phía sau.

Nhưng đầy quyết tâm.

Nguyệt Tâm quay lại.

Thiên Cơ Giả đứng đó, trong bộ áo choàng đen, khuôn mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt thì đầy đau khổ.

"Em đã đọc rồi," anh ta nói, giọng không hề hỏi, mà là khẳng định.

"Đúng," Nguyệt Tâm đáp, giọng khàn đặc.

"Em đã đọc.

Và em hiểu."

"Hiểu?" Thiên Cơ Giả nhếch môi, một nụ cười chua chát.

"Em hiểu gì?

Hiểu rằng cha mẹ là kẻ thù của con cái?

Hiểu rằng tình yêu có thể dẫn đến hủy diệt?

Hay hiểu rằng em phải giết em để cứu thế giới?"

"Em không biết," Nguyệt Tâm nói.

"Em chỉ biết rằng em không muốn mất em.

Nhưng em cũng không muốn thế giới này chết."

Thiên Cơ Giả bước lại gần.

Anh ta nhìn cô, sâu thẳm, như thể muốn nhìn thấu linh hồn cô.

"Thì chọn đi," anh ta nói.

Hoặc chọn thế giới.

Nhưng nhớ rằng, không có lựa chọn nào là đúng.

Chỉ có lựa chọn nào là ít sai hơn."

Nguyệt Tâm nhìn anh ta.

Nhìn vào đôi mắt của con trai mình.

Đôi mắt chứa đầy tình yêu, đau khổ, và sự hy sinh.

Cô biết rằng, dù cô chọn gì, cô cũng sẽ mất mát.

Mất anh ta.

Hoặc mất lương tâm.

Và trong khoảnh khắc ấy, cô nghe thấy một tiếng thì thầm.

Không phải từ anh ta.

Mà từ chính trong đầu cô.

*【Chọn đi, Nguyệt Tâm.

Chọn đi.】*

Cô nhắm mắt lại.

Và khi cô mở mắt ra, cô đã có câu trả lời.

Nhưng câu trả lời ấy, sẽ thay đổi mọi thứ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập