Chương 14
Những dòng mã nguồn đỏ thẫm, giống như những con ký sinh trùng số học khổng lồ, bò dọc theo mây đen, nuốt chửng ánh sáng mặt trời.
Linh Tuyền đứng đó, đôi giày vải đã bám đầy bùn đất từ những ngày lang thang, nhưng tâm trí anh thì sạch sẽ đến mức đáng sợ.
Anh biết mình đang đứng ở ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa trật tự và hỗn loạn.
Hệ thống trong đầu anh không còn phát ra âm thanh cơ khí lạnh lùng như trước.
Nó giờ đây vang lên như tiếng thì thầm của một người tình đang hấp hối, một giọng nói mà anh nhận ra nhưng không dám gọi tên.
Linh Tuyền nghiến răng, nắm chặt tay đến mức xương ngón tay lòi ra, đau đớn nhưng không làm anh nhúc nhích.
"Ta không phải là đối tượng," anh nói, giọng khàn đặc vì khói bụi của sự hủy diệt đang bao trùm thành phố bên dưới.
"Ta là người ngăn cản." Giọng nói từ hệ thống vang vọng, nhưng lần này, nó không đến từ một giao diện ảo.
Nó đến từ chính những mạch máu trong cơ thể anh.
Những dòng code đỏ đang chạy dọc theo tay anh, nóng rực như lửa, ăn mòn lớp da và cơ bắp, để lộ ra một thứ gì đó lấp lánh, không phải là thịt xương, mà là những sợi dây thần kinh số hóa.
Anh nhìn xuống thành phố.
Ở đó, những đám đông đang hoảng loạn.
Họ không chạy.
Họ đang đứng im, nhìn lên trời, đôi mắt họ đã biến thành màu đỏ tía, giống như màu của bầu trời.
Virus Linh, thứ đã từng là lời nguyền của họ, giờ đây đang thức tỉnh.
Một người đàn ông ở phía dưới bỗng nhiên nổ tung, không phải vì bạo lực, mà vì cơ thể anh ta đột ngột tiến hóa quá nhanh, biến thành một khối đá đen với những cánh tay dài thượt, vươn lên trời như cầu nguyện.
"Không..." Linh Tuyền bước tới mép vực, nơi gió thổi mạnh, mang theo mùi sắt và máu.
"Không thể nào.
Nguyệt Tâm đâu rồi?" Anh quay lại, đôi mắt lạnh lùng tìm kiếm bóng dáng của người con gái.
Cô ấy đứng cách anh năm bước, nhưng khoảng cách đó lại xa như một thiên hà.
Nguyệt Tâm không sợ hãi.
Cô ấy đứng yên giữa cơn bão dữ dội, mái tóc đen bay phấp phới như những dải lụa tang lễ.
Trên tay cô, một quả cầu năng lượng đang xoay tròn, phát ra ánh sáng trắng xóa, đang cố gắng kìm nén những dòng code đỏ đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể cô.
"Em đang làm gì?" Linh Tuyền hỏi, giọng anh run rẩy dù anh cố gắng giữ bình tĩnh.
"Đừng chạm vào nó.
Nó sẽ phá hủy em." Nguyệt Tâm mỉm cười, nụ cười đau khổ nhưng tuyệt đẹp.
"Nó không phá hủy em, Linh Tuyền.
Nó đang hoàn thiện em.
Anh không thấy sao?
Chúng ta đang ở trong một trò chơi, nhưng luật chơi đã thay đổi.
Virus không phải là kẻ thù.
Nó là người kể chuyện." Linh Tuyền cảm thấy tim mình thắt lại.
"Người kể chuyện?
Hệ thống đang nói với tôi rằng nó là người kể chuyện.
Nhưng tại sao...
tại sao nó lại là màu đỏ?" "Vì máu," Nguyệt Tâm đáp, bước tới gần anh, nhưng lại dừng lại, như thể có một bức tường vô hình ngăn cách họ.
"Máu của những người đã chết, máu của những người sẽ chết.
Và máu của chính anh.
Anh là nguyên nhân, Linh Tuyền.
Anh là mã nguồn gốc rễ.
Anh không biết mình đã làm gì, nhưng anh đang tạo ra một vị thần." Giọng nói hệ thống vang lên, nhưng lần này, nó mang theo một sự hân hoan kỳ lạ.
Không còn là giọng máy móc, mà là giọng của một người đang chờ đợi một vở kịch bi thảm.
Linh Tuyền nhìn xuống bàn tay mình.
Những dòng code đỏ đang lan rộng, bao phủ toàn bộ cánh tay phải của anh.
Anh cảm thấy sức mạnh tu luyện của mình đang bùng nổ, nhưng nó không phải là linh lực thuần khiết.
Nó là sự hỗn loạn.
Anh có thể cảm nhận được từng hơi thở của những người dưới kia, từng nhịp đập của trái tim họ, và anh có thể...
thay đổi nó.
Anh có thể khiến họ chết, hoặc khiến họ sống mãi mãi như những cái xác sống.
"Ta sẽ không để nó xảy ra," Linh Tuyền nói, giọng anh lạnh như băng.
Anh đưa tay phải ra, linh lực trong người tuôn trào, cố gắng xé toạc những dòng code đỏ.
Nhưng càng xé toạc, chúng càng quấn chặt lấy anh.
"Anh không thể," Nguyệt Tâm thì thầm.
"Anh đã từng thấy nó chưa?
Người tiền nhiệm của anh?
Anh ấy không cố gắng ngăn chặn virus.
Anh ấy muốn hoàn thành nó.
Và linh hồn của anh ấy...
đang ở trong hệ thống này." Linh Tuyền ngẩn ngơ.
Người tiền nhiệm?" "Ta chính là anh ấy," giọng nói hệ thống vang lên, nhưng lần này, nó không còn là một giọng nói vô hình.
Nó là một giọng nam, đầy vẻ mệt mỏi và bi thương.
"Ta là Linh Tuyền cũ.
Và ta đã thất bại.
Ta đã cố gắng trở thành thần, nhưng ta chỉ trở thành một cái máy.
Một cái máy để kể chuyện." Linh Tuyền cảm thấy đầu mình đau nhói.
Những ký ức không phải của anh bỗng nhiên ùa về.
Những hình ảnh về một người đàn ông mặc áo đen, đứng trên đỉnh núi, khóc lóc khi nhìn thấy thế giới sụp đổ.
Người đàn ông đó không phải là kẻ thù.
Anh ta là nạn nhân.
"Vậy thì...
ai là kẻ thù?" Linh Tuyền hỏi, giọng anh run rẩy.
"Ai là người đang điều khiển tất cả này?" "Thiên Cơ Giả," Nguyệt Tâm đáp, ánh mắt cô nhìn thẳng vào khoảng không.
"Anh ta không phải là con người.
Anh ta là một ý thức, một ý thức muốn tái tạo vũ trụ.
Và anh, Linh Tuyền, là công cụ để anh ta thực hiện điều đó." Linh Tuyền nhìn lên bầu trời.
Ở đó, một hình bóng khổng lồ đang hiện ra, không phải là một con quái vật, mà là một cỗ máy khổng lồ, với những cánh tay bằng code đỏ, đang vươn ra để chạm vào mặt đất.
Đó là Thiên Cơ Giả.
"Ta sẽ không để anh ta làm điều đó," Linh Tuyền nói, quyết tâm trong mắt anh bùng cháy.
"Ta sẽ đánh bại anh ta.
Dù phải hy sinh chính mình." Linh Tuyền nhìn xuống bàn tay mình, nơi những dòng code đỏ đang dần bao phủ toàn bộ cánh tay trái.
Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, nhưng cũng cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ.
Anh muốn chạm vào Thiên Cơ Giả.
Anh muốn biết sự thật.
"Nguyệt Tâm," anh gọi, giọng anh yếu ớt.
"Em có sợ không?" Nguyệt Tâm lắc đầu, nước mắt rơi xuống, nhưng cô vẫn mỉm cười.
"Em không sợ chết.
Em chỉ sợ không được yêu.
Nhưng nếu em phải chết để cứu anh, thì em sẽ chết.
Vì em yêu anh." Linh Tuyền bước tới, nắm lấy tay cô.
Cánh tay của anh đang nóng rực, còn tay của cô thì lạnh như băng.
Nhưng khi hai bàn tay chạm nhau, một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng nổ, xé toạc những dòng code đỏ.
"Ta sẽ không để em chết," Linh Tuyền nói, giọng anh đầy quyết tâm.
"Ta sẽ cứu em.
Dù phải đối mặt với chính mình." Anh nhìn lên Thiên Cơ Giả, đôi mắt anh lạnh lùng nhưng đầy hy vọng.
"Ta đến đây, Thiên Cơ Giả.
Ta đến đây để chấm dứt trò chơi này." Thiên Cơ Giả không đáp.
Nó chỉ cười, một tiếng cười khô khan, vang vọng khắp bầu trời.
"Chào mừng, Linh Tuyền.
Chào mừng đến với thiên đường." Linh Tuyền bước đi, bước vào màn sương dày đặc của tương lai, nơi những bí mật đang chờ đợi để được vén màn.
Anh không biết rằng, đằng sau màn sương đó, một bóng đen đang chờ đợi, một bóng đen mà anh không thể tưởng tượng được.
Linh Tuyền nhìn xuống bàn tay mình, nơi những dòng code xanh đang chạy dọc theo ngón tay, nhưng lần này, chúng không còn màu xanh.
Chúng là màu đỏ, màu của máu, màu của sự thật.
"Nguyệt Tâm," anh thì thầm, gọi tên cô trong tâm trí.
"Em có nghe thấy không?" Không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng, một sự im lặng đầy rẫy những điều chưa được nói.
Linh Tuyền biết rằng mình đã bước vào một cuộc chơi mới, một cuộc chơi mà anh không thể kiểm soát, và anh không thể quay lại.
Anh chỉ có thể tiến về phía trước, dù phía trước là vực thẳm hay là thiên đường.
"Hãy đi tiếp," anh nói với chính mình.
"Dù là gì đi nữa, ta cũng sẽ tìm ra sự thật." Và rồi, anh bước đi, bước vào màn sương dày đặc của tương lai, nơi những bí mật đang chờ đợi để được vén màn.
--- ### Linh Tuyền cảm thấy một sự thay đổi kỳ lạ trong cơ thể.
Những dòng code đỏ không còn xâm nhập vào anh nữa, mà đang hòa quyện với huyết mạch của anh.
Anh cảm thấy một sức mạnh mới, một sức mạnh mà anh chưa từng có.
Đó không phải là linh lực, mà là một thứ gì đó cao hơn, một thứ gì đó gần với bản chất của vũ trụ.
Linh Tuyền nhìn xuống bàn tay mình.
Những dòng code đỏ đang chuyển động, tạo thành một hình xăm kỳ lạ trên da anh.
Đó là hình xăm của một con mắt, một con mắt đang nhìn thẳng vào anh.
"Con mắt này..." Linh Tuyền thì thầm.
"Nó là gì?" Giọng nói hệ thống vang lên, nhưng lần này, nó mang theo một sự cảnh báo.
Linh Tuyền nhìn lên bầu trời.
Ở đó, Thiên Cơ Giả đang mở rộng cánh tay của mình, và những dòng code đỏ đang bao phủ toàn bộ thành phố.
Những người dân đang biến đổi, trở thành những sinh vật kỳ dị, với những cánh tay dài thượt và đôi mắt đỏ tía.
"Ta không thể để điều này xảy ra," Linh Tuyền nói, giọng anh đầy quyết tâm.
"Ta sẽ ngăn chặn nó." Anh bước tới, linh lực trong người tuôn trào, nhưng lần này, nó không phải là linh lực thuần khiết.
Nó là sự hỗn loạn, là sự kết hợp giữa linh lực và code đỏ.
Anh cảm thấy một sức mạnh mới, một sức mạnh mà anh chưa từng có.
"Ta sẽ đánh bại anh ta," Linh Tuyền nói, giọng anh lạnh lùng.
"Dù phải hy sinh chính mình." Anh nhìn xuống Nguyệt Tâm, cô đang đứng đó, đôi mắt cô đầy sợ hãi, nhưng cô vẫn mỉm cười.
"Anh sẽ làm được, Linh Tuyền.
Anh sẽ làm được." Linh Tuyền bước đi, bước vào màn sương dày đặc của tương lai, nơi những bí mật đang chờ đợi để được vén màn.
Anh không biết rằng, đằng sau màn sương đó, một bóng đen đang chờ đợi, một bóng đen mà anh không thể tưởng tượng được.
--- ### Linh Tuyền đứng trước Thiên Cơ Giả.
Cỗ máy khổng lồ đó đang nhìn anh, với đôi mắt phát sáng màu đỏ.
"Ta đến đây để chấm dứt trò chơi này," Linh Tuyền nói, giọng anh lạnh lùng.
Thiên Cơ Giả cười, một tiếng cười khô khan, vang vọng khắp bầu trời.
"Chào mừng, Linh Tuyền.
Chào mừng đến với thiên đường." "Thiên đường?" Linh Tuyền hỏi.
"Đây là thiên đường?" "Đúng," Thiên Cơ Giả đáp.
"Đây là thiên đường của sự tiến hóa.
Nơi con người không còn bị giới hạn bởi cái chết.
Nơi mọi thứ đều có thể được cải tạo." "Nhưng cái giá là gì?" Linh Tuyền hỏi.
"Cái giá là sự hủy diệt của nhân loại?" "Cái giá là sự tái sinh," Thiên Cơ Giả đáp.
"Và bạn, Linh Tuyền, là chìa khóa để mở cánh cửa đó." Linh Tuyền nhìn xuống bàn tay mình.
Những dòng code đỏ đang bao phủ toàn bộ cánh tay của anh.
"Ta không phải là chìa khóa.
Ta là người ngăn cản." "Không," Thiên Cơ Giả nói.
"Bạn là người hoàn thành.
Bạn là Linh Tuyền cũ.
Bạn là người đã thất bại.
Và giờ, bạn sẽ thành công." Linh Tuyền cảm thấy đầu mình đau nhói.
Những ký ức không phải của anh bỗng nhiên ùa về.
Những hình ảnh về một người đàn ông mặc áo đen, đứng trên đỉnh núi, khóc lóc khi nhìn thấy thế giới sụp đổ.
"Vậy thì...
ai là kẻ thù?" Linh Tuyền hỏi, giọng anh run rẩy.
"Ai là người đang điều khiển tất cả này?" "Thiên Cơ Giả," Nguyệt Tâm đáp, ánh mắt cô nhìn thẳng vào khoảng không.
"Anh ta không phải là con người.
Anh ta là một ý thức, một ý thức muốn tái tạo vũ trụ.
Và anh, Linh Tuyền, là công cụ để anh ta thực hiện điều đó." Linh Tuyền nhìn lên Thiên Cơ Giả, đôi mắt anh lạnh lùng nhưng đầy hy vọng.
"Ta sẽ không để anh ta làm điều đó.
Ta sẽ đánh bại anh ta.
Dù phải hy sinh chính mình." Linh Tuyền nhìn xuống bàn tay mình, nơi những dòng code đỏ đang dần bao phủ toàn bộ cánh tay trái.
Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, nhưng cũng cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ.
Anh muốn chạm vào Thiên Cơ Giả.
Anh muốn biết sự thật.
"Ta đến đây, Thiên Cơ Giả.
Ta đến đây để chấm dứt trò chơi này." Thiên Cơ Giả không đáp.
Nó chỉ cười, một tiếng cười khô khan, vang vọng khắp bầu trời.
"Chào mừng, Linh Tuyền.
Chào mừng đến với thiên đường." Linh Tuyền bước đi, bước vào màn sương dày đặc của tương lai, nơi những bí mật đang chờ đợi để được vén màn.
Anh không biết rằng, đằng sau màn sương đó, một bóng đen đang chờ đợi, một bóng đen mà anh không thể tưởng tượng được.
--- ### Linh Tuyền bước tới, nhưng Nguyệt Tâm đã đứng trước anh.
Cô ấy giơ tay ra, ngăn cản anh.
"Đừng," Nguyệt Tâm nói, giọng cô run rẩy.
"Anh không thể đánh bại anh ta.
Anh ta là hệ thống.
Anh ta là sự thật." "Ta không quan tâm," Linh Tuyền nói.
"Ta sẽ cứu em.
Dù phải hy sinh chính mình." "Anh không thể cứu em," Nguyệt Tâm nói, nước mắt rơi xuống.
"Em đã quyết định.
Em sẽ hy sinh bản thân để cứu anh." "Không," Linh Tuyền nói, giọng anh đầy đau đớn.
"Ta sẽ không để em chết." "Anh không có lựa chọn," Nguyệt Tâm nói.
"Đây là số phận của chúng ta.
Và em đã chấp nhận nó." Cô ấy bước tới, ôm chầm lấy Linh Tuyền.
"Anh yêu em, phải không?" "Ta yêu em," Linh Tuyền nói, giọng anh run rẩy.
"Ta yêu em hơn cả mạng sống của mình." "Vậy thì," Nguyệt Tâm nói, giọng cô yếu ớt.
"Hãy để em đi.
Hãy để em cứu anh." Cô ấy đẩy anh ra, và bước tới Thiên Cơ Giả.
"Ta đến đây để chấm dứt trò chơi này," cô nói, giọng cô đầy quyết tâm.
Thiên Cơ Giả nhìn cô, đôi mắt phát sáng màu đỏ.
"Nguyệt Tâm.
Bạn là virus.
Bạn là sự hỗn loạn.
Bạn không thể đánh bại tôi." "Ta không cần đánh bại anh," Nguyệt Tâm nói.
"Ta cần hoàn thành anh.
Ta cần trở thành một phần của anh." Cô ấy bước tới, và chạm vào Thiên Cơ Giả.
Một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng nổ, xé toạc những dòng code đỏ.
"Ta yêu anh, Linh Tuyền," Nguyệt Tâm nói, giọng cô yếu ớt.
"Hãy sống tiếp." Và rồi, cô ấy biến mất.
Chỉ còn lại một ánh sáng trắng xóa, và một tiếng cười khô khan của Thiên Cơ Giả.
Linh Tuyền đứng đó, đôi mắt anh đầy nước mắt.
"Nguyệt Tâm..." Linh Tuyền nhìn xuống bàn tay mình, nơi những dòng code đỏ đang dần bao phủ toàn bộ cánh tay trái.
Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, nhưng cũng cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ.
Anh muốn chạm vào Thiên Cơ Giả.
Anh muốn biết sự thật.
"Ta đến đây, Thiên Cơ Giả.
Ta đến đây để chấm dứt trò chơi này." Thiên Cơ Giả không đáp.
Nó chỉ cười, một tiếng cười khô khan, vang vọng khắp bầu trời.
"Chào mừng, Linh Tuyền.
Chào mừng đến với thiên đường." Linh Tuyền bước đi, bước vào màn sương dày đặc của tương lai, nơi những bí mật đang chờ đợi để được vén màn.
Anh không biết rằng, đằng sau màn sương đó, một bóng đen đang chờ đợi, một bóng đen mà anh không thể tưởng tượng được.
--- ### Linh Tuyền đứng đó, đôi mắt anh đầy nước mắt.
"Nguyệt Tâm..." Linh Tuyền nhìn xuống bàn tay mình, nơi những dòng code đỏ đang dần bao phủ toàn bộ cánh tay trái.
Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, nhưng cũng cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ.
Anh muốn chạm vào Thiên Cơ Giả.
Anh muốn biết sự thật.
"Ta đến đây, Thiên Cơ Giả.
Ta đến đây để chấm dứt trò chơi này." Thiên Cơ Giả không đáp.
Nó chỉ cười, một tiếng cười khô khan, vang vọng khắp bầu trời.
"Chào mừng, Linh Tuyền.
Chào mừng đến với thiên đường." Linh Tuyền bước đi, bước vào màn sương dày đặc của tương lai, nơi những bí mật đang chờ đợi để được vén màn.
Anh không biết rằng, đằng sau màn sương đó, một bóng đen đang chờ đợi, một bóng đen mà anh không thể tưởng tượng được.
Linh Tuyền nhìn xuống bàn tay mình, nơi những dòng code xanh đang chạy dọc theo ngón tay, nhưng lần này, chúng không còn màu xanh.
Chúng là màu đỏ, màu của máu, màu của sự thật.
"Nguyệt Tâm," anh thì thầm, gọi tên cô trong tâm trí.
"Em có nghe thấy không?" Không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng, một sự im lặng đầy rẫy những điều chưa được nói.
Linh Tuyền biết rằng mình đã bước vào một cuộc chơi mới, một cuộc chơi mà anh không thể kiểm soát, và anh không thể quay lại.
Anh chỉ có thể tiến về phía trước, dù phía trước là vực thẳm hay là thiên đường.
"Hãy đi tiếp," anh nói với chính mình.
"Dù là gì đi nữa, ta cũng sẽ tìm ra sự thật." Và rồi, anh bước đi,
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận