Chương 41

Nam đứng sững người, ngón tay run rẩy trước màn hình phát sáng xanh nhạt của hệ thống.

Hình ảnh người đàn ông kia – chính là anh, nhưng một phiên bản tàn tạ, mắt thâm quầng và nước mắt chảy dài – vẫn hiện hữu trong góc nhìn HUD (Heads-Up Display) của anh.

Không phải là ảo ảnh, mà là một "Cửa Sổ Giao Tiếp Cross-Realm" hạng S, thứ mà Nam chưa từng thấy trong suốt ba năm sống trong thế giới này.

Bản Gốc ngồi trên chiếc ghế trống, tay chống cằm, ánh mắt lạnh lẽo như đang quan sát một con chuột trong mê cung.

Nụ cười trên môi anh ta không phải là sự thù địch, mà là sự thương hại.

Một thứ cảm xúc đáng sợ hơn cả sự căm ghét.

"Ngươi vẫn nghĩ đó là đau đớn thật sự sao?" Bản Gốc hỏi, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Nam, bỏ qua màng nhĩ.

"Đó chỉ là tín hiệu thần kinh được mã hóa.

Một chuỗi 0 và 1 mô phỏng lại cảm giác tổn thương để ngươi biết cách né tránh."

Nam nghiến răng, mồ hôi lạnh顺着 sống lưng tuôn xuống.

Thanh HP của anh đang giảm dần, không phải vì vết thương thể xác, mà vì áp lực tinh thần.

Hệ thống cảnh báo liên tục: *[WARNING: MENTAL STABILITY DECREASING.

SANITY LOSS: 5%/MIN]*.

"Im lặng," Nam gằn giọng, giọng khàn đặc.

Anh không nhìn vào gương, mà nhìn vào dòng mã nguồn đang cuộn tròn quanh bàn tay anh.

Những con số nhảy múa như những con rắn độc, cố gắng xâm nhập vào ý thức.

"Nếu tôi chỉ là dữ liệu, tại sao tôi có thể chống cự lại ngươi?"

Bản Gốc nhún vai, một cử chỉ vô cùng thiếu tôn trọng.

"Vì ngươi là bản sao lỗi.

Một lỗi hệ thống mà ta chưa kịp xóa.

Và chính cái 'lỗi' đó khiến ngươi trở nên hữu ích.

Ngươi là công cụ hoàn hảo để kiểm tra độ bền của thế giới này."

Nam cảm thấy máu trong người sôi lên.

Không phải vì giận dữ, mà vì sự nhận ra rợn người.

Tất cả những trận chiến, những mất mát, những giọt nước mắt vì người yêu đã chết, vì bạn bè đã hy sinh...

tất cả chỉ là kịch bản?

Anh đưa tay lên chạm vào vết sẹo trên má – vết sẹo từ trận chiến với Boss Level 10.

Vết sẹo đó đau buốt, nóng rát.

Nhưng nếu đó chỉ là mã nguồn, thì nỗi đau này có ý nghĩa gì?

Ký, người đang đứng sau lưng Nam với chiếc máy tính bảng trong tay, đột ngột lên tiếng.

Giọng anh ta bình thản, không chút dao động.

"Nam, đừng để cảm xúc làm nhiễu sóng.

Dữ liệu từ gương đó chứa đựng mã nguồn gốc của Hệ Thống.

Nếu anh lấy được nó, chúng ta có thể giải mã được vị trí của 'Bản Gốc' thực sự.

Không phải gã này trong gương."

Nam quay lại, nhìn Ký với ánh mắt nghi hoặc.

"Anh biết chuyện này từ bao giờ?"

Ký mỉm cười, nụ cười của một kẻ săn mồi.

"Từ khi chúng ta gặp nhau.

Tôi không giúp anh vì tình bạn, Nam.

Tôi giúp anh vì anh là chìa khóa duy nhất mở ra cánh cửa này.

Và tôi cần vào bên trong."

Nam nhận ra sự thật.

Ký không bao giờ tin tưởng anh.

Anh ta chỉ đang sử dụng anh.

Nhưng trong thế giới này, sự tin tưởng là một món hàng xa xỉ.

Và Nam, với bản năng sinh tồn, sẵn sàng bán linh hồn mình nếu nó giúp anh sống sót.

***

Nam gạt sang một bên sự hoang mang, tập trung vào nhiệm vụ.

Mục tiêu: Artifact của Sự Thật.

Vị trí: Tầng 3 của Dungeon, phòng Boss.

Anh bước ra khỏi tòa nhà đổ nát, ánh mắt quét qua môi trường.

Dungeon này khác biệt.

Thay vì đá và cây cối, các bức tường được cấu tạo từ những dòng code nhị phân trôi nổi trong không khí.

Máu của những quái vật chết không chảy xuống đất, mà bốc hơi thành những đám mây dữ liệu màu đỏ, tan biến vào không khí.

*[DUNGEON ALERT: SECTOR 3 - REALITY GLITCH ZONE]*
*[DIFFICULTY: S-RANK]*
*[WARNING: ENTRY MAY RESULT IN PERMANENT STAT LOSS]*

Nam hít một hơi sâu.

Không khí ở đây khô khốc, thiếu oxy.

Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, như thể trọng lực đang tăng gấp đôi.

Anh kiểm tra lại trạng thái.

*[HP: 450/1000]*
*[MP: 120/300]*
*[EXP: 89% to Level 42]*
*[STATUS: CONFUSED (-10% INT), TRAUMATIZED (-15% WIL)]*

Anh cần lên cấp.

Nhanh chóng.

Nếu không hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày là "Tiêu diệt 50 mục tiêu dữ liệu", anh sẽ bị trừ 5 điểm Intellect vĩnh viễn.

Và nếu Intellect về 0, anh sẽ trở thành một xác sống không ý thức.

Một con quái vật xuất hiện từ bóng tối.

Nó không có hình dạng cố định, chỉ là một khối pixel hỗn loạn, mắt đỏ rực, miệng há to đầy những răng sắc nhọn làm bằng code lỗi.

*[ENEMY: GLITCH HOUND (LEVEL 40)]*
*[SPECIAL SKILL: DATA CORRUPTION]*

Nam không do dự.

Anh rút thanh kiếm năng lượng ra, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng xanh lam.

Anh lao tới, bước chân nhanh như chớp.

Skill: *Phantom Step*.

Anh biến mất khỏi vị trí ban đầu, xuất hiện ngay sau lưng con quái vật.

Kiếm chém xuống.

Nhưng thay vì cắt đứt xác thịt, lưỡi kiếm đi xuyên qua cơ thể quái vật như thể nó là ảo ảnh.

Con quái vật quay lại, cào một phát vào ngực Nam.

*[CRITICAL HIT!]
*[HP -150]
*[STATUS: ARMOR PENETRATION DETECTED]*

Nam hét lên vì đau, lùi lại vài bước.

Máu chảy ra từ vết thương, nhưng máu đó có màu xanh dương, giống như mực in.

Anh nhìn bàn tay mình, nhìn những giọt máu xanh.

Cảm giác buồn nôn dâng lên.

"Nó miễn kháng vật lý," Ký hét lên từ xa, giọng đầy kích thích.

"Dùng kỹ năng mana!

Tấn công trực tiếp vào lõi dữ liệu của nó!"

Nam nhắm mắt, tập trung.

Anh cảm thấy dòng mana chảy trong cơ thể, lạnh lẽo và mạnh mẽ.

Anh triệu hồi ra một quả cầu năng lượng màu tím.

*[SKILL ACTIVATED: VOID EXPLOSION (LEVEL 5)]
*[MP -50]*

Anh ném quả cầu vào con quái vật.

Vụ nổ dữ dội, những mảnh vỡ dữ liệu bắn tung tóe.

Con quái vật rên rỉ, cơ thể nó bắt đầu vỡ vụn thành những hạt pixel nhỏ li ti.

*[ENEMY DEFEATED]
*[EXP +200]
*[ITEM LOOTED: FRAGMENT OF TRUTH (COMMON)]*

Nam nhặt mảnh vỡ lên.

Nó lạnh cóng, chạm vào da thịt như băng giá.

Trên đó khắc một dòng chữ nhỏ: *"Tất cả đều là giả."*

Anh cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một sự trống rỗng lớn lao đang nuốt chửng anh.

Nếu mọi thứ đều là giả, thì sự sống của anh có ý nghĩa gì?

**

Nam leo lên tầng 3.

Không gian nơi đây tĩnh lặng đến rợn người.

Không có quái vật, không có bẫy.

Chỉ có một cánh cửa lớn bằng kim loại đen, khắc đầy những ký tự lỗi (glitch).

Khi chạm tay vào cánh cửa, một luồng dữ liệu mạnh mẽ bắn vào cơ thể Nam.

Anh ngã quỳ, thị giác bị bao phủ bởi những dòng mã đỏ tươi.

*[System Error: ACCESS DENIED]
*[WARNING: HOSTILE ENTITY DETECTED]*
*[COUNTERMEASURE: PURGE PROTOCOL INITIATED]*

Nam cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh như bị đóng băng.

Những dòng code đỏ bao quanh anh, siết chặt lấy cổ, tay, chân.

Chúng nóng bỏng, đốt cháy da thịt.

*[HP -50/SEC]
*[MP -20/SEC]*

Anh cảm thấy sự sống đang rời bỏ cơ thể mình.

Nhưng anh không bỏ cuộc.

Anh nhớ đến lời của Bản Gốc.

*"Ngươi là con tốt."*

Không.

Anh không phải là con tốt.

Anh là quân cờ.

Và quân cờ có thể lật ngược bàn cờ.

Nam tập trung toàn bộ ý chí vào thanh kiếm.

Anh không dùng mana, mà dùng chính nỗi đau của mình.

Nỗi đau của việc mất mát, của sự lừa dối, của sự cô đơn.

*[SKILL ACTIVATED: SOUL REVENGE (UNLOCKED)]
*[RANK: S]
*[DESCRIPTION: CONVERTS PAIN INTO POWER.

IGNORES ALL DEFENSES.]*

Thanh kiếm của Nam phát ra ánh sáng trắng xóa, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Những dòng code đỏ vỡ vụn dưới sức ép của ánh sáng đó.

Cánh cửa kim loại đen bắt đầu rung lắc, nứt vỡ.

Nam hét lên, một tiếng hét đầy đau đớn và giận dữ.

Anh lao vào cánh cửa, đâm thanh kiếm vào vết nứt.

Cánh cửa vỡ tan.

***

Thanh kiếm của Nam chém xuống.

Tiếng thủy tinh vỡ vang lên chói tai, nhưng không phải tiếng kính vỡ thông thường.

Đó là tiếng dữ liệu vỡ vụn.

Chiếc gương vỡ tan, nhưng hình ảnh Nam Nguyên Thủy không biến mất.

Nó trôi nổi trong không trung, tan rã thành hàng triệu hạt pixel, bay vào trong cơ thể Nam.

Cảm giác đau đớn dữ dội chạy dọc sống lưng.

Nhưng cùng với đó là một luồng thông tin khổng lồ.

Nam hiểu ra tất cả.

Bản Gốc không phải là kẻ thù.

Anh ta là người bảo vệ.

Hệ thống là một bức tường chắn, ngăn chặn sự hủy diệt từ thế giới bên ngoài.

Nếu Nam phá vỡ hệ thống, bức tường sẽ sụp đổ.

Thảm họa sẽ quay lại.

Nhân loại sẽ chết.

Nhưng nếu Nam để hệ thống tồn tại, anh sẽ mãi mãi là một bản sao, sống trong một nhà tù vĩnh cửu, bị điều khiển bởi những luật lệ tàn khốc.

Nam nhìn vào bàn tay mình.

Những hạt pixel đang hòa quyện vào da thịt anh.

Anh cảm thấy ký ức của Bản Gốc, của tất cả những bản sao trước đó.

Anh hiểu được sự hy sinh của họ.

Và rồi, anh nhìn thấy Ký.

Ký đang chạy tới, trên tay cầm một thiết bị nhỏ.

Đừng để nó vào sâu hơn!

Nó sẽ đồng hóa anh!" Ký hét lên.

Nam nhìn Ký, rồi nhìn vào thiết bị đó.

Đó là một thiết bị xóa dữ liệu.

Ký muốn xóa Nam, để lấy toàn bộ dữ liệu cho mình.

Nam mỉm cười.

Một nụ cười buồn bã.

"Ký," Nam nói, giọng bình thản lạ thường.

"Anh đã nói đúng một điều.

Tôi là chìa khóa.

Nhưng anh quên một điều.

Chìa khóa có thể mở cửa, cũng có thể khóa chặt nó."

Nam nâng thanh kiếm lên, không phải để chém vào Bản Gốc, mà để chém vào chính mình.

*[SYSTEM ALERT: SELF-DESTRUCT SEQUENCE INITIATED]*
*[WARNING: THIS ACTION CANNOT BE UNDONE]*

Ký hét lên, lao tới.

Nhưng quá muộn.

Nam chém xuống.

Thế giới sụp đổ vào bóng tối.

Và trong bóng tối đó, một giọng nói vang lên, không thuộc về Nam, không thuộc về Ký, cũng không thuộc về Bản Gốc.

*"Cuộc chơi mới bắt đầu.

Người chơi thứ 42, hãy bước vào."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập