Chương 13
Anh tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn hay hoảng loạn, mà là một sự lạnh lẽo thấu xương, lạnh hơn cả băng giá của Bắc Cực.
Hệ thống đã khởi động lại, nhưng lần này, giao diện quen thuộc không còn hiển thị những con số xanh biếc đầy hy vọng.
Linh Tuyền nhìn xuống đôi tay mình.
Những đoạn code xanh mờ ảo vẫn chạy dọc theo da thịt, nhưng chúng không còn ghi lại những nhiệm vụ tu luyện thông thường.
Từng ký tự nhảy múa, ghi lại lịch sử một cách tàn nhẫn: *"Ngày 15/09 đã qua.
Tỷ lệ tồn sống: 0%."* Giờ là 00:01, ngày 16/09.
Hệ thống không báo lỗi, mà chỉ hiện dòng chữ lạnh lùng: `[SYSTEM REBOOT: VERSION 2.0 INITIALIZED.
WARNING: HOST CORRUPTION DETECTED.]`
Anh nhắm mắt lại, cố gắng đè nén cảm giác tội lỗi vô hình đang đè nặng lên lồng ngực.
Ngày 16 tháng 9.
Ngày mà Nguyệt Tâm đã hứa sẽ đến tìm anh, nhưng cũng là ngày mà thế giới bắt đầu sụp đổ trong im lặng.
Linh Tuyền biết mình không thể chết, ít nhất là không phải bây giờ.
Sự sống của anh giờ đây là một sự tồn tại cưỡng bức, một vòng lặp mà anh không thể thoát khỏi.
*"Tại sao?"* anh thì thầm, giọng nói khàn đặc vang vọng trong không gian hẹp của tâm trí.
*"Tại sao ta lại là người sống sót?"*
Không có câu trả lời, chỉ có tiếng máy tính chạy, tiếng những dòng mã lỗi va chạm nhau như tiếng xương gãy.
Linh Tuyền hít một hơi sâu, không khí lạnh buốt xộc vào phổi, mang theo mùi vị của sắt và máu.
Anh đứng dậy, đôi chân như chì, nặng trĩu.
Trước mắt anh, một bức tường mã nguồn khổng lồ đang dựng lên, ngăn cách anh với thực tại.
Đó không phải là tường lửa, mà là ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa con người và quái vật.
Trong không gian ảo của Hệ thống, Linh Tuyền nhìn thấy hình ảnh cơ thể mình đang bị bao phủ bởi hàng triệu dòng mã lỗi.
Chúng không phải là linh khí thuần khiết mà các tu sĩ bình thường dùng để tu luyện.
Linh Tuyền đang "nuốt chửng" virus, biến nó thành nguồn năng lượng để duy trì sự sống.
Đây là bí mật kinh hoàng mà anh đã phát hiện ra từ khi tỉnh dậy lần này.
Virus Linh không phải là kẻ thù cần tiêu diệt, mà là nhiên liệu.
Cơ thể anh trở thành một lò phản ứng hạt nhân, nơi những dòng mã đỏ rực cháy bỏng trong tĩnh mạch.
Mỗi nhịp đập của trái tim là một lần virus nhân lên, mỗi hơi thở là một lần lan truyền sự hủy diệt.
Linh Tuyền cảm thấy sự hiện diện của Nguyệt Tâm trong tâm trí, nhưng nó mờ nhạt, như một tín hiệu yếu ớt đang dần bị nhiễu sóng.
Cô ấy đang ở đâu?
Cô ấy có biết mình đang trở thành nguồn gốc của thảm họa này không?
*"Nguyệt Tâm,"* anh gọi tên cô, nhưng tiếng nói bị bóp nghẹt bởi tiếng ồn của hệ thống.
*"Em không được biết.
Em không được biết sự thật này."*
Anh bước tiếp, mỗi bước chân để lại một vệt mã nguồn đỏ trên mặt đất.
Hệ thống bắt đầu phân tích cấu trúc virus.
`[ANALYZING: VIRUS STRAIN 'LINUX'.
STATUS: UNSTABLE.
HOST: LING TUYEN.
RISK: 100% TRANSFORMATION INTO 'STONE DEMON'.]`
Linh Tuyền cười khẩy, một nụ cười đầy mỉa mai và đau đớn.
Một cái chết bất động, biến thành đá, mất đi mọi ý thức.
Đó là số phận của những kẻ không thể kiểm soát virus.
Nhưng anh không phải là kẻ không thể kiểm soát.
Anh là người đang cố gắng giữ cho ngọn lửa này không bùng nổ, không phải để cứu thế giới, mà để cứu lấy một người.
Đột nhiên, không gian ảo rung động dữ dội.
Những dòng mã bắt đầu xoáy lại, tạo thành một cơn lốc màu xám.
Một cánh cửa mở ra giữa hư vô, không phải bằng gỗ hay đá, mà bằng sự im lặng tuyệt đối.
Từ trong cánh cửa đó, một bóng người bước ra.
Người đó mặc áo bào xám bạc, khuôn mặt che khuất bởi một chiếc mặt nạ trơn nhẵn, không có biểu cảm.
Linh Tuyền nhận ra ngay lập tức.
Đó là Lão Tôn, người từng hứa giúp anh tìm phương thuốc để chữa trị cho Nguyệt Tâm.
Nhưng giờ đây, khí chất của ông ta không còn là một tu sĩ nhân từ.
Ông ta toát ra một luồng áp lực khủng khiếp, như thể ông ta là một vị thần đang nhìn xuống kẻ hèn mọn.
*"Linh Tuyền,"* Lão Tôn lên tiếng, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng, không có cảm xúc.
*"Cuối cùng thì anh cũng đã thấy được chân lý."*
*"Chân lý gì?"* Linh Tuyền hỏi, giọng anh run rẩy nhưng kiên định.
*"Tại sao ngươi lại ở đây?
Tại sao hệ thống lại cho phép ngươi xâm nhập?"*
Lão Tôn chậm rãi bước lại gần, ánh mắt sau chiếc mặt nạ dường như xuyên thấu mọi lớp da thịt, nhìn thẳng vào lõi virus trong cơ thể Linh Tuyền.
*"Vì anh không phải là nạn nhân, Linh Tuyền.
Anh là chìa khóa.
Virus Linh không phải là một bệnh dịch, nó là một cuộc cách mạng.
anh là người dẫn đường."*
Linh Tuyền lùi lại một bước, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
*"Ngươi nói gì?
Virus là thứ đang giết chết mọi người, biến họ thành quái vật!"*
*"Quái vật?"* Lão Tôn cười, một âm thanh khô khan, lạnh lùng.
*"Hay là sự tiến hóa?
Thế giới này đang chết dần chết mòn, Linh Tuyền.
Thiên đạo đã bỏ rơi chúng ta.
Chỉ có Virus Linh mới có thể tái tạo lại trật tự mới.
Một trật tự tuyệt đối, nơi không có sự yếu đuối, không có sự đau khổ."*
*"Vậy Nguyệt Tâm đâu?"* Linh Tuyền hét lên, giọng anh vỡ vụn.
*"Cô ấy cũng sẽ bị biến thành quái vật sao?"*
Lão Tôn im lặng một hồi, rồi nhẹ nhàng lắc đầu.
*"Nguyệt Tâm không phải là nạn nhân.
Cô ấy là...
một phần của quá trình.
Cô ấy đang cố gắng kiểm soát virus trong cơ thể để bảo vệ anh, dù điều này sẽ khiến cô ấy trở thành quái vật.
Nhưng đó không phải là cái giá mà cô ấy phải trả.
Đó là sự hy sinh."*
Linh Tuyền cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.
Sự thật này đau đớn hơn bất kỳ cú đánh nào mà anh từng hứng chịu.
Nguyệt Tâm đang chịu đựng tất cả vì anh, trong khi anh lại là nguyên nhân khiến cô ấy phải chịu đựng.
Anh đã nghĩ mình là người bảo vệ, nhưng hóa ra, anh là nguồn cơn của mọi đau khổ.
*"Tại sao ngươi lại nói với ta điều này?"* Linh Tuyền hỏi, giọng anh nghẹn lại.
*"Ngươi muốn gì?"*
*"Ta muốn anh hoàn thành sứ mệnh,"* Lão Tôn đáp, giọng nói trở nên nghiêm nghị.
*"Hệ thống đang đưa anh đến ngưỡng cửa của sự đột phá.
Nhưng để đạt được điều đó, anh phải chấp nhận sự thật.
Virus Linh không thể bị tiêu diệt.
Nó phải được hoàn tất.
Và anh, Linh Tuyền, là người sẽ hoàn tất nó."*
Linh Tuyền cảm thấy một sự hiện diện mới, một sự hiện diện mà anh không thể kiểm soát, đang len lỗi vào từng suy nghĩ của anh.
Hệ thống trong đầu anh bắt đầu hiển thị một thông báo mới, một thông báo mà anh chưa từng thấy trước đây.
`[NEW QUEST: COMPLETE THE EVOLUTION.
REWARD: GODHOOD.
FAILURE: DEATH OF ALL LOVED ONES.]`
*"Không,"* Linh Tuyền lắc đầu, cố gắng gạt bỏ ý nghĩ đó.
*"Ta không thể làm điều đó.
Ta không thể để Nguyệt Tâm chết."*
*"Cô ấy đã chết rồi, Linh Tuyền,"* Lão Tôn nói, giọng nói lạnh lùng như băng.
*"Cô ấy đã chết từ ngày 15/09.
Điều duy nhất còn lại là ý thức của cô ấy, đang cố gắng giữ cho anh sống.
Nhưng nếu anh không hoàn thành sứ mệnh, cả anh và cô ấy sẽ biến mất mãi mãi."*
Linh Tuyền cảm thấy một sự đau đớn xé toạc tâm trí.
Anh không thể tin vào điều này.
Nhưng khi nhìn vào tay mình, những dòng code đỏ đang lan rộng, bao phủ cả cánh tay.
Anh cảm thấy sức mạnh đang trỗi dậy, một sức mạnh kinh hoàng mà anh không thể kiểm soát.
Đó là sức mạnh của virus, sức mạnh của sự hủy diệt và tái sinh.
*"Ta sẽ không làm theo ý ngươi,"* Linh Tuyền nói, giọng anh kiên định hơn bao giờ hết.
*"Ta sẽ tìm cách cứu cô ấy.
Dù phải hy sinh chính mình."*
Lão Tôn im lặng, rồi từ từ rút lui vào bóng tối.
*"Anh sẽ không có lựa chọn, Linh Tuyền.
Khi hệ thống hoàn tất, anh sẽ thấy rõ mọi thứ.
Và khi đó, anh sẽ hiểu rằng, sự hy sinh là điều duy nhất có thể cứu thế giới này."*
Cơ thể Linh Tuyền bắt đầu nứt vỡ.
Những viên đá lớn phủ kín da thịt, tiếng xương khớp gãy nát vang vọng trong không gian.
Tiến độ lên .
Chỉ còn 20% nữa là Trúc Cơ, nhưng rủi ro biến thành Thạch Ma là 100%.
Linh Tuyền nhìn vào đồng hồ trên tay.
Thời gian đang trôi nhanh hơn bao giờ hết.
Anh cảm thấy sức mạnh của virus đang bùng nổ, nhưng cũng cảm thấy sự hiện diện của Nguyệt Tâm đang dần tan biến.
*"Nguyệt Tâm,"* anh gọi tên cô một lần nữa, nhưng lần này, không có tiếng trả lời.
Chỉ có sự im lặng, một sự im lặng đầy rẫy những điều chưa được nói.
Anh biết rằng mình đã bước vào một cuộc chơi mới, một cuộc chơi mà anh không thể kiểm soát, và anh không thể quay lại.
Anh chỉ có thể tiến về phía trước, dù phía trước là vực thẳm hay là thiên đường.
*"Hãy đi tiếp,"* anh nói với chính mình.
*"Dù là gì đi nữa, ta cũng sẽ tìm ra sự thật."*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc không gian.
Ánh sáng bao trùm toàn bộ khu vực, mạnh đến mức khiến Linh Tuyền không thể mở mắt.
Khi tầm nhìn trở lại, anh thấy mình nằm co ro trên mặt đất, thân thể phủ đầy những viên đá lớn.
Hắn không động đậy.
Lão Tôn chạy đến, nắm chặt tay Linh Tuyền, run rẩy: *"Linh Tuyền, đừng chết.
Anh không thể chết.
Nếu anh chết, thế giới sẽ sụp đổ."*
Linh Tuyền mở mắt, đôi mắt anh giờ đây không còn là màu đen, mà là màu đỏ rực, như lửa.
*"Ta không chết,"* anh nói, giọng nói vang vọng như tiếng sấm.
*"Ta đã trở lại.
Và lần này, ta sẽ không để ai làm hại Nguyệt Tâm."*
Lão Tôn nhìn vào đôi mắt của Linh Tuyền, rồi lùi lại một bước, vẻ mặt đầy sợ hãi.
*"Anh đã...
hoàn tất?"*
*"Không,"* Linh Tuyền đáp, giọng anh lạnh lùng.
*"Ta mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, ta sẽ không để hệ thống điều khiển ta.
Ta sẽ là chủ nhân của số phận mình."*
Anh đứng dậy, những viên đá trên cơ thể bắt đầu nứt vỡ, rơi xuống đất.
Linh Tuyền cảm thấy một sức mạnh mới, một sức mạnh mà anh chưa từng có.
Đó không phải là sức mạnh của virus, mà là sức mạnh của ý chí.
Anh đã vượt qua giới hạn của bản thân, trở thành một thực thể mới, một thực thể không thể bị kiểm soát.
*"Lão Tôn,"* Linh Tuyền nói, giọng anh đầy uy quyền.
*"Ngươi đã sai.
Virus Linh không phải là sự tiến hóa.
Nó là một cái bẫy.
Và ta sẽ phá vỡ cái bẫy này."*
Lão Tôn nhìn Linh Tuyền, rồi cười, một nụ cười đầy khinh bỉ.
*"Anh sẽ thất bại.
Không ai có thể chống lại Thiên Cơ.
Hệ thống sẽ luôn chiến thắng."*
*"Thiên Cơ?"* Linh Tuyền lặp lại, giọng anh đầy mỉa mai.
*"Ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy, Thiên Cơ không phải là thứ mà ngươi nghĩ.
Và ta sẽ là người phá vỡ nó."*
Anh bước đi, mỗi bước chân để lại một vệt lửa đỏ trên mặt đất.
Hệ thống trong đầu anh bắt đầu hiển thị một thông báo mới, một thông báo mà anh chưa từng thấy trước đây.
`[NEW QUEST: DESTROY THE SYSTEM.
REWARD: FREEDOM.]`
Linh Tuyền nhìn vào màn sương dày đặc của tương lai, nơi những bí mật đang chờ đợi để được vén màn.
*"Hãy đi tiếp,"* anh nói với chính mình.
*"Dù là gì đi nữa, ta cũng sẽ tìm ra sự thật."*
Và rồi, anh bước đi, bước vào màn sương dày đặc của tương lai, nơi những bí mật đang chờ đợi để được vén màn.
Nhưng anh không biết rằng, đằng sau màn sương đó, một bóng đen đang chờ đợi, một bóng đen mà anh không thể tưởng tượng được.
*"Linh Tuyền,"* một giọng nói vang lên, không phải từ Lão Tôn, mà từ chính hệ thống.
*"Chúc mừng.
Anh đã đạt đến cấp độ mới.
Nhưng giờ, hãy chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra."*
Linh Tuyền dừng lại, quay lại nhìn về phía bóng đen.
*"Ai là ngươi?"* anh hỏi, giọng anh run rẩy.
*"Ta là người kể chuyện,"* giọng nói đáp lại.
*"Và câu chuyện của anh, Linh Tuyền, mới chỉ vừa bắt đầu."*
Cánh cổng đóng lại, và Linh Tuyền cảm thấy một sự hiện diện mới, một sự hiện diện mà anh không thể kiểm soát, đang len lỏi vào từng suy nghĩ của anh.
Hệ thống trong đầu anh bắt đầu hiển thị một thông báo mới, một thông báo mà anh chưa từng thấy trước đây.
`[NEW QUEST: THE TRUTH OF THE NARRATOR.
REWARD: UNKNOWN.]`
Linh Tuyền nhìn xuống bàn tay mình, nơi những dòng code xanh đang chạy dọc theo ngón tay, nhưng lần này, chúng không còn màu xanh.
Chúng là màu đỏ, màu của máu, màu của sự thật.
*"Nguyệt Tâm,"* anh thì thầm, gọi tên cô trong tâm trí.
*"Em có nghe thấy không?"*
Không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng, một sự im lặng đầy rẫy những điều chưa được nói.
Linh Tuyền biết rằng mình đã bước vào một cuộc chơi mới, một cuộc chơi mà anh không thể kiểm soát, và anh không thể quay lại.
Anh chỉ có thể tiến về phía trước, dù phía trước là vực thẳm hay là thiên đường.
*"Hãy đi tiếp,"* anh nói với chính mình.
*"Dù là gì đi nữa, ta cũng sẽ tìm ra sự thật."*
Và rồi, anh bước đi, bước vào màn sương dày đặc của tương lai, nơi những bí mật đang chờ đợi để được vén màn.
Nhưng anh không biết rằng, đằng sau màn sương đó, một bóng đen đang chờ đợi, một bóng đen mà anh không thể tưởng tượng được.
*"Linh Tuyền,"* một giọng nói vang lên, không phải từ Lão Tôn, mà từ chính hệ thống.
*"Chúc mừng.
Anh đã đạt đến cấp độ mới.
Nhưng giờ, hãy chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra."*
Linh Tuyền dừng lại, quay lại nhìn về phía bóng đen.
*"Ai là ngươi?"* anh hỏi, giọng anh run rẩy.
*"Ta là người kể chuyện,"* giọng nói đáp lại.
*"Và câu chuyện của anh, Linh Tuyền, mới chỉ vừa bắt đầu."*
Cánh cổng đóng lại, và Linh Tuyền cảm thấy một sự hiện diện mới, một sự hiện diện mà anh không thể kiểm soát, đang len lỏi vào từng suy nghĩ của anh.
Hệ thống trong đầu anh bắt đầu hiển thị một thông báo mới, một thông báo mà anh chưa từng thấy trước đây.
`[NEW QUEST: THE TRUTH OF THE NARRATOR.
REWARD: UNKNOWN.]`
Linh Tuyền nhìn xuống bàn tay mình, nơi những dòng code xanh đang chạy dọc theo ngón tay, nhưng lần này, chúng không còn màu xanh.
Chúng là màu đỏ, màu của máu, màu của sự thật.
*"Nguyệt Tâm,"* anh thì thầm, gọi tên cô trong tâm trí.
*"Em có nghe thấy không?"*
Không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng, một sự im lặng đầy rẫy những điều chưa được nói.
Linh Tuyền biết rằng mình đã bước vào một cuộc chơi mới, một cuộc chơi mà anh không thể kiểm soát, và anh không thể quay lại.
Anh chỉ có thể tiến về phía trước, dù phía trước là vực thẳm hay là thiên đường.
*"Hãy đi tiếp,"* anh nói với chính mình.
*"Dù là gì đi nữa, ta cũng sẽ tìm ra sự thật."*
Và rồi, anh bước đi, bước vào màn sương dày đặc của tương lai, nơi những bí mật đang chờ đợi để được vén màn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận