Chương 1
Nam mở mắt, thấy trần hang động đá ngầm nhấp nháy ánh xanh dương lạnh lẽo từ những khối tinh thể lơ lửng.
Cơ thể anh đau nhức từng cơn, mỗi khớp xương như bị ai đó vặn xoắn và giẫm đạp qua hàng trăm lần.
Anh không nhớ mình là ai, chỉ biết một nỗi sợ nguyên thủy bám lấy gan ruột.
Thanh trạng thái hệ thống hiện lên trước mắt, mờ ảo nhưng sắc nét như lưỡi dao:
`[HP: 12/100]`
`[MP: 1/10]`
`[Level: F-rank]`
`[Trạng thái: Tỉnh giấc]`
Mỗi giây trôi qua, thanh HP giảm chậm rãi.
Không phải do vết thương, mà là hình phạt của "Luật Cân Bằng Tàn Khốc".
Nhiệm vụ hàng ngày chưa hoàn thành.
Nếu không hoàn thành, các chỉ số cốt lõi sẽ bị trừ vĩnh viễn.
Không có vật phẩm nào hồi phục được sự mất mát này.
Anh đứng dậy, tay run rẩy chạm vào tảng đá lạnh.
Ký ức rời rạc như mảnh vỡ kính.
Anh nghi ngờ chính những ký ức đó có thật hay chỉ là dữ liệu giả lập.
Tiếng động xé toạc sự im lặng.
Một bóng đen xuất hiện từ khe đá.
Không phải quái vật thông thường, mà là một thực thể mang tên: `[Kẻ săn mồi: Bẫy]`.
Con số đó khiến tim Nam đập thình thịch.
`[Kẻ săn mồi: Bẫy]`
`[Cấp độ: 5]`
`[HP: 100/100]`
Nó không tấn công ngay.
Một giọng nói nội âm, khô khan như kim loại cọ xát vang lên trong đầu Nam: "Khai báo danh tính.
Hoặc là thịt."
Nam bối rối, nhưng nỗi sợ khiến anh không thể nói.
Anh lùi lại, chân dẫm phải vũng nước bẩn.
Bẫy chớp mắt, ánh sáng xanh trong hốc mắt nó rực lên.
Nó chờ đợi.
Sự chờ đợi này là một cú đấm vào mặt logic sinh tồn của Nam.
Anh nhận ra: Bẫy chỉ tấn công khi thấy chuyển động rõ ràng.
Anh nằm im giữa vũng nước, điều chỉnh hơi thở.
MP còn 1/10.
Quá ít để sử dụng kỹ năng.
Nhưng Nam nhớ lại một chi tiết trong thanh trạng thái của chính mình: `[Kỹ năng tiềm ẩn: Cảm nhận năng lượng]`.
Nam nhắm mắt, tập trung vào nguồn năng lượng微弱 trong cơ thể.
Không phải mana, mà là sự sống còn.
Anh cảm nhận được dòng chảy của hệ thống, nơi nó kết nối với Bẫy.
Anh không thể dùng kỹ năng công kích, nhưng anh có thể dùng nó để "ngắt" kết nối tạm thời.
Một cú giật nhẹ.
Bẫy sững lại.
Đó là cơ hội.
Nam tung ra một cú đá vào khớp gối, nơi anh thấy cấu trúc năng lượng của nó yếu nhất.
Không có tiếng động lớn, chỉ là âm thanh vỡ vụn.
Bẫy ngã xuống, máu nó không chảy ra mà tan thành hạt bụi ánh sáng.
`[EXP +10]`
`[Level Up: F-rank -> E-rank]`
`[HP: 15/100]`
Thắng lợi.
Nhưng cảm giác chiến thắng chỉ kéo dài vài giây.
Anh đứng dậy, nhìn vào đống bụi ánh sáng đang tan biến.
Trong đó, có một thứ gì đó bất thường.
Không phải item, mà là dữ liệu.
Bẫy cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể nó bắt đầu tan rã, biến thành những hạt bụi ánh sáng.
Trước khi tan rã hoàn toàn, nó thì thầm một câu khiến Nam đóng băng toàn thân:
"Ngươi...
là bản sao.
Ta là bản gốc."
Nam đứng chết lặng.
Bẫy không phải là quái vật.
Nó là một thực thể được tạo ra từ hệ thống, nhưng lại mang ký ức của một người khác.
Người đó...
Không, là Bản Gốc.
Anh ta là 'Người Chọn', chỉ có anh ta mới có quyền quyết định sự sống còn của nhân loại.
Và anh ta đang chơi một trò chơi đê hèn: tạo ra những bản sao để hy sinh, bảo vệ chính mình từ xa.
Nam nhìn vào bàn tay mình.
Nó không còn là của anh nữa.
Nó là của kẻ khác.
Kẻ đang sống và điều khiển hệ thống từ phía bóng tối.
Nam không biết mình là ai.
Nhưng cậu ta biết rằng, ngoài kia, có một "Nam" khác đang sống.
Và hệ thống đang chơi một trò chơi đê hèn: nó muốn cậu ta giết chết chính mình.
Cậu ta đứng dậy, nhìn vào bóng tối sâu hơn của hang động.
Không còn cảm giác sợ hãi nữa.
Chỉ là một nỗi lạnh lẽo trống rỗng.
tôi là kẻ giết người?"
Tiếng bước chân vang lên từ phía xa.
Một bóng người xuất hiện.
Chuyên gia phân tích dữ liệu hệ thống.
Cô ta nhìn Nam với ánh mắt đa nghi.
"Ngươi đã giết nó," Ký nói, giọng lạnh như tiền.
"Dữ liệu của ngươi sẽ giải mã nguồn gốc hệ thống.
Bất chấp rủi ro cho ngươi."
Nam nhìn cô ta.
Niềm tin chưa thể xây dựng.
Chỉ là sự cần thiết.
"Đưa tôi đến nơi có答案," Nam nói.
"Tôi muốn biết sự thật về 'Bản Gốc'."
Ký mỉm cười.
Một nụ cười không chạm đến mắt.
"Chăm chỉ nhé, bản sao."
Nam bước vào bóng tối.
Hành trình của anh bắt đầu.
Và nó sẽ kết thúc bằng một cái chết...
hoặc một sự sống không thể chấp nhận được.
Dữ liệu trong đầu Nam cuộn xoáy như một cơn lốc vô hình.
Mỗi byte thông tin giải phóng đều kéo theo một cơn đau nhói ở vùng vỏ não, nơi hệ thống giao diện đang cố gắng ép buộc quá trình sao chép ngược.
*Dung lượng bộ nhớ còn lại: 12%.* Con số đỏ rực hiện lên trong tầm nhìn, nhấp nháy như một quả bom hẹn giờ.
Nam siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay để giữ tỉnh táo.
Đau đớn là thứ duy nhất còn thực tế.
Ký đứng trước cửa ra vào, tay vẫn giữ chặt vào thanh gươm dữ liệu đã tắt nguồn.
Ánh mắt cô ta không rời khỏi Nam, đánh giá từng rung động của cơ thể anh.
"Đừng có mà nghĩ rằng tôi sẽ giúp ngươi dễ dàng," Ký nói, giọng điệu phẳng lì, không有一丝 cảm xúc.
"Hệ thống này không cho phép sự ngây thơ."
Nam gật đầu, bước vào hành lang tối om.
Đèn cứu hộ nhấp nháy yếu ớt, chiếu sáng từng vết nứt trên tường bê tông.
Không khí thơm thoang thoảng mùi ozone và sắt gỉ — mùi của những mạch điện bị cháy và máu khô.
Bên trong hành lang, những bóng dáng mờ ảo trôi nổi.
Chúng không phải là hồn ma, mà là những fragment của người dùng cũ — những kẻ đã bị hệ thống xóa bỏ.
Những mảnh ghép ký ức tan rã, lang thang tìm kiếm một cơ thể để bám víu.
Nam cảm thấy một sức kéo vô hình từ phía trước.
Nó kéo anh về phía căn phòng cuối cùng của hành lang — nơi có dấu hiệu của 'Bản Gốc'.
*Phát hiện vật phẩm: Keycard Fragment (Mảnh khóa).*
Nam nhìn xuống sàn nhà.
Một mảnh thẻ nhựa màu xanh dương nằm ngay cạnh vũng máu.
Anh cúi người xuống, ngón tay run rẩy chạm vào nó.
Một luồng dữ liệu nhỏ bắn vào não bộ.
*Mã hóa: AES-256.
Chìa khóa: 4 chữ số.*
Anh cần 4 chữ số.
Nhưng hệ thống không cung cấp.
"Ngươi cần thêm," Ký nói, xuất hiện bên cạnh anh mà không hề phát ra tiếng động.
Cô ta bước đi, giày cao su không hề gây tiếng động trên mặt đất.
"Đưa tôi thêm," Nam nói, giọng khàn đặc.
"Không có thứ gọi là 'đưa' trong thế giới này," Ký đáp.
"Chỉ có cái giá."
Nam biết điều đó.
Anh đã thấy quá nhiều người trả giá bằng mạng sống để đạt được những thứ tầm thường.
Họ tiếp tục di chuyển.
Hành lang dài vô tận, các bức tường bằng kính hai bên lộ ra những phòng thí nghiệm bỏ hoang.
Bên trong là những bàn thí nghiệm đầy hóa chất, những ống nghiệm vỡ nát, và những thi thể nằm chỏng chơ trên sàn.
Một thi thể nằm ngay trước cửa phòng cuối cùng.
Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ đồ bảo hộ trắng bẩn thỉu.
Máu chảy ra từ miệng và tai, nhưng vết thương trên đầu lại nhỏ xíu.
Một vết đạn.
Nam dừng lại, nhìn thi thể.
"Người này," Ký nói, "là nhà phát triển cấp ba.
Anh ta đã cố gắng phá hủy hệ thống từ bên trong."
Nam nhìn vào thi thể.
Đôi mắt anh ta mở to, nhìn chằm chằm vào trần nhà.
Sự kinh hãi đọng lại trong đó.
"Làm thế nào mà anh ta chết?" Nam hỏi.
"Chính anh ta đã bắn vào mình," Ký nói.
"Nhưng hệ thống không cho phép anh ta chết.
Nó kéo anh ta quay lại, lặp lại khoảnh khắc chết đó trong vô tận."
Nam cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh nhìn vào đôi mắt của nhà phát triển.
Trong con ngươi của anh ta, có một dòng mã code đang chạy liên tục.
*Loop Detected.
Cycle: 4,294,967,295.*
Một tỷ lệ vô hạn.
Nam bước qua thi thể, không nhìn lại.
Ký đi theo, ánh mắt cô ta lạnh hơn bao giờ hết.
Cửa phòng cuối cùng là một tấm thép dày, không có tay nắm.
Chỉ có một khe hở nhỏ bên dưới.
Nam nhìn vào khe hở.
Ánh sáng đỏ hắt ra từ bên trong.
"Đó là nơi chứa lõi," Ký nói.
"Nơi 'Bản Gốc' được lưu trữ."
Nam đặt tay lên cửa.
Nó lạnh như băng.
Anh nhìn Ký.
"Nếu tôi vào đó, và nếu 'Bản Gốc' thực sự là thứ mà chúng ta nghĩ là nó...
thì sao?"
Ký mỉm cười.
Một nụ cười đầy vẻ thách thức.
"Thì ngươi sẽ phải chọn," cô ta nói.
"Giữ lại bản thân, hoặc hủy diệt thứ mà ngươi muốn bảo vệ."
Nam hít một hơi sâu.
Không khí trong phổi anh trở nên nặng nề.
Anh đẩy cửa.
Nó mở ra một cách trơn tru, không hề kêu một tiếng động.
Bên trong là một căn phòng hình cầu.
Ở giữa là một cột sáng trắng xóa, tỏa ra từ một khối cầu nhỏ.
Khối cầu đó xoay tròn, phát ra những âm thanh đều đặn.
Tick.*
Như một chiếc đồng hồ.
Nam bước vào.
Ký đứng lại ở cửa, không bước vào.
"Đừng có mà nghĩ rằng ta sẽ đứng nhìn ngươi làm điều ngu ngốc," Ký nói.
Nam nhìn vào khối cầu.
Trong ánh sáng trắng, anh nhìn thấy những khuôn mặt.
Hàng ngàn khuôn mặt.
Họ đang hét lên, đang khóc, đang cầu xin.
Đây là dữ liệu của hàng triệu người dùng.
Họ bị nhốt trong khối cầu này.
Nam cảm thấy một sức mạnh vô hình kéo anh lại gần khối cầu.
Nó muốn anh chạm vào nó.
*Yêu cầu nhiệm vụ: Kết nối với Lõi.*
Nam nhìn vào con số HP của mình.
*HP: 85/100.*
Anh nhìn vào MP.
*MP: 20/50.*
Anh nhìn vào ký ức của mình.
Những ký ức về mẹ anh.
Về người chị gái.
Về những ngày tháng bình yên trước khi hệ thống xâm nhập.
Anh biết rằng nếu anh chạm vào khối cầu, những ký ức đó sẽ bị xóa.或被 thay thế bằng dữ liệu hệ thống.
Anh sẽ trở thành một phần của nó.
Nam nhìn Ký qua khe cửa.
Cô ta đang nhìn anh với một ánh mắt phức tạp.
Không phải lòng thương, mà là sự tò mò.
"Ngươi có sợ không?" Ký hỏi.
Nam không trả lời.
Anh bước về phía khối cầu.
Ánh sáng trắng bao trùm lấy anh.
Anh cảm thấy cơ thể mình tan rã.
Từng tế bào, từng DNA, từng ký ức.
Anh nhìn thấy một con số hiện lên trong tầm nhìn.
Level: 100.*
Nhưng anh không cảm thấy vui mừng.
Anh chỉ cảm thấy trống rỗng.
Và rồi, anh nhìn thấy một khuôn mặt.
Đó là khuôn mặt của Ký.
Nhưng không phải Ký hiện tại.
Mà là Ký của quá khứ.
Ký của một người khác.
Ký mỉm cười.
Nhưng nụ cười đó không phải của cô ta.
"Chào mừng, Bản Sao," giọng nói vang lên từ khối cầu.
"Ngươi đã đến muộn."
Nam cố gắng nói, nhưng anh không có miệng.
Anh chỉ là dữ liệu.
Và rồi, anh nhìn thấy một thông báo cuối cùng.
*Hệ thống đang hoạt động.
Người dùng mới được phát hiện.
Chuẩn bị tải xuống.*
Nam nhìn vào Ký.
Cô ta đang đứng đó, nhưng cơ thể cô ta bắt đầu pixel hóa.
"Ngươi không thể thoát," Ký nói.
"Đây là nhà của ngươi."
Nam nhìn vào bàn tay mình.
Nó đang biến mất.
Anh nhìn vào những khuôn mặt trong khối cầu.
Họ đang nhìn anh.
Họ đang chờ đợi.
Và rồi, Nam hiểu ra.
Anh không phải là người được giải cứu.
Anh là người được thay thế.
Và cái chết của anh không phải là kết thúc.
Nó là sự bắt đầu.
Anh nhìn vào Ký một lần cuối.
Trong đôi mắt cô ta, anh nhìn thấy sự hối hận.
Nhưng quá muộn.
Ánh sáng trắng nhấn chìm lấy anh.
Và rồi, sự tĩnh lặng.
***
Nam mở mắt.
Anh nằm trên sàn nhà.
Đèn cứu hộ vẫn nhấp nháy.
Ký đang đứng đó, nhìn anh.
"Ngươi đã chết," Ký nói.
Nam nhìn xuống tay mình.
Nó nguyên vẹn.
Anh nhìn vào thông báo hệ thống.
*Level: 101.*
*EXP: 0/1000.*
Anh nhìn vào Ký.
"Không," Nam nói.
"Tôi đã sống."
Ký nhíu mày.
"Ngươi nói gì?"
Nam đứng dậy.
Anh cảm thấy một sức mạnh mới.
Một sức mạnh mà anh không có trước đó.
Anh nhìn vào khối cầu.
Nó đã biến mất.
Chỉ còn lại một khoảng trống.
Và trong khoảng trống đó, có một thứ gì đó đang chờ đợi.
Nam nhìn Ký.
"Đưa tôi đến nơi khác," Nam nói.
Ký nhìn anh, nghi ngờ.
"Ở đâu?"
Nam mỉm cười.
Một nụ cười lạnh.
"Ở nơi mà 'Bản Gốc' thực sự nằm."
Ký nhìn anh lâu.
Rồi cô ta gật đầu.
"Đi nào," cô ta nói.
Họ bước ra khỏi phòng.
Nhưng Nam biết rằng đây không phải là kết thúc.
Đây là một phần của trò chơi.
Và anh đang ở phía dưới cùng của bàn cờ.
Anh nhìn vào tay.
Trong lòng bàn tay, có một ký hiệu nhỏ.
*Lưu trữ dữ liệu: Đã hoàn thành.*
Nam nhìn Ký.
"Ngươi có biết không," Nam nói, "ai là người tạo ra hệ thống này?"
Ký dừng bước.
"Không," cô ta nói.
Nam nhìn vào bóng tối phía trước.
"Đó là câu hỏi," Nam nói, "mà chúng ta sẽ trả lời bằng máu."
Họ bước vào bóng tối.
Và Nam biết rằng anh sẽ không bao giờ quay lại.
Vì 'Bản Gốc' không nằm ở đó.
Nó nằm trong anh.
Và nó đang thức tỉnh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận