Chương 24
Linh Tuyền đứng sững trên mép vực, nơi ranh giới giữa thế giới sống và cái chết vĩnh cửu mong manh như tờ giấy gió.
Dưới chân hắn, những khối đá xám xịt,扭曲 thành những tư thế kinh hoàng, vẫn còn giữ nguyên biểu cảm của nỗi đau tột cùng trước khi virus Linh Mã nuốt chửng ý thức của họ.
Mùi hương nồng nặc của sự thối rữa lẫn với mùi ozone chát lợt của linh lực biến dị tràn ngập mũi, kích thích những dây thần kinh đã căng thẳng đến giới hạn.
Cơ thể hắn run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì phản ứng sinh học dữ dội của tế bào khi tiếp xúc trực tiếp với nồng độ virus cao độ.
Mỗi hơi thở đưa vào phổi đều như nuốt lửa, đốt cháy khí quản và lan tỏa xuống từng thớ cơ.
Những đường vân ánh sáng trắng tinh khiết mà hệ thống vừa ban tặng giờ đây đang chuyển màu, pha trộn với sắc tím thẫm của virus, tạo nên một bức tranh dị dạng dưới da thịt.
Hệ thống lạnh lùng vang lên trong đầu, giọng điệu không chút cảm xúc, trái ngược với cơn đau đang xé toạc ý thức hắn.
Linh Tuyền nghiến răng, mồ hôi lạnh tràn ra ướt đẫm áo bào.
Hắn không có quyền lựa chọn.
Nếu tẩy trừ, hắn sẽ chết ngay lập tức do thiếu hụt linh lực duy trì sự sống.
Nếu hấp thụ, hắn có thể trở thành quái vật, hoặc...
trở thành thứ gì đó khác.
Một cái bóng mờ ảo lướt qua tâm trí, nụ cười bí ẩn của phiên bản "khác" của hắn từ chương trước vẫn còn in hằn.
*"Trò chơi thực sự mới bắt đầu."*
Hắn nhắm mắt, hít vào một hơi thật sâu, đón nhận luồng độc tố chết chóc.
*"Phân Tích Cốt Truyện"[Đang quét môi trường...][Phát hiện dị thường: Lưới bẫy thời gian cổ đại.][Phân tích: Cấu trúc không gian tại Vực Sâu Linh Phong không ổn định.
Các khe hở thời gian đang mở ra do áp lực từ 'Mã Nguồn' bên dưới.][Cảnh báo: Phát hiện mục tiêu sống sót trong vùng nguy hiểm cấp 3.][Đối tượng: Lan Tuyền (Bậc thầy Luyện Khí) và một thực thể chưa xác định (Đứa trẻ).][Tình trạng: Lan Tuyền đang trong quá trình hóa đá 40%.
Đứa trẻ đang hấp thụ virus với tốc độ bất thường.][Gợi ý: Sự hiện diện của đứa trẻ là chìa khóa để ổn định hoặc phá vỡ lưới bẫy thời gian.]*
Khi Linh Tuyền lao xuống vực sâu, không khí trở nên nặng nề như chì.
Những tia sáng xanh lam, mỏng manh nhưng chết chóc, bắn ra từ các khe nứt trên vách đá, giống như những mũi tên vô hình đang săn đuổi sinh vật sống.
Hắn cảm thấy da thịt mình rát bỏng, nhưng hắn không chậm lại.
Trước mặt hắn, Lan Tuyền đang quỳ gối, một nửa thân thể đã hóa thành đá xám, cứng nhắc và vô cảm.
Cô ấy vẫn đang dùng tay còn lại, bàn tay run rẩy nhưng quyết liệt, che chở cho một đứa trẻ nhỏ nằm bất động trên nền đá.
Đứa trẻ đó không khóc, không sợ hãi.
Đôi mắt của nó mở to, đen láy, không có tròng trắng, chỉ toàn là sự trống rỗng đáng sợ.
"Tia sáng...
chúng đang nhắm vào đứa trẻ," Lan Tuyền hét lên, giọng nói bị nghẹn lại bởi cổ họng đang dần hóa đá.
Cô ấy không nhìn về phía Linh Tuyền, mà chỉ chăm chăm vào đứa trẻ, như thể đó là toàn bộ thế giới còn lại của cô.
Linh Tuyền không đáp.
Hắn giơ tay phải lên, những đường vân ánh sáng trên tay hắn bùng sáng, tạo thành một tấm khiên lực trong suốt.
*Rầm!* Những tia sáng xanh đâm vào tấm khiên, phát ra tiếng nổ lép bép, làm rung chuyển cả khu vực.
Linh lực của hắn bị hao tổn nhanh chóng, nhưng hắn không hề nao núng.
Hắn bước đến, đặt mình giữa Lan Tuyền và những tia sáng chết người.
"Đứng dậy," Linh Tuyền nói, giọng trầm thấp, mang theo một sức ép vô hình.
"Nếu cô muốn sống, hãy để tôi giải quyết vấn đề."
Lan Tuyền nhìn hắn, đôi mắt đỏ ngầu vì kiệt sức và tuyệt vọng.
nó không phải là đứa trẻ bình thường.
sự kết tinh của virus.
Nếu anh chạm vào nó, anh sẽ..."
"Tôi không sợ virus," Linh Tuyền ngắt lời, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đứa trẻ.
"Tôi sợ sự thật mà nó mang lại."
Đứa trẻ đột nhiên mở miệng, không phải để khóc, mà để phát ra một âm thanh tần số cao, khiến không khí xung quanh rung động.
Những tia sáng xanh trên vách đá bỗng dừng lại, rồi hướng thẳng về phía đứa trẻ, như thể bị thu hút bởi một từ trường mạnh mẽ.
Lan Tuyền hoảng sợ, cố gắng ôm chặt đứa trẻ hơn.
Đừng để nó hấp thụ thêm nữa!
Nó sẽ nổ tung!"
Nhưng Linh Tuyền đã lao tới.
Hắn không chạm vào đứa trẻ, mà đặt tay lên vai Lan Tuyền, truyền một luồng linh lực tinh khiết vào người cô.
Hệ thống của tôi có thể lọc độc.
Nhưng tôi cần cô giữ bình tĩnh."
Trong khoảnh khắc đó, Linh Tuyền cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ.
Không phải với Lan Tuyền, mà với đứa trẻ.
Thông qua hệ thống, hắn nhìn thấy dòng chảy dữ liệu từ đứa trẻ chảy vào trong mình.
Nó không phải là virus tấn công, mà là một lời mời gọi.
Một lời mời gọi để hoàn tất.
*[Hệ thống đang đồng bộ với 'Mã Nguồn'.][Tiến trình hoàn tất: 99%.][Chủ nhân, hãy chấp nhận sức mạnh.
Hãy trở thành vị thần để cứu họ, hoặc để hủy diệt họ.
Lựa chọn là của anh.]*
Khi ánh sáng tắt dần, vực sâu trở lại sự im lặng chết chóc.
Lan Tuyền nằm bất động, hơi thở yếu ớt.
Đứa trẻ nằm yên bên cạnh cô ấy, như một món đồ chơi bị bỏ quên.
Linh Tuyền đứng giữa tàn tích, nhìn xuống đôi tay mình.
Những đường vân ánh sáng giờ đây đã biến mất, thay vào đó là một màu xám tro, giống như màu của những khối đá xung quanh.
Hắn đã thắng?
Hay hắn chỉ mới bắt đầu một trò chơi khác?
Một giọng nói thì thầm vang lên trong đầu hắn, không phải từ hệ thống, mà từ sâu thẳm trong tiềm thức.
Giọng nói ấy quen thuộc, dịu dàng, nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng彻骨.
*"Anh đã làm tốt lắm, Linh Tuyền.
Nhưng anh có nhớ không?
Chính anh là người đã viết ra kịch bản này."*
Linh Tuyền giật mình, quay đầu lại.
Không có ai ở đó.
Chỉ có bóng tối dày đặc.
Nhưng trong bóng tối, hắn nhìn thấy một hình ảnh phản chiếu – hình ảnh của chính hắn, nhưng với nụ cười của Nguyệt Tâm.
Và rồi, hệ thống bật lên một thông báo cuối cùng, trước khi tắt hẳn.
Linh Tuyền nhìn vào dòng chữ đó, tim hắn đập thình thịch.
Hắn biết rằng nếu mình nhấn "Y", hắn sẽ biết sự thật về Nguyệt Tâm, về virus, và về chính mình.
Nhưng hắn cũng biết rằng, một khi đã nhìn thấy sự thật, hắn sẽ không bao giờ có thể quay lại cuộc sống bình thường.
Hắn đưa tay ra, ngón tay run rẩy chạm vào không trung, nơi dòng chữ lơ lửng.
"Không có lựa chọn nào cả," hắn thì thầm.
Và trong bóng tối, một tiếng cười khẽ vang lên, không rõ là từ ai.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận