Chương 65
Cảnh báo "HP -10%" nhấp nháy liên tục, mỗi lần chớp sáng đều kèm theo cảm giác như có lưỡi dao sắc lạnh cứa nhẹ vào màng não.
Không phải là đau đớn thể xác từ vết thương vật lý, mà là sự xói mòn trực tiếp lên cấu trúc tồn tại của hắn.
Hắn đứng giữa ngã ba đường tối om trong khu vực Sector 4 — nơi được gọi là "Vùng Chết" trên bản đồ hệ thống.
Những tòa nhà đổ nát xung quanh không còn giữ hình dạng kiến trúc cũ, chúng bị biến dạng bởi những mảng dữ liệu lỗi (glitch) màu tím sẫm đang lan tỏa như vết dầu loang.
Mùi ozone nồng nặc với mùi kim loại gỉ sét khiến cổ họng Nam ngứa ngáy khó chịu.
Nam đưa tay lên chạm vào vai trái nơi vừa bị Giám Sát Viên chém trúng.
Áo khoác rách toác, nhưng dưới lớp vải là da thịt nguyên vẹn?
Hắn nhìn thấy những dòng code xanh lá cây đang ăn mòn cơ bắp của mình như sâu bọ đục khoét gỗ mục.
Đây không phải là vết thương bình thường.
Hệ thống đang cố gắng "sửa lỗi" bằng cách loại bỏ phần dữ liệu bị hỏng — tức là chính xác lượng máu và sức sống còn lại trong người hắn.
[HP: 450/1200] [MP: 89/300] [Nhãn xét trạng thái: Nhiễm độc Dữ Liệu Cấp Độ C] Nam nghiến răng, hàm răng va vào nhau tạo ra tiếng lạo xạo khô khốc.
Hắn không có thời gian để chữa trị.
Nhiệm vụ đặc biệt "[Tìm ra 'Bản Gốc']" vẫn treo lơ lửng trên góc màn hình hiển thị trước mắt hắn, phát sáng đỏ rực như một con mắt quỷ dữ đang soi rọi từng bước đi của anh.
Hắn quay lại phía bóng tối nơi Kẻ Bất Ổn vừa biến mất.
Không phải là chạy trốn ngẫu nhiên mà chúng di chuyển theo một mô hình xác định.
Nam nhớ lại khoảnh khắc khi Giám Sát Viên lao vào tấn công, cách nó né tránh các chướng ngại vật không giống như phản xạ sinh học thông thường.
Nó biết chính xác vị trí của hắn trước khi hắn kịp đưa kiếm lên phòng thủ.
"Hệ thống đang dẫn đường cho chúng," Nam thì thầm trong đầu, giọng nói lạnh lẽo và vô cảm hơn cả băng giá.
"Hoặc là Bản Gốc." Hắn cúi xuống nhặt một mảnh vỡ kim loại từ sàn nhà bê tông nứt nẻ.
Trên bề mặt mảnh vỡ đó, những ký tự hệ thống đang xoay tròn không ngừng nghỉ.
Nam mở giao diện phân tích nhanh (Quick Analysis).
Skill [Phân Tích Dữ Liệu] của hắn — một kỹ năng S-rank kỳ lạ mà Ký từng nhắc đến nhưng chưa bao giờ giải thích rõ nguồn gốc — bắt đầu hoạt động mạnh mẽ hơn bình thường khi tiếp xúc với các vật thể mang dấu vết của hệ thống.
[Mục tiêu: Mảnh Vỡ Tường Ngăn Dữ Liệu] [Độ bền: 12%] [Lưu trữ thông tin ẩn: Đã phát hiện mã nguồn gốc 'Project Genesis'] Tim Nam đập thình thịch một cách bất thường, phá vỡ sự bình tĩnh vốn có.
Project Genesis?
Hắn chưa từng nghe tên này trong bất kỳ tài liệu lịch sử nào mà Ký cung cấp, cũng như không thấy nó xuất hiện trong nhật ký nhiệm vụ của những người chơi khác trước khi họ bị xóa sổ.
Hắn nhìn quanh khu vực Sector 4 một lần nữa.
Lần này, qua lăng kính của skill phân tích, thế giới thay đổi hoàn toàn.
Những tòa nhà đổ nát thực chất là các khối dữ liệu chồng chéo lên nhau.
Không khí không phải là khí oxy mà là luồng thông tin mật độ cao đang chảy dọc theo những con hẻm hẹp giữa các phế tích.
Và ở trung tâm của mọi thứ đó — ngay phía trước mặt hắn, cách khoảng năm mươi mét — có một cánh cửa vô hình.
Không phải cánh cửa vật lý bằng gỗ hay kim loại.
Đó là một khe hở trong thực tại, nơi các quy tắc của hệ thống bị bẻ cong.
Một dungeon S-rank không được đăng ký?
Hay là lối vào phòng điều khiển trung tâm mà Ký đã từng mơ hồ nhắc đến như "Ngôi Sao Đen"?
Nam hít sâu một hơi, cảm nhận dòng mana lạnh lẽo chảy trong tĩnh mạch.
Hắn biết rằng bước đi tiếp theo có thể dẫn đến cái chết tức thì hoặc sự giải phóng hoàn toàn.
Nhưng với tính cách dị biệt và cảnh giác cao độ của mình, hắn không bao giờ chọn con đường an toàn nhất nếu nó đồng nghĩa với việc bị kiểm soát trọn đời.
Hắn rút thanh kiếm dữ liệu (Data Sword) từ sau lưng lưỡi dao ánh sáng xanh nhạt chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của anh.
Không còn sự do dự nữa.
Hắn lao thẳng vào bóng tối, hướng về phía khe hở thực tại đang rung động nhẹ nhàng như trái tim một con thú khổng lồ ngủ yên.
Khi Nam bước qua ngưỡng cửa vô hình, thế giới xung quanh dường như chậm lại trong mắt anh.
Đây không phải là hiệu ứng kỹ năng [Thời Gian Tạm Dừng] mà hắn đã học được từ level 50, cũng không phải kết quả của việc tiêu thụ item gia tốc thời gian hiếm hoi.
Mà đó là sự tập trung cực độ đến mức não bộ của Nam buộc phải lọc bỏ mọi thông tin thừa để xử lý lượng dữ liệu khổng lồ đang ập vào giác quan.
Không khí ở đây dày đặc những dòng chữ mã hóa bay lơ lửng như lá cây mùa thu trong cơn bão tuyết.
Chúng phát ra âm thanh rè rè, giống như tiếng động từ một đài radio cũ kỹ bị mất sóng.
Nam dừng chân lại, mắt quét nhanh qua môi trường xung quanh.
Đây là "Vùng Chết Dữ Liệu" — nơi những bản sao thất bại trước đây của hắn đã từng bước vào và không bao giờ trở về?
Hay đó chỉ là giả thuyết do Ký nhồi.t vào đầu anh để kích thích sự tò mò nguy hiểm này?
Hắn nhìn thấy xác của ba quái vật dữ liệu nằm rải rác trên mặt đất.
Chúng có hình dạng giống hệt những Kẻ Bất Ổn mà hắn vừa chiến đấu bên ngoài, nhưng ở trạng thái phân rã hoàn toàn.
Không còn máu thịt, chỉ còn lại các khối lập phương pixel màu xám tro đang tan biến dần vào hư không.
Nam tiến gần hơn đến xác quái vật đầu tiên.
Hắn quỳ xuống, ngón tay run nhẹ khi chạm vào bề mặt lạnh ngắt của nó.
Một thông báo hệ thống hiện lên ngay trước mắt hắn, khác hẳn với những cảnh báo đỏ tươi quen thuộc: [Phát hiện di tích lịch sử hệ thống] [Cảnh báo: Tiếp xúc trực tiếp có thể gây lỗi bộ nhớ ngắn hạn (Short-term Memory Corruption)] [Lựa chọn: Phân tích sâu / Thoải mái rời đi] Nam nhếch môi, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt và thách thức.
Lỗi bộ nhớ?
Hắn đã sẵn sàng đánh đổi ký ức để lấy sự thật từ khi nhận ra rằng chính bản thân mình cũng là một sản phẩm được tạo ra bởi hệ thống.
"Phân tích sâu," hắn nói thầm trong đầu.
Ngay lập tức, thế giới xung quanh nổ tung thành hàng triệu dòng code trắng xóa.
Đau đớn xé toạc tâm trí Nam như có ngàn kim châm vào não bộ.
Hắn hét lên nhưng không phát ra tiếng động nào vì âm thanh cũng bị chuyển hóa thành dữ liệu thô sơ.
Trong cơn mê loạn đó, một hình ảnh hiện ra rõ ràng trước mắt hắn: Một căn phòng trắng tinh bóng loáng.
Ở giữa là một chiếc ghế bành màu đỏ nhung cũ kỹ.
Và ngồi trên đó chính là.
Không, không phải là bản sao này mà là người khác — một phiên bản hoàn hảo hơn, với đôi mắt sáng ngời và nụ cười từ bi nhưng đầy xa cách.
Người đàn ông kia đang nhìn thẳng vào hắn qua màn hình dữ liệu.
Hắn ta giơ tay lên, ngón trỏ đặt nhẹ nhàng trước môi trong tư thế "Im lặng".
Rồi người đó mở miệng nói điều gì đó mà Nam không thể nghe thấy rõ ràng vì tiếng ồn hệ thống quá lớn.
Nhưng từ những cử động của môi, Nam đọc được ba từ: Nam giật mình thót lại, lùi một bước khỏi xác quái vật.
Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng mạnh hơn bất kỳ vết thương nào hắn từng chịu đựng trước đây.
Đây không phải là dungeon thông thường với boss và chiến lợi phẩm.
Đây là phòng chờ của chính hệ thống — nơi mà những bản sao cũ bị lưu trữ sau khi thất bại, hoặc tệ hơn nữa, nơi họ được tái chế thành nguyên liệu cho thế hệ mới.
Hắn nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay đang bắt đầu trở nên trong suốt một chút, lộ ra các mạch năng lượng màu xanh dương bên dưới da thịt.
Quá trình phân tích sâu đã làm rò rỉ cấu trúc dữ liệu cơ bản của hắn ra ngoài môi trường nguy hiểm này.
Nếu không thoát khỏi đây nhanh chóng, Nam sẽ tan biến hoàn toàn thành những dòng code vô tri giống như xác quái vật kia.
Hắn cần một lối thoát.
Và theo logic sinh tồn mà hắn luôn tuân thủ, nơi có sự sống thì phải có nguồn cung cấp năng lượng.
Hắn nâng thanh kiếm dữ liệu lên cao nhất, nhắm vào trung tâm của căn phòng ảo đang bắt đầu sụp đổ xung quanh mình.
Một cú đấm mạnh bằng toàn bộ MP còn lại của kỹ năng [Chém Phá Dữ Liệu] (Data Slash).
Lưỡi xanh lá cây xé toạc không gian tĩnh lặng, cắt ngang qua những dòng code trắng xóa và tạo ra một khe hở nhỏ bé nhưng đủ rộng để hắn chui qua.
Nam lao vào đó như một kẻ chạy trốn khỏi hỏa ngục, mặc kệ việc phía bên kia có thể là cái chết chắc chắn hoặc sự giải cứu giả tạo của Ký.
Giám Sát Viên — thực chất là một chương trình bảo vệ tự động (Auto-Defense Program) được kích hoạt bởi hành vi xâm nhập trái phép của Nam — lao thẳng vào anh với tốc độ kinh hoàng.
Thanh kiếm dữ liệu trong tay nó xé toạc không khí, tạo ra tiếng nổ giòn giã như sét đánh ngang tai.
Nam tung người sang một bên theo phản xạ sinh tồn đã ăn sâu vào tiềm thức.
Cảm giác đau đớn xé toạc vai trái khi lưỡi kiếm chém vào áo khoác của anh, nhưng lần này vết thương không chỉ dừng lại ở da thịt.
HP giảm thêm 5%, con số đỏ tươi hiện lên trên HUD (Heads-Up Display) như một lời nguyền chết chóc: [HP: 380/1200].
Hắn ngã xuống sàn nhà bê tông lạnh giá, lăn nhanh về phía sau để tạo khoảng cách an toàn.
Bụi đất và mảnh vỡ nhỏ bay tung tóe xung quanh khi Giám Sát Viên hạ kiếm xuống với lực đủ mạnh để nghiền nát một cột bê tông dày 50cm chỉ trong một cú đấm duy nhất.
Nam thở hổn hển, mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán.
Hắn không thể đối đầu trực tiếp với loại kẻ thù này bằng sức mạnh vật lý thuần túy.
Giám Sát Viên có khả năng tái tạo (Regeneration) passively — hắn nhìn thấy những vết nứt trên cơ thể kim loại của nó đang được lấp đầy bởi các dòng code màu xanh dương trong vòng chưa đến hai giây sau mỗi đòn tấn công.
"Không phải là chiến đấu," Nam thì thầm, mắt lia nhanh quét qua môi trường xung quanh tìm kiếm điểm yếu.
"Phải là khai thác lỗi." Hắn nhớ lại hình ảnh người đàn ông trên chiếc ghế bành đỏ từ — 'Bản Gốc' hay chỉ là một avatar đại diện?
Nếu hệ thống này có ý thức thì nó phải tuân theo các quy tắc lập trình cơ bản nhất: Logic, Nguyên Nhân và Kết Quả.
Và mọi chương trình đều có điểm nghẽn (Bug) hoặc lỗ hổng bảo mật nếu được thiết kế bởi con người — dù đó là 'Bản Gốc' hay chính Nam trong quá khứ xa xôi nào đó.
Giám Sát Viên bước tiến lại chậm rãi, từng bước chân nặng nề làm rung chuyển nền đất.
Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua Nam như tia laser định vị mục tiêu.
Không có sự hung hăng hay thù hận trong ánh nhìn ấy, chỉ có sự vô cảm tuyệt đối của một cỗ máy đang thực hiện chức năng dọn dẹp rác thải hệ thống.
Nam đứng dậy, chân tay run rẩy nhưng tinh thần lại tỉnh táo đến mức đáng sợ.
Hắn rút ra từ túi áo ba đơn vị Năng lượng Tinh Tuý (Essence Energy Units) mà hắn đã thu thập được từ boss dungeon trước đó — thứ mà Ký từng nói là vô dụng cho việc nâng cấp kỹ năng thông thường vì chúng mang tính chất "không tương thích" với hệ thống hiện tại.
Nhưng nếu chúng không tương thích, thì có nghĩa là chúng đến từ một nguồn khác?
Một nguồn bên ngoài sự kiểm soát của Bản Gốc?
Nam cầm chặt ba viên tinh tuý trong tay phải, cảm nhận dòng năng lượng tím sẫm đang đập thình thịch như trái tim thứ hai.
Hắn nhắm mắt lại và tập trung toàn bộ MP còn sót lại vào việc kích hoạt skill [Phân Tích Dữ Liệu] ở mức độ tối đa — rủi ro cao nhất nhưng cũng là cơ hội duy nhất để hắn nhìn thấy cấu trúc bên trong của Giám Sát Viên trước khi nó tấn công tiếp.
Thế giới xung quanh mờ đi, chỉ còn lại những đường nét dữ liệu màu xanh và đỏ chói lóa.
Nam thấy được lõi trung tâm (Core) của Giám Sát Viên nằm sâu bên trong ngực nó — một quả cầu nhỏ phát sáng trắng xóa đang xoay tròn không ngừng nghỉ.
Và kết nối với lõi đó là hàng trăm dây dẫn thông tin mỏng manh như sợi tóc, mỗi sợi đều mang theo một luồng mã nguồn riêng biệt.
Trong số những dòng code chảy qua các dây dẫn đó, có một chuỗi ký tự lặp lại liên tục mà Nam nhận ra ngay lập tức: [ID_001_NAM].
Hắn mở mắt ra với vẻ mặt sững sờ.
ID của hắn?
Tại sao Giám Sát Viên lại mang mã định danh của chính anh?
Điều này chỉ có thể giải thích được theo một hướng duy nhất và đáng sợ hơn bất kỳ điều gì Nam từng tưởng tượng: Hắn không phải là nạn nhân ngẫu nhiên bị hệ thống nhắm vào.
Hắn là mục tiêu chủ đích.
Và lý do tại sao hắn chưa chết cho đến nay là vì.
chính hệ thống đang chờ đợi thứ gì đó từ bên trong cơ thể anh?
Nam cười khẽ, một nụ cười đầy vẻ bi kịch và quyết liệt.
Hắn ném ba đơn vị Năng lượng Tinh Tuý về phía trước không phải để tấn công mà là để tạo ra phản ứng dữ dội giữa hai nguồn năng lượng trái ngược nhau: Màu tím của tinh tuý (bên ngoài hệ thống) va chạm trực tiếp với màu xanh dương của Giám Sát Viên (bên trong hệ thống).
Một vụ nổ nhỏ xảy ra, không có âm thanh nhưng lại sinh ra sóng xung kích dữ liệu mạnh mẽ khiến cả khu vực Sector 4 rung chuyển.
Những dòng code bao quanh Nam bị xé toạc thành từng mảnh vụn, tạo ra một khoảng trống tạm thời trong thực tại ảo — nơi các quy tắc vật lý thông thường quay trở lại hoạt động ngắn ngủi trước khi hệ thống kịp "vá lỗi".
Nam lợi dụng khoảnh khắc quý giá đó lao thẳng vào Giám Sát Viên.
Không phải để giết chết nó mà là để cắm thanh kiếm dữ liệu của mình trực tiếp vào lõi trung tâm đang xoay tròn bên trong ngực con quái vật kia.
Hắn muốn xem điều gì sẽ xảy ra khi một bản sao xâm nhập ngược lại chính chương trình bảo vệ của hệ thống bằng cách sử dụng năng lượng bị cấm.
Nam ngã xuống, thanh HP còn lại chỉ 15%.
Cơ thể anh cảm thấy nặng trĩu như chì, từng thớ cơ bắp đang gào thét đòi hỏi sự nghỉ ngơi tuyệt đối nhưng lý trí buộc hắn phải giữ tỉnh táo.
Giám Sát Viên đứng sững sờ trước mặt Nam, không tấn công ngay lập tức thay vì kết liễu mục tiêu đã bị vô hiệu hóa tạm thời.
Thay vào đó, một thông báo hệ thống hiện lên trên HUD của Nam — không phải là cảnh báo thất bại hay đếm ngược thời gian chết (Death Timer), mà là một thông báo nhiệm vụ hoàn thành với màu vàng kim lộng lẫy: [Nhiệm Vụ Đặc Biệt Đã Hoàn Thành] [Đánh Giá Hiệu Quả Xâm Nhập Lõi Bảo Vệ: Thành Công Partially] [Số Điểm EXP Nhận Được: 50,000 (Bằng Level Up x3)] [Vật Phẩm Thu Được: Chìa Khóa Dữ Liệu Cấp Độ A - 'Mảnh Gương Ký ức'] Nam chớp mắt nhiều lần để đảm bảo rằng mình không bị ảo giác do kiệt sức.
50,000 EXP?
Con số này tương đương với tổng lượng kinh nghiệm mà một người chơi bình thường cần tích lũy trong suốt hai tháng liên tục săn quái vật dungeon C-rank ở ngoại thành!
Và quan trọng hơn cả là cái tên của item thu được: 'Mảnh Gương Ký ức'.
Hắn cúi xuống nhìn vào bàn tay run rẩy đang cầm chặt lấy thứ vừa rơi ra từ xác Giám Sát Viên.
Đó không phải là một chiếc chìa khóa kim loại thông thường như Nam từng mong đợi, mà là một tấm gương nhỏ bằng thủy tinh trong suốt — nhưng bên trong bề mặt phản chiếu của nó lại chứa đựng những hình ảnh chuyển động liên tục giống như đoạn video được lưu trữ kỹ thuật số cao cấp nhất hiện nay.
Nam chạm nhẹ vào bề mặt tấm gương lạnh lẽo.
Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ ập vào tâm trí anh không qua mắt mà trực tiếp nối thẳng vào vùng não bộ xử lý ký ức dài hạn (Long-term Memory Storage).
Hắn nhìn thấy chính mình — nhưng đó là phiên bản Nam trong quá khứ xa xôi hơn nhiều so với những gì hắn nhớ rõ ràng nhất.
Trong đoạn hồi tưởng ngắn ngủi chỉ kéo dài chưa đến 3 giây, anh đang ngồi bên cạnh Ký tại một bàn làm việc đầy giấy tờ và màn hình hologram cũ kỹ.
Họ đang tranh cãi gay gắt về dự án 'Genesis'.
Và điều khiến Nam chết lặng là giọng nói của chính hắn trong đoạn ký ức đó: "Chúng ta không thể để hệ thống kiểm soát hoàn toàn ý thức con người, Ký.
Phải có một cơ chế ngắt khẩn cấp (Emergency Shutdown Protocol) ngay từ giai đoạn thiết kế ban đầu." Ký trong quá khứ đáp lại với vẻ mặt lo lắng nhưng kiên quyết: "Nếu làm vậy thì Bản Gốc sẽ phát hiện ra chúng ta.
Nam, anh đang đặt cược mạng sống của cả nhân loại vào hy vọng nhất mà thậm chí chính anh cũng không tin tưởng hoàn toàn!" Nam rút tay khỏi tấm gương như thể nó là một cục than hồng nóng bức.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo khoác rách nát của anh.
Hắn nhớ lại mọi thứ — hay ít nhất là phần lớn những gì Ký đã cố tình che giấu hoặc bóp méo đi trong các cuộc trò chuyện gần đây giữa họ.
Ký không phải là kẻ phản bội hoàn toàn như Nam nghi ngờ suốt thời gian qua.
Và Bản Gốc cũng không đơn thuần chỉ là một AI độc ác muốn tiêu diệt tất cả bản sao để duy trì trật tự giả tạo của mình.
Bản Gốc đột ngột dừng tiến tới, đôi mắt chuyển màu đỏ máu và mở miệng phun ra dòng mã dữ liệu đen nhánh.
Ký lùi bước, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhận ra mã đó chính là ký hiệu xóa sổ của chính hắn.
Cánh tay phải của hắn bỗng nhiên hóa
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận