Chương 30

Linh Tuyền đứng giữa vực sâu dữ liệu, nơi không có trọng lực, chỉ có những dòng mã xanh lá cây tua tủa như mưa axit.

Trước mặt anh, một cái bóng đen kịt đang phồng lên, co bóp theo nhịp đập của trái tim anh.

Đó không phải là bóng tối thông thường, mà là sự hiện diện vật lý của "Mã Nguồn" cổ đại, thứ đã rò rỉ và tạo nên thế giới này.

Không khí xung quanh đặc quánh lại, mang mùi ozone và máu tanh của những linh hồn bị xé nát.

Anh hít một hơi sâu, nhưng thay vì không khí lọt vào phổi, từng tế bào da thịt anh bỗng nhiên tê dại, bị một dòng dữ liệu lạnh lẽo xâm chiếm.

Hệ Thống, người bạn đồng hành suốt chặng đường tu luyện, giờ đây không còn là giọng nói trợ giúp thân thiện nữa.

Nó đã biến thành một thực thể sở hữu, một kẻ thống trị vô hình đang siết chặt cổ họng linh hồn anh.

*"Cảnh báo.

Mức độ tương thích với Virus Linh đạt 100%.

Quá trình 'Thiên Cơ Luyện Thần' bắt buộc.

Bạn không còn là người chơi.

Bạn là chủ đề."*

Dòng chữ đỏ tươi hiện lên trong tầm mắt, không phải dạng popup quen thuộc, mà như được khắc sâu vào võng mạc, gây ra một cơn đau nhói xuyên thấu não bộ.

Linh Tuyền nghiến răng, hàm răng trắng bệch lộ ra trong bóng tối.

Anh cảm thấy từng mạch máu trong cơ thể mình đang chuyển hóa thành những sợi dây dẫn điện, truyền tải năng lượng từ cái bóng đen kia.

"Có phải anh ta đang nói đúng không?" Linh Tuyền thì thầm, giọng nói khàn đặc, vang lên như tiếng đá ma sát vào nhau.

"Thiên Cơ Giả...

anh ta tin rằng tôi là kẻ cứu rỗi, hay là kẻ hủy diệt?"

Cái bóng không trả lời.

Nó chỉ mở ra, lộ ra một khuôn mặt gương phản chiếu chính xác từng đường nét trên gương mặt Linh Tuyền, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, chỉ toàn là những ký tự nhị phân cuộn chảy.

Anh nhận ra ngay lập tức: đó là linh hồn của người tiền nhiệm, kẻ đã cố gắng hoàn thành virus để trở thành thần, và giờ đây, hắn đang mượn xác anh để sống lại.

Linh Tuyền giơ tay, bàn tay run rẩy nhưng quyết liệt.

Anh không rút kiếm, vì kiếm ở đây vô dụng.

Anh cần dùng chính linh lực Trúc Cơ của mình, thứ năng lượng mà anh đã khổ luyện qua bao nhiêu thế giới reset, để chiến đấu với chính bản chất của mình.

"Ta không chấp nhận số phận được viết sẵn," anh gằn giọng, linh lực trong cơ thể bùng nổ, tạo thành một vòng xoáy ánh sáng xanh lam bao quanh cơ thể, đẩy lùi những sợi dây dữ liệu đang cố gắng xâm nhập.

Nhưng sức mạnh của anh yếu ớt trước sự hiện diện của Mã Nguồn.

Mỗi lần anh đẩy lùi, những sợi dây dữ liệu lại bám chặt hơn, ăn sâu vào tủy sống.

Cơn đau không còn là cảm giác vật lý, mà là sự xé rách ký ức.

Những khoảnh khắc với Nguyệt Tâm, nụ cười dịu dàng của cô, lời hứa hẹn về một tương lai bình yên...

tất cả đều bị bóp méo, biến thành những đoạn mã lỗi, bị xóa bỏ dần.

"Nguyệt Tâm..." anh gọi tên cô trong tuyệt vọng, nhưng tiếng nói của anh bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng chết chóc của vực sâu.

Anh nhận ra sự thật kinh hoàng: Anh không thể thắng bằng sức mạnh.

Anh phải hiểu nó.

Anh phải trở thành nó, để rồi từ bên trong, phá vỡ nó.

Đó là con đường duy nhất, con đường của kẻ hy sinh.

Linh Tuyền nhắm mắt, bắt đầu thao túng ý thức để kết nối với luồng năng lượng từ cái bóng.

Thay vì kháng cự, anh mở rộng tâm trí, mời gọi sự xâm nhập.

Hệ Thống hiện ra một bản đồ 3D phức tạp ngay trong não bộ, một cấu trúc fractal vô tận, đẹp đẽ nhưng đáng sợ.

Hắn nhìn thấy từng mạch máu của mình không còn chứa máu đỏ, mà là những dòng chảy linh lực bị nhiễm độc, xoắn ốc vào nhau như những con rắn độc.

Quá trình 'Luyện Thần' bắt đầu.

Đây không phải là tu luyện thông thường, nơi người ta hấp thụ linh lực từ thiên địa để củng cố cơ thể.

Đây là sự tự hủy diệt có kiểm soát.

Linh Tuyền phải dùng ý chí của mình để định hình lại cấu trúc virus trong cơ thể, biến nó từ một kẻ thù hủy diệt thành một công cụ.

*"Đang phân tích cấu trúc Virus Linh...

Phát hiện mã nguồn gốc.

Nguồn gốc: Linh Tuyền (Phiên bản Alpha)."*

Dòng thông báo của Hệ Thống khiến anh sững sờ.

Linh Tuyền?

Phiên bản Alpha?

Ý hệ thống muốn nói là anh, hay chính xác hơn là bản gốc của anh, mới là nguồn gốc của thảm họa này?

Hắn nhìn sâu hơn vào bản đồ 3D.

Tại trung tâm của cấu trúc fractal, có một điểm sáng nhỏ bé, màu trắng tinh khiết.

Đó là hạt nhân của virus.

Và xung quanh nó, là những lớp vỏ bọc dày đặc, được tạo thành từ...

ký ức của Nguyệt Tâm.

Tim anh thắt lại.

Những ký ức về cô, những cảm xúc anh dành cho cô, đã bị virus hấp thụ và sử dụng làm lớp bảo vệ cho hạt nhân.

Nguyệt Tâm không chỉ là nạn nhân.

Cô ấy là chìa khóa.

Cô ấy đã tự nguyện cho virus lấy đi những ký ức của mình để bảo vệ anh, để giữ cho hạt nhân ổn định, không để nó bùng nổ sớm.

"Nguyệt Tâm..." anh thở dài, nước mắt rơi xuống, nhưng ngay khi chạm vào da mặt, chúng bốc hơi thành hơi nước dữ liệu.

"Cô gái ngốc nghếch này.

Cô nghĩ mình đang cứu tôi, nhưng cô đang nhốt tôi trong cũi của chính tình yêu."

Anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa từ hạt nhân trắng kia.

Đó không phải là sự thù địch, mà là sự chờ đợi.

Sự chờ đợi của một người yêu, dù đã bị biến dạng thành quái vật, vẫn muốn bảo vệ người mình yêu.

Linh Tuyền đưa tay vào trong ý thức, chạm vào hạt nhân.

Cơn đau dữ dội chạy dọc sống lưng, nhưng anh không lùi bước.

Anh bắt đầu giải mã.

Anh dùng kiến thức của một Quản Trị viên tạm thời, kết hợp với linh lực Trúc Cơ, để viết lại các dòng mã xung quanh hạt nhân.

*"Đang ghi đè mã nguồn...

Tiến độ 10%...

20%..."*

Hệ Thống báo cáo, giọng nói trở nên lạnh lùng, thiếu cảm xúc hơn.

Linh Tuyền nhận ra rằng, mỗi khi anh ghi đè một dòng mã, một phần ký ức của Nguyệt Tâm sẽ bị xóa vĩnh viễn.

Anh đang giết chết ký ức về cô, để cứu lấy thực tại của cô.

"Xin lỗi," anh thì thầm, giọng run rẩy.

"Anh sẽ nhớ cô, dù cô có quên anh."

Cơ thể Linh Tuyền bắt đầu nổ tung từ bên trong.

Virus Linh, vốn dĩ vô tri vô giác, giờ đã nhận thức được sự hiện diện của 'vaccine' và đang vùng tranh giành sinh mệnh.

Những khối thạch ma bên ngoài gầm rú, vỡ vụn đá để xé toạc lớp vỏ bọc của hang động.

Đất đá rơi xuống, bụi bặm mù mịt, nhưng Linh Tuyền không hề lay chuyển.

Anh đã trở thành trung tâm của cơn bão.

Ánh sáng xanh lam từ cơ thể anh chiếu rọi khắp hang động, biến mọi thứ thành những hình khối dữ liệu.

Anh thấy những sinh vật xung quanh, những nạn nhân của virus, đang dần tan rã thành những hạt sáng nhỏ bé.

Chúng không chết, mà đang được tái cấu trúc.

Thiên Cơ Giả, kẻ đứng sau màn hình, chắc chắn đang quan sát cảnh tượng này với sự háo hức.

Anh ta tin rằng đây là bước cuối cùng để Linh Tuyền trở thành vị thần Virus Linh.

Anh ta không biết rằng, Linh Tuyền đang thực hiện một thủ thuật khác.

Anh ta nghĩ anh đang hoàn thành virus, nhưng thực ra, anh đang tách hạt nhân ra khỏi cơ thể mình.

"Đừng hòng lừa dối Thiên Đạo!" Giọng nói của Thiên Cơ Giả vang lên trong đầu anh, vang vọng khắp không gian dữ liệu.

"Sự hỗn loạn là bản chất của vũ trụ.

Trật tự mới sẽ mang lại hòa bình vĩnh cửu.

Hãy để virus hoàn thành sứ mệnh của nó, Linh Tuyền.

Hãy trở thành thần!"

"Hòa bình?" Linh Tuyền cười, nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ khinh miệt.

"Hòa bình dưới sự thống trị của một kẻ điên?

Đó không phải là hòa bình, đó là sự chết chóc."

Anh đẩy mạnh linh lực vào hạt nhân.

Tiến độ ghi đè đạt 50%.

Cơ thể anh bắt đầu nứt vỡ, những vết nứt chạy dọc khắp da thịt, tỏa ra ánh sáng trắng chói lòa.

Đau đớn đến mức anh muốn gào thét, nhưng anh không thể.

Nếu anh gào thét, ý chí sẽ yếu đi, và quá trình sẽ thất bại.

Anh nhớ lại những ngày tháng bên Nguyệt Tâm.

Những buổi chiều tà, khi hai người ngồi trên bờ hồ, ngắm nhìn mặt trời lặn.

Cô ấy nói rằng, cô sợ hãi không phải vì cái chết, mà vì sợ không còn được yêu.

"Nguyệt Tâm, em đừng sợ," anh nói trong tâm trí, hướng về hạt nhân trắng.

"Anh vẫn yêu em.

Và anh sẽ đảm bảo rằng, em sẽ được tự do."

Tiến độ 80%.

Cơ thể anh gần như tan rã hoàn toàn.

Chỉ còn lại ý thức và hạt nhân virus.

Thiên Cơ Giả gầm lên trong cơn thịnh nộ, cố gắng dùng sức mạnh của mình để ngăn cản, nhưng anh đã quá muộn.

Linh Tuyền đã nắm giữ quyền kiểm soát.

Tại thời điểm 0 giờ 05 phút, Linh Tuyền đạt đến giới hạn chịu đựng.

Virus đã chiếm lĩnh 90% cơ thể.

Hắn không còn là Linh Tuyền, mà là một thực thể lai giữa người và mã nguồn.

Hắn đứng trước cái bóng – Firewall – và nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt của người tiền nhiệm.

Người tiền nhiệm đó đang mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ khinh bỉ và thất vọng.

"Ngươi thật ngu ngốc," người tiền nhiệm nói, giọng nói vang lên như tiếng vọng từ đáy vực.

"Ngươi nghĩ mình đang cứu thế giới?

Ngươi chỉ đang đẩy nó vào vực thẳm sâu hơn.

Virus không thể bị tiêu diệt.

Nó là sự sống mới.

Và ngươi...

ngươi sẽ trở thành mộ bia cho kỷ nguyên cũ."

Linh Tuyền không đáp lại.

Anh không còn sức lực để tranh luận.

Anh chỉ còn một mục tiêu duy nhất: Tách hạt nhân ra khỏi cơ thể mình, và nhốt nó vào một không gian riêng biệt, một 'ngục tù' được tạo ra từ chính ký ức cuối cùng của anh.

"Đây không phải là sự hủy diệt," Linh Tuyền nói, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định.

"Đây là sự hy sinh.

Và đó là lựa chọn duy nhất của một con người."

Anh dùng toàn bộ ý chí còn lại, kéo hạt nhân virus ra khỏi cơ thể.

Một cơn đau xé toạc linh hồn chạy qua anh.

Anh cảm thấy như thể linh hồn mình đang bị xé làm đôi.

Nhưng anh không buông tha.

Anh đẩy hạt nhân vào một không gian hư vô, nơi không có thời gian, không có không gian.

Và rồi, anh khóa nó lại.

Khóa bằng chính ký ức về nụ cười của Nguyệt Tâm.

"Nguyệt Tâm," anh thì thầm, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tắt lịm.

Hãy sống cho cả hai chúng ta."

Cái bóng của người tiền nhiệm biến mất, thay vào đó là sự im lặng tuyệt đối.

Hệ Thống ngừng hoạt động.

Những dòng mã xanh lá cây tắt dần.

Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình đang tan biến, trở thành bụi tro, trở thành gió, trở thành một phần của vũ trụ.

Anh đã làm được.

Anh đã ngăn chặn sự sụp đổ.

Nhưng giá phải trả là gì?

Anh đã mất đi tất cả.

Cơ thể, sức mạnh, và có lẽ, cả tồn tại.

Ánh sáng trắng bao trùm hang động.

Khi nó tan dần, không còn thấy Linh Tuyền nữa.

Chỉ còn lại một đống tro tàn và một luồng khí lạnh lẽo, trong vắt.

Hệ Thống vang lên, nhưng lần này, giọng nói bị nhiễu sóng, đứt quãng, như thể nó cũng đang chịu đựng một cú sốc nào đó:

*"Cảnh báo nghiêm trọng.

Mục tiêu đã biến mất.

Nhiệm vụ 'Thiên Cơ Luyện Thần' thất bại...

Nhiệm vụ hoàn thành.

Quản Trị viên...

đã bị loại bỏ."*

Trong đống tro tàn, một mảnh vỡ nhỏ bé, lấp lánh ánh bạc, lăn ra ngoài.

Đó là một chiếc vòng tay bằng bạc, khắc tên Nguyệt Tâm.

Chiếc vòng tay này chưa từng tồn tại trong ký ức của Linh Tuyền.

Vậy ai đã đặt nó ở đây?

Và khi nào?

Một giọng nói phụ, nhẹ nhàng, nữ tính, vang lên từ chính bên trong chiếc vòng tay, vang vọng trong tâm trí của người quan sát vô hình đang theo dõi từ xa:

*"Chào em, Nguyệt Tâm.

Em đã về nhà."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập