Chương 23

Hơi thở trong hang động nặng nề, mùi ẩm mốc của đất đá pha lẫn với mùi kim loại tan chảy nồng nặc.

Linh Tuyền đứng sững trước tảng đá đen bóng, đôi tay run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự xung đột dữ dội giữa ý chí và bản năng sinh tồn.

Trong lòng bàn tay phải, một lưỡi kiếm đang dần hình thành từ những sợi tơ năng lượng màu xanh lá cây đục ngầu.

Đó không phải là kiếm khí thuần túy, mà là sự kết tụ của Virus Linh – thứ đang ăn mòn linh căn của hắn từng ngày.

Màn hình hệ thống hiện ra trước mắt, những dòng chữ đỏ thẫm nhấp nháy như nhịp tim của một con thú hoang dã bị thương.

Linh Tuyền nghiến răng, hàm mặt cứng đờ.

Hắn biết rõ cái giá phải trả.

Mỗi lần hắn chạm vào nguồn năng lượng này, ký ức của người tiền nhiệm – cái bóng ma trong đầu hắn – lại càng trở nên rõ nét hơn.

Nhưng không có lựa chọn nào khác.

Nếu không có 'Thiên Cơ Luyện Thần', hắn sẽ mãi chỉ là một con rối trong bàn tay của Thiên Cơ Giả.

Hắn hít một hơi sâu, không khí lạnh lẽo tràn vào phổi, kích thích những tế bào virus đang ngủ yên.

Lưỡi kiếm trong tay hắn rung lên, phát ra âm thanh chói tai như kim loại cọ xát vào xương.

Hắn không nhìn vào thanh kiếm, mà nhìn vào tảng đá.

Hắn cần sự tĩnh lặng tuyệt đối, thứ tĩnh lặng của cái chết.

"Cứu cô ấy," hắn thì thầm, giọng khàn đặc.

"Hoặc chết cùng cô ấy."

Hắn đưa lưỡi kiếm vào lòng ngực mình.

Không phải để tự sát, mà để mở khóa huyệt đạo thứ ba – nơi Virus Linh tập trung nhất.

Cơn đau xé toạc cơ thể, nhưng Linh Tuyền không hề kêu lên.

Hắn nhắm mắt, để ý thức chìm vào dòng chảy dữ liệu của hệ thống.

*[Phát hiện điểm nóng: Cốt lõi Mã Nguồn cấp 3.][Đang phân tích cấu trúc dữ liệu...][Cảnh báo: Mức độ nhiễm độc đạt 85%.

Tiếp xúc thêm 10 giây sẽ dẫn đến biến dị vĩnh viễn.]**

Linh Tuyền không rút tay lại.

Hắn cảm thấy một luồng thông tin khổng lồ ập vào đầu.

Không phải là hình ảnh, mà là cảm giác.

Hắn cảm nhận được nỗi đau của hàng ngàn người đã chết vì virus, sự hy vọng điên cuồng của những kẻ tìm kiếm sức mạnh, và sự im lặng đáng sợ của vũ trụ đang chờ đợi sự sụp đổ.

Bản đồ huyết mạch hiển thị ra một điểm đỏ chói ở trung tâm.

Đó không phải là lỗi hệ thống.

Đó là một tín hiệu.

Một lời mời gọi.

"Hay quá," một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu hắn, không phải từ hệ thống, mà từ sâu thẳm trong tiềm thức.

"Con đang đi đúng hướng, Linh Tuyền.

Nhưng con có dám nhìn vào mắt nó không?"

Linh Tuyền nghiến chặt răng, đau đớn đến mức muốn gào thét.

Hắn biết đó là ai.

Người tiền nhiệm.

Kẻ đã bán linh hồn để trở thành thần, giờ đây đang cào cấu lấy cơ thể hắn từ bên trong.

Hắn gạt đi suy nghĩ đó, tập trung vào dòng chảy dữ liệu.

Hắn thấy một chuỗi mã nguồn lặp đi lặp lại: *01001001 01100100 01100101 01101110 01110100*.

Hắn nhận ra ký tự đó.

Nó giống hệt biểu tượng chiếc đồng hồ cát vỡ vụn mà Nguyệt Tâm luôn đeo trên lòng bàn tay.

**

Không khí căng thẳng đến mức có thể cắt đứt bằng dao.

Hư Không không đợi thêm một giây nào nữa.

Lão biết rằng Linh Tuyền đã vượt quá ranh giới của con người.

Lão không thể để một mối nguy hiểm như vậy tồn tại.

"Hư Vô Lôi!"

Lão nhân gầm lên, xoáy đen trong lòng bàn tay bùng nổ, biến thành một luồng sét màu đen tím, mang theo sức hủy diệt của hư không, lao thẳng vào Linh Tuyền.

Luồng năng lượng này không chỉ phá hủy cơ thể, mà còn xé toạc linh hồn.

Linh Tuyền không né tránh.

Hắn đứng yên, hai tay dang rộng, như thể đang chào đón cái chết.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại.

Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình vỡ ra thành hàng tỷ mảnh dữ liệu.

Nhưng thay vì sợ hãi, hắn cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Hắn nhớ lại lời của Nguyệt Tâm: *"Anh đã về nhà rồi, đúng không?"*

Hắn hét lên, không phải vì đau đớn, mà vì sự giải phóng.

"NGỪNG LẠI!

TÔI ĐÃ THẤY NÓ RỒI!"

Luồng sét đen tím chạm vào cơ thể Linh Tuyền, nhưng thay vì tiêu diệt hắn, nó bị hút vào.

Những sợi tơ virus trên da thịt Linh Tuyền sáng rực lên, tạo thành một tấm khiên dữ liệu bao quanh cơ thể.

Hắn bắt đầu hô hấp theo nhịp điệu của virus, đồng bộ hóa nhịp tim với sự rung động của thế giới.

Hư Không kinh hoàng lùi lại.

"Không thể nào...

Ngươi đang trở thành...

Nguồn?"

Linh Tuyền mở mắt.

Đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đen, mà là màu xanh lá cây phát sáng, giống hệt những điểm sáng trên bản đồ huyết mạch.

Hắn nhìn Hư Không, ánh mắt đầy bi thương.

"Ta không phải là Nguồn.

Ta chỉ là cầu nối," Linh Tuyền nói, giọng nói vang vọng từ mọi hướng.

"Và cầu nối này...

sắp đứt."

Hắn giơ tay ra, nắm lấy luồng năng lượng của Hư Không, và bóp nát nó.

Không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự hiểu biết.

Hắn hiểu cấu trúc của virus, hiểu cách nó hoạt động, và hiểu cách để phá vỡ nó.

Hư Không sụp đổ xuống đất, miệng chảy máu, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

ngươi đã đánh mất nhân tính của mình."

"Nhân tính?" Linh Tuyền cúi xuống, nhìn lão nhân.

"Nhân tính là thứ yếu ớt nhất trong vũ trụ này.

Và chính nó đã giết chết tất cả mọi người."

*[Chào mừng chủ nhân mới của Mã Nguồn.][Nhiệm vụ cũ đã bị xóa.][Nhiệm vụ mới: Tìm ra kẻ đang điều khiển sự rò rỉ này.][Gợi ý: Kẻ đó không ở bên ngoài.

Kẻ đó ở bên trong.]**

Linh Tuyền nhìn xuống tay mình.

Những sợi tơ virus đã biến mất, thay vào đó là những đường vân ánh sáng chạy dọc theo tĩnh mạch.

Hắn cảm thấy một sự kết nối mới, một sợi dây vô hình nối hắn với hàng triệu sinh vật đang nhiễm virus trên khắp thế giới.

Hắn nhớ đến Nguyệt Tâm.

Cô ấy đang ở đâu?

Cô ấy có biết rằng mình đang mang trong mình một phần của 'Mã Nguồn'?

Hay cô ấy chỉ là một con tốt trong bàn tay của người kể chuyện ẩn danh?

Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi hương nhẹ nhàng của hoa tử đinh hương – mùi hương mà Nguyệt Tâm thường dùng.

Linh Tuyền nhắm mắt, hít sâu.

Hắn cảm thấy một sự hiện diện gần gũi, ấm áp, nhưng cũng đầy đe dọa.

"Anh đã tìm thấy nó chưa?" một giọng nói thì thầm, không phải từ hệ thống, mà từ chính tâm trí hắn.

Linh Tuyền mở mắt, nhìn vào bóng tối phía trước.

Ở đó, một bóng người mờ ảo đang đứng chờ.

Không phải Nguyệt Tâm.

Không phải Hư Không.

Đó là chính hắn.

Nhưng một phiên bản khác.

Một phiên bản mà hắn chưa từng gặp, nhưng lại quá quen thuộc.

"Chào mừng trở lại," phiên bản kia nói, mỉm cười một nụ cười đầy bí ẩn.

"Bây giờ, chúng ta hãy bắt đầu trò chơi thực sự."

Linh Tuyền không nói gì.

Hắn chỉ bước về phía trước, bước vào bóng tối, nơi mà sự thật và ảo tưởng hòa quyện thành một.

Và ở đó, chờ đợi hắn, là câu trả lời cho câu hỏi đã折磨 hắn suốt bao năm qua: Ai mới là con rối thực sự?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập