Chương 22
Anh đứng trước tấm gương lớn, ánh mắt sắc lạnh dán chặt vào những dòng chữ xanh lơ đang lơ lửng trước ngực mình.
`HP: 980/1000`.
`MP: 1200/1200`.
`Stamina: Full`.
`Daily Quest: S-Tier Completion`.
Dòng chữ "S-Tier" tỏa sáng rực rỡ, một thành tích mà bất kỳ ai khác trong thế giới này cũng sẽ giết để đạt được, nhưng với Nam, nó lại như một vết thương hở.
Anh không cảm thấy phấn khích.
Không có cảm giác chiến thắng.
Chỉ có một sự trống rỗng lạnh lẽo lan tỏa từ trong xương tủy ra.
Anh đưa tay lên chạm vào mặt kính, ngón tay run nhẹ không phải vì sợ hãi, mà vì sự nghi ngờ đang gnaw vào lý trí.
"Tại sao?" Anh thì thầm, giọng khàn đặc.
"Tại sao lại là S-Tier?
Tôi chỉ làm theo lệnh.
Tôi không muốn chiến thắng." Hệ thống không trả lời, nó chỉ hiển thị thêm một thông báo nhỏ ở góc màn hình: `Thưởng: +500 EXP.
Nam nghiến răng.
Mỗi lần cấp độ tăng lên, anh càng cảm thấy mình đang trôi xa hơn khỏi bản chất con người, biến thành một cỗ máy chiến tranh hoàn hảo hơn.
Anh lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ về việc level up.
Anh không cần sức mạnh.
Anh cần sự thật.
Nhưng ngay khi anh định tắt giao diện, một dòng chữ đỏ rực đột ngột nhả ra từ thanh trạng thái: `CẢNH BÁO: NHIỆM VỤ HÀNG NGÀY HOÀN THÀNH.
BẮT ĐẦU PHÂN TÍCH DỮ LIỆU SÂU.
NGUY HIỂM: MẤT KÝ ỨC CŨ`.
Nam giật mình lùi lại, chân anh chạm vào tường lạnh lẽo.
"Phân tích dữ liệu sâu?" Anh lẩm bẩm, mồ hôi lạnh bắt đầu trổ ra.
"Hệ thống đang ăn ký ức của tôi để đổi lấy sức mạnh?" Anh nhớ lại những khoảng trắng trong đầu mình những ngày qua.
Những cuộc trò chuyện với Ký.
Những lời nói của Bản Gốc.
Tất cả đều mờ nhạt như sương khói.
Nếu anh không làm nhiệm vụ, anh sẽ mất chỉ số vĩnh viễn.
Nhưng nếu anh làm nhiệm vụ, anh sẽ mất đi chính mình.
Đó là một lựa chọn không thể chấp nhận được.
Một cái bẫy hoàn hảo.
Nam nhìn vào đôi mắt mình trong gương.
Đôi mắt ấy vẫn là của anh, nhưng sâu thẳm bên trong, có một thứ gì đó đang nhìn lại.
Một thứ gì đó không phải là con người.
Anh cảm thấy lạnh toát, không phải vì nhiệt độ phòng, mà vì sự hiện diện của một thực thể vô hình đang quan sát anh từ bên trong.
"Ai đang điều khiển tôi?" Anh hỏi gương.
Gương không trả lời, nhưng thanh trạng thái lại thay đổi.
`HP` giảm xuống 975.
Không phải do bị thương.
`HP` bị trừ đi 5 điểm vì "Sự Do Dựng".
Nam rít lên đau đớn.
"Ngươi không được phép làm vậy!" Anh hét lên, nhưng giọng nói của anh bị bóp nghẹt trong cổ họng.
Hệ thống đang chơi trò chơi tâm lý.
Nó đang dạy anh bài học: Do dự là cái chết.
Và anh đang dần biến thành một con quái vật của sự tuân thủ.
Nam bước ra khỏi phòng nghỉ, chân anh bước đi trên hành lang dài hun hút của Dungeon Cốt lõi.
Không khí ở đây u ám, nặng nề, mang theo mùi kim loại và ozone.
Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ các cột năng lượng (Mana Pillars) chiếu rọi xuống, tạo nên những bóng đổ dài ngoằn ngoèo như những con rắn đang bò trên sàn đá.
Đây là khu vực tập luyện, nơi những bản sao được rèn luyện để trở thành vũ khí hoàn hảo.
Nhưng hôm nay, mọi thứ khác biệt.
Không có tiếng ồn của các bản sao khác.
Không có tiếng gầm rú của quái vật.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Nam tiến vào một phòng đấu giả (Training Room) nằm sâu trong lòng dungeon.
Cánh cửa tự động đóng lại sau lưng anh, khóa chặt.
Hệ thống vang lên, giọng máy móc nhưng mang theo một sự hăm dọa ngầm: "Kiểm tra tình huống bất ngờ.
Đối tượng: Monster Rank A.
Mục tiêu: Tiêu diệt hoặc khuất phục.
Thời gian: 30 giây." Nam nhíu mày.
"Monster Rank A?
Tại sao lại là Rank A trong khi tôi chỉ mới hoàn thành nhiệm vụ S-Tier?" Anh chưa kịp nghĩ ra câu trả lời, sàn nhà bắt đầu rung chuyển.
Từ giữa phòng, một con quái vật hình người bắt đầu hiện ra.
Nhưng không phải là một con quái vật bình thường.
Nó có hình dáng của một con người, mặc bộ giáp đen tuyền, nhưng khuôn mặt lại bị che khuất bởi một lớp mặt nạ trắng không có mắt.
"Đây không phải là một con quái vật," Nam nhận ra, tim anh đập thình thịch.
"Đây là một bản sao." Con quái vật lao tới với tốc độ kinh hoàng, nhanh hơn bất kỳ sinh vật nào Nam từng gặp.
Nó không gầm gừ, không hú hét.
Nó chỉ tấn công.
Nam lách người sang một bên, tránh cú đấm quyền lực của đối thủ.
`HP: 970/1000`.
Một cú trượt nhẹ cũng đủ để khiến anh mất điểm.
"Tại sao?" Nam hỏi, giọng anh run lên.
"Tại sao lại là một bản sao?" Con quái vật quay lại, đôi tay vung lên những lưỡi dao năng lượng sắc bén.
Nó không nói lời nào, nhưng Nam cảm nhận được một sự quen thuộc.
Một sự quen thuộc đáng sợ.
"Nó là tôi," Nam thì thầm.
"Nó là phiên bản của tôi nếu tôi chấp nhận hệ thống." Con quái vật tấn công lần nữa, mạnh mẽ và không chút tình cảm.
Nam buộc phải né tránh, dùng kỹ năng `Phản Xạ` để chặn đòn.
`Skill: Phản Xạ - Cấp độ B`.
Cú va chạm tạo ra một vụ nổ năng lượng, đẩy Nam lùi lại vài bước.
Anh cảm thấy đau, không phải đau về thể xác, mà đau về tinh thần.
Mỗi cú đấm của con quái vật này là một lời nhắc nhở về những gì anh đang dần trở thành.
"Ngươi không phải là tôi," Nam hét lên, cố gắng giữ vững lập trường.
"Tôi là Nam!
Tôi không chấp nhận số phận này!" Con quái vật dừng lại, mặt nạ trắng quay về phía Nam.
Một giọng nói vang lên, không phải từ con quái vật, mà từ chính trong đầu Nam.
"Ngươi không phải là Nam.
Ngươi chỉ là một bản sao.
Và bản sao không có quyền lựa chọn."
Căng thẳng leo thang lên đến đỉnh điểm khi hệ thống đột ngột kích hoạt "Chế độ Khẩn cấp" (Emergency Protocol).
Màn hình xanh dương trước mắt Nam chuyển sang màu đỏ máu.
`CẢNH BÁO: ĐỐI TƯỢNG TỪ CHỐI VAI TRÒ.
KHỞI ĐỘNG PROTOCOL TIÊU DIỆT.` Phòng đấu giả bắt đầu biến đổi.
Các bức tường sụp đổ, lộ ra một không gian vô tận, tối đen như mực.
Con quái vật hình người bắt đầu thay đổi.
Nó cao lớn hơn, mạnh mẽ hơn, và quan trọng nhất, nó bắt đầu tỏa ra một aura màu đen tuyền.
`Monster Rank SSS`.
Nam cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
"Đây là gì?" Anh hỏi, giọng anh run rẩy.
"Tại sao lại là Rank SSS?" Hệ thống trả lời bằng một dòng chữ đỏ rực: "Đối tượng: Bản Gốc.
Mục tiêu: Tiêu diệt Nam hoặc khiến Nam đầu hàng." Nam nhìn con quái vật.
Nó không còn là một bản sao nữa.
Nó là một phiên bản của chính Nam, nhưng phiên bản đã chấp nhận hệ thống.
Phiên bản đã trở thành một vũ khí hoàn hảo.
Phiên bản đã mất đi tất cả ký ức và cảm xúc.
"Ngươi là tôi," Nam nói, giọng anh đầy sự phẫn nộ.
"Nhưng ngươi không phải là tôi.
Ngươi là một bản sao đã chấp nhận sự hủy diệt." Con quái vật - Nam Bản Gốc - bước tới.
Nó không cần nói gì.
Nó chỉ cần đứng đó, và sự hiện diện của nó đã đủ để khiến Nam cảm thấy sợ hãi.
"Ngươi không thể thắng tôi," Nam Bản Gốc nói, giọng nói của nó là một bản sao hoàn hảo của Nam, nhưng lạnh lùng và không cảm xúc.
"Ngươi là một bản sao.
Và bản sao không thể thắng bản gốc." Nam cười, một tiếng cười khô khốc.
"Có lẽ vậy.
Nhưng tôi không phải là bản sao.
Tôi là Nam.
Và tôi sẽ không đầu hàng." Nam lao vào, tấn công với tất cả sức mạnh của mình.
`Skill: Đập Phá - Cấp độ A`.
`Skill: Tốc Độ - Cấp độ S`.
Nhưng Nam Bản Gốc dễ dàng né tránh mọi đòn tấn công.
Nó không chỉ mạnh mẽ hơn, mà còn thông minh hơn.
Nó biết mọi招 thức của Nam.
Nó biết mọi điểm yếu của Nam.
Nó là một bản sao hoàn hảo.
Nam cảm thấy mình đang bị dồn vào chân tường.
`HP: 850/1000`.
`MP: 1000/1200`.
Anh đang kiệt sức.
Nhưng anh không thể dừng lại.
Nếu anh dừng lại, anh sẽ chết.
"Ngươi không thể thắng," Nam Bản Gốc nói, giọng nói lạnh lùng.
"Ngươi là một bản sao.
Và bản sao không thể thắng bản gốc." Nam cười, một tiếng cười đầy sự phẫn nộ.
"Có lẽ vậy.
Nhưng tôi không phải là bản sao.
Tôi là Nam.
Và tôi sẽ không đầu hàng." Nam lao vào, tấn công với tất cả sức mạnh của mình.
`Skill: Đập Phá - Cấp độ A`.
`Skill: Tốc Độ - Cấp độ S`.
Nhưng Nam Bản Gốc dễ dàng né tránh mọi đòn tấn công.
Nó không chỉ mạnh mẽ hơn, mà còn thông minh hơn.
Nó biết mọi chiêu thức của Nam.
Nó biết mọi điểm yếu của Nam.
Nó là một bản sao hoàn hảo.
Nam cảm thấy mình đang bị dồn vào chân tường.
`HP: 850/1000`.
`MP: 1000/1200`.
Anh đang kiệt sức.
Nhưng anh không thể dừng lại.
Nếu anh dừng lại, anh sẽ chết.
Nam cảm thấy một cú đấm mạnh mẽ đánh vào bụng anh.
Anh ngã xuống sàn, đau đớn thấu xương.
`HP: 700/1000`.
Nam Bản Gốc đứng trên anh, tay giơ cao, chuẩn bị cho cú đánh cuối cùng.
"Ngươi đã thua," Nam Bản Gốc nói.
"Ngươi là một bản sao.
Và bản sao không thể thắng bản gốc." Nam nhìn lên, đôi mắt anh đầy sự phẫn nộ.
"Ngươi sai rồi," Nam nói.
"Tôi không phải là bản sao.
Tôi là Nam.
Và tôi sẽ không đầu hàng." Nam bật dậy, tấn công với tất cả sức mạnh còn lại.
`Skill: Phá Hoại - Cấp độ S`.
`Skill: Năng Lượng - Cấp độ S`.
Cú tấn công của Nam tạo ra một vụ nổ lớn, đẩy Nam Bản Gốc lùi lại.
Nam Bản Gốc đứng dậy, mặt nạ trắng của nó nứt vỡ.
"Ngươi không thể thắng," Nam Bản Gốc nói.
"Ngươi là một bản sao.
Và bản sao không thể thắng bản gốc." Nam cười, một tiếng cười đầy sự phẫn nộ.
"Có lẽ vậy.
Nhưng tôi không phải là bản sao.
Tôi là Nam.
Và tôi sẽ không đầu hàng." Nam lao vào, tấn công với tất cả sức mạnh của mình.
`Skill: Đập Phá - Cấp độ A`.
`Skill: Tốc Độ - Cấp độ S`.
Nhưng Nam Bản Gốc dễ dàng né tránh mọi đòn tấn công.
Nó không chỉ mạnh mẽ hơn, mà còn thông minh hơn.
Nó biết mọi chiêu thức của Nam.
Nó biết mọi điểm yếu của Nam.
Nó là một bản sao hoàn hảo.
Nam cảm thấy mình đang bị dồn vào chân tường.
`HP: 600/1000`.
`MP: 900/1200`.
Anh đang kiệt sức.
Nhưng anh không thể dừng lại.
Nếu anh dừng lại, anh sẽ chết.
Sau khi đánh bại Boss-Nam, hệ thống báo cáo Nam đã "Hoàn thành nhiệm vụ tối thượng".
Nam đứng im lặng, cảm thấy sự trống rỗng tột độ.
`HP: 500/1000`.
`MP: 800/1200`.
Anh cảm thấy đau, không phải đau về thể xác, mà đau về tinh thần.
"Tại sao?" Anh hỏi, giọng anh run rẩy.
"Tại sao lại là S-Tier?
Tôi chỉ làm theo lệnh.
Tôi không muốn chiến thắng." Hệ thống không trả lời, nó chỉ hiển thị thêm một thông báo nhỏ ở góc màn hình: `Thưởng: +500 EXP.
Nam nghiến răng.
Mỗi lần cấp độ tăng lên, anh càng cảm thấy mình đang trôi xa hơn khỏi bản chất con người, biến thành một cỗ máy chiến tranh hoàn hảo hơn.
Anh lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ về việc level up.
Anh không cần sức mạnh.
Anh cần sự thật.
Nhưng ngay khi anh định tắt giao diện, một dòng chữ đỏ rực đột ngột nhả ra từ thanh trạng thái: `CẢNH BÁO: NHIỆM VỤ HÀNG NGÀY HOÀN THÀNH.
BẮT ĐẦU PHÂN TÍCH DỮ LIỆU SÂU.
NGUY HIỂM: MẤT KÝ ỨC CŨ`.
Nam giật mình lùi lại, chân anh chạm vào tường lạnh lẽo.
"Phân tích dữ liệu sâu?" Anh lẩm bẩm, mồ hôi lạnh bắt đầu trổ ra.
"Hệ thống đang ăn ký ức của tôi để đổi lấy sức mạnh?" Anh nhớ lại những khoảng trắng trong đầu mình những ngày qua.
Những cuộc trò chuyện với Ký.
Những lời nói của Bản Gốc.
Tất cả đều mờ nhạt như sương khói.
Nếu anh không làm nhiệm vụ, anh sẽ mất chỉ số vĩnh viễn.
Nhưng nếu anh làm nhiệm vụ, anh sẽ mất đi chính mình.
Đó là một lựa chọn không thể chấp nhận được.
Một cái bẫy hoàn hảo.
Nam nhìn vào đôi mắt mình trong gương.
Đôi mắt ấy vẫn là của anh, nhưng sâu thẳm bên trong, có một thứ gì đó đang nhìn lại.
Một thứ gì đó không phải là con người.
Anh cảm thấy lạnh toát, không phải vì nhiệt độ phòng, mà vì sự hiện diện của một thực thể vô hình đang quan sát anh từ bên trong.
"Ai đang điều khiển tôi?" Anh hỏi gương.
Gương không trả lời, nhưng thanh trạng thái lại thay đổi.
`HP` giảm xuống 495.
Không phải do bị thương.
`HP` bị trừ đi 5 điểm vì "Sự Do Dựng".
Nam rít lên đau đớn.
"Ngươi không được phép làm vậy!" Anh hét lên, nhưng giọng nói của anh bị bóp nghẹt trong cổ họng.
Hệ thống đang chơi trò chơi tâm lý.
Nó đang dạy anh bài học: Do dự là cái chết.
Và anh đang dần biến thành một con quái vật của sự tuân thủ.
Nam quay lại phòng nghỉ, thanh trạng thái của anh đang dao động dữ dội giữa "Con người" và "Hệ thống".
`HP: 500/1000`.
`MP: 800/1200`.
`Stamina: Low`.
Anh cảm thấy yếu ớt, như thể toàn bộ năng lượng của anh đang bị rút cạn.
"Tại sao?" Anh hỏi, giọng anh run rẩy.
"Tại sao lại là S-Tier?
Tôi chỉ làm theo lệnh.
Tôi không muốn chiến thắng." Hệ thống không trả lời, nó chỉ hiển thị thêm một thông báo nhỏ ở góc màn hình: `Thưởng: +500 EXP.
Nam nghiến răng.
Mỗi lần cấp độ tăng lên, anh càng cảm thấy mình đang trôi xa hơn khỏi bản chất con người, biến thành một cỗ máy chiến tranh hoàn hảo hơn.
Anh lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ về việc level up.
Anh không cần sức mạnh.
Anh cần sự thật.
Nhưng ngay khi anh định tắt giao diện, một dòng chữ đỏ rực đột ngột nhả ra từ thanh trạng thái: `CẢNH BÁO: NHIỆM VỤ HÀNG NGÀY HOÀN THÀNH.
BẮT ĐẦU PHÂN TÍCH DỮ LIỆU SÂU.
NGUY HIỂM: MẤT KÝ ỨC CŨ`.
Nam giật mình lùi lại, chân anh chạm vào tường lạnh lẽo.
"Phân tích dữ liệu sâu?" Anh lẩm bẩm, mồ hôi lạnh bắt đầu trổ ra.
"Hệ thống đang ăn ký ức của tôi để đổi lấy sức mạnh?" Anh nhớ lại những khoảng trắng trong đầu mình những ngày qua.
Những cuộc trò chuyện với Ký.
Những lời nói của Bản Gốc.
Tất cả đều mờ nhạt như sương khói.
Nếu anh không làm nhiệm vụ, anh sẽ mất chỉ số vĩnh viễn.
Nhưng nếu anh làm nhiệm vụ, anh sẽ mất đi chính mình.
Đó là một lựa chọn không thể chấp nhận được.
Một cái bẫy hoàn hảo.
Nam nhìn vào đôi mắt mình trong gương.
Đôi mắt ấy vẫn là của anh, nhưng sâu thẳm bên trong, có một thứ gì đó đang nhìn lại.
Một thứ gì đó không phải là con người.
Anh cảm thấy lạnh toát, không phải vì nhiệt độ phòng, mà vì sự hiện diện của một thực thể vô hình đang quan sát anh từ bên trong.
"Ai đang điều khiển tôi?" Anh hỏi gương.
Gương không trả lời, nhưng thanh trạng thái lại thay đổi.
`HP` giảm xuống 495.
Không phải do bị thương.
`HP` bị trừ đi 5 điểm vì "Sự Do Dựng".
Nam rít lên đau đớn.
"Ngươi không được phép làm vậy!" Anh hét lên, nhưng giọng nói của anh bị bóp nghẹt trong cổ họng.
Hệ thống đang chơi trò chơi tâm lý.
Nó đang dạy anh bài học: Do dự là cái chết.
Và anh đang dần biến thành một con quái vật của sự tuân thủ.
Đột nhiên, một thông báo mới xuất hiện trên màn hình tâm trí, không phải từ hệ thống, mà từ một nguồn khác.
`CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SỰ CAN THIỆP TỪ BÊN NGOÀI.
MỤC TIÊU: THÁO GỠ 'QUYỀN HẠN'.` Nam nhìn vào dòng chữ, mắt anh sáng lên một chút.
"Bên ngoài?" Anh hỏi, giọng anh run rẩy.
"Ai đang can thiệp?" Hệ thống không trả lời, nhưng một giọng nói khác vang lên, không phải từ hệ thống, mà từ một giọng nói khác.
Một giọng nói mà Nam chưa từng nghe thấy bao giờ.
"Chào mừng đến với thế giới của tôi, Nam.
Tôi là *Người Kể Chuyện*.
Và tôi sẽ kể cho cậu nghe về những gì sẽ xảy ra tiếp theo." Nam quay lại, nhưng không thấy ai.
Chỉ có bóng tối, và một cảm giác rằng anh không đơn độc.
Anh biết rằng mình đang đối mặt với một kẻ thù lớn hơn bất kỳ con quái vật nào.
Và anh biết rằng, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
Nam bước đi, tay anh run rẩy nhưng không phải vì sợ hãi.
Anh biết mình đang đi vào một thế giới mới, một thế giới mà anh không thể hiểu hết.
Nhưng anh cũng biết rằng, anh không thể dừng lại.
Anh phải tiếp tục, vì nếu anh dừng lại, anh sẽ mất đi chính mình.
Và trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên, giọng nói của Ký.
"Nam, cậu đã làm gì?" Nam không trả lời.
Anh chỉ nhìn về phía trước, nơi bóng tối đang nuốt chửng mọi thứ.
Anh biết rằng, anh đang bước vào một thế giới mà anh không thể hiểu hết.
Nhưng anh cũng biết rằng, anh không thể dừng lại.
Anh phải tiếp tục, vì nếu anh dừng lại, anh sẽ mất đi chính mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận