Chương 47
Anh không chạy.
Chạy là hành động của kẻ sợ hãi, của nạn nhân đang tìm lối thoát.
Nam bước đi, từng bước chân dấn xuống sàn bê tông lạnh lẽo với nhịp điệu đều đặn, như một cỗ máy được lập trình sẵn để hủy diệt.
`[SYSTEM ALERT: QUEST ACCEPTED?]`
`[WARNING: REWARD REQUIRES SACRIFICE OF ALL ALLIES]`
Nam phớt lờ dòng chữ cảnh báo.
Anh giơ tay phải lên, năm ngón tay chụm lại, rồi tách ra.
Không có phép thuật, không có mana bùng nổ.
Chỉ có dữ liệu.
Trong không gian thực tại bị bóp méo bởi Hệ Thống, mọi thứ đều là mã nguồn.
Và mã nguồn thì luôn có lỗi.
"Ký," Nam gọi, giọng nói vang lên trong đầu, lạnh băng như thép.
"Cậu còn nghe thấy tôi không?"
Không có hồi âm.
Ký đang nằm quằn quại ở phía sau, cơ thể biến dạng, những mảng da thịt đang chuyển thành các khối pixel vỡ vụn.
Dữ liệu của Nam đã nhiễm vào hệ thống của hắn, tạo ra một vòng lặp vô hạn trong não bộ của chuyên gia phân tích đó.
Nam không bận tâm.
Anh tập trung vào khoảng không trước mặt.
`[SKILL USED: CODE INJECTION - PASSIVE]`
`[TARGET: ENVIRONMENTAL LOGIC]`
Anh cảm nhận được dòng chảy của "Luật Cân Bằng Tàn Khốc".
Đó là một bức tường vô hình, ngăn cản người chơi vượt quá giới hạn sức mạnh được quy định.
Nhưng bức tường đó có những khe hở.
Những lỗ hổng nhỏ bé, nơi logic của Hệ Thống va chạm với thực tại hỗn loạn.
Nam nhắm mắt lại.
Anh không nhìn bằng mắt, mà bằng cảm giác của một lập trình viên đang debug một đoạn code chết.
*Tick.*
Một tiếng động nhẹ vang lên, như tiếng đồng hồ đếm ngược.
Nam mở mắt.
Trước mặt anh, không gian nứt ra.
Một vết nứt màu đen, không phải bóng tối, mà là sự vắng mặt của dữ liệu, hiện ra giữa không trung.
`[ERROR: REALITY GLITCH DETECTED]`
`[SYSTEM INTEGRITY: 99% -> 98%]`
"Được rồi," Nam thì thầm.
"Cậu muốn tôi chọn?
Tôi sẽ chọn cả hai."
Anh bước vào vết nứt.
**
Càng đi sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt.
Nam cảm thấy đầu mình đau nhói, như thể có ai đó đang dùng búa đập vào thái dương.
`[INTELLIGENCE: -1]`
`[MEMORY LOSS DETECTED: CHILDHOOD RECALL CORRUPTED]`
Anh sững lại.
Một ký ức vừa bị xóa.
Anh cố gắng nhớ lại khuôn mặt của mẹ mình, nhưng tất cả những gì còn lại là một khoảng trống trắng, đau đớn.
Nam nghiến răng, nước mắt chảy ra nhưng anh không để nó rơi.
"Cậu muốn lấy của tôi?" anh gầm lên, giọng khàn đặc.
Nhưng đổi lại, tôi sẽ lấy tất cả của cậu!"
Anh tiếp tục chạy.
Trước mặt anh, một cánh cửa kim loại khổng lồ hiện ra.
Trên đó không có khóa, chỉ có một bàn phím quang học, phát ra ánh sáng tím nhạt.
Terminal quản trị.
Nam chạy tới, đập mạnh vào bàn phím.
`[ACCESS REQUESTED]`
`[IDENTITY VERIFICATION: FAILED]`
`[RETRY?
Y/N]`
Nam không nhấn Enter.
Anh đặt tay lên bàn phím, và lần này, anh không dùng lực, mà dùng ý chí.
Anh đẩy dữ liệu của mình vào hệ thống, như một virus đang tìm kiếm lỗ hổng.
`[SKILL USED: BRUTE FORCE HACK]`
`[MP: 0/100]`
`[WARNING: OVERLOAD IMMINENT]`
Cơ thể anh bắt đầu nóng lên.
Máu trong tĩnh mạch sôi sục.
Anh cảm thấy da thịt mình đang cháy, nhưng anh không rút tay ra.
*Cạch.*
Cánh cửa mở ra.
Nam lao vào bên trong.
***
Phòng quản trị nhỏ bé, tối tăm.
Chỉ có một chiếc ghế xoay cũ kỹ và một màn hình CRT lớn, phát ra ánh sáng xanh mờ ảo.
Nam lao tới màn hình, tay run rẩy gõ những dòng lệnh cuối cùng.
`[ACCESS GRANTED]`
`[LOADING CORE DATA...]`
Anh cần biết điểm yếu của Bản Gốc.
Anh cần biết làm thế nào để giết hắn mà không giết chết những người bạn còn lại của mình.
Dữ liệu bắt đầu cuộn trên màn hình.
Những dòng code phức tạp, những sơ đồ mạng lưới, những tên tuổi của những người chơi đã chết.
Nam lướt qua chúng, mắt anh quét nhanh, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào.
Rồi, anh dừng lại.
Một file ẩn, được mã hóa bằng mật khẩu cấp cao nhất.
Tên file là: `ROOT_USER_PROFILE`.
Nam nhấp đúp vào file.
Màn hình tối đi.
Sau đó, một dòng chữ hiện ra, đơn giản và đáng sợ:
`[SYSTEM = ORIGINAL]`
`[ORIGINAL = SYSTEM]`
Nam đờ người.
Anh đọc lại dòng chữ đó.
"Bản Gốc...
là Hệ Thống?" anh thì thầm, giọng đầy kinh hoàng.
Anh tiếp tục cuộn xuống.
Những dòng mô tả hiện ra.
*"Hệ Thống không phải là một công cụ.
Hệ Thống là ý thức của Bản Gốc.
Bản Gốc đã hợp nhất với mạng lưới toàn cầu sau sự kiện 'Đại Sụp Đổ'.
Anh ta không điều khiển Hệ Thống từ xa.
Anh ta *là* Hệ Thống.
Mọi nhiệm vụ, mọi dungeon, mọi trừng phạt, đều là những suy nghĩ, những cảm xúc, những ký ức của anh ta."*
Nam lùi lại, gót chân chạm vào mép ghế.
Nếu Bản Gốc là Hệ Thống, thì không có cách nào để "giết" hắn bằng cách phá hủy server.
Vì server là cơ thể vật lý của hắn.
Và nếu anh phá hủy dungeon, anh đang tự sát.
Nhưng còn một dòng chữ khác, nhỏ hơn, nằm ở góc dưới cùng của màn hình:
`[VIRUS DETECTED: USER 'NAM']`
`[STATUS: QUARANTINE FAILED]`
`[ACTION: PURGE]`
Nam nhìn vào bàn tay mình.
Những vết cháy trên da thịt đang lan rộng, nhưng chúng không còn màu đỏ.
Chúng chuyển sang màu đen, rồi sau đó là màu trắng tinh khiết.
Anh không bị thương.
Anh đang biến đổi.
"Bản Gốc không phải là virus," Nam nói, một nụ cười điên loạn hiện lên trên môi.
"Anh ta là vật chủ.
tôi là kháng thể."
***
Nam bước ra khỏi phòng quản trị.
Thân hình anh suy nhược, thanh HP của anh chỉ còn 5/100.
Một cú va chạm nhẹ cũng có thể giết chết anh.
Nhưng trong tay anh, anh cầm một vật phẩm.
Không phải là một thanh kiếm dữ liệu.
Không phải là một cuốn sách kỹ năng.
Đó là một cuốn sổ nhỏ, bằng giấy da, cũ kỹ, có mùi mốc meo.
`[ITEM ACQUIRED: MAP OF DUNGEON FLOOR 5]`
`[TYPE: PHYSICAL ARTIFACT]`
`[DESCRIPTION: A map drawn by hand.
Ink on paper.
No digital trace.]`
Nam mở cuốn sổ ra.
Trang đầu tiên không phải là bản đồ.
Đó là một bức thư.
Viết bằng mực đen, nét chữ run rẩy, nhưng quen thuộc đến rợn người.
*"Nam,"*
*"Nếu cậu đang đọc điều này, nghĩa là cậu đã sống sót qua tầng 4.
Và nghĩa là, cậu đã nhớ lại."*
*"Tôi không phải là kẻ thù của cậu.
Tôi cũng không phải là bạn của cậu.
Tôi là người viết nên câu chuyện này.
Và tôi sắp hết giấy."*
*"Hãy nhìn ra phía sau lưng cậu, Nam.
Đừng quay lại.
Chỉ nhìn thôi."*
Nam cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh không quay lại.
Nhưng anh cảm thấy nó.
Sự hiện diện.
Một cái gì đó đứng ngay sau gáy anh.
Hơi thở nóng hổi, nặng nề, mùi ozone và máu tanh.
Và rồi, một giọng nói vang lên, không phải từ tai, mà từ chính xương sống của anh.
*"Cậu đã tìm thấy nó chưa, Nam?
Câu trả lời cho câu hỏi: Ai là người đang kể chuyện này?"*
Nam đóng cuốn sổ lại, tay run rẩy.
Anh không cần quay lại để biết đó là ai.
Vì giọng nói đó...
chính là giọng nói của anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận